Hòa Ngọc nhìn về phía Lăng Bất Thần: "Đây là nơi chúng ta đang ở bây giờ, anh vẽ những khu vực anh đã đi qua ra."
Lăng Bất Thần gật đầu, mang theo quyển sổ và bút rời đi.
Vạn Nhân Trảm đi qua lại năm lần thì Lăng Bất Thần mới trở về, trả lại quyển sổ cho Hòa Ngọc: "Tôi đã lưu lại một con đường rồi, tiếp theo tôi sẽ đi về phía đông, nếu gặp được người khác, tôi sẽ trao đổi thông tin bản đồ với bọn họ."
Hòa Ngọc gật đầu, nhận lấy quyển sổ: "Được, tôi ở chỗ này không đi đâu cả."
Mê cung vô hạn, một khi đi vào nó sẽ không dễ dàng để phân biệt vị trí, nhất là khi ở bên trong trong một thời gian dài, không biết điểm khởi đầu ở đâu, họ cần một mốc. Hòa Ngọc đứng yên ở đây sẽ chính là mốc, một người ngồi ở đây có thể khống chế toàn cục, để người khác xác định được phương hướng và khu vực mốc.
Lăng Bất Thần nhìn thật sâu vào Hòa Ngọc, xoay người rời đi, bóng lưng kiên định, chỉ để lại một câu: "Chờ chúng tôi, chính các cậu cũng cẩn thận, không thể hoàn toàn tin tưởng bất kỳ kẻ nào hết." Cậu ấy ôm cây đàn cổ màu lam, chớp chớp một vài sau đó biến mất trong hang động.
Không khí trở nên yên tĩnh.
Ngay lúc sau, Vạn Nhân Trảm cũng rời đi rồi lại trở về lần nữa, thời gian đã được mở lại. Tầm mắt của gã nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt mờ mịt bất an: "Hòa Ngọc... Lời nói của tên đó có ý gì?"
Hòa Ngọc không trả lời, chỉ lắc đầu, mặt mày tinh xảo có vẻ hơi lạnh lùng. Vạn Nhân Trảm biết, không phải Hòa Ngọc không hiểu ý tứ câu nói cuối cùng của Lăng Bất Thần mà là:
— Bây giờ tôi không muốn nói.
Cậu kẹp cuốn sách dưới cánh tay của mình, ngón tay quay quay. Còi của Seattle cho cậu xuất hiện trong lòng bàn tay, đôi mắt của cậu trở nên sắc lạnh sau đó lập tức rời mắt, ngậm còi trên miệng, bắt đầu tuýt còi.
Người đầu tiên nghe thấy tiếng huýt sáo và chạy tới là Đoàn Vu Thần. Lúc này chỉ còn lại 3 giờ 30 phút, còn 58 người còn sống, tình hình rất căng thẳng.
Không giống như phản ứng của những người khác, ngay lúc Đoàn Vu Thần nhìn thấy họ đã lập tức tiến lên, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía Hòa Ngọc: “Rốt cuộc Seattle xảy ra chuyện gì vậy? Tôi vừa gặp Quỳnh, chỉ có một phút thôi nên cô ta nói khá đơn giản.”
Quỳnh chỉ nói rằng có thể mở lại thời gian, và cái chết của Seattle rất phức tạp, không biết ai đã làm điều đó nhưng chắc chắn có liên quan đến người ở phía sau màn. Đoàn Vu Thần không hiểu rõ nên vẫn giữ nghi hoặc, giờ phút này gặp được Hòa Ngọc, đương nhiên là lập tức hỏi ra, hy vọng nhận được đáp án từ chỗ cậu.
Đoàn Vu Thần và Seattle có mối quan hệ rất tốt. Khi Seattle chết, họ vừa là đồng đội vừa là bạn bè bên ngoài vì thế không thể không khiếp sợ.
Hòa Ngọc lắc đầu, nói ngắn gọn: "Tôi cũng không biết, cái chết của Seattle rất đột ngột, chắc chắn trong đó phải có uẩn khúc, tôi cần thời gian để suy nghĩ, cũng cần thời gian để trao đổi với mọi người."
Và rõ ràng, bây giờ họ không có thời gian, bây giờ họ thiếu nhất là thời gian.
Sau tất cả, giới hạn một phút trao đổi quá phiền phức
Họ không có nhiều thời gian, nếu thảo luận bây giờ thì sẽ kéo dài, kéo dài cho đến khi lãng phí hết thời gian đếm ngược còn lại của phó bản, Hòa Ngọc sẽ bị loại.