Cô ta trợn trắng mắt, mái tóc tím hơi dài vung lên, cúi đầu nhìn thời gian, Seattle xua tay: "Anh cẩn thận, sắp hết một phút rồi, tôi rút trước đây!"
Với thanh máu hiện tại của Hòa Ngọc, chắc sẽ không có ai đến gây sự với Hoà Ngọc trong thời gian ngắn, thời hạn gặp mặt một phút đồng hồ sắp hết, phải nhanh chóng rút thôi.
Hơn nữa, cũng nhờ thanh máu này của Hòa Ngọc, cuối cùng Seattle cũng cảm thấy yên tâm. Chắc chắn đội trưởng của họ sẽ không chết trong phó bản này, cô ta không cần lại lo lắng, chỉ cần chờ thông báo rồi cùng nhau đi vào vòng bán kết là được.
Hy vọng Hòa Ngọc quả thật có cách để không chỉ một người sống sót rời khỏi thi đấu.
Cô ta cũng muốn sống sót cùng với mọi người.
Seattle nhảy lên, đi được vài bước, đột nhiên dừng chân, quay đầu lại, thân hình hoàn mỹ của cô ta vặn thành bánh quai chèo, không thể tin được nhìn về phía Hòa Ngọc: "Từ từ! Không đúng, trường kiếm Vô Danh của anh không có sức chiến đấu!!"
Nhớ trước đây lúc Hòa Ngọc rèn ra trường kiếm Vô Danh, lực công kích của trường kiếm cực kỳ cực kỳ thấp, năng lực tấn công thực ra là rút từ năng lượng trời đất.
Nhưng sức chiến đấu mà hệ thống phán định là số liệu, là thuộc tính!!
Cũng vì vậy cho nên dù Hòa Ngọ cóc rèn lại trường kiếm Vô Danh, hệ thống cũng sẽ không tăng lên giá trị sức chiến đấu của cậu lên bao nhiêu. Cũng đồng nghĩa sẽ không làm thanh máu dài ra.
Cho dù Hòa Ngọc rèn ra trường kiếm Vô Danh, thanh máu cũng sẽ không tăng, vậy thanh máu của cậu ta là sao?!
Seattle cất cao giọng: "Thanh máu của anh có vấn đề?!"
Lúc này Hòa Ngọc thản nhiên gật đầu: "Đúng vậy, là giả đó."
Seattle: "..." Cô ta muốn hộc máu!!
"Vậy anh....."
Hòa Ngọc: “Còn một giây.”
Trong nháy mắt thân hình của Seattle biến mất, trong không trung để lại một tiếng hét nghiến răng nghiến lợi: "ĐM, con mẹ nó anh tự chú ý an toàn, phải sống đó!!"
Hòa Ngọc nhìn bóng dáng của cô ta, bất đắc dĩ lắc đầu: "Cô cũng cẩn thận."
Seattle rời đi với tâm trạng gần như hỏng mất, không còn lời gì để nói, cực kỳ lo lắng cho Hòa Ngọc. Cô ta không đủ thời gian để bày tỏ tâm trạng lo lắng của mình cho Hòa Ngọc, chỉ có thể nghẹn khuất bản thân...... "Nói nửa ngày, thì ra thanh máu của Hòa Ngọc là giả!! Vậy mà cậu ta cũng dám đội nó chạy lung tung?!"
Sau khi chạy xa, Seattle hít một hơi sâu, lại thở ra, chửi tục: "CMN, tên Hòa Ngọc này thật sự làm người không còn gì để nói, không thể yên phận một chút sao?!"
[Bình luận: "... Không thể."]
[Bình luận: "Yên phận vậy không phải Hòa Ngọc..."]
Seattle gãi đầu, miễn cưỡng thả lỏng: "Thôi, chắc cậu ta cũng có cách rồi, nhanh chóng đi giết người đảm bảo đủ vị trí mới được."
Dù Hòa Ngọc chắc chắn có cách, nhưng vẫn quyết định chạy nhanh đi gặt đầu người, giành vị trí cho Hòa Ngọc.
Nói xong, Seattle nhanh chóng biến mất.