Chương 1210

Con ngươi của mọi người đều co rụt lại.

Tay Đường Kha nắm chặt thành quyền, tiếp tục nói: "Juster với Melvey là đối địch, Melvey nói không cùng phe với Hòa Ngọc, Juster cũng nói khác phe Hòa Ngọc. Lại thêm việc Melvey nói Trấn Tinh, Hòa Ngọc là trận doanh phe địch, nhưng tuyển thủ lúc ban đầu gặp lại nói Trấn Tinh với Hòa Ngọc không cùng một phe..."

Lần đầu tiên nghe thì thấy rất mâu thuẫn, có vấn đề.

Nhưng khi không chỉ có một bên nói như vậy, thì lại phải suy xét từ một khía cạnh khác.

Đường Kha hít sâu một hơi, khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra.

"Phó bản này, có phải vẫn còn quy tắc mà chúng ta không biết hay không?"

“Rốt cuộc bên Hòa Ngọc đã xảy ra chuyện gì?”

[Bình luận: "A a a bọn họ đã nghi ngờ Hòa Ngọc rồi!!"]

[Bình luận: "Chết toi rồi, tôi đã nói ngay từ đầu Hòa Ngọc không nên che giấu rồi, cậu ta nên nói thẳng vấn đề của phe mình đi."]

[Bình luận: "Đúng vậy, bây giờ cậu ta bị phát hiện nói dối, tất cả mọi người đều sẽ nghi ngờ, nhằm vào cậu ta đó."]

Cùng lúc đó.

Sau khi Hòa Ngọc đi đến sườn núi lại không hề nằm xuống ngủ, mà giơ chậu hoa lên, đối diện với đôi mắt xanh.

Hòa Ngọc trong phó bản này có vẻ khá trầm tĩnh, cho nên Đường Kha mới phát hiện sự khác thường của cậu, nhưng rất lâu trước đó, Lăng Bất Thần và Trấn Tinh cũng đã nhận ra sự khác thường của cậu, chỉ là bọn họ không nói ra.

Phản ứng của cậu trong phó bản này quả thực rất khác biệt. Giống như đang cố kiềm chế điều gì đó.

Nhưng giờ phút này, cậu giơ đôi mắt xanh lên, gọng kính không viền chiếu rọi ánh trăng, cặp mắt xinh đẹp đen nhánh sâu không thấy đáy kia có vẻ sáng rọi khác thường.

Cậu hít sâu một hơi, đối diện với đôi mắt xanh: "Tất cả đều tiến hành thuận lợi, bây giờ chỉ còn thiếu bước cuối cùng."

Ánh mắt cậu sâu thẳm: “Tiểu Lam, anh dùng năng lượng kéo tôi vào phó bản mới đi, nếu có đủ năng lượng để cung cấp cho anh, có phải anh cũng có thể làm được chuyện khác đúng không?”

[Bình luận: "Thôi chết rồi, Hòa Ngọc lại muốn để đôi mắt xanh thay đổi phó bản hay sao!?"]

[Bình luận: "Vậy những người khác làm thế nào bây giờ? Nhiệm vụ thực hiện đến cuối rồi, đổi phó bản chắc cũng vô ích phải không?"]

[Bình luận: "Trời đất ơi, rốt cuộc Hòa Ngọc nghĩ như nào vậy!!"]

Đôi mắt xanh run run lá cây: "Tiểu Lam, tên mới của tôi ư?"

Hòa Ngọc: "..." Cái này không quan trọng.

Đôi mắt xanh khẽ thở dài. Sau này vẫn không nên để Hòa Ngọc đặt tên cho con vậy.

Đôi mắt xanh thoáng mất tập trung, sau đó nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt chân thành: "Cậu muốn tôi làm cái gì? Chỉ cần cậu bảo tôi làm, tôi nhất định sẽ làm vì cậu."

Hòa Ngọc cười rộ lên.

Khóe miệng cậu nhếch lên, nụ cười lạnh như băng, gọng kính không viền cũng không ngăn được tia sáng trong mắt. Ánh trăng như nước, chiếu lên khuôn mặt trắng nõn tinh xảo của cậu, trong mắt cậu lộ ra sự sắc bén.

"Không phải đổi phó bản, cũng không phải sửa đổi quy tắc."

"Tôi muốn anh bảo vệ phó bản, không để cho bất kỳ người hay sinh vật bên ngoài nào sửa quy tắc, sửa số liệu của phó bản."

Bình Luận (0)
Comment