Chương 1278

Hòa Ngọc vẫn ngậm huýt sáo như trước, rũ mắt mơ màng đáp: "Không biết nữa, cứ cố hết sức thôi."

Vạn Nhân Trảm l**m l**m đôi môi khô khốc, thời gian càng ngày càng ít đi, gã không kiềm chế được càng ngày càng căng thẳng. Trong lúc này, năm người đã đi xa cùng với năm người chưa có bản đồ đang chạy như điên, sử dụng tất cả mọi thứ để tìm những người đang ẩn nấp.

[Bình luận: "Tất cả mọi người đang làm việc chăm chỉ giúp Hòa Ngọc thăng cấp, thực sự, rất tốt."]

[Bình luận: "Lần cuối cùng ở phó bản trước, Hòa Ngọc cũng cố gắng thăng cấp cho họ, vào thời điểm đó, Hòa Ngọc gần như liều mạng luôn, cậu ta xứng đáng với sự ủng hộ của những người này."]

[Bình luận: "Không hiểu sao tôi lại rơi nước mắt, các quy tắc của phó bản tách họ ra nhưng họ vẫn chiến đấu bên cạnh nhau, ở những nơi khác nhau, các hang động khác nhau."]

[Bình luận: "Nếu Seattle vẫn còn đó thì tốt biết bao? Nhóm mười ba người, bây giờ chỉ còn lại mười hai người..."]

[Bình luận: "Không, là một đội mười sáu người, có cả Thành Chiêu, Khúc Vật và Annie nữa."]

Đếm ngược chỉ còn 2 giờ, số lượng người trong phó bản còn lại vẫn là 57. 

Hàng chục phút đã trôi qua mà họ vẫn không tìm thêm được bất kỳ ai cả!

Nguyên Trạch dừng lại, hít một hơi thật sâu, đôi tai dựng lên. Tuy nhiên xung quanh vẫn không có động tĩnh, họ đang ở mê cung vô hạn quá lớn, những người đó tùy tiện tìm một nơi mai phục thì bọn họ cũng không có cách nào. Có rất nhiều đường hầm, mê cung có phạm vi vô hạn, nếu tình cờ gặp phải người muốn tìm thì quá khó khăn.

Cứ tiếp tục như thế này cũng không được. Nguyên Trạch cau mày, suy nghĩ về giải pháp.

Hai mươi phút sau, gã gặp Trảm Đặc, người cầm hai bản đồ, đi về phía trước với ý đồ gì đó.

Nguyên Trạch hơi kinh ngạc: "Đây là cái gì?"

Trảm Đặc nhìn thấy gã, đôi mắt sáng lên: "Đây là bản đồ, do Hòa Ngọc vẽ, vị trí của cậu xa Hòa Ngọc quá rồi, không cần phải quay trở lại đâu. Bức này cho cậu, cậu ghé qua nơi nào thì vẽ con đường cậu đã đi qua, đây là nơi của Hòa Ngọc, đây là nơi chúng ta đang ở ngay bây giờ."

Dừng một chút, Trảm Đặc bổ sung: "Tất nhiên, có thể có một số khác biệt nhưng không phải vấn đề lớn."

Cho dù cao thủ Liên Bang có trí nhớ cực tốt cũng không thể nào nhớ rõ ràng tất cả các con đường mê cung được, chắc chắn sẽ có chút khác biệt nhưng may là không có vấn đề gì lớn, chỉ cần xác định phạm vi tìm kiếm của họ là khác nhau thì có thể cầm bản đồ đến các khu vực chưa được tìm kiếm.

Mắt Nguyên Trạch cũng sáng lên, lập tức nhận bản đồ, liếc mắt một cái đã cảm thán: "Bản đồ này vẽ vừa rõ ràng vừa cẩn thận..." Chắc chắn gã không thể vẽ tới cấp độ này mà chỉ có thể qua loa thôi. Để đối phó với những người Liên Bang có trí nhớ siêu quần, mê cung của Liên Bang cũng hỗn loạn đến thái quá.

Trảm Đặc nở nụ cười: "Dù sao cũng là đồ của Hòa Ngọc vẽ."

Nguyên Trạch cầm bản đồ xoay người, ý nghĩa của Hòa Ngọc đối với bọn họ không cần nói cũng biết. Cho dù kẻ nào cũng có thể chết trong phó bản nhưng tuyệt đối không thể là Hòa Ngọc!

Mười phút sau, hai người cầm bản đồ chia ra hành động, đi đến khu vực bên ngoài bản đồ…

Đếm ngược 1 giờ 30 phút, số lượng người vẫn là 57.

Nguyên Trạch cầm bản đồ và gặp Eugene. Eugene của hành tinh Cơ Giới có trí nhớ siêu phàm nên có thể bổ sung bản đồ rồi mang theo bản đồ mới đến một khu vực khác. Phải nói rằng rất cần có bản đồ, điều đó tránh lãng phí thời gian tìm kiếm rất hiệu quả mà có thể bước vào các khu vực mới chưa đặt chân.

Đếm ngược 1 giờ 20 phút, Trảm Đặc bị phục kích trong khu vực mới, cánh tay anh ta bị thương, máu lập tức chảy ra.

Nhưng anh ta không hoảng loạn chút nào, ngược lại đôi mắt còn sáng lên, cả người tràn đầy tinh thần.

Tìm được một người rồi!

Bình Luận (0)
Comment