Sau khi điều chỉnh hơi thở xong, Quỳnh lại đứng dậy, ánh mắt khôi phục sự bình tĩnh, nét mặt đầy lạnh lùng. Cô ta quay lại, bay lên xuống vài cái rồi phi nhanh về chỗ cũ.
Eugene trở về cùng một lúc với cô ta. Hai người đi theo hai hướng khác nhau nhưng lại cùng gặp nhau ở một chỗ, ba người lại đụng mặt.
Quỳnh bỏ qua ánh mắt hoài nghi của Eugene mà nhìn thẳng về phía Hòa Ngọc: "Anh có tìm thấy gì không?"
Hòa Ngọc lắc đầu: "Không."
Quỳnh nhướng mày, ánh mắt thâm trầm: "Không đúng, Seattle không thể không đánh nhau với người khác được, mà chỉ cần đánh nhau thì chắc chắn đối phương sẽ để lại dấu vết..."
Hòa Ngọc thu hồi tầm mắt, nhét còi vào ba lô sau đó ngồi xổm xuống, dùng thanh kiếm gãy lấy từng chút từng chút tro dính máu trên mặt đất lên, trông cực kỳ cẩn thận.
Eugene nhìn động tác của Hòa Ngọc, thở dài, ngồi xổm xuống giúp cậu. Tiếp đó Quỳnh cũng lấy ra một cái hộp nhỏ. Hòa Ngọc bỏ tro dính máu vào trong hộp, niêm phong nó lại.
Cậu nhìn về phía Quỳnh: "Cô cầm nhé?"
Quỳnh lắc đầu, nhìn vào cái hộp với đôi mắt phức tạp: "Anh cầm đi."
Di vật của Thành Chiêu là do Hòa Ngọc cầm, của Seattle cũng giao cho Hòa Ngọc.
Quỳnh không biết Seattle chết như thế nào nhưng cô ta biết có lẽ cô ta cũng có khả năng không thể đi tiếp. Nếu có thể thì cô ta hy vọng Hòa Ngọc cũng sẽ mang theo những di vật này rời khỏi Show sống còn đỉnh lưu.
Mỗi người đều có dấu vết đã từng tồn tại, dù ngay cả sau khi chết họ không để lại bất cứ điều gì nhưng vết tích và ký ức vẫn còn.
Quỳnh không biết tại sao Hòa Ngọc lại thu thập những thứ này nhưng có thể để lại dấu vết của Seattle cũng tốt.
Cô ta từ từ thu hồi ánh mắt, dời suy nghĩ sang chuyện khác.
[Bình luận: "Sao Hòa Ngọc muốn thu thập di vật nhỉ?"]
[Bình luận: "... Bởi vì họ là đồng đội, chỉ cần Hòa Ngọc còn sống thì sẽ không ai quên Thành Chiêu và Seattle."]
[Bình luận: "Người khác sẽ không quên, Hòa Ngọc lại càng không quên."]
Lại hết thời gian một phút, hai người lắc mình, rời đi một lúc sau đó trở về, mở lại thời gian.
Hòa Ngọc cất hộp vào ba lô, ánh mắt trầm tĩnh, giọng nói nhàn nhạt: "Chắc chắn Seattle đã từng đánh nhau với người khác, cho dù ngay từ đầu cô ta không phòng bị nhưng lúc cuối cùng cũng sẽ phản kháng, máu tươi rơi đầy đất này chính là chứng cứ."
Seattle sẽ không bao giờ nằm im chờ chết.
Eugene luôn mang một vẻ cà lơ phất phơ nhưng cái chết của Seattle vẫn cho gã một cú sốc.
Khuôn mặt không đứng đắn hàng ngày của gã giờ đây đầy vẻ nghiêm túc, tóc bạc lạnh lùng, đôi mắt đen sâu trầm, giọng nói hơi khàn khàn: "Nhưng không có dấu vết của người khác, ở đây chỉ có dấu vết của Seattle mà thôi, dấu chân, bụi bặm, hơi thở, dấu vết chiến đấu... Không có người nào khác, ít nhất là tôi không thể tìm thấy."
Là một người máy, lại giỏi việc biến mình thành một cỗ máy, Eugene có khả năng dò tìm như radar. Ngay cả gã cũng không tìm thấy bất kỳ vấn đề nào thì những người khác cũng không thể phát hiện một chút bất thường nào.
Hòa Ngọc cười lạnh: "Bởi vì dấu vết bị xóa sạch cả rồi."