Vạn Nhân Trảm: "..." Mẹ nó, quả nhiên Lăng Bất Thần vô cùng hiểu Hòa Ngọc!
Cậu ấy còn không hề hoài nghi đây là thật hay giả, vậy mà cậu ấy hoàn toàn biết mục đích Hòa Ngọc làm như vậy là gì!
Vạn Nhân Trảm nghiến răng, giống như nghĩ đến cái gì đó, tròng mắt gã đảo quanh.
Gã lặng yên không một tiếng động lui về phía sau, chuẩn bị lặng lẽ mở lại một phút. Gã sẽ không nhắc nhỏ Lăng Bất Thần, cho dù cưỡng chế Lăng Bất Thần và Hòa Ngọc chiến đấu, Vạn Nhân Trảm tin tưởng mình cùng với Hòa Ngọc nhất định có thể chiến thắng Lăng Bất Thần.
Tất nhiên, đó chỉ là một chút kỳ vọng nhỏ của gã chứ thật ra bản thân gã cũng biết không thể.
Lăng Bất Thần không để ý chuyện thời hạn một phút, thời gian trôi qua hơn phân nửa. Hòa Ngọc cũng sẽ nhắc nhở, cho dù Hòa Ngọc không nhắc nhở thì Lăng Bất Thần cũng không phải kẻ ngốc không nhìn quy tắc, nhất định sẽ rời đi trước khi đến một phút.
Lăng Bất Thần rời đi, là những gì Vạn Nhân Trảm muốn nhìn thấy.
Vạn Nhân Trảm vừa mới rút lui, còn chưa đi xa đã nghe Lăng Bất Thần nói: "Hòa Ngọc, cậu chờ một chút, tôi rời đi một lúc để mở lại một phút đếm ngược cái đã."
Vạn Nhân Trảm: "..." Gã viết rõ sự thất vọng của mình trên khuôn mặt.
Thì ra biện pháp này không chỉ có một mình gã nghĩ đến, thế mà Lăng Bất Thần cũng nghĩ đến…
Trở lại một lần nữa, ba người gặp nhau.
Lăng Bất Thần mím môi, tầm mắt nhìn Hòa Ngọc, vẻ mặt nghiêm túc: "Có Vạn Nhân Trảm đi cùng cậu thì tôi rất yên tâm, các cậu chú ý an toàn, tôi tiếp tục đi tìm người khác."
Cậu ấy và Hòa Ngọc đều có mái tóc đen, mắt đen nhưng Hòa Ngọc lộ ra vẻ đẹp đơn bạc yếu ớt, còn Lăng Bất Thần thì giống như một khối ngọc hiền hòa, thoạt nhìn cực kỳ bao dung.
Tất nhiên, đây đều chỉ bên ngoài, bên trong thực ra đều là hai con cừu đen "lòng dạ hiểm ác".
Vạn Nhân Trảm sửng sốt, gã mờ mịt mở miệng: "Mày không đi theo Hòa Ngọc à?" Lăng Bất Thần đã có biện pháp ở lại bên cạnh Hòa Ngọc thì vì lý do gì lại không đi theo Hòa Ngọc chứ? Gã còn tưởng rằng tên này nhất định sẽ quấn lấy Hòa Ngọc.
Lăng Bất Thần lắc đầu: "Còn có chín người cần bị đào thải."
Đã hết ba giờ rồi, mặc dù vẫn còn một phần tư thời gian quy định của phó bản nhưng những người còn lại chắc chắn sẽ khó giết hơn lúc ban đầu, thậm chí họ còn ẩn thân vô cùng kỹ, chờ đợi để thăng cấp. Trong số họ cũng có người ở trong top 50 nhưng cũng có người ngoài 50, lúc trước đã có rất nhiều người chết, khi phó bản kết thúc, họ có thể được thăng cấp thành công nhờ vào cách xếp hạng sức mạnh chiến đấu ban đầu.
Thế nên sẽ không có ai sẽ đi ra vào giờ phút này cả.
Thời gian cấp bách, cho dù Lăng Bất Thần có nhiều lời muốn nói với Hòa Ngọc thì cũng sẽ không vội vàng vào ngay giờ khắc này.
Cậu ấy phải bảo đảm tính mạng Hòa Ngọc trước.
Giống như đám người Trấn Tinh bây giờ, bọn họ đều từ bỏ việc tìm kiếm Hòa Ngọc, từ bỏ chuyện thăm dò nguyên nhân cái chết của Seattle mà đổi thành loại bỏ người chơi còn lại, giành lấy vị trí thăng cấp cho Hòa Ngọc, không thể để thời gian về 0 mà vẫn chưa đủ số lượng người cần bị đào thải.
Thời gian về tới 0, nhất định Hòa Ngọc sẽ bị đào thải!
Nếu chọn giữa tính mạng của Hòa Ngọc và các tuyển thủ khác, xin lỗi, họ sẽ chỉ chọn Hòa Ngọc.