Buổi tiệc được tổ chức ở một khách sạn năm sao trong Nhị Hoàn, ở đây chi phí trung bình mỗi người phải đã ngót nghét bốn con số. Cả đoàn phim hơn trăm người, chỉ tính sơ thôi, bữa tiệc này cũng phải phải ngót nghét sáu chữ số.
Hạ Trúc nghe xong thì sững người, ngạc nhiên trước sự hào phóng của Chu Xuyên, liền nghi ngờ hỏi anh ta có phải bị đập trúng đầu rồi không.
Chu Xuyên lúc đó đang ngồi trong xe Hạ Trúc nhắn tin WeChat cho sếp lớn, nghe vậy anh ta cũng chẳng ngẩng đầu lên mà đáp: “Nếu tôi có ngần ấy tiền thì lúc quay phim còn phải khổ sở tiết kiệm chi phí làm gì? Bữa tiệc này đương nhiên là do Lâm tổng mời rồi.”
“Đừng thấy dạo này Lâm tổng cứ ở Thượng Hải, nhưng chuyện lớn chuyện nhỏ trong đoàn phim anh ấy đều nắm rõ như lòng bàn tay. Hôm nay không phải Thang Thiến đóng máy sao? Người ta nghe tin này liền lập tức đặt khách sạn mời cả đoàn phim ăn. Kể từ lúc Lâm tổng đến Bắc Kinh một chuyến, sau đó Thang Thiến quay phim vừa mời trà sữa vừa mời cà phê, thái độ thay đổi hẳn một trăm tám mươi độ. Chẳng hổ là nhà tư bản, cái khoản đối nhân xử thế này đúng là không chê vào đâu được.”
“Chậc, cô đừng nói. Thang Thiến cũng thật sự có bản lĩnh đấy.”
Nhắc đến Thang Thiến, Hạ Trúc hoàn toàn mất hết tâm trạng trêu chọc.
Cũng không phải vì lý do gì khác, chủ yếu là Hạ Trúc cảm thấy tâm tư của cô gái này không xấu xa đến thế, nhưng tính cách thì cô thực sự không thể nào ưa nổi.
Nói dễ nghe là thẳng thắn, nói khó nghe là ngốc đến đáng yêu, EQ thấp, không biết linh hoạt. Nếu ở trong cái vòng luẩn quẩn này lâu dài mà sau lưng không có chống lưng thì thật sự không sống được bao lâu.
Cùng lắm cũng chỉ như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, diễn xuất có tốt đến mấy cũng vô dụng.
Biết bữa cơm này không phải Chu Xuyên trả tiền, Hạ Trúc cũng không còn lo lắng anh ta lãng phí, xa xỉ nữa.
Dù sao thì trong giới ai mà không biết đạo diễn Chu Xuyên nổi tiếng là nghèo?
Kết thúc một bộ phim, các đạo diễn khác kiếm được bội tiền, mua nhà mua xe không nói, còn có thể đầu tư cái khác. Chu Xuyên thì tiền trong túi còn chưa kịp ấm đã quay đầu quyên góp cho đủ loại dự án công ích.
Đến cuối cùng, trong tay cũng chỉ vừa đủ tiền sinh hoạt cho nửa năm.
Cũng không biết những khoản đầu tư đó có được thực hiện hay không, có thể đến tay người được quyên góp toàn bộ hay không.
Hạ Trúc cũng từng khuyên anh ta, nhưng vô ích, cô cũng lười phí lời thêm nữa.
Cái kẻ ngốc chuyên đi làm chuyện bao đồng này, ai thích làm thì cứ làm vậy.
Bữa tiệc hôm nay không chia phòng riêng, cả đoàn đều ăn chung trong đại sảnh. Phó đạo diễn dựa theo cấp bậc và tầm quan trọng của vai diễn, chia đơn giản thành mấy bàn. Diễn viên quần chúng, nhân viên công tác, diễn viên phụ chính, diễn viên chính mỗi nhóm một bàn. Hạ Trúc, biên kịch độc lập, được xếp ngồi bàn chính cùng đạo diễn.
Thang Thiến vậy mà cũng ngồi ngay cạnh cô.
Hạ Trúc liếc nhìn Thang Thiến đang ngồi sát rạt mình, không khỏi thắc mắc, sao người này lại ngồi cạnh mình? Chẳng phải hai người họ không ưa nhau sao?
Thang Thiến không biết nhìn sắc mặt người khác. Cô ta không những không nhận ra Hạ Trúc chẳng vui vẻ gì khi ngồi quá gần mình, mà ngược lại còn cảm thấy hai người có thể ngồi chung một chỗ tuyệt đối là duyên phận trời định.
Mà Thang Thiến thì chẳng tin gì khác, chỉ tin vào duyên phận, giống như cô và người ấy, chính là duyên phận sắp đặt.
Cô ta vui vẻ lạ thường, xê dịch ghế lại gần Hạ Trúc hơn, khoảng cách giữa hai người càng thêm sát. Nhân lúc những người xung quanh không để ý, Thang Thiến nhỏ giọng nói với Hạ Trúc: “Chúng ta lại ngồi chung rồi, đúng là có duyên ghê.”
“Cô từng đến nhà hàng này chưa? Tôi nghe nói đồ ăn ở đây khá ngon, đầu bếp còn được khách sạn năm sao mời về nữa. Lần trước tôi từng đến cùng anh ấy, nhưng ăn được nửa chừng thì anh ấy phải đi, tôi chưa kịp nếm hết.”
“Không ngờ hôm nay đoàn phim lại chọn đúng chỗ này để ăn mừng. Tiếc là anh ấy đang ở Thượng Hải, không tới được.”
“Tôi nghe anh ấy nhắc qua một lần, hình như chủ nhà hàng này là họ hàng gì đó của anh ấy. Anh ấy là người Thượng Hải, nhưng ông ngoại lại là người Bắc Kinh. Dùng lời của anh ấy mà nói, thì anh ấy cũng xem như nửa người Bắc Kinh.”
“Tôi từng lén lút tìm hiểu về gia đình anh ấy, nhưng chẳng tra ra được gì, chỉ biết tên ông ngoại anh ấy trên Baidu. Kiểu người như anh ấy… là tầng lớp mà tôi chẳng thể nào chạm tới.”
Sao cô gái này cái gì cũng nói ra ngoài thế nhỉ?
Thời đó chưa thịnh hành cụm từ “mỹ nhân ngốc nghếch”, nhưng Hạ Trúc thật sự cảm thấy Thang Thiến có chút ngây ngô đến buồn cười.
Sao dạo trước cô lại không nhận ra nhỉ?
Thức ăn lần lượt được dọn lên, nhìn qua toàn là món đắt tiền. Hạ Trúc liếc trộm giá cả, mỗi món ít nhất cũng 999 Nhân dân tệ, đủ để chứng minh người chi tiền hào phóng đến mức nào.
Hạ Trúc gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát, cắn nhẹ một cái, hương thơm lan tỏa đầy khoang miệng.
Quay đầu liếc nhìn Thang Thiến, thấy cô ta múc một bát canh, một tay cầm thìa húp canh, một tay cầm điện thoại, dùng một tay gõ chữ trả lời tin nhắn.
Thật không phải cố ý nhìn trộm sự riêng tư của người ta, chỉ là Thang Thiến cầm điện thoại hơi thấp, Hạ Trúc vừa nghiêng đầu đã liếc thấy giao diện trò chuyện.
Tên danh bạ chẳng hề kiêng dè, lưu thẳng hai chữ “Kim Chủ”, chỉ sợ người khác không biết chỗ dựa hiện giờ của cô ta là ai.
Cả một trang toàn là khung chat màu xanh lá, nhưng không thấy một tin nhắn hồi âm nào của đối phương.
Hạ Trúc thấy Thang Thiến vẫn không biết mệt mỏi mà gõ một đoạn tin nhắn dài gửi đi, bèn đặt đũa xuống, tò mò hỏi: “Người ta không trả lời cô, cô còn nhắn cho anh ta làm gì?”
Thang Thiến chọn một sticker mèo dễ thương trong đống nhãn dán rồi gửi đi. Gửi xong, cô ta quăng điện thoại lên bàn, vẻ mặt vô tội hết sức: “Ai bảo anh ấy là sếp, còn tôi là người làm công chứ.”
“Thực ra bình thường anh ấy vẫn nhắn lại, chỉ là ít nói thôi. Chắc hôm nay bận, lát nữa sẽ trả lời.”
Rất biết tìm cớ cho đối phương.
Hạ Trúc cứ nghĩ tính cách như Thang Thiến sẽ không có mặt dịu dàng ngoan ngoãn, không ngờ cô ta thực ra cũng có sự khôn lỏi của riêng mình.
