Eugene liếc mắt nhìn Hòa Ngọc đứng lẻ loi ở đó, thân hình gầy yếu mỏng manh, nhưng sống lưng thẳng thắn, giống như một cây tùng, trăm bẻ không gãy. Gọng kính không viền đặt trên cánh mũi, biểu cảm lạnh nhạt.
"Hòa Ngọc..." Giọng nói của Eugene khàn khàn.
Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn về phía gã, biểu cảm không nhìn ra được sự dị thường gì: "Quả nhiên đếm ngược một phút của hệ thống là lỗ hổng, chỉ cần đi tới đi lui với tốc độ rất nhanh thì có thể tránh được."
Eugene vẫn nhìn chằm chằm cậu, bước lên một bước: "Cậu đang nghe cái gì?"
Hòa Ngọc: "Câu cuối cùng của Seattle."
"Hòa Ngọc, nhanh --"
Trong tiếng huýt sáo vang lên là âm thanh quen thuộc của Seattle, giọng điệu nôn nóng, kết hợp với máu tươi trên mặt đất, đột nhiên tăng thêm sự thê lương và bi thương.
Eugene há miệng th* d*c, một lúc sau mới nói: "Bảo cậu đi cứu cô ta sao? Cô ta gặp phải ai? Quỳnh?"
— Hòa Ngọc, nhanh đến cứu tôi.
Lời này rất thích hợp, còn vì sao cầu cứu Hòa Ngọc, bởi vì Seattle chỉ liên kết còi với Hòa Ngọc, hơn nữa Hòa Ngọc luôn đáng tin cậy.
Vậy câu cuối cùng của Seattle cầu cứu Hòa Ngọc?
Eugene sẽ không quên cảnh tượng nhìn thấy vừa nãy, Quỳnh đứng bên cạnh Seattle, thu hồi thứ gì đó. Hai người bọn họ không hợp nhau, Quỳnh ra tay với Seattle cũng là chuyện bình thường. Eugene không nhịn được nghi ngờ Quỳnh.
Đúng lúc này, Quỳnh trở lại.
Eugene lập tức nhìn về phía cô ta, ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm đôi mắt của cô ta, quan sát phản ứng: "Cô ra tay với Seattle?"
Quỳnh mím môi, khuôn mặt trầm xuống: "Tôi không giết Seattle, tôi không xuống tay với cô ta."
Mặc dù cô ta và Seattle có thù oán, nhưng cô ta tuyệt đối sẽ không giết Seattle.
Hai người giằng co, ánh mắt sắc bén. Vào khoảnh khắc này sinh ra nghi ngờ, tín nhiệm giữa đồng đội đã dao động.
Một phút sắp hết, Eugene liếc nhìn Quỳnh, lại xoay người biến mất trong đường hầm.
Quỳnh vừa mới đến, cô ta nhìn về vị trí Seattle biến mất. Nơi đó chỉ có màu đỏ đầy đất, nhưng đột nhiên, Quỳnh như nhìn thấy một người phụ nữ tóc tím quyến rũ đứng ở đó, nở nụ cười tươi sáng với cô ta, trên người không có vết thương, trên mặt không có máu.
Quỳnh nhẹ nhàng nói: "Hòa Ngọc, anh không nghi ngờ tôi sao?"
Hòa Ngọc cầm chiếc còi, cũng không quay đầu lại, lắc đầu: "Không phải cô."
Cậu rất bình tĩnh, tình cảnh càng nguy hiểm càng phải bình tĩnh, cậu đang quan sát từng chi tiết một của hiện trường.
Quỳnh muốn cười, nhưng giơ tay lên lại sờ thấy khuôn mặt ướt át.
Quỳnh nhìn giọt nước trên tay, ngẩn người.
Khóc sao? Chính mình sẽ khóc vì Seattle sao?
Thời gian còn chưa tới hạn nhưng Quỳnh lại xoay người chạy đi, không cần trang bị bay, không dùng năng lượng, dùng hai chân chạy, biến mất trong đường hầm đen tối. Chờ đến khi chạy rất xa rất xa, Quỳnh dừng lại, hai tay chống đầu gối, hô hấp dồn dập:
"Đúng là người phụ nữ thối, không phải cô ghen ghét tôi sao, muốn đánh một trận với tôi sao?"
"Đã chết...... Còn đánh kiểu gì?"
Quỳnh nhìn về phía trước, một người phụ nữ quyến rũ đứng trong đường hầm tối tăm, thấy không rõ bộ dáng, nhưng mái tóc tím chói mắt. Cô ta nâng cằm, vẻ mặt vĩnh viễn kiêu ngạo, giọng điệu cũng rất cao ngạo.
— Này, đồ yếu ớt.