Lăng Bất Thần đang chiến đấu với người khác, đàn cổ màu lam nằm ngang trước người. Đôi mắt đen vốn luôn ôn nhuận giờ đây đầy vẻ sắc bén. Để che dấu vết của mình, khi chiến đấu trong mê cung vô hạn, đàn cổ cũng không phát ra âm thanh.
Nhưng lúc này, cậu ấy vẫn rất để ý xung quanh. Vừa rồi Vạn Nhân Trảm tới chỉ là nhìn thoáng qua đã lập tức xoay người rời đi, điều này làm cho Lăng Bất Thần phát hiện ra bất thường. Đương nhiên, Vạn Nhân Trảm không phản ứng đối với Lăng Bất Thần mới là bình thường nhưng cũng không đến mức trực tiếp chạy đi, thậm chí bóng lưng mặt đều có tư thế chạy trối chết.
Quá vội vàng.
Điều này khiến Lăng Bất Thần có một suy đoán, mà suy đoán này buộc cậu ấy phải tăng tốc độ chiến đấu.
Tiếng đàn vang lên, người đàn ông hoàn toàn không còn khí lực giãy dụa, ngã thẳng xuống.
[Hạ Lạp Tư của hành tinh Chiến Đấu bị loại! Thời gian còn lại của phó bản: 3 giờ 46 phút, số lượng người còn lại trong phó bản: 59/100]
3 giờ 46 phút, 9 người nữa cần phải được loại bỏ.
Lăng Bất Thần thu hồi tầm mắt trực tiếp xoay người, đối diện với ánh mắt Hòa Ngọc đang mang theo thanh máu siêu dài kia.
Đếm ngược một phút bắt đầu, rõ ràng Hòa Ngọc cũng vừa mới tới.
Sau lưng cậu, Vạn Nhân Trảm không tình nguyện đuổi theo, trên mặt đầy vẻ kháng cự.
Quả nhiên - Vạn Nhân Trảm đi cùng Hòa Ngọc cho nên sau khi gã phát hiện Lăng Bất Thần đã lập tức xoay người rời đi, có ý đồ không cho Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần gặp mặt. Muốn nói toàn bộ Show sống còn đỉnh lưu, ngoại trừ đôi mắt xanh, Vạn Nhân Trảm không muốn nhìn thấy ba người Lăng Bất Thần, Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn nhất, đặc biệt là Lăng Bất Thần.
Cậu ta luôn luôn rất hiểu Hòa Ngọc...
Thật là khó chịu.
[Bình luận: "Ha ha ha, đồ ngốc vẫn là cội nguồn niềm vui của tôi."]
[Bình luận: "Tôi vẫn còn đắm mình trong nỗi buồn về cái chết của Seattle, chỉ có nhìn thấy đồ ngốc mới có thể vui vẻ hơn thôi."]
[Bình luận: "Làm sao anh ta có thể ngăn cản Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần gặp mặt nhỉ? Cho dù ngăn cản ngay lúc này thì cũng không ngăn được một đời mà."]
Tầm mắt Lăng Bất Thần dừng lại trên thanh máu trên đỉnh đầu Hòa Ngọc. Ngay từ đầu cậu ấy và những người khác đã có phản ứng giống nhau như đúc, đều là hơi giật mình lại có chút kinh ngạc.
Nhưng ngay sau đó, đôi mắt của cậu ấy lóe lên.
Lăng Bất Thần chuyển tầm mắt từ trên thanh máu gần như vươn ra khỏi hang động đến trên mặt Hòa Ngọc, nở nụ cười: "Đúng vậy, làm như vậy rất tốt, Hòa Ngọc, cậu thật thông minh."
Khán giả: "— Quả nhiên không hổ là tổ hợp hai người lòng dạ hiểm ác, quá hiểu đối phương mà."
Đúng vậy, tổ hợp hai người lòng dạ hiểm ác.
Đây là danh hiệu mà khán giả dành cho Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần. Hai người này thoạt nhìn đều rất thuần khiết, lương thiện nhưng bên trong đều đen như mực!
Trước kia có thể dễ dàng bỏ qua Lăng Bất Thần nhưng hiện tại, cho dù không có cảm giác tồn tại, bọn họ vẫn không thể nào bỏ qua Lăng Bất Thần tay cầm bảo vật cấp thần được. Đồng thời, nhìn vào vào cách Lăng Bất Thần ứng phó với mấy sự kiện trong các phó bản trước, bọn họ đều có thể nhìn ra
— Cái người này chắc chắn có lòng dạ toàn là màu đen.
Tổ hợp hai người lòng dạ hiểm ác, Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần.