Chương 19

Có phải lấy thân báo đáp hay không, Hạ Trúc không biết, cô chỉ thấy phiền muộn, e là hôm nay khó mà thu dọn ổn thỏa.
Chu Tứ đến hiện trường cùng lúc với cảnh sát, dọc đường anh đã gọi cho Hạ Trúc bốn năm cuộc điện thoại nhưng đều báo bận, điện thoại của Hứa Mặc cũng thành đồ trang trí, nỗi lo trong lòng càng dâng cao.
Khi họ tới quán bar, hành lang chật kín người xem, còn cánh cửa phòng 2203 thì đóng chặt, bên trong tuyệt nhiên không có tiếng động nào.
Mí mắt Chu Tứ giật một cái, anh ta lo lắng dặn cảnh sát phá cửa xông vào.
Không cần cảnh sát phải dùng cưa điện phá cửa, người bên trong nghe thấy động tĩnh đã vặn khóa, từ từ mở cửa ra.
Căn phòng vừa náo loạn dữ dội giờ lại yên ắng, cuối cùng cũng hé ra ánh sáng. Những kẻ hóng chuyện canh chừng từ đầu tới cuối lập tức vươn cổ, háo hức dòm vào trong xem rốt cuộc là chuyện gì.
Chỉ trong mười phút ngắn ngủi, tin đồn đã lan truyền như vũ bão, nào là bắt gian tại trận, nào là vì tình yêu mà liều mạng, lại có cả tiệc bí mật của con nhà giàu hư hỏng,… tin đồn nào cũng đều hoang đường.
Nhưng sự thật lại còn chấn động hơn cả tin đồn.
Dù cảnh sát ra sức xua người, vẫn có kẻ rón rén ghé tai hỏi ngóng, dẫu chỉ để nghe được một chút. Bởi vì ở Bắc Kinh, chuyện thâm cung bí sử của giới thượng lưu lúc nào cũng có sức hút kỳ lạ.
Người mở cửa chính là Hứa Mặc. Trên gương mặt anh có vết thương, chân mày phải bị mảnh kính cắt rách, rỉ máu loang xuống gò má. Cúc áo sơ mi bị giật đứt mấy chiếc, áo khoác xộc xệch treo trên vai.
Trông rõ ràng là rất thê thảm, nhưng anh lúc này lại tỏ vẻ gió thoảng mây trôi, thần sắc bình tĩnh đến lạ.
Anh giơ chân đá tung cửa, đứng thẳng người nơi ngưỡng, ánh mắt bình thản liếc nhìn sang Chu Tứ, hai người đối diện nhau mấy giây. Hứa Mặc cụp mi, giọng trầm và lạnh như dao: “Người đều ở đây, không thiếu một ai.”
Cảnh sát lập tức ùa vào.
Nhìn cảnh tượng bên trong, Cục trưởng Trương Chính nhíu chặt mày, trên sàn mấy kẻ nằm vạ vật, chẳng biết là vì đau hay vì sợ, chỉ còn tiếng r*n r* xen lẫn tiếng th* d*c. Không màng thân phận, Trương Chính ra lệnh: “Đưa hết về cục, cả đống đồ bẩn thỉu kia cũng mang đi xét nghiệm.”
Bắt giữ bảy tám tên xong, Cục trưởng Trương Chính dè dặt liếc nhìn Chu Tứ, nhỏ giọng dặn dò, phải về đồn cảnh sát lấy lời khai.
Chu Tứ gật đầu, phẩy tay: “Đi trước đi, tôi thu dọn xong sẽ qua.”
Trương Chính không dám chậm trễ, vội nói sẽ đợi anh ở cửa.
Hứa Mặc liếc nhìn Chu Tứ đang trao đổi với cảnh sát, lên tiếng: “Có mang thuốc lá không?”
Một bao thuốc lá vỏ trắng hàng đặc biệt cùng bật lửa được ném cho Hứa Mặc, anh rút một điếu nhét vào miệng, châm lửa.
