Hôm ấy, tâm trạng của Hạ Trúc rất tốt.
Buổi sáng, Mạnh Khảng Bồi đích thân làm xong thủ tục xuất viện cho bà cụ, lại gọi Hạ Trúc và Hứa Mặc cùng đi ăn, nói là để “tẩy uế” đón bà về nhà.
Ở bệnh viện suốt nửa tháng trời, trên người dính đầy mùi thuốc sát trùng, dù sao cũng có chút u ám, xui rủi.
Nếu chuyện này xảy ra trước đây thì chắc chắn là không thể nào, Mạnh Khảng Bồi vốn là người theo chủ nghĩa duy vật, từ nhỏ đã tin vào chủ nghĩa vô thần, chẳng hề mê tín dị đoan.
Vậy mà giờ đây, ông cũng học theo những phong tục của thế hệ trước.
Hạ Trúc đảo mắt, cười trêu: “Dì út ơi, mấy năm nay dượng út cũng thay đổi rồi à?”
Mạnh Khảng Bồi đứng bên cạnh Đinh Thư Đồng, ân cần đỡ lấy túi đồ lớn từ tay bà, dù đã bốn mươi tuổi nhưng trông không hề thua kém người mới ngoài ba mươi. Ông mang gương mặt mà chỉ cần nhìn cũng biết thời trẻ đã từng là một “thịnh thế mỹ nam”, khẽ cười với Hạ Trúc: “Dượng già rồi. Hồi trẻ trời không sợ đất không sợ, bây giờ chỉ mong người nhà bình an vô sự.”
Không biết có phải vì được nghệ thuật hun đúc lâu ngày hay không, mà trên người Mạnh Khảng Bồi toát ra một khí chất coi nhẹ danh lợi, xem tiền tài như cỏ rác.
Hạ Trúc từng thấy tấm ảnh thời trẻ của dượng trong phòng dì út. Trong ảnh, dượng mặc một chiếc trường sam màu trắng ngà, ngón tay kẹp điếu thuốc, vắt chân ngồi trên ghế mây, nheo mắt, gương mặt ngập tràn vẻ phóng khoáng bất kham nhìn về phía ống kính.
Khi đó, ông trẻ trung hiếu thắng, kiêu ngạo tự phụ, là nhân vật nổi đình nổi đám bậc nhất của học viện mỹ thuật, không biết bao nhiêu cô gái ào ạt xông lên cũng đều vô dụng.
Khi chưa nổi danh, có một nhân vật lớn coi trọng tranh của ông, muốn bỏ ra số tiền lớn để mua, vậy mà dượng út lại đem hết tranh đốt sạch, ngông cuồng tuyên bố: “Tranh của tôi không bán cho hạng thương nhân bẩn thỉu.”
Ấy vậy mà một con người kiêu ngạo tự mãn đến thế, cuối cùng lại cam tâm tình nguyện “vẽ đất làm nhà tù” vì dì út. Trong cuộc sống ngoài vẽ vời ra, cũng chỉ có một mình dì út mà thôi.
Hai năm hai người họ lang thang bên ngoài, cuộc sống bấp bênh nay no mai đói, vô cùng gian khổ. Người dượng út vốn tự phụ đến mức “không màng tiền bạc” ấy, vì kiếm tiền sinh hoạt phí cho cả hai mà đã giấu dì út, lén lút ra đường vẽ ký họa, một bức ba mươi đồng. Ngày hôm đó ông đã vẽ cả ngàn bức, miễn cưỡng kiếm đủ tiền sinh hoạt cho nửa tháng.
Dì út biết chuyện vừa đau lòng lại vừa buồn bã, dượng lại tỏ ra rất thoải mái, an ủi bà: “Quy tắc sinh ra là để phá vỡ, cốt khí là để bẻ gãy, không cần phải buồn.”
Hạ Trúc đã từng tận mắt chứng kiến những cảnh “kinh điển” dượng cưng chiều dì út, cô không hề nghi ngờ rằng dượng út có thể cam tâm tình nguyện hy sinh cả tính mạng vì dì.
Trong một khoảng thời gian rất dài, Hạ Trúc đều tự hỏi, liệu cả đời này mình có thể gặp được một người kiên định lựa chọn mình như dượng út hay không.
Sau này cô nhận ra rằng, một tình yêu như thế, cả đời khó gặp.
Sinh ra đã không có, thì sau này cũng sẽ không có.
