Chương 1260

[Bình luận: "Nhớ trước đây, Seattle vẫn rất bận tâm tới hình tượng bản thân..."]

[Bình luận: "Ha ha ha, lúc cô ấy ở Liên Bang cũng cực kỳ chú ý hình tượng, từ khi đi vào Show sống còn đỉnh lưu, ở chung lâu với đám người Hòa Ngọc, hình tượng hay gì đó đều không có, ha ha ha."]

[Bình luận: "Seattle là hoa hướng dương, không có gì bàn cãi. Nhưng mà… tôi càng thích hoa bá vương Seattle."]

Đúng vậy, so với Seattle trước kia, Seattle hiện tại càng đáng yêu. Cho dù cô ấy từ hoa hướng dương xinh đẹp trở thành hoa... bá vương độc ác.

Sau Seattle, Hòa Ngọc lại gặp Quỳnh. Hai người chỉ cách nhau vài phút, hơn nữa đi về cùng một phương hướng, có nghĩa là Quỳnh đi phía sau Seattle, cùng một hướng với Seattle.

Gặp được Hòa Ngọc, Quỳnh cũng cực kỳ khiếp sợ: "WTF, anh làm giả thanh máu kiểu gì vậy?" Giọng nói không rối rắm như Seattle, hiển nhiên cô ta chắc chắn thanh máu của Hòa Ngọc là giả.

Hòa Ngọc vẫn cười không nói, đi đến phía trước, nện bước không nhanh không chậm, vô cùng lười biếng.

"Chậc chậc." Quỳnh ngắm nhìn Hòa Ngọc từ trên xuống dưới, cực kỳ thưởng thức: "Đúng vậy, anh làm như vậy rất có tác dụng kinh sợ đối phương, cố mà sống sót đi. Còn lại 68 người, phó bản sắp kết thúc, tôi đi giết người tiếp đây."

Hòa Ngọc: "Được, chú ý an toàn."

Quỳnh đỡ vành nón, lộ ra đôi mắt một mí, rất có cá tính. Cô ta nhướng mày: "Yên tâm đi, anh mới là người nên chú ý an toàn." Dừng một chút, cô ta lấy ra trang bị, ném cho Hòa Ngọc: "Cầm lấy, vừa rồi chém một người, lấy được, có thể giữ mạng một lần."

Hòa Ngọc cầm lấy. Một đồ vật hình tròn giống như vỏ trứng. Khoảnh khắc cầm lấy, giới thiệu xuất hiện:

[Trang bị dùng một lần, đạn sương mù, thả ra một lượng sương khói lớn, làm mơ hồ thị giác và cảm giác của đối thủ trong 30 giây.]

Đây là đồ tốt! Hòa Ngọc lấy nó, gật đầu: "Đồ tốt, cảm ơn cô."

Quỳnh xua tay, hai người tách ra.

Lúc đi qua nhau, Quỳnh nhăn mày lại, cánh mũi giật giật: "Mùi hương rất quen thuộc… Người phụ nữ Seattle kia vừa đi qua?" 

Đối thủ vĩnh viễn là người hiểu mình nhất, chỉ bằng mùi hương Quỳnh có thể nhân ra là Seattle mới vừa ở đây. 

Hòa Ngọc gật đầu.

Khóe miệng của Quỳnh hơi cong lên: "Trách không được trong không khí toàn là mùi hoa thúi đ*t, chậc chậc, có lẽ cô ta cũng bị thanh máu của anh dọa sợ đúng không." Còn vài giây, Quỳnh nhanh chóng biến mất, đuổi theo về hướng Seattle, để lại một câu: "Tôi đi gặp người phụ nữ thối kia, anh cẩn thận."

Quỳnh biến mất trong tầm mắt, Hòa Ngọc hơi nhướng mày, tiếp tục đi về phía trước. 

Cảm giác gặp được đồng đội rất tốt. 

Chắc chắn đối phương sẽ không ra tay với chính mình, cũng chắc chắn rằng đối phương cũng hy vọng cùng mình thăng cấp.

Bình Luận (0)
Comment