Những ngón tay thon dài của anh kẹp điếu thuốc, anh cắn đầu lọc, rít một hơi thật sâu, hai bên má hơi hóp lại, có thể thấy tâm trạng của anh lúc này không tốt chút nào.
Chu Tứ lén nhìn vào trong, liếc thấy nền nhà đầy mảnh kính vỡ, rượu đổ lênh láng khắp nơi và vũng máu đáng sợ ở góc bàn trà đá cẩm thạch, anh không khỏi cau mày.
Cảnh tượng thật sự ầm ĩ.
Hôm nay Chu Tứ coi như đã được mở mang tầm mắt, một là thấy Hứa Mặc, người sắp ba mươi tuổi còn đánh nhau tập thể, hai là thấy con người bình thường giả vờ vô hại kia, lúc tức giận lại đáng sợ đến thế.
Chỉ cần nhìn đống hỗn độn trên sàn, Chu Tứ cũng có thể đoán được trận chiến ác liệt vừa diễn ra.
Một chọi mấy đây?
Hồi còn ở trong đại viện, Hứa Mặc mỗi khi có ẩu đả đều tránh rất nhanh, chưa từng ra tay, nhìn qua cứ như “thư sinh yếu đuối”. Chu Tứ từng chẳng ưa cái kiểu “ở trên mây” của anh, cùng lứa mà cứ tỏ ra đứng ngoài cuộc, như thể thiên hạ chẳng liên quan gì.
Rõ ràng là cùng tuổi, dựa vào đâu mà cậu ta lại có bộ dạng đó?
Bây giờ chứng kiến cảnh tối nay, Chu Tứ đã ngộ ra, người này đã đến tuổi nổi loạn rồi.
Đám đông hóng chuyện giải tán như chim vỡ tổ, quán bar này vốn là cái động tiêu tiền, toàn là những kẻ sống say chết mộng, tin tức qua đi, ngày mai lại là một ngày mới, ai thèm quan tâm có ồn ào đến mức chết người hay không.
Chỉ cần ngọn lửa không cháy đến mình, thì đó vẫn là một trò vui, cách xa bản thân vạn dặm, mặc kệ kết quả ra sao.
Huống hồ hai năm nay tin tức giật gân bùng nổ có thiếu đâu? Con trai của siêu sao XYZ nào đó chẳng phải cũng vì thứ kia mà đi tù rồi sao? Hết hotsearch này đến hotsearch khác sớm đã làm tê liệt tâm lý khán giả, dù có bị phanh phui thì cũng chỉ hùa theo đám đông mắng một câu “rác rưởi xã hội”, hoặc là cảm thán một chút “người giàu ai cũng ngốc thế à?”
Ngốc hay không Chu Tứ không quan tâm, tối nay anh đến đây là để giúp giải quyết dư luận.
Nhìn quanh chẳng thấy bóng Hạ Trúc, anh ta nhíu mày: “Còn Hạ Trúc đâu rồi?”
Hứa Mặc tựa vai vào khung cửa, ánh mắt xuyên qua hành lang sâu thẳm không biết đang nhìn về nơi nào, anh rít một hơi thuốc, nhớ lại vẻ mặt hoảng hốt của Hạ Trúc lúc nãy, cau mày: “Đưa bạn cô ấy đến bệnh viện rồi.”
Chu Tứ lập tức lộ vẻ hoảng hốt: “Em ấy sao rồi? Không bị thương chỗ nào chứ?”
Hứa Mặc ngậm điếu thuốc, nói một câu mơ hồ: “Không có gì nghiêm trọng.”
Chu Tứ vội móc điện thoại định gọi cho Hạ Trúc, còn chưa kịp bấm số, Hứa Mặc bên cạnh đã lạnh lùng ngăn lại: “Bị đập hỏng rồi, không gọi được đâu.”