Vừa mới rời khỏi bàn mổ, bác sĩ Phùng Kha nghe tin bà cụ sắp xuất viện, đặc biệt chuẩn bị một món quà, nói rằng thời gian qua chăm sóc không chu đáo, mong gia đình bỏ qua.
Hạ Trúc vừa đến gần cửa phòng bệnh, Phùng Kha đã thuận thế nhét món quà vào tay cô, còn dặn dò rằng cô đã vất vả rồi. Hạ Trúc nhất thời được cưng mà sợ, không biết nên cảm ơn hay là từ chối.
Đợi đến khi cô kịp phản ứng, Phùng Kha đã quay người rời đi mất rồi.
Anh ta giống như một vị đại anh hùng công thành thân thoái, tặng quà xong liền rút lui, không cho người khác một cơ hội nào để từ chối.
Thực ra, trong suốt thời gian bà cụ nằm viện, Phùng Kha đã âm thầm giúp đỡ rất nhiều. Thấy vậy, bà vội bảo Hạ Trúc đến văn phòng để đích thân cảm ơn Phùng Kha, còn dặn cô sau này có cơ hội thì mời bác sĩ Phùng một bữa cơm.
Hạ Trúc vừa mới đuổi theo ra khỏi phòng bệnh, bà cụ đã được Đinh Thư Đồng đỡ ngồi vào xe lăn, bà nhìn ra cửa cảm thán: “Bác sĩ Phùng này quả là người tốt.”
“Hôm nọ mẹ có lén hỏi thăm rồi, cậu ấy vẫn còn độc thân đấy, đã là người Bắc Kinh chính gốc thì không nói, bố mẹ đều là bác sĩ, tổ tiên còn từng làm ngự y trong cung, cũng được coi là y học thế gia. Bất kể là gia đình hay điều kiện bản thân, đều rất xứng đôi với Hạ Trúc nhà mình.”
“Hai đứa nó mà nhìn trúng mắt nhau thì thật sự là vui cả làng.”
Hứa Mặc vốn định đi cùng Hạ Trúc đến gặp Phùng Kha, tính sẽ nói một tiếng cảm ơn trực tiếp với cậu ta, nhưng vừa nghe bà cụ “mở lời vàng ngọc”, Hứa Mặc bất giác chậm bước chân lại.
Nghe đến câu cuối cùng, Hứa Mặc đã hoàn toàn dập tắt ý định.
Anh im lặng khép cửa phòng bệnh lại, rồi lủi thủi đứng một mình giữa hành lang sâu và tĩnh lặng, ánh mắt dừng lại nơi văn phòng bác sĩ chỉ cách đó vài bước chân, vẻ mặt không rõ cảm xúc.
Trong phòng bệnh, Đinh Thư Đồng vẫn đang cùng bà cụ bàn bạc kỹ hơn về đề nghị này, dường như cũng đang suy nghĩ xem hai người họ rốt cuộc có hợp nhau hay không.
Nói đến cuối cùng, Đinh Thư Đồng đành “tiêm phòng” trước cho bà cụ: “Chuyện của con bé, nó tự mình quyết định được. Mẹ cũng đừng lo lắng chuyện này nữa.”
“Anh rể dạo này đang bận một vụ án lớn, chắc phải nửa năm một năm mới xong. Mẹ xuất viện rồi, qua chỗ con ở một thời gian nhé?”
Sự chú ý của bà cụ quả nhiên bị thu hút: “Vụ án gì vậy?”
Đinh Thư Đồng giải thích qua loa: “Một vụ án kinh tế thôi ạ, liên lụy đến rất nhiều người, anh rể cũng đang đau đầu lắm. Mẹ đừng quan tâm mấy chuyện này nữa, cứ giữ gìn sức khỏe là giúp đỡ nhiều rồi.”
Không biết có phải vì mùi bệnh viện quá nồng hay không, Hứa Mặc cảm thấy lồng ngực ngột ngạt đến hoảng hốt, chưa nghe được hai câu đã quay người đi về phía cầu thang bộ cho thoáng khí.
__
Hạ Trúc nói chuyện với Phùng Kha xong quay ra, trong phòng bệnh đã sớm không thấy bóng dáng Hứa Mặc đâu.
Đinh Thư Đồng gọi Hạ Trúc đi tìm người, giữa chừng không quên nháy mắt với cô, dường như đang muốn nói: “Mau đi xem cậu bạn thanh mai trúc mã của cháu đi đâu rồi, đừng để đi lạc mất”.
