Trảm Đặc hoàn toàn không để ý đến vết thương trên cánh tay mà giơ gậy lên, chặn ngang công kích của đối phương. Đó là trang bị đã trải qua hai lần rèn bằng phương pháp mới, hoàn toàn không phải vũ khí mà trang bị khác có thể so sánh được. Vũ khí của người nọ lập tức mẻ một lỗ!
Đồng tử người đó co rút lại, hoảng sợ lùi lại vài bước sau đó mới nhìn rõ mặt người đến. Đó là Trảm Đặc! Ngay khi nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt kia, người đàn ông vội vã lùi lại, giọng nói lắp bắp: "Xin lỗi, tôi không có ý phục kích anh..."
Nói xong, anh ta xoay người bỏ chạy.
Bây giờ chỉ còn lại 57 người, anh ta có một nửa tỷ lệ thắng nhưng cũng chỉ có một nửa, suy cho cùng thì anh ta không thể nhìn thấy bảng xếp hạng nên cũng không biết xếp hạng sức mạnh chiến đấu hiện tại của mình trên bảng thế nào. Thế nên để chắc chắn, anh ta muốn giết sạch 7 người, đảm bảo rằng anh ta sẽ được thăng cấp.
Anh ta mai phục ở nơi này, rất ít người đi ngang qua nhưng mỗi người đi ngang qua đều không quá phòng bị, anh ta đã dùng phương pháp phục kích để giết một người, không nghĩ tới lần thứ hai lại gặp Trảm Đặc! Anh ta mai phục thế này là đụng phải tấm sắt rồi.
Người nọ muốn chạy nhưng Trảm Đặc lại dùng gậy chặn hắn lại, nhếch môi cười lạnh: "Vất vả lắm tôi mới tìm được một người, cậu cảm thấy tôi sẽ thả cậu đi à?"
Người đàn ông ngay lập tức cầu xin: "Cầu xin anh buông tha cho tôi, xếp hạng của anh chắc chắn có thể thăng cấp, tại sao phải giết tôi?"
Trảm Đặc rũ mắt: "Theo kinh nghiệm của tôi, thứ hạng của cậu chắc chắn là sau 50..."
Anh ta đang phân tích, ánh mắt sắc bén.
Người nọ thế mà lại hướng về phía mắt Trảm Đặc tung ra cái gì đó! Bóng người Trảm Đặc chợt lóe lên tránh đi, đồng thời gậy dài ngang qua, người nọ trừng mắt ngã xuống đất không dậy nổi.
Đã chết.
Gậy dài của Trảm Đặc chống trên mặt đất, hơi nghiêng đầu, ngũ quan sắc bén, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh: "Thật sự cho rằng tôi không phòng bị sao? Cậu chết cũng đáng lắm."
Đếm ngược: 1 giờ 18 phút.
Số người còn lại: 56.
Trảm Đặc nhấc gậy dài lên, bước chân đi nhanh, biến mất trong đường hầm.
Cách Đới không gặp bất cứ ai, vì vậy gã không biết về bản đồ và vị trí của mình đang rất thuận lợi, gần như rất ít khi gặp phải khu vực của người dân. Nếu đó là trường hợp khác, gã có thể trực tiếp nhắm mắt ngủ rồi chờ đợi để thăng hạng.
Nhưng không phải bây giờ.
Cách Đới đứng tại chỗ, cau mày.
Trước đây gã không thích Hòa Ngọc, thậm chí còn nói rất chán ghét. Khi ở phó bản Trường đào tạo Lê Minh, gã khá không ưa Hòa Ngọc, thường xuyên châm biếm cậu. Thậm chí sau phó bản đó, gã cũng mỉa mai Hòa Ngọc khá nhiều.
Rốt cuộc là từ lúc nào, gã bắt đầu tín nhiệm Hòa Ngọc, hơn nữa nghe theo Hòa Ngọc chỉ huy, không còn châm chọc Hòa Ngọc nữa nhỉ?