Vương phát cáu: "Rốt cuộc còn bao lâu nữa, tại sao hệ thống phòng ngự lại kiên cố như thế, tại sao lại không thay đổi được."
Thu Đao rụt cổ như chim cút, không dám giải thích.
Nhưng thực ra, anh ta muốn nói rằng: Vương, không phải ngài lúc nào cũng gây áp lực sao. Tạo ra chế độ không thể thay đổi, không phải là vì Vương sao? Nhưng anh ta không dám nói.
Đám người Ebil thức ba ngày, mặc dù là người của hành tinh Cơ Giới, không có biểu hiện đặc trưng như quầng thâm mắt, nhưng tốc độ tay của bọn họ đang chậm lại, sự linh hoạt của máy móc cũng đang giảm xuống.
"Bíp bíp"
Cuối cùng...
Giọng nói Ebil hưng phấn: "Được rồi, cuối cùng cũng có thể sửa được quy tắc của phó bản rồi."
Hai mắt Vương sáng lên, xông lên phía trước, giọng nói kích động: "Mau, đổi ngay, tìm một phe cho Hòa Ngọc."
Đôi tay của Ebil rất nhanh, nhưng...
Đồng tử của anh ta co rụt lại, không thể tin được nói: "Tại sao lại không thể thay đổi được?"
Vương cao giọng nói: "Chuyện gì?"
Con ngươi của Thu Đao run lên, nhìn về phía cửa phòng phát sóng trực tiếp lớn nhất của khu vực tuyển chọn, nhìn vào bên trong phòng phát sóng trực tiếp, Hòa Ngọc ngồi trên vai của nhân sâm lớn.
Giọng nói của anh ta có chút do dự: "Bởi vì đôi mắt xanh, Hòa Ngọc làm được rồi, bọn họ đã chặn phó bản từ bên trong, không cho bên ngoài can thiệp vào thay đổi quy tắc."
Ebil lúc nào cũng bận rộn, không biết được tiến trình, nghe thấy vậy thì hít một ngụm khí lạnh.
Vương giật mình, nhìn vào hình chiếu lẩm bẩm: "Hòa Ngọc có ý gì, chúng ta đang giúp cậu ta đấy."
Sự tức giận lóe lên trong mắt ông ta: "Như thế này thì ta làm sao ăn nói với công dân đây."
Thu Đao có ý kiến khác, bây giờ anh ta đã bị bắt, bình tĩnh hơn nhiều, vài sợi tóc lưa thưa trên đầu, yếu ớt mở miệng.
"Vương, có lẽ chúng ta chỉ có thể chờ đợi thôi. Nếu Hòa Ngọc cược thắng, tất cả các thành viên sẽ thăng cấp, cơn tức giận của công dân liên bang sẽ được giảm đi, giông tố mà chúng ta phải gánh chịu cũng sẽ ít đi một chút."
Vương sửng sốt.
Trong đấu trường.
Cách Đới chán nản ngồi trên mặt đất, gã tức giận nhìn đám người Trấn Tinh: "Này, Hòa Ngọc muốn giết mấy người, thế mà mấy người còn đứng chung một phe với cậu ta, điên rồi hả?"
Bọn họ chắc điên hết cả rồi.
Nhưng gã lại không có ý định phản kháng, để người khác chôn thây mình như vậy.
Trấn Tinh không trả lời.
Thái độ của bốn người rất quyết liệt, tin tưởng và ủng hộ Hòa Ngọc vô điều kiện.
Quỳnh cắn ngón tay, sau đó thở dài một tiếng: "Được thôi, cứ cho là Hòa Ngọc không nhúng tay vào thì e rằng phe của chúng ta cũng khó mà giành chiến thắng, cược thì cược đi."
Không biết vì sao, sau khi chọn cách đánh cược, cô ta trở nên thoải mái hơn. Không biết có phải vì đã nhảy trên lưỡi dao tử thần quá nhiều lần rồi không.
Đoàn Vu Thần hiểu cảm giác của Quỳnh, lúc này anh ta cũng có suy nghĩ như vậy, nhưng anh ta biết lý do tại sao.
Bởi vì, vừa rồi khi bọn họ phát hiện Hòa Ngọc có vấn đề, nhưng lúc đó bọn họ vẫn còn cơ hội sống, bọn họ phải đưa ra lựa chọn hoặc là "tiếp tục đi theo Hòa Ngọc" hoặc là "g**t ch*t Hòa Ngọc". Lựa chọn này cực kỳ đau khổ.
Sự dằn xé giữa lý trí và tình cảm.
Khi họ xác định rằng mình không có khả năng chiến thắng, bọn họ chỉ có thể đi theo Hòa Ngọc.
Sau khi đặt cược, họ cảm thấy thoải mái một cách khó hiểu. Bởi vì họ không cần phải bối rối nữa.
Cũng không cần phải giãy giụa với niềm tin sắp sụp đổ gì gì đó.