Nói rồi, Hứa Mặc dụi tắt mẩu thuốc, xoay người trở vào phòng, đá văng chai rượu, ghế đẩu cản đường, từ trong đống hỗn độn nhặt lên chiếc áo vest anh vứt trên sofa, túi xách của Hạ Trúc và chiếc điện thoại bị đập đến mức không khởi động nổi, chuẩn bị rời đi.
Để lại hai cảnh sát xử lý hiện trường, Hứa Mặc lên xe của Chu Tứ đến đồn cảnh sát lấy lời khai.
Trên đường đi, Chu Tứ mấy lần định nói lại thôi, Hứa Mặc đã mất đi vẻ đứng đắn thường ngày, lười nhác ngả người trong ghế, vẻ mặt sa sút không nói nên lời.
Chu Tứ quay đầu nhìn anh lần thứ ba, Hứa Mặc như có mắt sau gáy, cất giọng nhàn nhạt: “Có gì thì nói đi.”
“…”
Thôi được, đúng là con giun trong bụng mình mà.
Chu Tứ hít một hơi, nhớ lại trong số những người bị cảnh sát lôi đi, có một khuôn mặt sưng vù như đầu heo nhưng vẫn miễn cưỡng nhận ra là ai, anh nhíu mày hỏi: “Hôm nay gây sự lại là tên khốn Hứa Lâm kia à?”
“Cái đầu heo đó là do cậu đánh à?”
Đáy mắt Hứa Mặc thoáng qua một tia giận dữ mỏng manh, anh cười lạnh: “Đánh hắn ta là còn nhẹ đấy.”
“Không cho hắn vào tù ngồi mấy năm đã là tôi nhân từ rồi.”
Hiếm khi thấy Hứa Mặc nổi giận, não Chu Tứ chợt nảy số, liên tưởng đến vũng máu trong phòng, lại nhìn bộ dạng không chịu bỏ qua dễ dàng này của Hứa Mặc, Chu Tứ tạm thời suy đoán tình hình: “Chẳng lẽ tên khốn đó làm chuyện quá đáng rồi?”
Hứa Mặc nhắm mắt lại, ra vẻ không muốn nói chi tiết.
Chu Tứ đoán được Hứa Mặc vì cái gì, nhưng lúc này anh lại lộ vẻ khó xử, lẩm bẩm: “Cậu tống con trai ruột của người ta vào đồn cảnh sát, chú Hứa có thể tha cho cậu à? Về đại viện biết ăn nói thế nào?”
Im lặng hồi lâu, Hứa Mặc mở đôi mắt hẹp dài ra, ánh mắt lạnh lẽo: “Chuyện gì tới sẽ tới.”
Ý của câu này là, thái độ của tôi đã bày ra đây rồi, tôi không nể mặt Hứa Lâm đâu, mặc kệ sau lưng hắn có ai chống đỡ, chuyện này anh quản đến cùng. Anh biết rõ hơn ai hết, bây giờ chọc vào Hứa Đại Sơn không có lợi lộc gì, nhưng chỉ cần đối tượng là Hạ Trúc, anh không thể không quản.
Chuyện này Chu Tứ cũng thấy khó hiểu, cãi nhau thì cãi nhau, nhưng khi thật sự gặp chuyện, chỉ cần liên quan đến Hạ Trúc, người xuất hiện đầu tiên chắc chắn là Hứa Mặc.
Bảo là không có chút tình cảm nào, Chu Tứ tuyệt đối không tin.
Nhưng hễ nhắc đến tình cảm, hôn nhân, là con người này lại như đã chết rồi, hận không thể trốn đi thật xa. Mẹ nó rốt cuộc là tình huống gì thế này? Ai giải thích cho anh ta thông não được không?
