Chương 20

Phải bắt đầu kể chuyện này từ đâu đây? Trong đầu Hạ Trúc nhất thời rối loạn, không biết nên mở miệng thế nào.
Vương Tuyết Thanh thấy cô lộ vẻ khó xử, bèn lên tiếng nhắc khéo: “Cô không nói rõ tình hình, tôi cũng chẳng biết đường mà xử lý truyền thông.”
Một câu này lập tức đánh trúng điểm yếu của Hạ Trúc. Dù sao cô cũng là một trong những người biết chuyện, nếu không chịu mở miệng, e rằng mọi chuyện sẽ rất khó dàn xếp.
Nghiêm trọng hơn nữa là, kẻ đầu sỏ gây tội tối nay, cô lại quen biết.
Nếu không có gì ngoài dự đoán, e rằng Thang Thiến lần này chịu oan thật rồi. Theo hiểu biết của cô về Hứa Lâm, người đàn ông đó tuyệt đối không bao giờ chịu cúi đầu xin lỗi một minh tinh nhỏ.
Suy cho cùng, Hạ Trúc vẫn mang trong lòng cảm giác tội lỗi, cô biết rõ chính mình đã vô tình kéo Thang Thiến vào cơn họa vô cớ này.
Với nghệ sĩ mà nói, điều quý giá nhất là gương mặt. Mà giờ đây, khuôn mặt Thang Thiến đã gần như bị hủy hoại. Không làm thẩm mỹ, e rằng khó mà khôi phục được như xưa.
Trong lúc Hạ Trúc còn đang tiến thoái lưỡng nan, Thang Thiến nãy giờ giả vờ “chết lâm sàng” lại đứng ra gánh thay, nhỏ giọng nói: “Em đi rửa tay không cẩn thận, đụng phải người đó. Có lẽ anh ta nhận ra em nên cố tình dây dưa, kéo em vào phòng riêng, bắt uống rượu cùng.”
“Vừa vào thì điện thoại bị tịch thu. Dù sao… bọn họ không phải dạng dễ chọc, chơi bời cũng chẳng có giới hạn. Thôi đi, coi như em xui xẻo.”
Lời thở dài nhẹ tênh ấy như một cơn gió thổi sập tòa tháp chênh vênh mà bao người khổ cực dựng nên, đổ rầm xuống đất, bụi mù phủ đầy, không biết có bao nhiêu người bị nghẹn trong làn khói ấy.
Hạ Trúc liếc sang Vương Tuyết Thanh đang bày rõ vẻ “cô gái này sao không hiểu chuyện hơn một chút, sao làm việc ngốc như thế”, cô khẽ mím môi, nhỏ giọng nói: “Người đó tôi thực sự biết rõ, chỉ là… không tiện nói ra.”
“Chuyện này tôi cũng có trách nhiệm. Nếu sau này cần xử lý truyền thông, tôi có thể giúp một tay. Chu tổng của Hồng Mạo Capital là người tôi quen, tôi nhờ anh ấy, chắc anh ấy sẽ nể mặt.”
Nói đến mức này, Vương Tuyết Thanh cũng chẳng tiện truy hỏi thêm.
Thực ra, có lẽ chẳng cần tra cho ra ai là đầu sỏ. Chỉ cần nhìn căn phòng riêng đầy khói thuốc và men rượu kia là đủ đoán ra có chuyện chẳng lành, huống chi kẻ vừa rồi còn đỏ mắt đánh người không nương tay.
So với người đàn ông đó, Thang Thiến chẳng qua chỉ là một vai phụ, thậm chí tương lai nếu ai nhắc lại chuyện này, e rằng cô ấy cũng chỉ là một người qua đường.
Giờ việc duy nhất có thể làm là cố gắng gạt sạch nghi ngờ của Thang Thiến, giả vờ như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra và tránh xa mấy chuyện dơ bẩn ấy càng xa càng tốt.
Nghệ sĩ một khi đã dính vào chữ “độc” này, thì danh tiếng, tiền đồ vất vả tích lũy nhất định sẽ bị hủy hoại trong phút chốc, cho dù sau này có bù đắp thế nào cũng vô ích.
May mà đêm nay mọi người có thể bình an thoát thân, nếu không, hậu quả thật khó tưởng tượng.
Vương Tuyết Thanh cân nhắc trong đầu, cuối cùng vẫn quyết định giấu nhẹm chuyện này. Nhưng thế gian nào có bức tường nào không lọt gió, điều duy nhất có thể làm là cố thu hẹp phạm vi lan truyền xuống mức thấp nhất.
