Chương 1276

Đoàn Vu Thần mím môi, hít sâu một hơi, lại thở dài: "Được rồi, chờ phó bản kết thúc sẽ thảo luận tiếp."

Giọng nói của anh ta khô khốc: "Seattle... Thực sự đã chết." 

Chết ở những nơi mà họ không thể nhìn thấy, chết trong tay của những sinh vật chưa biết. Hòa Ngọc không nói gì, có điều ánh mắt trở nên thâm trầm hơn.

Chỉ vài giây thôi, Đoàn Vu Thần khàn giọng: "Phó bản này có sự nguy hiểm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta, Hòa Ngọc, cậu nhất định phải cẩn thận. Vạn Nhân Trảm trông chừng Hòa Ngọc thật kỹ. Chúng tôi cần phải giết tám người còn lại trong vòng ba giờ, thời gian gấp gáp, tôi đi trước nhé."

Nói xong, Đoàn Vu Thần liền muốn xoay người rời đi.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Chờ đã, bản đồ."

Đoàn Vu Thần xoay ngoắt người lại, ánh mắt nhìn Hòa Ngọc chợt sáng ngời.

Hòa Ngọc huýt sáo, nhìn lại anh ta, khóe miệng gợi lên một nụ cười không rõ ý nghĩa. 

Quy tắc phó bản và người ở phía sau màn muốn anh ta chết. Nhưng anh ta thì không, anh ta muốn sống. 

Sống có thể làm rất nhiều điều, ví dụ, bắt được người ở phía sau màn...

Mười phút sau, Đoàn Vu Thần mang theo bản đồ mới sau khi bổ sung của mình rời đi về hướng Lăng Bất Thần sẽ không đi, bóng dáng nhanh như chớp, trong chớp mắt đã biến mất trong hang động.

Sau khi Đoàn Vu Thần rời đi, Hòa Ngọc vẫn dựa vào tường, một chân cong lên, lười biếng tựa vào, ngón tay xoay bút, tầm mắt dừng lại ở một vị trí nào đó trên bản đồ. Toàn bộ bản đồ được chia thành ba phần, với vị trí của Hòa Ngọc làm điểm kết nối, điều này cũng được đánh dấu đặc biệt, được coi là điểm khởi đầu.

Nhưng tại thời điểm này, tầm nhìn của Hòa Ngọc dừng lại ở một nơi nào đó không quá chú ý. Những người khác không biết nó là gì nhưng Hòa Ngọc biết.

Nơi chôn cất của Seattle. Ánh mắt Hòa Ngọc hơi trầm xuống.

Vạn Nhân Trảm chạy đi mở lại thời gian một phút, cứ cách năm mươi chín giây lại lặp lại một lần. Cũng may tố chất thân thể gã cường hãn, sức chiến đấu cao, đi qua đi lại cũng không sợ mệt đến chết.

Lại tới một lần đi mở lại thời gian nữa, Vạn Nhân Trảm hơi phiền não: "Sao vẫn không có tên nào xuất hiện chứ?"

Chỉ còn 2 giờ 40 phút, 7 người nữa cần bị loại. Thời gian ngày càng ít, những người ẩn náu là những người biết trốn thật kỹ, nếu không cũng là một cao thủ rất lợi hại, không thể dễ dàng bị giết. Vạn Nhân Trảm không thể không nóng nảy, gã cực kỳ muốn Hòa Ngọc thăng cấp. 

Trong cuộc đua này, người nằm trong tình huống nguy hiểm nhất là Hòa Ngọc. Thật không may, dường như Hòa Ngọc cũng không may mắn, và thời gian thì chẳng chờ đợi ai cả.

Sau khi Vạn Nhân Trảm rời đi, gã vừa chuẩn bị trở về thì đột nhiên dừng bước, dựng tai cẩn thận lắng nghe động tĩnh, không bỏ sót một chút bất thường nào.

Không có âm thanh gì...

Không đúng! Gã vung mạnh rìu, chặn đường hầm đi tới nơi Hòa Ngọc, quả nhiên nó đã bị va vào một trang bị khác.

Ánh mắt Vạn Nhân Trảm trở nên tàn nhẫn, mạnh mẽ đẩy người ra muốn giết người. 

Cuối cùng gã cũng gặp được.

Tuy nhiên — 

Ngay khi ánh mắt hai người đối diện nhau, cả hai bên đều giật mình.

Bình Luận (0)
Comment