Vừa nghĩ đến bộ mặt của Hứa Đại Sơn, lúc nào cũng tươi cười, trông có vẻ dễ nói chuyện hơn bất kỳ ai, nhưng thực chất sau lưng lại ra tay hiểm độc hơn bất cứ ai, Chu Tứ không nhịn được mà chửi thầm một câu, chuyển chủ đề: “Sắp đến kỳ bầu cử mới rồi, cậu nói xem khả năng ông ta leo lên thêm một tầng nữa là bao nhiêu?”
Hứa Mặc nhìn Chu Tứ, không lên tiếng.
Chu Tứ thở dài, đưa ra một con số.
Hứa Mặc vẫn còn tâm trạng đùa cợt: “Một phần? Vậy giấc mộng giàu sang của ông ta chẳng phải là tan tành rồi sao?”
Chu Tứ “phì” một tiếng, chửi ầm lên: “Một phần cái con khỉ khô. Mù rồi hả, chín phần!”
“Nói cậu biết thế này, vị trí đó đã được nội bộ quyết định rồi, cấp trên chỉ làm cho đúng quy trình thôi. Chỉ cần trong thời gian này Hứa Đại Sơn không xảy ra chuyện gì lớn, ông ta chính là…”
Chu Tứ không nói rõ, chỉ lặng lẽ giơ ngón cái lên.
“Chỉ có thể nói hôm nay cậu may mắn chiếm ba phần, ông ta chắc là bận rộn không có thời gian, không thể tự mình xử lý chuyện của Hứa Lâm, nếu không, e là hôm nay đã long trời lở đất rồi.”
“Mà tên Hứa Lâm này cũng khốn nạn thật, sao ngay cả Hạ Trúc mà cũng ra tay được. Vừa nhận được tin nhắn tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.”
“Quên hỏi, cậu đang họp giữa chừng thì bỏ về, đám cáo già kia không truy cứu trách nhiệm à?”
Nhắc đến chuyện này, Chu Tứ đột nhiên nhớ lại một đoạn ký ức.
Lúc đó anh đang bàn một vụ làm ăn, đối phương rất khó chơi, cứ muốn ép thêm mấy điểm lợi nhuận, Chu Tứ nói đến mòn cả mép, lửa giận cũng bốc lên ngùn ngụt, thấy vụ làm ăn sắp đổ bể, Chu Tứ ra ngoài hút điếu thuốc cho bình tĩnh, đúng lúc túi quần rung lên mấy cái, móc ra xem thì thấy tin nhắn cầu cứu của Hạ Trúc.
Khi đó anh đang ở ngoại ô, chạy về không kịp. Anh lướt một vòng danh bạ, nhớ ra hôm nay Hứa Mặc có cuộc họp ở gần đó, liền gọi cho Hứa Mặc với một tia hy vọng.
Còn chưa kết nối đã bị ngắt máy, anh gọi lại lần thứ hai, đối phương bắt máy nói đang họp, Chu Tứ nhân lúc Hứa Mặc chuẩn bị cúp máy, vội vàng hét lên tên của Hạ Trúc, người kia lập tức dừng động tác, còn không kịp hỏi rõ lý do đã chạy ra khỏi phòng họp.
Cảnh tượng đó dùng từ “người ngã ngựa đổ” để miêu tả cũng không quá lời.
Chu Tứ “chậc” một tiếng, nói thẳng: “Cậu có ý gì với Hạ Trúc đúng không?”
Hứa Mặc bị cái giọng thần thần bí bí của Chu Tứ chọc cười, anh hạ cửa kính xe xuống hít thở, giọng điệu bình tĩnh đến lạ: “Tôi có nên mua quà chúc mừng ông ta không?”
Chu Tứ: “…”
Thôi được, đến người trong cuộc còn không lo, anh lo lắng cái gì, chẳng phải là lo chuyện bao đồng sao?
__
Thương tích của Thang Thiến khá nặng, lại là người của công chúng, nên không tiện vào bệnh viện công.
Hạ Trúc không biết xoay xở thế nào, đành tự ý liên lạc với quản lý của Thang Thiến. Đầu dây bên kia nghe tin nghệ sĩ của mình xảy ra chuyện, giọng tuy bình tĩnh nhưng xử lý cực nhanh, vừa trấn an, vừa dặn dò.
