Chương 15

Mấy năm trước, Mạnh Khảng Bồi mua một căn hộ năm phòng ngủ tại Vạn Liễu Thư Viện, dạng penthouse có gác lửng.
Trong giới bất động sản cao cấp ở Bắc Kinh, từ lâu đã truyền nhau một câu nói: “Tường là của Vạn Liễu, chum là của Tây Thần, mái là của Tiêu Bát, hồ là của Dung Sáng, cây là của Tử Thần Viện, còn sân của Bắc Bình Phủ, nơi đó đều là người quyền thế ở.”
Câu cửa miệng ấy đã lưu truyền lâu năm trong giới biệt thự xa hoa ở Bắc Kinh, mà Vạn Liễu chiếm chính là chữ “tường”.
Nghe nói để chọn được loại gạch tường ưng ý, người phụ trách đã đích thân rong ruổi khắp hơn chục xưởng gạch ở châu Âu, cuối cùng mới chấm được gạch đất sét CRH với tông xám lý tưởng, tạo nên nét độc đáo cho nơi này.
Còn lý do Mạnh Khảng Bồi chọn mua căn hộ ở đây, chỉ đơn giản là vì nó yên tĩnh.
Dù ở đâu, Đinh Thư Đồng cũng theo lệ cũ chừa lại một phòng cho Hạ Trúc, bài trí theo đúng sở thích của cô. Hạ Trúc sớm đã coi nhà dì út như ngôi nhà thứ hai của mình.
Mỗi khi có bí mật không thể nói với người khác, cô đều chạy sang nhà dì út, tối đến thì nằm chung giường với dì, trùm chăn lại, rủ rỉ tâm sự về những chuyện mình gặp phải.
Suốt bốn năm đại học, người mà Hạ Trúc nhắc đến nhiều nhất với Đinh Thư Đồng chính là Hứa Mặc.
Bà cũng là bậc trưởng bối duy nhất đã chứng kiến toàn bộ quá trình của Hạ Trúc và Hứa Mặc, từ thuở còn mặn nồng cho đến khi tình cảm tan vỡ.
Đầu mùa xuân năm 2013, Hứa Mặc bỏ lại tất cả, bất chấp tất thảy bay sang Mỹ định cư. Hạ Trúc ra sân bay ngăn cản không thành, đau đớn như đứt từng khúc ruột. Hôm ấy, mắt lệ nhòe đi, cô lái xe thẳng đến nhà dì, ôm chặt lấy Đinh Thư Đồng, khóc đến suýt ngất.
Đinh Thư Đồng hoảng hốt tay chân, còn tưởng Hạ Trúc đã xảy ra chuyện gì trọng đại. Cảnh tượng hôm đó ầm ĩ đến mức kinh động gần như tất cả mọi người trong nhà.
Thấy không thể che giấu được nữa, Hạ Trúc mới đứt quãng, nói năng lộn xộn kể ra sự thật Hứa Mặc đã rời khỏi Bắc Kinh.
Đinh Thư Đồng lại bình tĩnh, lý trí đến không ngờ. Từ lời kể lộn xộn, phi logic của Hạ Trúc, bà đã tóm tắt được một sự thật là người thương trong lòng của Hạ Trúc đã chạy mất rồi.
Hạ Trúc mất nửa năm trời mới chấp nhận được sự thật này. Trong suốt thời gian đó, tất cả sự suy sụp, thảm hại, cũng như những đêm dài vỡ vụn và dằn vặt, Đinh Thư Đồng đều nhìn thấy hết trong mắt.
Nhìn cô cháu gái ngày một tàn tạ, Đinh Thư Đồng không nỡ nhìn cô vì chút tình yêu nam nữ vặt vãnh này mà suy sụp không gượng dậy nổi, bèn ép cô phải vực dậy tinh thần, sắp xếp cho cô rời khỏi Bắc Kinh, rời khỏi mảnh đất đau thương này để đi du học.