Ít nhất là trước mặt “kim chủ”, cô ta sẽ cố ý tỏ ra ngoan ngoãn, cũng biết giữ chừng mực, luôn cảnh giác không thể vượt qua vạch giới hạn kia.
Hạ Trúc từng âm thầm tìm hiểu về Lâm Chi Hành, là người đàn ông đứng sau Thang Thiến. Cô biết gia thế anh ta không tầm thường, bố mẹ đều là những nhân vật tai to mặt lớn, bản thân lại là người nắm quyền của Tín Đạt Capital, xứng đáng là một thiên chi kiêu tử. Người như vậy, rất khó nói có thể thật lòng thật dạ với một cô gái bình thường.
Nhân viên phục vụ mang lên lẩu đồng loại nhỏ, sợ không vệ sinh nên mỗi người một nồi. Trước mặt mỗi người đều đặt một đĩa thịt cừu tươi vừa thái, ba chỉ bò… Thịt tươi non mơn mởn, nhìn vô cùng hấp dẫn.
Thang Thiến thấy vậy liền buông thìa canh xuống. Việc đầu tiên cô ta làm không phải là cầm đũa nhúng thịt cừu tươi vào lẩu, mà là giơ điện thoại lên tìm mấy góc chụp ảnh. Chụp xong, cô ta chọn một tấm ưng ý nhất trong đống ảnh để gửi cho người mà không biết bao giờ mới trả lời tin nhắn của mình.
Hạ Trúc nhìn thấy cảnh này, cau mày hỏi Thang Thiến: “Cô với anh ta bao lâu rồi?”
Thang Thiến thật sự nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, cô ta tính toán thời gian, giọng điệu nhẹ nhàng khôn tả: “Chắc cũng nửa năm rồi?”
“Đừng thấy thời gian lâu vậy, thật ra tôi với anh ấy cũng chỉ gặp nhau chưa đến mười lần. Anh ấy phần lớn thời gian đều ở Thượng Hải, tôi thì thường xuyên ở đoàn phim, rất ít cơ hội gặp mặt. Nhưng mỗi lần gặp, tôi đều có thể ăn một bữa cơm cùng anh ấy.”
Hạ Trúc hoang mang: “Chỉ ăn cơm thôi sao?”
Thang Thiến lại tỏ ra vô cùng thẳng thắn, cười tủm tỉm nói: “Chắc là anh ấy bị bệnh sạch sẽ. Nửa năm nay hai chúng tôi chưa từng ngủ với nhau lần nào. Cùng lắm là lúc chia tay ôm một cái, hoặc hôn lên trán, lên má gì đó thôi.”
“Tôi cũng từng tò mò không biết anh ấy có ‘vấn đề’ không, có lần tôi lén lút thăm dò, anh ấy nắm tay tôi nói, ở bên tôi rất thoải mái, những chuyện khác đừng hỏi nhiều. Sau lần đó tôi cũng không bao giờ hỏi mấy chuyện này nữa.”
Hạ Trúc không thể hiểu nổi mối quan hệ này. Cô từng thấy người vì tài nguyên mà lên giường với nhà sản xuất, đạo diễn, cũng từng thấy người vì một vai diễn mà ngả vào lòng kẻ đáng tuổi bố mình, làm những chuyện ghê tởm.
Nhưng cô chưa bao giờ thấy kiểu quan hệ không ra ngô ra khoai như Lâm Chi Hành và Thang Thiến, vừa không phải yêu đương, cũng không có giao dịch thể xác, đơn thuần chỉ là bạn ăn?
Nhận ra trước đây mình có hơi quá đáng với Thang Thiến, Hạ Trúc thực ra tính tình rất tốt, co được dãn được.
Nhân lúc Thang Thiến đang nhúng thịt cừu, Hạ Trúc nghiêng đầu, nhỏ giọng nói với cô ta một câu xin lỗi.
Thang Thiến không ngờ Hạ Trúc sẽ xin lỗi. Vẻ mặt cô ta cứng lại một chút, nhưng chỉ trong nháy mắt, sau đó sảng khoái lắc đầu: “Không cần xin lỗi đâu, trước đây tôi cũng có lỗi mà. Chúng ta xóa hết nhé. Nói thật, tôi rất thích kịch bản cô viết. Vai diễn của tôi, tôi cũng rất thích, lần trước đòi sửa kịch bản đơn thuần là vì tôi thấy kết cục của nhân vật đó không nên như vậy.”