Quản lý của Thang Thiến nhấn mạnh: “Trước khi tôi đến, tuyệt đối đừng mở cửa, ai gõ cửa cũng không được ra mở.”
Chưa đến nửa tiếng, quản lý dẫn theo hai trợ lý nam lặng lẽ tới, nhanh gọn đưa Thang Thiến ra khỏi phòng, hành động khéo đến mức không một ai trong hành lang phát hiện.
Hạ Trúc không yên tâm, không kịp chào tạm biệt Hứa Mặc đang xử lý hiện trường, cô quay đầu đi theo, lên xe bảo mẫu* đến thẳng bệnh viện.
[* “Xe bảo mẫu” là một thuật ngữ trong ngành giải trí (thường dùng khi nói về showbiz Trung Quốc, Hàn Quốc, hoặc Đài Loan) để chỉ chiếc xe chuyên dụng chở các ngôi sao, người nổi tiếng và đội ngũ của họ.]
Quản lý của Thang Thiến tên Vương Tuyết Thanh, là một tay lão luyện trong giới, được mệnh danh “quản lý kim bài” hai mươi năm lăn lộn, dìu ra đời ba Ảnh đế, hai đời Ảnh hậu, còn số nghệ sĩ nổi lên dưới tay chị ta đếm sơ cũng hơn chục người. Địa vị của Vương Tuyết Thanh trong giới giải trí chẳng ai dám động vào.
Cũng là người phụ nữ đã từng trải qua không ít sóng gió, sau khi biết đại khái tình hình hôm nay, người phụ nữ dày dạn kinh nghiệm này đầu tiên là dặn dò cấp dưới phong tỏa tin tức truyền thông, sau đó hủy bỏ toàn bộ lịch trình tiếp theo.
Điện thoại gọi liên tục, riêng quảng cáo thương mại cũng phải hoãn bốn năm cái, tính sơ sơ, tiền quảng cáo đại diện đã mất ít nhất mấy chục triệu.
Bác sĩ tư nhân được sắp xếp từ trước đang băng bó vết thương cho Thang Thiến, sợ người đại diện tức giận, Thang Thiến giả chết suốt, nhắm chặt mắt không dám mở.
Giữa chừng, Hạ Trúc lặng lẽ đến gần Thang Thiến, hỏi cô có khó chịu không, đối phương cẩn thận hé mắt, lắc đầu nhẹ với Hạ Trúc.
Sợ Hạ Trúc áy náy, lo lắng, Thang Thiến còn cố sức làm một mặt quỷ.
Cảnh ấy vừa khéo lọt vào mắt Vương Tuyết Thanh là người đang gọi điện báo tình hình cho Lâm Chi Hành. Cơn giận trong chị ta bùng lên, quên mất đầu dây bên kia là ai, quên cả thân phận của mình, quát lên: “Cô không muốn đóng phim nữa phải không? Nếu không muốn thì mai cuốn gói về nhà đi, đỡ cho tôi phải khó xử!”
Thang Thiến sợ run người, vội vàng nhắm mắt giả chết.
Hạ Trúc lần đầu tiếp xúc gần với một “chị đại” nổi danh trong giới, bị khí thế ấy làm cho sợ đến nín thở. Cô mím môi, chẳng dám hé lời.
Trong xe yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, trong bầu không khí áp bức như vậy, người ở đầu dây bên kia đột nhiên cười khẽ, nói một câu đùa bâng quơ: “Nếu cô ấy thật sự không muốn diễn nữa, phiền chị Vương đưa cô ấy về Thượng Hải, tôi nuôi cô ấy.”
Thang Thiến nghe được lời này, lập tức mở to đôi mắt hạnh ngấn nước, đối diện với ánh mắt cảnh cáo của quản lý, lẩm bẩm một cách lơ đãng: “Anh ấy nói thật à?”