Hạ Trúc bất đắc dĩ nhếch mép, lách ra khỏi phòng bệnh đi tìm người khắp nơi.
Tìm khắp cả 15 tầng lầu cũng không thấy ai, cuối cùng lại tìm thấy Hứa Mặc ở lối thoát hiểm.
Cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, nghiêng người lách vào, đi chưa được hai bước, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Hứa Mặc đứng dưới cửa sổ ở góc rẽ, ngón tay kẹp một điếu thuốc, nhưng chưa châm.
Hành lang cầu thang mờ tối, anh ẩn mình nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, vóc dáng bị ánh sáng hắt vào từ cửa sổ cắt thành một tỷ lệ vàng hoàn hảo, phô diễn hết mọi ưu điểm.
Đứng ngược sáng, gương mặt chìm trong bóng tối không rõ cảm xúc, nhưng đôi mắt anh lại đen láy và sáng ngời, thoáng chút kinh ngạc nhìn cô, người vừa đột ngột xuất hiện.
Vừa nhìn thấy người, Hạ Trúc đột nhiên cảm thấy khoảng trống trong lòng như được lấp đầy, cô bước lên hai bước, lòng đầy nghi hoặc: “Sao anh lại trốn ra đây?”
Hứa Mặc ngước mắt lên, vẻ mặt thoáng qua một tia hoảng hốt: “Ra ngoài hít thở chút thôi.”
Hạ Trúc cạn lời, không biết nên nói gì.
May mà Đinh Thư Đồng thấy cô đi lâu quá chưa về nên đã gọi điện thoại tới thúc giục.
Sợi dây căng thẳng trong lòng Hạ Trúc lập tức chùng xuống, đuôi mày cũng nhuốm vài phần nhẹ nhõm.
Nhận điện thoại, Hạ Trúc khẽ nói: “Tìm thấy người rồi ạ, bọn cháu xuống lầu ngay đây.”
Đinh Thư Đồng không nói thêm vài câu đã cúp máy.
Hạ Trúc cất điện thoại đi, cuối cùng cũng có cớ để nói: “Dì út và mọi người đang đợi chúng ta ở dưới lầu.”
Hứa Mặc phối hợp gật đầu, đi theo Hạ Trúc ra khỏi cầu thang bộ.
Đi ngang qua thùng rác, anh ném điếu thuốc chưa châm vào đó. Hạ Trúc vừa nhấn nút thang máy đi xuống thì bắt gặp đúng cảnh này, cô hơi nhướng mày, buột miệng hỏi: “Anh biết hút thuốc từ khi nào thế?”
Hứa Mặc hơi nhíu mày, như đang hồi tưởng: “Năm 2013.”
Nhắc đến con số nhạy cảm, Hạ Trúc lập tức sa sầm mặt, không còn can đảm để hỏi tiếp nữa.
Ngược lại, Hứa Mặc lại thẳng thắn giải thích: “Hai năm đó áp lực lớn, bận rộn để bám rễ ở khu tài chính New York, ngày nào cũng thức đêm làm việc. Có một buổi tối, trong lòng bực bội quá, anh xuống lầu đi dạo một vòng, giữa đường gặp một siêu thị Trung Quốc, liền đi vào mua một bao Marlboro. Tính tiền xong đi ra, anh châm lửa hút hai hơi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất.”
“Ý nghĩ gì?”
“Thứ này đúng là một thứ tốt.”
“…”
__
Để chăm sóc bà cụ vừa mới xuất viện không thể ăn đồ đậm vị, Mạnh Khảng Bồi đã chọn một nhà hàng kiểu Quảng Đông.
Ông chủ nhà hàng có quan hệ riêng với Mạnh Khảng Bồi, nên đã chuẩn bị sẵn phòng riêng từ sớm, chỉ chờ họ đến.
Ông chủ là người Quảng Đông, lúc nói chuyện mang theo khẩu âm rất nặng. Hạ Trúc và Hứa Mặc đi ở phía sau cùng, nghe cái giọng lơ lớ của ông chủ, Hạ Trúc lén lút nói nhỏ với Hứa Mặc: “Tiếng Phổ thông của người Quảng Đông đúng là có cái ‘chất’ riêng của họ.”
“Trong đoàn phim của bọn em có một nam diễn viên cũng là người Quảng Đông, kỹ năng thoại cực kỳ kém, mỗi lần nữ diễn viên diễn chung với anh ta đều không nhịn được mà bật cười. Có lúc một cảnh quay phải quay đi quay lại đến mười mấy lần, làm chậm trễ tiến độ của cả đoàn.”
“Nam diễn viên này là một gã công tử đào hoa, vẻ ngoài thư sinh mặt ngọc cộng thêm chất giọng hay chuyên nói lời đường mật, rất được lòng các nữ diễn viên trong đoàn. Khi theo đuổi con gái, anh ta rất biết tận dụng lợi thế của mình, nói một tràng tiếng Quảng lưu loát, luôn dùng đôi mắt đào hoa ‘nhìn thùng rác cũng thấy thâm tình’ của mình để mơ màng nhìn các cô gái, rồi thâm tình thổ lộ: ‘Anh rất thích em, em có biết không’.”
“Chỉ trong một bộ phim mà số cô gái bị anh ta theo đuổi cũng phải bảy tám người, hễ phim kết thúc là anh ta lập tức rút lui, đúng là một tên tra nam mười phần mười. Nhưng EQ của anh ta rất cao, lúc chia tay, những cô gái đó không bao giờ nói xấu anh ta, ngược lại còn cảm thấy anh ta là một người tình tốt.”
Hứa Mặc nghe mà hơi chau mày, bắt ngay được trọng điểm: “Anh ta cũng từng tán tỉnh em à?”
Hạ Trúc bĩu môi, cười phủ nhận: “Anh ta cũng muốn lắm chứ, nhưng mà nào dám.”
“Trong tay em nắm đủ bằng chứng để khiến anh ta không thể lăn lộn trong cái giới này nữa, làm sao anh ta dám giở mấy cái trò bẩn thỉu không đứng đắn đó trước mặt em. Nếu dám làm thật, em chắc chắn sẽ không để anh ta yên ổn.”
“Trước đây anh ta cũng có v* v*n đôi câu, tiếc là em không ưa nổi cái kiểu cách đó của anh ta. Em đã riêng tư cảnh cáo anh ta một lần, bảo anh ta liệu mà cư xử.”
“Anh ta là người thông minh, biết có những ‘khúc xương cứng’ không dễ gặm, nên không dám đâm đầu vào.”
Lúc Hạ Trúc nói những lời này, gương mặt đầy vẻ khinh thường, trong ánh mắt còn lộ ra sự bực bội nhàn nhạt, rõ ràng là rất không thích những kẻ dùng con đường tắt để giành lấy tài nguyên, và nam diễn viên kia thật không may đã đâm trúng họng súng của cô.
Hứa Mặc nhìn dáng vẻ ngoài mềm trong cứng, trong xương cốt ngập tràn sự kiêu ngạo, bị thế tục cuốn đi nhưng không hề trở nên mưu mô toan tính của Hạ Trúc, chợt nhận ra, cô đã không còn là cô bé nhỏ bé của mấy năm về trước, hễ gặp một chút ấm ức là lại gọi điện thoại khóc lóc với anh nữa rồi.
Thứ mà thời gian mang đi, còn xa hơn cả khoảng cách.
Những biến cố vụn vặt đó ghép lại với nhau, đã đủ để tạo nên một con người cô hoàn toàn mới, một con người mà anh hoàn toàn không hề hay biết về sự xa lạ ấy.
__
Trong phòng riêng, Mạnh Khảng Bồi và Hứa Mặc trò chuyện về xu hướng phát triển của giáo dục hiện đại, cả hai người đối đáp qua lại, trò chuyện vô cùng vui vẻ và sảng khoái.
Ánh mắt Mạnh Khảng Bồi nhìn Hứa Mặc ngày càng lộ rõ vẻ tán thưởng, đến cuối cùng, lại có chút tiếc nuối “sao không gặp nhau sớm hơn”.
Hạ Trúc xưa nay không thích mấy chủ đề này, cô ngồi bên cạnh Hứa Mặc, chỉ cúi đầu cắm cúi ăn cơm.
Đêm qua đã vật vã cả nửa đêm, cô lúc này đã như hoàn toàn kiệt sức, mí mắt cứ sụp xuống, buồn ngủ đến nỗi đôi đũa trên tay cũng mấy lần gắp trượt.
Đinh Thư Đồng bận rộn chăm sóc bà cụ, nên không để ý đến động tĩnh của Hạ Trúc.
Đợi đến khi bà rảnh tay, vừa hay bắt gặp Hứa Mặc đang lặng lẽ cầm lấy chiếc bát nhỏ của Hạ Trúc, dùng đũa chung gắp cho cô hai cái há cảo tôm mà ban nãy cô đã gắp trượt mấy lần. Gắp xong, anh lặng lẽ đặt chiếc bát lại bên cạnh tay cô, rồi Hứa Mặc lại lấy một cái bát trống khác, múc cho cô một bát canh bồ câu hầm sơn dược phục linh.
Giữa chừng, Hứa Mặc vẫn không quên trả lời câu hỏi của Mạnh Khảng Bồi, hai người đàn ông vẫn đối đáp qua lại, không hề bị gián đoạn.
Hạ Trúc buồn ngủ đến mức thỉnh thoảng lại gục đầu xuống, hoàn toàn không để ý đến hành động của Hứa Mặc. Đợi đến khi cô cố gắng tỉnh táo lại trong giây lát, trước mặt đã có thêm một bát canh nóng hổi.
Cô quay đầu liếc nhìn Hứa Mặc bên cạnh, anh đang nghiêng người, tay đặt trên đầu gối, quay đầu lại thảo luận với dượng về ảnh hưởng của việc tân tổng thống Mỹ nhậm chức đối với Trung Quốc, dáng vẻ này rõ ràng không giống người vừa múc canh cho cô.
Đầu óc Hạ Trúc choáng váng vô cùng, không còn sức lực để suy nghĩ nhiều, chỉ mơ màng chớp mắt một cái rồi cầm thìa lên, cúi đầu húp canh.
Một ngụm canh nóng trôi vào bụng, một luồng hơi ấm lan tỏa trong dạ dày, cô cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Cô lim dim đôi mắt tận hưởng món ngon, rồi lại tiếp tục cắm cúi húp thìa thứ hai.
Đinh Thư Đồng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, bà liền phóng ánh mắt dò xét về phía Hứa Mặc, nhưng đáng tiếc, không thể nhìn ra được nửa điểm bất thường nào trên gương mặt anh.
__
Ăn cơm xong, Hứa Mặc có tiết học nên phải quay về trường đại học T, Hạ Trúc không muốn đến đoàn phim, nên quyết định đi cùng bà ngoại, ngồi xe của dượng về nhà dì út.
Đinh Thư Đồng hôm nay không chịu ngồi ghế phụ lái, mà nhất quyết đòi chen chúc ở hàng ghế sau, Mạnh Khảng Bồi cũng đành chiều theo ý bà.
Trên đường đi, Hạ Trúc buồn ngủ không chịu nổi, đầu gục lên vai dì út, ôm lấy cánh tay bà, yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Dì út xót xa khi thấy Hạ Trúc thức đến nỗi quầng thâm mắt cũng hiện rõ, bà khẽ vỗ về đầu Hạ Trúc, thì thầm: “Buồn ngủ thì ngủ đi cháu, đến nhà dì gọi.”
Đinh Thư Đồng vừa nói vậy, Hạ Trúc ngược lại lại không ngủ được nữa.
Cửa sổ xe hé mở một khe nhỏ, gió lùa qua khe cửa, thổi vào khiến Hạ Trúc càng thêm tỉnh táo.
Hạ Trúc cũng không ngồi dậy, đầu vẫn tiếp tục tựa vào người Đinh Thư Đồng, ngửi mùi hương trên người bà, tựa như đang nép vào lòng mẹ.
Tâm trạng cô bỗng trở nên thật vi diệu, bất giác ngâm nga vài câu hát.
Đinh Thư Đồng thấy cô cứ mở to mắt, đâu còn dáng vẻ buồn ngủ nữa, bà cười cưng chiều, nhỏ giọng thăm dò: “Cháu với cậu bạn thanh mai trúc mã kia thật sự không còn ‘phim’ gì nữa à?”
Bờ vai Hạ Trúc co rúm lại, cô cũng ngừng ngâm nga, mặt mày đăm chiêu như thù sâu oán lớn mà từ chối: “Không có. Cháu đã không còn thích anh ấy từ lâu rồi.”
“Dì đừng có học theo bà ngoại mà se duyên bậy bạ nữa, nếu không, cháu khóc cho dì xem.”