Hạ Trúc thấy cô ta thông suốt như vậy, bèn cong môi cười, quyết định cho qua chuyện này.
__
Phim đã quay xong, Hạ Trúc hoàn toàn rảnh rỗi.
Cô ru rú trong căn hộ, sống mấy ngày trời trong cảnh hỗn loạn ngày đêm đảo lộn. Lúc đang nằm trên giường lướt Weibo, cô đột nhiên nhớ ra mấy hôm trước Thẩm Nghiên có hẹn cô đi mua sắm.
Liếc nhìn lịch, vừa hay chính là hôm nay. Hạ Trúc lập tức quăng điện thoại, bò dậy khỏi giường chuẩn bị.
Điện thoại của Thẩm Nghiên gọi đến đúng lúc Hạ Trúc vừa gội đầu xong, tóc tai ướt sũng, còn chưa kịp sấy khô.
Cô vén mái tóc còn đang nhỏ nước, lấy khăn lau qua loa bàn tay ướt, nhặt điện thoại trên sofa lên bấm nghe: “Nghiên Nghiên à?”
Trong điện thoại, Thẩm Nghiên dịu dàng hỏi: “Chị Hạ Trúc, chị đang ở đâu? Có cần em qua đón chị không?”
Hạ Trúc luống cuống tay chân, cô bật loa ngoài rồi quăng điện thoại lại sofa, cầm khăn lên lau tóc tiếp. Trong điện thoại, Thẩm Nghiên đang hỏi họ gặp nhau ở đâu.
Hạ Trúc lau tóc mấy cái rồi quyết định: “Không cần đón đâu, gặp nhau ở khu trung tâm thương mại nhé. Chị lái xe qua.”
“Dạo phố xong chúng ta đến Thập Sát Hải tìm chỗ nào đó ngắm cảnh đêm, tiện thể ăn chút gì đó.”
Kết thúc cuộc gọi, Hạ Trúc vọt ngay vào phòng vệ sinh, lục tung tủ đồ tìm máy sấy để sấy khô mái tóc còn hơi ẩm.
Trang điểm xong, Hạ Trúc liếc nhìn chiếc đồng hồ cổ điển treo trên tường, thấy kim giờ đã chỉ sáu giờ, cách thời gian hẹn chưa đầy hai tiếng. Cô vội vàng chạy vào phòng thay đồ, chọn một chiếc áo ba lỗ eo cao bó sát, một chiếc quần jean ống rộng màu xanh da trời trong đống quần áo, khoác thêm chiếc áo gió dài màu xám bên ngoài. Sau đó, cô lại chạy đến tủ trang sức, tìm một chiếc vòng cổ kim loại và đôi bông tai đồng bộ đeo lên.
Mọi thứ đã sẵn sàng, Hạ Trúc thở phào nhẹ nhõm. Cô xỏ đôi giày da đế bằng, cầm chìa khóa xe, đeo chiếc túi dây xích bằng da bò in họa tiết logo thuộc dòng Celine AVA, xinh đẹp ra ngoài.
Để hợp với bộ đồ này, cô còn cố ý đeo thêm một cặp kính râm.
Khí chất của cả con người giống như đang đi catwalk, vừa ngầu vừa đẹp.
Nhưng ra đến đường, xe cộ lại kẹt cứng. Chiếc BMW mini của cô bị vây giữa một hàng dài BMW, Benz, Maserati, Jeep… nhích chẳng nổi.
Nhìn thời gian trôi qua từng giây từng phút, Hạ Trúc đành bất đắc dĩ gửi tin nhắn cho Thẩm Nghiên, báo là cô đang bị kẹt xe, có thể sẽ đến trễ vài phút.
Thẩm Nghiên trả lời ngay lập tức, bảo Hạ Trúc cứ từ từ, không cần vội, cô ấy sẽ vào trung tâm thương mại dạo trước, vừa xem vừa đợi.
Hạ Trúc thở dài, tắt điện thoại, tiếp tục đối mặt với tình cảnh kẹt xe đến phát điên này.
Tám giờ bốn mươi lăm, cuối cùng cô cũng đến được khu trung tâm thương mại.
Giờ này đâu đâu cũng là người. Hạ Trúc đỗ xe xong, không dám chần chừ mà chạy ngay vào trung tâm thương mại tìm Thẩm Nghiên. Lúc tìm thấy thì cô ấy đang ở một cửa hàng thời trang nam hàng hiệu, mua áo sơ mi cho Chu Tứ.
Cửa hàng này thuộc dạng hội viên. Mỗi năm phải chi tiêu ít nhất bảy con số mới có cơ hội làm thẻ thành viên. Hạ Trúc không có thẻ, cũng không phải khách quen, ngay cả cửa cũng không vào được.
Cô chỉ biết gọi cho Thẩm Nghiên ra đón.
Cô đứng ở cửa chưa đầy hai phút mà đã nhận không ít ánh mắt lạnh lùng của nhân viên bán hàng.
Hạ Trúc cạn lời, đành phải gọi điện cho Thẩm Nghiên, bảo cô ấy ra đón người.
Điện thoại vừa ngắt máy, Thẩm Nghiên áy náy bước ra, nói rằng cô ấy vừa quên dặn nhân viên, hại Hạ Trúc không vào được.
Hạ Trúc thì chẳng sao cả, chỉ liếc nhân viên bán hàng vừa rồi, cười tủm tỉm nói: “Cửa hàng này đẳng cấp kém quá, chúng ta đổi cửa hàng nhé?”
Thẩm Nghiên hiểu ý ngay. Áo sơ mi cũng không mua nữa, cầm túi xách lên là đi thẳng.
Thoát khỏi sự níu kéo nhiệt tình của mấy nhân viên, Hạ Trúc nghiêng đầu nhìn Thẩm Nghiên, thấy da cô ấy đen đi mấy tông, không nhịn được trêu chọc: “Đi Úc chơi một chuyến về, chị suýt nữa không nhận ra em luôn đấy.”
Thẩm Nghiên: “…”
Cô biết ngay là sẽ bị trêu mà. Từ lúc cô về Bắc Kinh, người quen nào gặp cũng nói một câu: “Nghiên Nghiên đi đâu chơi về đấy, sao lại đen thui thế này?”
Hai người dạo phố mãi cho đến khi trung tâm thương mại đóng cửa mới thôi.
Phải nói là sức chiến đấu của phụ nữ thật đáng kinh ngạc. Chu Tứ tan làm đến đón Thẩm Nghiên, thấy hai người tay xách nách mang đứng đợi ở cửa, anh vừa đỡ đồ vừa tặc lưỡi: “Hai người mua luôn cả cái trung tâm thương mại này đi cho rồi.”
Than thở xong lại không nhịn được mà đau lòng: “Sao không gọi người đi theo, hai cô gái nhỏ xách nhiều thế này không thấy mệt à.”
Thẩm Nghiên ôm Chu Tứ, nhỏ giọng nói chỉ định đi dạo loanh quanh với chị Hạ Trúc thôi, không ngờ lại mua nhiều đến vậy.
Hạ Trúc thấy Chu Tứ đã tiếp quản, cũng vui vẻ thảnh thơi. Cô chỉ mua hai cái váy, còn lại đều là Thẩm Nghiên mua.
Bạn thân đi mua sắm với nhau lúc nào cũng khen ngợi đối phương, đã khen là không dừng lại được.
Vứt hết đống đồ vừa mua vào cốp xe Chu Tứ, ba người lên xe đến Thập Sát Hải ăn tối, ngắm cảnh đêm.
Trên đường, Chu Tứ lái xe, Hạ Trúc ngồi hàng ghế sau hạ cửa kính xuống, gục đầu bên cửa sổ, mặc cho gió từ bên ngoài lùa vào táp lên mặt, một ngày trôi qua không nói nên lời thư thái.
Chu Tứ lái được một đoạn, đột nhiên nhớ ra điều gì, bâng quơ nói một câu: “Vốn dĩ Hứa Mặc cũng muốn qua đây, nhưng trường đột nhiên có việc, nên không đi được.”
Nhắc đến Hứa Mặc, Hạ Trúc bất giác nhớ lại những lời Chu Tứ nói cách đây không lâu.
Hạ Trúc cắn c*n m** d***, cố ý nói: “Hai hôm trước em lướt vòng bạn bè, hình như thấy Hứa Lâm về Bắc Kinh rồi.”
Nhắc đến Hứa Lâm, vẻ mặt Chu Tứ khựng lại, lơ đễnh đáp lời Hạ Trúc: “Cậu ta về thì về thôi. Lẽ nào mấy anh em anh còn phải đặc biệt bày một bàn tiệc chào đón cậu ta?”