Vương Tuyết Thanh giận đến sôi gan, giơ tay chỉ thẳng mặt Thang Thiến, cảnh cáo cô đừng có suy nghĩ lung tung.
Người ở đầu dây bên kia nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Thang Thiến, tiếng cười lộ rõ, anh ta cười trêu cô: “Anh đã lừa em bao giờ chưa?”
Trời ơi, trên đời này chuyện gì cũng có thể tin, trừ lời “anh nuôi em” của đàn ông!
Câu ấy chắc chắn phải được ghi vào danh sách những lời dối trá kinh điển của thế kỷ hai mốt.
Không đợi Thang Thiến đổi ý, Vương Tuyết Thanh dập máy “cạch” một tiếng, chẳng buồn khách sáo với Lâm Chi Hành kia nữa.
Một đám khiến người ta mệt não!
Hạ Trúc cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình để không bị lôi ra tra hỏi.
Lo lắng Hứa Mặc một mình không đối phó nổi, cô muốn gửi tin nhắn, gọi điện thoại, lại nhớ ra điện thoại của mình đã bị Hứa Lâm đập nát trong phòng VIP rồi.
Cô bối rối nhìn sang người phụ nữ đang trầm ngâm bên cạnh là Vương Tuyết Thanh, liền dè dặt hỏi nhỏ: “Chị Vương… có thể cho tôi mượn điện thoại chút được không? Tôi muốn gọi cho bạn tôi, anh ấy còn ở lại hiện trường, tôi sợ có chuyện.”
Khác hẳn với cơn giận ban nãy, Vương Tuyết Thanh nhìn kỹ cô gái đang ngồi co ro, thấy trên người cô cũng có vết thương, liền dịu giọng lại, khách khí đưa điện thoại: “Được, cô gọi đi.”
Vương Tuyết Thanh nhìn người là biết, cô gái này không phải người tầm thường, đắc tội thì chẳng khác nào tự chuốc họa.
Hạ Trúc cầm điện thoại mà chợt nhớ, cô không thuộc số của Hứa Mặc, đành gọi cho Chu Tứ.
Điện thoại reo hai giây đã có người bắt máy, đối phương dường như đoán được cô muốn hỏi gì, chủ động nói: “Hứa Mặc không sao, hai bọn anh đang ở đồn cảnh sát lấy lời khai.”
“Em đang ở bệnh viện nào? Lát nữa anh qua tìm em. Có muốn Hứa Mặc nghe điện thoại không?”
Giọng nói vừa dứt, Hạ Trúc lập tức từ chối: “Không cần đâu.”
Nhận ra mình hơi “qua cầu rút ván”, Hạ Trúc xấu hổ l**m l**m môi dưới, vội vàng chữa lại: “…Lát nữa gặp mặt rồi nói sau. Em cúp máy đây, mượn điện thoại của người khác, không tiện lắm.”
Chu Tứ sững lại, liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh đã cứng đờ người, anh cười kết thúc chủ đề: “Được, xong việc bên này anh qua tìm em.”
Hạ Trúc vừa kịp thở phào, đầu dây bên kia chợt vọng ra giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo như sấm dội: “Hứa Lâm đang ở đâu? Tôi muốn gặp hắn.”
Một tiếng như sét giữa trời quang, khiến người bên kia đường dây nín bặt.
Hứa Mặc như vậy, thật hiếm thấy.
Khi cuộc gọi kết thúc, Hạ Trúc lặng lẽ trả điện thoại.
Không hỏi thì thôi, vừa mở miệng, Vương Tuyết Thanh liền lạnh giọng: “Nói rõ tình hình tối nay xem nào? Đang yên đang lành, sao lại bị đánh thành ra thế này. Các cô chọc vào ai rồi?”
Hạ Trúc chớp mắt, đây là khúc dạo đầu của việc ép cung đây mà.

 

Bình Luận (0)
Comment