Chương 1258

Thử nghĩ xem, mặc dù mỏng manh gầy yếu nhưng thao tác đặc biệt thì không bao giờ thiếu. 

Không ai đoán được ngay sau đó người này sẽ làm cái gì. 

Cảnh tượng người này đội một thanh máu gấp mười lần Seattle, nở nụ cười với cô ta... 

ĐM, thực sự sởn hết tóc gáy!

Trong nháy mắt Seattle muốn chạy trối chết, nhưng cô ta nhịn xuống. 

Chắc Hòa Ngọc sẽ không ra tay với mình chứ? Tất nhiên, nếu cậu ta muốn ra tay, với đầu óc của cậu ta, có lẽ chính mình sẽ không trốn được.

 Nghĩ như vậy, Seattle bình tĩnh lại.

Ánh mắt của cô ta dính chặt l*n đ*nh đầu của Hòa Ngọc. Thanh máu kia thật sự làm người sợ hãi, Seattle buột miệng thốt lên: "Anh làm gì? Tại sao thanh máu lại biến thành như vậy?" Sau đó, cô ta lấy lại phản ứng, bước lên vài bước, nhỏ giọng: "Là giả?"

[Bình luận: "Ha ha ha quả nhiên là đồng đội, rất hiểu biết Hòa Ngọc!"]

[Bình luận: "Seattle bị Hòa Ngọc lừa không chỉ một lần, chỉ có thể nói Hòa Ngọc rất biết cách chơi."]

Nghe vậy Hòa Ngọc chỉ cười không nói. Seattle bị phản ứng của cậu làm mơ hồ, hơi nhíu mày: "Rốt cuộc là thật hay giả?" 

Thanh máu to như vậy, nói là thật cũng... không đúng, nói là giả cũng... không đúng.

Hòa Ngọc nghiêm túc nói: "Là thật."

Seattle tiến lên, vây quanh Hòa Ngọc nhìn trước nhìn sau, ngoại trừ chiều dài của thanh máu kia hơi bất thường, từ các góc độ khác vẫn giống cái ban đầu như đúc. Nhưng Seattle luôn cảm thấy có chỗ không đúng. Cô ta vẫn nghi ngờ: "Tôi nhớ rõ từng có một phó bản anh đội một cái gương trên đầu, lừa đám người Eugene thật sự thảm... Chẳng lẽ thanh máu trên đầu anh lại đi lừa người tiếp sao?"

Lúc trước Hòa Ngọc lừa đám người Eugene làm bọn họ nhớ mãi không quên... Seattle nghe Eugene nhắc mãi không chỉ một lần.

Hòa Ngọc nghiêng đầu nhìn về phía Seattle, đối phương còn đang đánh giá thanh máu trên đầu cậu, trên mặt bảy phần rối rắm ba phần nghi ngờ. Cô ta cảm thấy Hòa Ngọc chơi chiêu, nhưng lại vẫn cảm thấy — không cần thiết, tạo thanh máu giả có thể lừa được ai? Hơn nữa cái này cũng quá giả rồi, vừa thấy đã biết có vấn đề... không quá giống với hành động của Hòa Ngọc. 

Chậc, quả nhiên, người thông minh đều suy nghĩ nhiều.

Khóe miệng của Hòa Ngọc cong lên, giơ tay đẩy mắt kính, âm thanh nhẹ nhàng: "Tại sao thanh máu của tôi không thể dài ra? Seattle, mặc dù sức chiến đấu của tôi thấp nhưng không phải không có trang bị."

Đồng tử của Seattle co rút lại, giọng nói cất cao: “Anh rèn ra trang bị rồi sao?!”

Đã tách ra lâu như vậy, chính Hòa Ngọc lại có thể rèn trang bị, cũng không phải không có khả năng dành thời gian rèn trường kiếm cho chính mình. Nghĩ đến uy lực trường kiếm của cậu ta... Seattle chà xát cánh tay, chỉ cảm thấy càng thêm sởn tóc gáy. Có thanh trường kiếm kia, thanh máu dài hơn cũng bình thường.

Cô thật lòng cảm thán: "Nếu thanh máu này là thật, vậy cậu có thể nghiền nát mọi người, chúng ta không cần quá sốt ruột. Vừa rồi tôi mới gặp được đám người Trấn Tinh, bọn họ đều đang liều mình giết người, muốn lấy ra vị trí trong thời gian ngắn nhất, để anh sống sót."

Hòa Ngọc: "Cô cũng đi săn đầu người?"

Từ trước đến nay Seattle luôn kiêu ngạo, rầm rì: "Thuận tiện mà thôi, dù sao anh cũng là đội trưởng của tôi mà."

Hòa Ngọc buồn cười, giơ tay sờ cằm: "Vậy lát nữa gặp được bọn họ, nhớ rõ nói cho bọn họ không cần lo lắng cho tôi."

[Bình luận: "........."]

[Bình luận: "Hòa Thần, cậu là đáng lo nhất đó! Của cậu là đồ giả đó!!"]

Seattle xác nhận lại lần nữa: "Anh thật sự rèn lại được trường kiếm Vô Danh? Sao không cầm trên tay?"

Hòa Ngọc chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Cô đoán?"

Seattle: "... Chỉ biết lừa người."

Không cần đoán, chắc chắn muốn lừa người. 

Bên ngoài của tên này trắng như tuyết, bên trong đen như mực!

Bình Luận (0)
Comment