Đinh Thư Đồng cười khẽ: “Lớn tồng ngồng rồi còn khóc. Trước đây không thân với cậu nhóc này, hôm nay tiếp xúc mới thấy, người ta đúng là không tệ. Biết lễ nghĩa, giữ chừng mực, lại có chủ kiến của riêng mình. Có thể khiến dượng cháu khen không ngớt lời, chắc chắn không phải là người nông cạn.”
Hạ Trúc bĩu môi, nói xấu: “Anh ấy giả vờ đó. Chính là một kẻ tiểu nhân, dì cũng tin sao?”
Vừa nghe đã biết là đang nói dối, Đinh Thư Đồng véo nhẹ chóp mũi của Hạ Trúc, cười hỏi: “Hay là hai dì cháu mình đánh cược một ván nhé?”
“Cược gì vậy ạ?”
“Cược rằng duyên phận của hai đứa vẫn chưa chấm dứt.”
Giọng điệu của Đinh Thư Đồng vô cùng chắc chắn, dường như bà đã nhìn thấu được thiên cơ từ trước, chỉ chờ thời cơ chín muồi là sẽ tiết lộ bí ẩn.
Hạ Trúc ngạc nhiên trước sự tin tưởng của Đinh Thư Đồng, không nhịn được mà thắc mắc: “Sao dì lại nói vậy?”
Đinh Thư Đồng nhớ lại những tin đồn gần đây nghe được, bà nắm lấy ngón tay lạnh ngắt của Hạ Trúc, khẽ hỏi cô: “Nếu một ngày nào đó nhà họ Hứa sụp đổ, cháu có nỡ trơ mắt nhìn cậu ta chìm sâu trong búa rìu dư luận, phải chịu đựng sự đối xử tồi tệ, rồi hoàn toàn trở thành một phế nhân không?”
Hạ Trúc trả lời theo phản xạ: “Tất nhiên là không nỡ rồi!”
Lời vừa dứt, trong đầu Hạ Trúc chợt lóe lên vài suy nghĩ mơ hồ, nhưng còn chưa kịp thành hình đã bị Đinh Thư Đồng vô hình đánh tan: “Nếu đã như vậy, cháu nghĩ cháu có thể ‘một mình bình an vô sự’ được sao?”
“Dì cứ luôn cảm thấy, kết cục của hai đứa không nên như vậy. Nhưng cháu cũng không cần phải lo lắng quá, cái gì đến rồi sẽ đến, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên.”
“Nếu thật sự đến ngày đó, sau lưng cháu vẫn còn có dì, tuyệt đối không đến mức cô độc không nơi nương tựa.”
Khi đó Hạ Trúc vẫn chưa biết rằng, mối quan hệ của cô và Hứa Mặc hễ đến thời điểm then chốt, là sẽ luôn bị số phận đẩy đưa.
Đó là vận mệnh mà cả hai người họ có trốn cũng không thể thoát được.
__
Cô là một đứa trẻ sinh non, lúc chào đời chưa đầy năm cân, bác sĩ từng phán rằng cô rất dễ chết yểu.
[1 cân ở Trung Quốc = 0,5 kg ở Việt Nam]
Vợ chồng Đinh Lăng không tin vào tà thuyết, nhất quyết muốn nghịch thiên cải mệnh. Để cô được sống, họ đã quyên góp không biết bao nhiêu tiền nhang khói cho chùa chiền.
Có một năm Bắc Kinh tuyết rơi dày đặc, Đinh Lăng đã ôm Hạ Trúc chưa đầy tháng, quỳ lạy từng bước một từ chân chùa Đàm Chá lên đến tận đỉnh núi, chỉ để cầu cho cô một mặt dây chuyền Phật ngọc bích đã được khai quang.
Mặt dây chuyền đó Hạ Trúc đã đeo suốt mười tám năm, mãi cho đến ngày sinh nhật năm ấy, cô mới tháo nó ra và ném vào trong két sắt.
Năm sáu tuổi, cô theo Đinh Lăng lên núi lễ Phật, phương trượng đã tặng cô tám chữ: “Hữu cầu giai khổ, vô cầu nãi lạc.” [Nghĩa là “Có cầu thì khổ, không cầu mới an.”]
Cho đến tận bây giờ, Hạ Trúc vẫn không thể lĩnh ngộ được lời răn dạy của vị phương trượng.
Nhưng cô lại cảm thấy đây chính là số mệnh của mình, một số mệnh mà không cần bói cũng có thể biết trước được kết cục.