“Dạo này đúng là ngoan ngoãn thật, chỉ không biết sau này còn giở trò gì. Nghe nói hôm qua bị chú Hứa sắp xếp vào công ty thực tập rồi, bây giờ bị chú Hứa để mắt tới, chắc là sẽ yên ổn được một thời gian.”
Hạ Trúc chưa kịp tiêu hóa thông tin này, theo phản xạ liền hỏi Chu Tứ: “Vậy Hứa Mặc thì sao?”
Chu Tứ nhất thời không phản ứng kịp: “Liên quan gì đến cậu ấy?”
Hạ Trúc chậm rãi chớp mắt, khó hiểu hỏi: “Hứa Mặc không phải cũng là người nhà họ Hứa sao, anh ấy không vào công ty à?”
Chu Tứ thở dài, nói mập mờ: “Haiz, đừng nói là cậu ấy không muốn đi, mà dù có đi cũng vô ích thôi.”
“Chú Hứa sớm đã đề phòng Hứa Mặc rồi, sao có thể để cậu ấy vào công ty chứ.”
“Dì Văn dạo này không phải đang tích cực tìm mấy cô gái có thế lực để xem mắt cho Hứa Mặc sao? Chú Hứa biết chuyện này xong, lập tức sắp xếp cho Hứa Mặc hai cô gái gia thế bối cảnh bình thường, nói là hai cô này đều làm trong ngành giáo dục, hợp với Hứa Mặc.”
“Đừng thấy Hứa Mặc bây giờ sống có vẻ thoải mái, nhưng mỗi bước đi sau này đều là đi trên mũi dao.”
“Chú Hứa đâu phải là muốn tốt cho Hứa Mặc, rõ ràng là muốn đẩy cậu ấy vào hố lửa.”
Tối hôm đó Hạ Trúc không có tâm trạng. Nhìn cảnh đêm ở Thập Sát Hải cũng không thấy hào hứng, ngược lại còn cảm thấy trong lòng bức bối khó chịu.
Cô ngồi chưa đầy mười phút đã kiếm cớ rời đi trước. Ra khỏi khu Thập Sát Hải, Hạ Trúc không đến Trung tâm Thương mại lấy xe, mà bắt một chiếc taxi ở ngã tư, mơ màng đọc địa chỉ đại học T.
[Thập Sát Hải nằm ngay phía Tây Bắc của Tử Cấm Thành. Vùng hồ này được bao bọc bởi Tiền Hải, Tây Hải và Hậu Hải. Thập Sát Hải có nghĩa là “Hồ của mười ngôi chùa” bởi xưa kia có mười ngôi chùa Phật giáo và đền thờ Đạo giáo nằm ở xung quanh. Hiện nay, Thập Sát Hải là một trong những điểm tham quan vừa cổ kính vừa hiện đại ở Bắc Kinh, thu hút đông đảo khách du lịch tới thăm quan.]
Trên đường đi, cô nắm chặt điện thoại, mấy lần muốn gọi cho Hứa Mặc, nhưng cuối cùng đều bị cô ép bản thân kìm nén lại.
Mãi đến khi tới nơi, tài xế tốt bụng nhắc Hạ Trúc đã đến chỗ rồi, cô mới hoàn hồn, trả tiền rồi xuống xe.
Tối hôm đó, cô lượn lờ trước cổng đại học T không biết bao nhiêu phút. Giữa chừng gặp bốn năm sinh viên trẻ tuổi, tưởng cô gặp khó khăn, còn hỏi cô có cần giúp đỡ không.
Hạ Trúc vội vàng từ chối, nói cô chỉ đi dạo loanh quanh thôi.
Mãi đến khi trước cổng trường không còn ai, Hạ Trúc mới sắp xếp lại tâm trạng, phá lệ gọi một cuộc điện thoại cho Hứa Mặc.
Điện thoại vừa kết nối, Hạ Trúc không biết lấy dũng khí từ đâu, mở miệng liền hỏi: “Hứa Mặc, anh có bằng lòng kết hôn với em không?”
Nếu phải dùng một từ để hình dung hành động điên rồ của cô đêm đó, cô nhất định sẽ dùng từ “ma xui quỷ khiến”.
Sau này khi nhìn lại, cô cũng kiên quyết không hối hận.
Ít nhất thì cô đã cố gắng hết sức vì đoạn tình cảm này.