Cũng vào một buổi tối về nhà, Hạ Trúc tình cờ thấy bà ngoại tóc đã hoa râm ngồi thở vắn than dài trong phòng khách nhà dì út, gương mặt trĩu nặng sự đau lòng. Lúc này cô mới nhận ra, chuyện của mình đã vô tình ảnh hưởng đến người nhà. Cô lập tức quyết tâm thay đổi, thức đêm để làm lại visa, hộ chiếu, thi IELTS, chọn trường, chọn căn hộ, và hai tháng sau thì bay sang Anh du học.
Trong những năm du học ở Anh, Hạ Trúc tốt nghiệp nhưng không vội vàng trở về nước, mà đi khám phá khắp châu Âu, giữa chừng kết bạn với đủ loại người, họ cùng nhau vui chơi, náo nhiệt.
Sau đó, Hạ Trúc lại quay về với cuộc sống một mình. Cô một mình đi nhảy bungee, lặn biển, trượt tuyết, đi bộ đường dài… Trong hết lần này đến lần khác thử thách giới hạn của bản thân, cô dần dần buông bỏ được chấp niệm trong lòng.
Đợi đến khi cô trở lại Bắc Kinh, mới phát hiện Bắc Kinh trong mấy năm đó phát triển cực nhanh, phồn hoa tấp nập, tất cả đều đã đổi mới.
Đến nỗi, hôm nay cô gần như đã quên mất…
Trận tuyết năm 2013 đó rốt cuộc tàn nhẫn đến nhường nào, đã chôn vùi bao nhiêu sự không cam lòng, bao nhiêu sự tức giận và phẫn nộ.

Buổi tối, Hạ Trúc nằm trên giường, ngửi mùi hương thoang thoảng của nước giặt Blue Moon trên vỏ chăn vừa thay, trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Cô lăn qua lộn lại như cái bánh quai chèo, rồi thở dài một hơi, vớ lấy điện thoại trên tủ đầu giường, định dùng đồ điện tử để xoa dịu nỗi đau mất ngủ.
Mấy lời nói bóng gió của dì út trong xe cứ lởn vởn trong đầu Hạ Trúc. Cô lờ mờ cảm thấy không thể nào, dẫu sao nhà họ Hứa gia nghiệp lớn, dù cho có sập nhà cũng không thể ảnh hưởng đến Hứa Mặc.
Nhưng liên tưởng đến tính tình làm càn, ngang ngược, không kiêng nể gì của Hứa Lâm, Hạ Trúc lại không kìm được mà lo lắng.
Lục lọi trong danh bạ WeChat hồi lâu, cuối cùng Hạ Trúc chọn trúng “người may mắn” Chu Tứ.
Cô liếc nhìn thời gian ở góc trên bên phải.
1 giờ 25 phút sáng. Dựa theo cái nết của anh ta trước đây, chắc hẳn vẫn đang lêu lổng ở chốn trăng hoa nào đó, chắc chắn là chưa ngủ.
Hạ Trúc không muốn dễ dàng để lộ mục đích của mình, cô mở bàn phím, do dự một lát, rồi gửi một câu hết sức nghiêm túc: “Anh Chu Tứ, anh còn thức không?”
Cũng thật trùng hợp, Chu Tứ ở đầu dây bên kia ngủ đến nửa đêm thì đột nhiên khát nước, lồm cồm bò dậy tìm nước uống.
Xuống lầu vào bếp, anh ta lục trong tủ lạnh một chai nước khoáng, ừng ực uống hơn nửa chai, vặn nắp lại rồi quẳng phần còn lại vào tủ lạnh, lê dép loẹt xoẹt, đỉnh đầu là mái tóc rối bù quay về phòng ngủ.
Vừa định vén chăn lên giường, màn hình điện thoại trên tủ đầu giường đột nhiên sáng lên, có một tin nhắn WeChat.
Chu Tứ vẫn còn mơ màng vì buồn ngủ, anh mở khóa màn hình, nheo mắt bấm vào WeChat.
Vừa thấy câu “Anh Chu Tứ, anh còn thức không?” của Hạ Trúc gửi từ năm phút trước, Chu Tứ lộ vẻ ngạc nhiên, cơn buồn ngủ lập tức bay biến.
Phải biết rằng, ba năm nay, Hạ Trúc gần như đơn phương cắt đứt liên lạc với mạng lưới quan hệ ở Bắc Kinh. Chuyện nửa đêm tìm anh ta thế này trước đây vốn đã ít xảy ra, huống chi là bây giờ.
Có thể nói là “vô sự bất đăng tam bảo điện” (không có chuyện gì thì không tìm đến điện Tam Bảo), nếu không phải gặp vấn đề gì không giải quyết được, cô tuyệt đối sẽ không chọn giờ này để tìm anh.
Chu Tứ thầm tính toán, lờ mờ cảm thấy Hạ Trúc có chuyện muốn nói. Anh quay đầu nhìn Thẩm Nghiên đang ngủ say bên cạnh, cúi xuống hôn nhẹ lên trán vợ, rồi xỏ dép, cầm điện thoại đi ra khỏi phòng ngủ.
Khép cửa phòng sách lại, Chu Tứ ngả mình xuống ghế sofa trong phòng, châm một điếu thuốc, ung dung trả lời Hạ Trúc: [Chuyện gì thế?]
Tin nhắn vừa gửi đi, Hạ Trúc thấp thỏm chờ đợi hồi âm.
Kết quả là bên kia mãi không có động tĩnh, Hạ Trúc vừa định đặt điện thoại xuống đi ngủ thì màn hình đột nhiên hiện lên một tin nhắn WeChat, làm cô giật mình bật phắt dậy.
Cô ôm điện thoại, liếc nhìn ba chữ Chu Tứ gửi tới, rồi ngồi trên giường, bắt đầu gõ lách cách một hàng chữ: [Nhà họ Hứa xảy ra chuyện gì ạ? Có liên quan đến Hứa Mặc không?]
[Em vừa nghe dì út nói bóng gió mấy câu, cứ thấy không ổn. Anh Chu Tứ, nếu anh biết thì nói cho em mấy câu được không?]
Đầu dây bên kia cứ hiện mãi dòng chữ “Đang nhập…”
Hạ Trúc thấy vậy, mày khẽ nhíu lại, lòng dấy lên một nỗi bất an khó hiểu.
Rốt cuộc là chuyện gì? Đến mức phải xóa xóa sửa sửa, khó nói đến vậy sao?
Phải đợi đến năm phút, tin nhắn của Chu Tứ mới gửi tới, anh ta gửi liên tiếp bảy, tám tin, Hạ Trúc hoàn toàn không có cơ hội chen lời.
[Đúng là có xảy ra chút chuyện, nhưng chắc không có gì nghiêm trọng. Tạm thời không ảnh hưởng đến Hứa Mặc.]
[Hứa Lâm mấy hôm trước ở Thượng Hải ngủ với một con bé không nên ngủ, còn đánh người ta trọng thương. Nhà con bé kia cũng có chút bối cảnh, xử lý không khéo thì khó mà khống chế dư luận.]
[Chuyện này thì không liên quan mấy đến Hứa Mặc, nhưng gặp phải loại người như Hứa Lâm, thì chẳng khác gì đeo một quả bom hẹn giờ bên người mẹ nó, lúc nào cũng có nguy cơ phát nổ. Hứa Mặc mà không sớm thoát ly khỏi nhà họ Hứa, sớm muộn gì cũng bị liên lụy.]
[Hứa Đại Sơn mới lập một bản di chúc mới, trong danh sách người thừa kế không có tên Hứa Mặc. Nói sao nhỉ, chú Hứa căn bản là không coi Hứa Mặc là con trai. Dù gì Hứa Mặc cũng là cốt nhục của em trai ông ấy, chỉ riêng điểm này, chú Hứa không nên bên trọng bên khinh như thế. Dì Văn mấy hôm trước vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, giờ đang làm ầm lên với chú Hứa đòi chia nhà. Hứa Mặc hôm trước đi xem mắt với cô gái kia chính là do một tay dì Văn sắp đặt, chắc là dì Văn nhìn không nổi nữa, muốn tìm cho Hứa Mặc một cô gái môn đăng hộ đối, để cậu ấy có chỗ dựa dẫm.]
[Tình hình của Hứa Mặc không giống như mấy anh em mình. Cậu ấy mười mấy tuổi mới đến đại viện, lại là “đứa trẻ mồ côi” theo dì Văn tái giá, từ nhỏ không bố không mẹ, bên cạnh cũng không có anh em chị em nào đỡ đần. Giờ vừa phải dỗ dành dì Văn đang nổi nóng, vừa phải đề phòng chú Hứa, lại còn phải đối phó với đống chuyện vặt vãnh ở trường, tình cảnh đúng là khổ sở.]
[Giờ cậu ấy cũng không làm được gì nhiều. Theo anh thấy, tốt nhất là tìm một người có năng lực, có bối cảnh để kết hôn, tự mình tách ra cho sạch sẽ, như vậy cũng không sợ bị liên lụy.]
Hạ Trúc cố gắng tiêu hóa hết những tin tức nội bộ mà Chu Tứ vừa nói, nghĩ đến cuộc điện thoại hôm đó của Hứa Mặc với Văn Cầm bên vệ đường, trong đầu có chút mông lung. Cô do dự gửi đi một câu hỏi: “Anh ấy có thể tìm ai để kết hôn?”
Chu Tứ không chịu nói quá chi tiết, chỉ trả lời nước đôi “Cái này anh cũng khó nói” rồi vội vàng kết thúc chủ đề.
Sau khi nói chuyện với Chu Tứ xong, Hạ Trúc càng khó ngủ hơn.
Lời của dì út chắc chắn không phải là gió thoảng mây bay, nhất định là đã nghe được chút phong thanh gì đó, còn kết cục thế nào thì chưa rõ.
Trong tình hình hỗn loạn, chắc chắn có kẻ muốn đục nước béo cò, khó mà đảm bảo sẽ không có một cú lội ngược dòng nào.
Hạ Trúc không lo lắng cho tình cảnh của nhà họ Hứa, nhưng lại có chút lo lắng cho Hứa Mặc bây giờ.
Liên tưởng đến dòng trạng thái trên vòng bạn bè mà anh đăng hôm đó, thật khó để nói rằng anh không phải đang tự giễu cợt mình.
Chắc anh cũng không ngờ rằng, một người làm tài chính như anh, lại có ngày phải xem chính mình như một món hàng.
Ba năm trước, Hứa Đại Sơn gặp tai nạn xe ở ngoại ô Bắc Kinh. Tin còn chưa kịp bịt lại thì đã rộ lên trên truyền thông. Mặc dù Đinh Thư Đồng đã nhanh chóng dập tin tức này, nhưng mấy vị trưởng bối nhà họ Hứa vẫn cậy thế hệ, cậy tuổi tác, mấy lần làm ầm lên đòi chia gia sản, chia quyền lực.
Hứa Đại Sơn hôn mê suốt nửa tháng trong bệnh viện, Văn Cầm bận đến tối tăm mặt mũi, muốn Hứa Mặc tạm thời thay Hứa Đại Sơn xử lý công việc của tập đoàn, nhưng lại bị Hứa Mặc thẳng thừng từ chối.
Hứa Mặc không những không giúp, ngược lại còn vứt bỏ lại đống hỗn độn này mà đi thẳng, rõ ràng là không muốn tham gia vào cuộc nội chiến của nhà họ Hứa.
Văn Cầm tức điên lên, thậm chí còn buông lời cay độc, nói rằng nếu Hứa Mặc đã nhất quyết muốn đi, thì sau này cái nhà này không còn chỗ cho cậu ta nữa.
Hạ Trúc không biết chi tiết cụ thể, chỉ biết Hứa Mặc ngay trong ngày hôm đó đã đặt vé máy bay đi Mỹ, khiến Văn Cầm tức đến mức suýt không thở nổi.
Sau đó Hứa Đại Sơn tỉnh lại, bất chấp tình trạng sức khỏe, cưỡng ép quay về công ty chấn chỉnh, đảo ngược tình thế, đè bẹp tất cả những kẻ đang cố gắng chia rẽ gia đình.
Lợi nhuận của công ty cũng từ âm chuyển sang dương, cổ phiếu đã rơi xuống đáy cũng bắt đầu có xu hướng ấm lại.
Cũng bắt đầu từ lúc đó, Hứa Đại Sơn vì để tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn, đã bắt đầu bồi dưỡng người kế vị.
Hứa Đại Sơn dồn tâm tư vào Hứa Lâm, con trai của người vợ trước, lôi hắn ta ra khỏi những cuộc vui tửu sắc, ép sang nước ngoài tu nghiệp mạ vàng, ra lệnh cho hắn ta sửa hết những thói hư tật xấu, chuẩn bị cuối năm nay cho vào công ty thực tập.
Ai ngờ Hứa Lâm nhân kỳ nghỉ hè hai tháng này lại lén lút về nước, lúc quá cảnh ở Hồng Kông không chỉ trốn sang Ma Cao đánh bạc, mà còn cùng mấy tên bạn xấu ở một quán bar tại Thượng Hải, mượn rượu cưỡng h**p một nữ sinh viên ngây thơ trong sáng trong nhà vệ sinh.
Dù gì cũng là máu mủ ruột rà, sợ dư luận lên men không ép xuống được, ảnh hưởng đến đợt bầu cử hội đồng quản trị sắp tới, Hứa Đại Sơn đành phải mạo hiểm bay đến Thượng Hải ngay trong đêm để xử lý vụ này.
Nhưng điều Hạ Trúc không ngờ tới là, cô vừa mới nghe Chu Tứ nói về những chuyện ngu ngốc mà Hứa Lâm làm dạo gần đây, thì ngay sau đó đã thấy hắn ta ung dung đăng một dòng Weibo than vãn từ năm phút trước.
05-14 00:26 @Hứa Lâm: “Chỉ là một con nhỏ sinh viên, ngủ rồi thì sao? Còn dám đòi bỏ tù tôi. Hại tôi bị ông già lôi về Bắc Kinh giữa đêm, thật xui xẻo.”
Hạ Trúc đặc biệt liếc nhìn định vị, thấy Hứa Lâm định vị ở sân bay Thủ Đô Bắc Kinh, lờ mờ đoán ra chuyện này chắc chắn đã được giải quyết xong, còn giải quyết thế nào thì tạm thời chưa biết.
Nhưng xem cái giọng điệu này của Hứa Lâm, rõ ràng cách xử lý không hợp ý hắn ta.
Weibo vừa đăng được bốn năm phút, bên dưới đã có bảy tám bình luận.
Hạ Trúc vốn không định tò mò, nhưng vẫn bấm vào khu bình luận.
[Thiếu gia oai quá.]
[Ai mà không biết điều vậy?]
[…]
Toàn là những lời tâng bốc hắn ta. Hạ Trúc bấm vào mấy cái avatar, rất nhiều là tài khoản nữ, toàn là mấy người mẫu non, hot girl mạng và minh tinh hạng ba không mấy tên tuổi.
Lướt đến danh sách theo dõi, cô giật mình thấy cả tài khoản chính của mình nằm trong đó.
Cô hiếm khi đăng Weibo, thỉnh thoảng đăng một bài, đều là về thông tin kịch bản hoặc giúp đoàn làm phim tuyên truyền ảnh tĩnh của diễn viên hay hình ảnh hậu trường, không ngờ Hứa Lâm cũng theo dõi cô.
Hạ Trúc bỗng dưng cảm thấy buồn nôn.
Cô xoa xoa lớp da gà đang nổi lên trên cánh tay, thoát khỏi Weibo, tắt điện thoại, ép mình nhắm mắt ngủ.
Trước khi chìm vào cơn buồn ngủ, cô đang nghĩ là có nên hủy luôn cái Weibo này không.
__
Một buổi chiều nửa tháng sau, đoàn phim mất đúng bốn ngày cuối cùng cũng quay xong cảnh cuối cùng, các diễn viên chính thức đóng máy.
Bộ phim này quay mất hơn bốn tháng, mặc dù giữa chừng có chút sóng gió, nhưng cuối cùng cũng thuận lợi hoàn thành. Chu Xuyên rất vui, hô hào cả đoàn phim tối nay đi ăn tiệc mừng công.
Thang Thiến hôm đó như biến thành một người khác, cô ta cởi bỏ trang phục diễn, thay một chiếc váy dài sọc, tẩy trang xong liền chạy ra khỏi phòng trang điểm, đi một vòng quanh phim trường, cuối cùng tìm thấy Hạ Trúc ở chỗ góc cửa.
Lúc đó Hạ Trúc đang gọi điện thoại cho Thẩm Nghiên, trong điện thoại Thẩm Nghiên rủ cô cuối tuần đi mua sắm. Hạ Trúc tạm thời chưa vào đoàn phim mới, cũng không có việc gì làm, nên khoanh tay, dựa vai vào góc tường, vui vẻ đồng ý lời mời của cô ấy.
Cúp điện thoại, Hạ Trúc chuẩn bị thu dọn đồ đạc rời đi. Cái tiệc mừng công đó ai thích ăn thì ăn, dù sao cô cũng không đi.
Không ngờ vừa quay người lại thì đụng phải Thang Thiến. Hai người nhìn nhau, Hạ Trúc nhìn bộ dạng ngượng ngùng bất an của Thang Thiến, lười biếng lên tiếng: “Cô có việc gì à?”
Thang Thiến ngượng ngùng né tránh ánh mắt dò xét của Hạ Trúc, cố ý cúi gằm mặt, hạ thấp giọng nói: “Tôi đến để xin lỗi cô.”
Hạ Trúc lờ mờ hiểu ra vì sao cô ta lại xin lỗi, cô nén bực bội, cười như không cười nói: “Ồ, mặt trời mọc đằng Tây rồi à? Cô thì có lỗi gì, mà phải đích thân đến đây xin lỗi thế này.”
Thang Thiến sau khi tẩy trang thực ra rất xinh đẹp, thuộc kiểu mặt mộc thanh thuần, tinh tế, còn đẹp hơn cả lúc trang điểm, thảo nào được tổng tài của Tín Đạt Capital để mắt tới.
Trước đó, những cảnh mà Thang Thiến đòi thêm đều bị Hạ Trúc cắt sạch. Diễn xuất của cô ta cũng không tệ, chỉ cần không làm yêu làm quái, thì việc nổi tiếng chỉ là sớm muộn.
Bỏ qua chuyện không đi đường chính, Hạ Trúc cũng không có ý kiến gì về cô ta.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây là chuyện riêng của người ta, không liên quan nhiều đến Hạ Trúc cô.
Thấy Thang Thiến có ý muốn xin lỗi, Hạ Trúc cũng không cố ý làm khó, nói một câu “coi như xong” rồi cho qua chuyện.
Cô nghĩ rằng, phim cũng đã quay xong, cô còn tính toán chi li làm gì.
Dù sao cũng cùng trong một giới, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng gặp, nhỡ đâu sau này người ta phất lên, cô còn có thể giữ được tiếng tốt?
Hơn nữa, phim vừa xong, mọi người đường ai nấy đi, nhà ai nấy về, cũng chưa chắc đã có dịp gặp lại.
Chỉ là Hạ Trúc không ngờ rằng, không lâu sau đó, cô lại vì Thang Thiến mà suýt chút nữa xảy ra chuyện.
Cũng chính vì tai nạn này, đã thúc đẩy mối quan hệ giữa cô và Hứa Mặc.
Đương nhiên, đây đều là chuyện về sau.
Hạ Trúc lúc đó vẫn chưa biết, tầm quan trọng của việc “lời chỉ nói ba phần, việc làm chừa bảy phần đường lui”.

Bình Luận (0)
Comment