Một quái v*t t* l*n như vậy đột nhiên xuất hiện, lập tức khiến mọi người dựng tóc gáy, chưa kể đến nguồn năng lượng khổng lồ quanh quẩn quanh người.
Giống như ý thức được ánh mắt của bọn họ nhìn qua đây, nhân sâm cụp mắt xuống, một đôi mắt xanh xinh đẹp quen thuộc lạnh lùng quét qua mọi người.
Nhân sâm nhỏ lướt qua họ như thế này, chỉ khiến mọi người cảm thấy dễ thương.
Nhưng nhân sâm to như vậy nhìn lướt qua bọn họ, chỉ khiến bọn họ cảm thấy sởn tóc gáy.
Mọi người đều sững sờ trong giây lát.
Đôi mắt xanh đi về phía Hòa Ngọc, hai cái rễ to dày cũng di chuyển theo. Mặc dù thân hình rất to lớn nhưng lúc di chuyển lại rất nhẹ nhàng, khó trách họ không nghe thấy một âm thanh nào.
Anh đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, giống như không nhìn thấy có người ở bên dưới, một cái rễ cây đá bay Vạn Nhân Trảm.
Vạn Nhân Trảm không chuẩn bị trước, lập tức bị đá bay. Gã chổng đầu xuống đất, ngoi lên liền mắng: "Mẹ kiếp, đôi mắt xanh kia anh làm cái gì thế hả, chắc chắn là anh cố ý."
Đôi mắt xanh giống như không nghe thấy, cẩn thận dùng rễ cây nhấc Hòa Ngọc và đặt cậu lên vai.
Ờm… cũng coi như là vai đi.
Phía trên mắt, những chiếc lá tròn cũng trở nên to lớn. Hòa Ngọc bình tĩnh ngồi đó, một nhánh rễ cây quấn quanh cậu, đảm bảo sẽ không để cậu ngã xuống, cũng tỏ ra thân mật hơn.
Đôi mắt xanh cười trộm.
Đoàn Vu Thần nuốt nước miếng: "Cho nên cậu vừa mới nói linh tinh với chúng tôi, để Nguyên Trạch xác minh, để cho chúng tôi biết sự thật, đó là vì kéo dài thời gian, giúp đôi mắt xanh trở nên lớn hơn, nguồn năng lượng khổng lồ đó là cậu truyền vào cho đôi mắt xanh."
Hòa Ngọc gật đầu, mỉm cười.
Cậu vừa sử dụng cách "tự hủy" để thu hút mọi sự chú ý của họ, không ai nhận ra sự thay đổi của đôi mắt xanh.
Hòa Ngọc ngồi trên vai đôi mắt xanh, cúi đầu nhìn bọn họ, nghiêng đầu nói: "Chúng tôi có năm người, thêm cả đôi mắt xanh nữa, mấy người còn có mẹo vặt nào khác không?"
Mọi người: “...” Không có.
Bốn người mạnh siêu cấp, một phụ trợ mạnh nhất, còn thêm một vị thần mà cho dù bọn họ có hợp sức lại với nhau cũng đánh không lại thì họ còn có cơ hội chiến thắng sao. Đúng là quá tuyệt vọng.
Vương và Thu Đao đứng trong phòng điều khiển.
Vương đứng, Thu Đao đã bị bắt, không để cho anh ta có cơ hội trốn thoát lần nữa, anh ta cuối cùng vẫn bị người của Vương bắt được.
Sau khi biết tình hình hiện tại, Vương cảm thấy đầu sắp nổ tung rồi.
Ông ta chỉ có thể nói với khán giả Liên Bang: "Bug lại xuất hiện lần nữa, đang sửa chữa bug."
Đối với điều này, ông ta cũng bó tay.
Công dân liên bang suýt chút nữa đã phá hủy hoàng cung.
Vương chỉ có thể ở lại tổ tiết mục, bày ra thái độ cực kỳ quan tâm của mình, giám sát toàn bộ quá trình, như vậy hoàng cung mới không bị phá hủy. Nhưng dù vậy, ý kiến của công dân đối với ông ta vẫn ngày càng nhiều, điều này khiến đám người An Tự gần đây hoạt động rất mạnh. Vương tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không có tâm tư đi đối phó.
Ông ta còn đang bận xử lý mấy chuyện sứt đầu mẻ trán khác.
Điều quan trọng nhất trước mắt họ bây giờ là…
Đợi Ebil và những người khác thay đổi quy tắc hệ thống, chỉ định một phe cho Hòa Ngọc, sửa bug, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Nhưng mà, Ebil và những người khác đã làm việc cả ngày lẫn đêm để bẻ khóa trong vòng ba ngày, nhưng mà vẫn không thể nào can thiệp vào các quy tắc của phó bản.