Để chắc ăn, chị ta lại gọi thêm một cuộc điện thoại. Lần này, giọng điệu đã chẳng còn hống hách như trước, mà dịu xuống đầy năn nỉ: “Làm ơn, nhờ bên truyền thông giúp đỡ một chút, chuyện này nhất định phải đè xuống, tuyệt đối không thể lên hot search.”
Hiện trường ít cũng trăm người, tuy chẳng ai rõ ràng ngọn nguồn, nhưng phòng 2203 náo loạn đến mức nào, ai cũng nghe phong thanh. Muốn che giấu ư? Nói thì dễ, bịt miệng trăm người mới khó.
Đối phương bên kia điện thoại cũng chẳng phải người dễ chơi. Sau khi nghe chuyện, anh ta ngoài miệng đồng ý sảng khoái, nhưng trước khi cúp máy lại thêm một câu không mấy thiện ý: “Bảo Thang Thiến nói vài câu, xem cô ấy còn sống không.”
Đấy, kiểu yêu cầu khiến người ta không thể từ chối. Dù lời khó nghe đến đâu, một khi đã nhờ vả, chỉ còn cách nuốt giận mà thuận theo. Dù có nằm liệt giường, cũng phải bò dậy cười nói như không.
Vương Tuyết Thanh âm thầm đảo trắng mắt, đưa điện thoại cho Thang Thiến. Nếu không phải đang cầu cạnh, chị ta đã sớm dập máy rồi mắng một câu: “Cái loại người gì thế không biết!”
Thang Thiến nhận lấy điện thoại, giọng lập tức mềm hẳn đi hai độ: “Em không sao đâu, anh đừng lo~”
“Tháng sau em được nghỉ hai ngày, em sẽ bay sang Thượng Hải gặp anh. Em nhớ anh lắm~”
Không gian trong xe hẹp, chẳng ai dám lên tiếng. Những lời ngọt ngào trong ống nghe vang rõ rành rọt, không chỗ nào trốn.
Giọng đàn ông ở đầu dây bên kia nhàn nhạt vang lên: “Được rồi, đủ rồi.”
“Nhớ hay không là chuyện khác, nhưng em mà còn gây thêm chuyện, anh thề là không tha đâu. Em nhìn lại xem mình ăn mặc ra cái thể thống gì? Anh vừa rời khỏi Bắc Kinh là em bắt đầu to gan à?”
“Hay là thế này, anh đổi người khác quản lý cho nhanh.”
“Không chết là được. Cúp máy đây.”
Không đợi Thang Thiến trả lời, đầu dây bên kia đã vô tình kết thúc cuộc gọi. Thang Thiến lưu luyến nhìn màn hình đã tối đen, trả điện thoại lại cho quản lý.
Giây tiếp theo, vẻ nũng nịu trên mặt cô biến mất, cô cau mày kêu đau đầu.
Vương Tuyết Thanh chẳng hề nuông chiều Thang Thiến, lạnh lùng đứng nhìn: “Cái đầu đập thành đầu heo rồi, không đau được chắc? Đau nữa cũng ráng mà chịu đựng cho tôi.”
Thang Thiến ấm ức nhìn sang quản lý, rồi cố nghiêng đầu, khẽ hỏi Hạ Trúc: “Chị ta… có phải tim sắt máu lạnh thật không?”
Hạ Trúc ngẩn ra, chớp mắt vài lần, không dám phụ họa.
Dù sao trong giới này, chẳng ai có thể sống một mình.
Huống hồ, cô thật lòng kính trọng người phụ nữ ấy, trong một môi trường khắc nghiệt thế này, có thể đi tới vị trí hôm nay, hẳn phải có một trái tim kiên cường.
Chỉ là, đêm nay, cô lại đổi cách nhìn với Thang Thiến, cô gái này có tính tình tốt, biết đâu là sẽ phá vỡ được giới hạn của bản thân, có tấm lòng, có nguyên tắc.
Nếu chịu đầu tư cho diễn xuất, tương lai chắc chắn sẽ sáng lạn. Chỉ tiếc, Hạ Trúc không ngờ được… kết cục của Thang Thiến sau này lại bi thảm đến thế.
__
Bệnh viện tư nhân nằm ở quận Triều Dương, lái xe mất chừng hơn nửa tiếng mới tới.
