[Bình luận: "Hòa Thần chưa nói câu nào mà Vạn Nhân Trảm cũng đã đoán ra xong rồi..."]
[Bình luận: "Tự nói chuyện với chính mình, đồ ngốc, không hổ là anh."]
Phản ứng này của gã đột nhiên làm cho Hòa Ngọc nghĩ đến Seattle, cậu mím môi, nhấc chân đi về phía trước, để lại một câu: "Muốn đi theo thì cứ đi theo đi."
Cậu vừa rời khỏi nơi Seattle chết.
Seattle ra đi quá đột ngột nhưng sự thật trong đó rất cần phải được phân tích kỹ hơn mà bây giờ thì không phải lúc phù hợp.
Hòa Ngọc từng nói chỉ cần cậu còn sống, nhất định sẽ báo thù cho mọi người.
Một phút đếm ngược kết thúc, Vạn Nhân Trảm đi ra xa, để lại một tiếng gào thét: "Này! Mày đứng yên đấy, đừng nhúc nhích nhá, chờ tao!"
Việc này quá phiền phức, nếu gã quay trở về không biết con đường nào thì lúc sau họ sẽ hoàn toàn bỏ lỡ nhau.
"Hòa Ngọc, cái chết của Seattle có bất thường quá không? Ai đã giết cô ta vậy?" Vạn Nhân Trảm trở về.
Hòa Ngọc lắc đầu, cậu hơi nhíu mày, khuôn mặt tinh xảo tái nhợt mang theo suy tư: "Không biết, không có bất kỳ manh mối hay chứng cứ nào."
Chỉ có một câu "Hòa Ngọc, nhanh—", làm cho người ta khó đoán được rốt cuộc Seattle gặp phải cái gì.
"Seattle rất mạnh, không có nhiều người có thể giết cô ta. Bây giờ trong số những người còn sống, ngoại trừ chúng ta, chỉ có sáu người nữa, chúng ta có nên loại trừ từng người một không?"
Hòa Ngọc lại lắc đầu: "Không cần gấp, cố giữ mạng trong phó bản này là được."
Họ rất khó để tập hợp tất cả mọi người lại với nhau. Ngay cả khi họ gặp được thì cũng chỉ có một phút, không phải là thời gian tốt để đàm phán. Có bất cứ điều gì chỉ có thể chịu đựng, chờ đợi cho đến sau khi thăng cấp thì nói sau.
Vạn Nhân Trảm cũng trầm tư theo, đi không xa, thời gian lại kết thúc. Gã chỉ có thể chạy ra xa lần nữa sau đó vội vàng trở lại với tốc độ nhanh nhất có thể.
Hòa Ngọc nhìn về phía gã: "Anh không mệt sao?"
"Không mệt." Vạn Nhân Trảm thở hồng hộc: "Tất nhiên tao không mệt, sao vậy? Sức chiến đấu của bản thân tao siêu mạnh mẽ, không phải kiểu yếu ớt như mày có thể tưởng tượng."
Hòa Ngọc: "..." Anh vui là được.
Chạy hai lần một lượt, chạy mười lần, hai mươi lần tất nhiên không mệt mỏi nhưng chạy hàng trăm lần không bị gián đoạn thì nó hoàn toàn khác nhau.
Cơ thể không mệt mỏi nhưng tinh thần cũng biết mệt.
Có điều nhìn dáng vẻ Vạn Nhân Trảm hình như còn rất phấn khởi.
[Bình luận: "..."]
[Bình luận: "Đồ ngốc, không hổ là anh."]
Vạn Nhân Trảm lại chạy ra xa lần nữa, Hòa Ngọc dừng bước.
Ngay lúc này, cậu nhìn thấy Bình luận trên màn hình, tầm mắt của cậu có thể thấy rõ các cuộc thảo luận về Seattle, dường như trong tâm trí có một máy tính đang sàng lọc thông tin hữu ích:
"Hu hu hu, Seattle lại chết rồi, tôi không thể chấp nhận đâu! Khó chịu quá đi."
"Rốt cuộc Seattle chết như thế nào vậy? Tôi vẫn chưa xem lại phát lại."
"Xem phát lại cũng không hiểu, trước khi Seattle chết, màn hình bị mất một khoảnh khắc sau đó nghe thấy Seattle hô 'Hòa Ngọc, nhanh -, lúc sau đã thấy máu tươi chảy đầy đất, Seattle ngã xuống."
"Hoàn toàn không thấy rõ à? Không thấy rõ bất kể cái gì luôn?"
"Không phải, mơ hồ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng nhưng trong phòng phát sóng trực tiếp của Seattle cũng không có ai khác, chỉ có một mình Seattle!"
"Đúng, không nhìn thấy ai cả và cũng không biết ai đã xuống tay."
"Và khoảnh khắc vừa rồi là khoảnh khắc tất cả mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp đều ngơ ngác, không ai biết chân tướng và cũng không ai nhìn thấy chân tướng."