Chương 1257

[Reid đào thải! Thời gian còn lại của phó bản: 8 giờ 23 phút 9 giây, số lượng người trong phó bản: 72/100.]

Hai mươi tám người đã chết. Từ con số này có thể thấy được tình hình chém giết trong đường hầm kịch liệt như thế nào. Lại nhìn thời gian của phó bản, bọn họ còn hơn 8 tiếng. 

Hơn 8 tiếng, đào thải 22 người, cũng không khó, nhưng khi danh sách càng ngày càng ít, những người có sức chiến đấu thấp sẽ cố gắng ẩn nấp không bị người khác phát hiện......

Tất cả mọi người đều nôn nóng khẩn trương. Đám người Trấn Tinh vừa chạy như bay trong đường hầm, vừa lo lắng cho sự an toàn của Hòa Ngọc. Những người khác hoặc chết, hoặc trốn đi, chuẩn bị nằm chờ thông báo lọt vào top 50.

Vừa rồi Hòa Ngọc gặp được một người, chiều dài thanh máu của người nọ đại khái khoảng 50. Hắn đi vào một góc kỳ lạ mê cung, đi tới đi lui rất nhiều lần, căn bản không ra được! Tiêu phí mấy tiếng, vất vả lắm mới ra được, vừa định triển khai kỹ năng phá tường, người đầu tiên hắn gặp được là Hòa Ngọc.

Là Hòa Ngọc với thanh máu cực dài trên đầu. Nhìn thấy Hòa Ngọc, người nọ sợ ngây người, ngửa đầu nhìn thanh máu, khiếp sợ hỏi: "Chiều dài thanh máu còn có thể thay đổi?"

Hòa Ngọc gật đầu, cực kỳ nghiêm túc: "Tất nhiên, sức chiến đấu và phòng ngự tăng, chiều dài thanh máu cũng sẽ tăng."

[Bình luận: "...... Nếu không biết chân tướng, tôi sẽ tin."]

Người nọ: "!!"

Hắn không thể tin được, hỏi: "Cho nên cậu đã giết bao nhiêu người? Có được bao nhiêu trang bị?"

Hòa Ngọc mỉm cười: "Anh đoán?"

Người nợ không đoán, xoay người chạy, lùi về khu vực hỗn loạn nhất vừa mới chạy ra được. Vốn là nơi nguy hiểm nhất, đột nhiên hắn cảm thấy có cảm giác an toàn. 

Hắn quyết định, hắn muốn ở bên trong chờ đến khi phó bản kết thúc. "Mẹ ơi, bên ngoài quá đáng sợ, có thanh máu thật dài thật dài!!"

[Bình luận: "Tôi có dự cảm, tuyển thủ bị dọa bỏ chạy này, có lẽ bởi vì bị doạ sợ có thể nằm chờ đến khi kết thúc vòng bán kết......"]

Hòa Ngọc dừng lại tạm nghỉ một lúc, lại đội thanh máu thật dài tiếp tục đi về phía trước.

Cũng có người xem không còn gì để nói, hỏi: "Thật sự không ai phát hiện ra Hòa Ngọc chơi chiêu sao?"

Vừa hỏi xong, Hòa Ngọc tuýt còi, phát ra tiếng vang rất nhỏ, rũ mắt.

Ở một vị trí khác, Seattle đang chạy vội dừng chân lại... "Hòa Ngọc?"

Bởi vì trực giác siêu mạnh, Seattle đã gặp được bốn người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Nguyên Trạch, Đường Kha. Mấy người trao đổi đơn giản, cũng chưa ai gặp được Hòa Ngọc. Còn tưởng rằng Hòa Ngọc đã núp vào một chỗ, không ngờ cậu cũng đi lại trong mê cung.

Seattle phán đoán phương hướng dựa theo tiếng còi, lập tức xoay người, chạy như bay về chỗ Hòa Ngọc, tốc độ cực nhanh: "Hòa Ngọc sẽ không xui tới mức gặp được nguy hiểm ngay bây giờ chứ nhỉ?" 

Cô ta vẫn nên đi qua nhìn thì yên tâm hơn. Seattle nghĩ, có lẽ nên nhắc nhở Hòa Ngọc không cần chạy loạn, tìm nơi an toàn giấu đi, chỉ có một phút... Liệu có kịp sắp xếp cho Hòa Ngọc một khu an toàn không?

Vừa nghĩ vừa chạy như bay.

Vận khí của Seattle tốt, cô ta và Hòa Ngọc trùng hợp ở trong đường hầm gần sát nhau, hơn nữa ngã rẽ ít, Seattle tìm được Hòa Ngọc dọc theo tín hiệu.

“Hòa Ngọc, anh không —” Đột nhiên giọng nói của cô ta im bặt.

Hòa Ngọc ngẩng đầu, đứng ngược sáng, thân hình mỏng manh gầy yếu, trên đầu đội thanh máu gần như muốn tràn ra khỏi đường hầm. 

Cậu nở nụ cười tươi: "Xin chào."

Seattle: "???"

Bình Luận (0)
Comment