Vương Tuyết Thanh đã liên lạc trước với bác sĩ chuyên khoa. Xe bảo mẫu vừa lái vào cổng bệnh viện đã thấy mấy y tá đẩy xe đẩy đứng chờ sẵn ở cửa.
Thang Thiến đeo khẩu trang, được vài người hợp sức đỡ xuống, nhanh chóng đưa thẳng vào trong.
Vết thương trên đầu và chiếc răng gãy đều cần điều trị thẩm mỹ chuyên sâu, ít nhất hai tháng tới cô ấy không thể nhận công việc nào, thiệt hại nặng nề là điều không tránh khỏi.
Khi Thang Thiến vào phòng phẫu thuật, Hạ Trúc đứng thẩn thờ ngoài hành lang một lúc. Cô cảm thấy trong lòng nặng trĩu, bèn mượn điện thoại của trợ lý Thang Thiến gọi lại cho Chu Tứ, nhưng đầu bên kia chẳng ai bắt máy.
Bất đắc dĩ, cô lại mượn tạm của cô trợ lý trăm tệ, định bắt taxi về.
Vừa đi đến quảng trường nhỏ trước bệnh viện, một chiếc Hummer H2 đen nhánh bật đèn pha chói lòa, lao thẳng vào cổng. Ánh sáng đâm thẳng vào mắt khiến Hạ Trúc không mở nổi, cô vội giơ tờ tiền trong tay che tạm.
Chiếc xe dừng lại đầy kiêu ngạo ngay trước khu khám bệnh. Cửa phụ bật mở, một bóng dáng cao lớn, quen thuộc bước xuống.
Hạ Trúc còn chưa kịp nhìn rõ mặt, người đàn ông trong xe đã nhướng mày cười, giọng trêu chọc: “Hạ Trúc, em làm gì thế kia? Định lấy tiền đó đi đường à?”
Hạ Trúc: “……”
Nghe rõ giọng, cô mới nhận ra là ai. Nắm chặt tờ “tiền xe” hiếm hoi trong tay, ánh mắt cô lướt qua Chu Tứ và Hứa Mặc, hai người vừa vội vã tới, cuối cùng dừng lại trên gương mặt pha lẫn ý cười và trêu ghẹo của Chu Tứ.
“Anh lại chọc em nữa rồi,” cô bĩu môi, “vừa nãy đèn xe sáng quá, em lấy tạm để che, chứ có gì đâu.”
Chu Tứ khoanh tay, nhướng mày nhìn cô, ánh mắt vừa cưng chiều vừa bất lực: “Được rồi, được rồi, em muốn làm gì thì cứ làm.”
Ánh mắt anh ta đảo qua người cô một lượt. Ngoài vẻ ngoài hơi nhếch nhác, anh ta không thấy có thương tích nào nghiêm trọng. Nghĩ đến những gì đã xảy ra tối nay, anh ta khẽ tặc lưỡi, giọng dịu đi: “Có bị thương chỗ nào không? Đã đi kiểm tra chưa?”
Hạ Trúc cúi đầu nhìn mình, vết máu trên quần áo là của Thang Thiến, ngoài vết bầm tím ở đầu gối ra thì cô hoàn toàn không bị gì: “Em không bị thương, máu là của người khác.”
“Bên đồn cảnh sát xử lý xong chưa ạ?”
Chu Tứ khẽ hất cằm, vẻ mặt lơ đãng nói: “Lấy lời khai xong là xong thôi. Tối nay mấy đứa gây sự đều bị tóm hết vào rồi, Hứa Lâm cũng ở trong đó.”
“Hắn phê đến mức người chẳng ra người, mai tỉnh lại rồi tính.”
Nói đến đây, Chu Tứ quay sang nhìn cô, lộ vẻ khó hiểu: “Sao em lại đụng trúng hắn thế?”
Hạ Trúc cười gượng, khẽ nhún vai: “Ai mà biết được. Em chỉ muốn ra ngoài thư giãn, ai ngờ lại chạm mặt hắn ở quán bar. Bạn em vô tình va phải, bị hắn kéo vào phòng bắt uống rượu. Người ta đi cùng em, em sao nỡ mặc kệ. Ai ngờ hắn chơi bời b*nh h**n đến vậy, vừa tụ tập dùng thuốc vừa… làm mấy chuyện điên rồ. Nếu không có người tới kịp, e là hôm nay em cũng không toàn mạng mà về.”
