Vạn Nhân Trảm: "Mày không cảm động sao? Seattle chết rồi, phó bản này rất nguy hiểm, mê cung cũng rất hỗn loạn, bọn họ đều không tìm được mày, chỉ có tao tìm được mày thôi mà mày lại không cảm động hả?"
Không thể không nói, thật sự là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.
Đám người Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn, Lăng Bất Thần, Đoàn Vu Thần đều đang tìm Hòa Ngọc nhưng chỉ có đồ ngốc này, rõ ràng khoảng cách không gần nhưng lại có thể trời xui đất khiến mà xuyên thẳng qua mê cung tìm được Hòa Ngọc.
Những người khác vẫn còn trên đường, Vạn Nhân Trảm đã đứng trước mặt Hòa Ngọc.
Nghe vậy, Hòa Ngọc nói cho có lệ: "Cảm động, phi thường cảm động."
Mắt cậu nhìn xung quanh, không còn nghe thấy tiếng gió cũng không thấy bất kỳ phản ứng bất thường nào, tất cả mọi thứ bình lặng dường như không có gì xảy ra...
Trong một thời gian ngắn, Hòa Ngọc không phân biệt được vừa rồi là gió do Vạn Nhân Trảm đến hay là — một người khác đã xuất hiện. Chỉ vì bị Vạn Nhân Trảm chặn ngang một cái nên mới bị giật mình chạy đi.
Hòa Ngọc hơi nhíu mày, rơi vào trầm tư.
Vạn Nhân Trảm bĩu môi, đương nhiên gã nghe ra trong giọng điệu Hòa Ngọc đang oán giận.
Thấy vậy, gã nhỏ giọng thì thầm một câu: "Đúng là không thức thời, tình huống nguy hiểm như vậy không chỉ không biết lấy lòng tao mà còn qua loa có lệ như vậy."
Lẩm bẩm một lúc, gã lập tức quay lại rồi chạy ra xa, một lúc sau mới trở lại, thời gian đã mở lại một phút.
Vạn Nhân Trảm: "Hòa Ngọc, tiếp theo tao đi cùng mày, mày gà quá, chỉ có một chút máu như vậy— "
Giọng nói đột nhiên dừng lại, gã mang vẻ không thể tin nhìn thanh máu trên đỉnh đầu Hòa Ngọc, cao giọng: "Mẹ kiếp, đây là thứ gì vậy?!"
[Bình luận: "Thế là, tới tận lúc này anh ta mới nhìn thấy nó hả?"]
[Bình luận: "... Không thể không nói, trong mắt đồ ngốc chỉ có Hòa Thần thôi, ha ha ha."]
[Bình luận: "Thanh máu mà cũng không nhìn thấy, rốt cuộc nên nói anh ta quá tập trung hay nên nói anh ta bị mù đây?"]
Hòa Ngọc nghe vậy bèn nhìn về phía gã, mang theo thanh máu to khủng khiếp, mỉm cười đến mức sởn gai ốc: "Anh nói xem đây là cái gì?"
Vạn Nhân Trảm: "..." Gã chớp mắt, nhìn vào Hòa Ngọc rồi nhìn vào các thanh máu.
Một lát sau, gã nghiêm túc với một khuôn mặt, giọng nói chắc chắn: "Đó là giả."
Hòa Ngọc gật đầu thừa nhận: "Ừ, quả thật là giả."
Vạn Nhân Trảm gần như nhảy dựng lên, giọng cũng cao hơn: "Mẹ kiếp, đúng là giả sao?! Mày làm giả còn chưa nói nhưng sao lại làm cái này dài như vậy?" Hóa ra... Vừa rồi gã hoàn toàn dựa vào trực giác để đoán à….
Hòa Ngọc hơi dừng lại, lập tức thu hồi tầm mắt: "Anh quản tôi làm gì."
Vạn Nhân Trảm còn muốn nói cái gì, giọng điệu Hòa Ngọc sâu xa: "Còn hai giây nữa là hết một phút rồi."
"Vãi, cái thứ đếm ngược quỷ quái này!" Vạn Nhân Trảm xoay người bỏ chạy, biến mất ở hang động. Một lát sau, gã lại trở về, đếm ngược reset.
Khi Vạn Nhân Trảm trở về lại nhìn vào thanh máu chói mắt kia, muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, thu hồi ánh mắt, thở dài: "Quên đi, có tao trông chừng mày, chắc là cũng không sao."
Gã nhìn vào mắt Hòa Ngọc: "Tiếp theo tao sẽ ở lại với mày cho đến khi kết thúc phó bản này để đảm bảo sự an toàn của mày."
Dừng một chút, gã nói thêm: "Mày không nên suy nghĩ lung tung, nếu mày chết thì sẽ có ít người có thể suy luận ra sự thật, thật ra thì tao không quan tâm mày sống hay chết lắm đâu."
Vạn Nhân Trảm quay đầu, lẩm bẩm: "Cũng chỉ để ý một chút thôi, cho nên mày phải sống sót thật tốt."