Bên cạnh, Hứa Mặc vẫn im lặng. Anh không còn dáng vẻ sạch sẽ, chỉn chu thường ngày, áo sơ mi xộc xệch, cúc áo mất vài chiếc, trên chân mày còn vết máu đã khô. Anh đứng trong ánh sáng mờ, bóng lưng cao gầy, khí chất phảng phất mỏi mệt.
Nhìn thấy vết thương nơi chân mày anh, Hạ Trúc khẽ hít một hơi, giọng nhẹ đi: “Vết thương của anh… có cần băng lại không?”
Hứa Mặc còn chưa kịp trả lời, Chu Tứ đã xua tay chen vào: “Hai người đi chụp phim kiểm tra cái đã, tôi sẽ đợi ở xe. Xong rồi ba đứa mình kiếm chỗ ăn, tôi đói lả người rồi.”
“Hứa Mặc bỏ dở cả buổi họp chạy đi tìm em, mấy ông lớn trong công ty chắc sôi máu lên rồi. Hạ Trúc, lát nữa nhớ đãi bọn anh bữa ra trò đấy nhé.”
Biết mình gây phiền phức, Hạ Trúc hơi ngượng, đứng nghiêm làm động tác chào: “Vâng! Em mời hai anh một bữa linh đình!”
Chu Tứ bật cười, đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô, giọng vẫn đượm ý cưng chiều rồi quay người đi về phía chiếc Hummer H2 đen bóng kia.
__
Hứa Mặc nhất quyết không chịu chụp phim, chỉ nói là vết thương ngoài da, không nghiêm trọng.
Hạ Trúc đành đi lấy thuốc, rồi lôi anh ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài hành lang bệnh viện. Cô đem lọ cồn i-ốt, bông tăm, gạc y tế… bày ngay ngắn trên hàng ghế như đang chuẩn bị thao tác trong giờ huấn luyện quân sự, bộ dạng nghiêm túc đến mức khiến người ta bật cười.
Hành lang bệnh viện về đêm vắng lặng, tĩnh mịch đến khó tả. Ánh đèn huỳnh quang trên đỉnh đầu lạnh lẽo không một tia hơi ấm, chiếu lên gương mặt càng làm tôn lên làn da trắng. Nốt ruồi son trên chóp mũi Hạ Trúc tựa như một đóa hồng mai đột nhiên bung nở giữa trời tuyết trắng, trong suốt và quyến rũ khôn tả.
Hai người đứng rất gần nhau, có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng lơ lửng trong không trung.
Đây là lần đầu tiên Hạ Trúc tự tay băng bó cho người khác, thủ pháp có chút vụng về. Sợ chọc vào vết thương của Hứa Mặc, cô c*n m** d***, cầm cây tăm bông chấm cồn i-ốt cẩn thận đưa đến gần chân mày bên phải của anh.
Tăm bông vừa chạm vào da, Hứa Mặc liền khẽ cau mày.
Hạ Trúc sợ đâm vào mắt anh, liền nhấc chân đè lên đùi anh, vội vàng ngăn lại: “Đừng động đậy.”
Hơi thở nóng ẩm phả vào trán Hứa Mặc, đầu gối tr*n tr** đè lên mặt đùi anh hằn một vết. Hứa Mặc cảm thấy đau, theo bản năng yết hầu trượt lên xuống.
Hạ Trúc chỉ mải mê lau vết thương, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Hứa Mặc đã trở nên sâu thẳm, khó dò.
Khi chấm thuốc xong, Hạ Trúc luống cuống đậy nắp lọ, cầm miếng gạc định ấn lên vết thương, thì cổ tay cô bất ngờ bị anh giữ lại.
Hạ Trúc sững người, đôi mắt mở to, kinh ngạc nhìn anh.
Lúc này Hứa Mặc mới phát hiện cổ tay của Hạ Trúc vừa mảnh mai vừa mềm mại, một tay anh nắm không trọn, làn da mịn màng lành lạnh, tựa như đang nắm một khối ngọc bích trắng thượng hạng.
Anh gỡ miếng gạc xuống, mặt không đổi sắc từ chối: “Không phải vấn đề lớn, không cần dán thứ này.”
Lúc này Hạ Trúc mới phát hiện, tư thế của cô và Hứa Mặc vô cùng mờ ám.
Vừa rồi mải xử lý vết thương nên không để ý, cô vậy mà lại đang đứng g*** h** ch*n dang rộng của Hứa Mặc, đầu gối còn tì lên đùi anh, tư thế đó trông hệt như đang bị anh ôm trọn vào lòng.
Tai Hạ Trúc nóng bừng lên, cô vội vàng lùi lại.
Ngược lại, Hứa Mặc lại bình tĩnh đến lạ. Anh ném cồn i-ốt, thuốc kháng viêm, gạc vào túi ni lông, ngón trỏ móc quai túi, ngoảnh lại liếc nhìn hành lang sâu thẳm, giọng nói ôn hòa: “Đi thôi.”
Trên đường đi, Hứa Mặc đột nhiên hỏi: “Bạn của em xử lý xong rồi à?”
Hạ Trúc véo vành tai đang nóng rực, lí nhí đáp: “Chắc là vậy. Cô ấy bị rụng hai cái răng, chắc là phải đi trồng lại.”
“Hứa Lâm và bọn họ chơi bời b**n th** thật. Tối nay nếu không có anh, em không biết phải giải quyết thế nào nữa.”
“Thảo nào tháng trước chú Hứa phải đích thân đến Thượng Hải vớt người về. Cứ tiếp tục thế này, anh cũng sẽ bị liên lụy đúng không?”
“Đúng rồi, chuyện này nếu để chú Hứa biết, anh có… gặp rắc rối không?”
Hạ Trúc vừa nghĩ đến tính cách có thù tất báo của Hứa Lâm, lại nghĩ đến hoàn cảnh của Hứa Mặc ở nhà họ Hứa, liền không nhịn được mà lo lắng cho anh.
Hứa Mặc trái lại rất thoáng, chẳng chút lo lắng mà đáp lại cô: “Để sau hãy nói.”
Hạ Trúc thấy anh có vẻ đã nắm chắc mọi việc trong lòng, tưởng rằng anh đã có cách đối phó, bèn thầm bĩu môi, dẹp bỏ lo lắng.
Chỉ là cô không biết, hoàn cảnh sau này của Hứa Mặc có thể nói là vô cùng khó khăn, nhưng anh lại không hề nhắc nửa lời trước mặt cô, chỉ để cô bớt đi một chút gánh nặng tâm lý.
Chưa đi được hai bước, Hạ Trúc chợt nhớ ra điều gì, vội nói: “Điện thoại và túi của em… em quên lấy rồi.”
Hứa Mặc dừng bước, kiên nhẫn đáp: “Điện thoại bị đập hỏng rồi, túi xách ở trên xe Chu Tứ.”
Hàng mi Hạ Trúc khẽ run, cuối cùng cũng chịu nói ra lời trong lòng: “Nếu tối nay anh không đến kịp, có lẽ em sẽ liều mạng với Hứa Lâm.”
Hứa Mặc cụp mắt xuống, vẻ mặt nghiêm túc đáp lại: “Sẽ không.”
“Sẽ không cái gì?”
“Sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
Ra đến sảnh bệnh viện, Hạ Trúc lại dừng bước, nghiêng đầu nhìn anh:
“Chu Tứ nói anh đang họp giữa chừng mà bỏ về cứu em… có ảnh hưởng công việc của anh không?”
Câu hỏi này vô cùng khéo léo. Cô muốn thăm dò vị trí của mình trong lòng anh, nhưng lại không muốn nói thẳng.
Hứa Mặc hiểu được ý tứ ngầm của cô, khóe miệng khẽ cong lên, bình thản đáp: “Chuyện của em, anh sẽ không bỏ mặc.”
Hạ Trúc nhướng mày, cố ý hỏi: “Tại sao?”
Cứ ngỡ Hứa Mặc sẽ lại như mọi khi, nói một tràng lý lẽ cao siêu để đối phó với cô, không ngờ lần này anh lại trả lời ngắn gọn súc tích: “Không có tại sao cả.”
Những nghi ngờ chất đống như núi trong lòng cô dường như sụp đổ tan tành ngay khoảnh khắc này. Có những thứ nhỏ bé, khó mà nhận ra, đang từ từ nảy mầm, lan rộng trong một góc khuất không ai biết.
Sau này, khi Hạ Trúc nhớ lại tình cảnh tối nay, cuối cùng cô cũng định nghĩa được những suy nghĩ không tên ấy, Hứa Mặc quan tâm cô, nhiều hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Tình yêu của một số người thì phô trương, cố ý tô vẽ; còn tình yêu của một số người, lại chưa bao giờ được nói ra thành lời.

Bình Luận (0)
Comment