Xe vừa ra khỏi cổng chính Đại học T, Hạ Trúc chợt sực nhớ chiếc túi mình để quên trong lớp.
Nhìn đồng hồ thì thấy đã muộn, không kịp để quay lại.
Nghĩ bụng đợi họp xong sẽ quay về lấy, cô không ngoảnh đầu, lái thẳng đến công ty sản xuất.
Chuông tan tiết vang lên, Hứa Mặc dừng tay, ung dung nói một câu: “Tan học.”
Sinh viên vội vàng chạy ra nhà ăn của trường, anh vừa hạ lệnh, cả lớp đã ào ào đứng dậy tản đi. Hứa Mặc không vội tắt thiết bị, mà đứng trên bục giảng, lặng lẽ chờ sinh viên ra hết.
Đợi đến khi trong lớp chỉ còn lác đác vài người, anh mới bước đến hàng thứ tư từ dưới lên, cạnh cửa sổ.
Cậu sinh viên vẫn cúi đầu cặm cụi chép lại ghi chú, chưa đi. Laptop vừa rơi hỏng, đành viết tay, nên động tác chậm hẳn.
Cảm thấy có một bóng râm không thể phớt lờ phủ xuống đỉnh đầu, cậu ngước lên, bắt gặp gương mặt Hứa Mặc, sững người thốt lên: “Thầy Hứa…”
Ánh mắt Hứa Mặc lướt qua cậu, dừng ở chỗ ngồi trống bên cạnh, thoáng thấy chiếc túi đeo dây xích. Anh khựng một nhịp, bình thản hỏi: “Laptop của em là mẫu gì? Ngày mai thầy mang cho em một cái mới.”
Cậu sinh viên chết lặng tại chỗ, có vẻ không hiểu vì sao thầy lại hỏi vậy.
Chưa đợi cậu kịp nghĩ thông, Hứa Mặc đã vòng lên dãy trước, với tay nhặt chiếc túi dây xích Hạ Trúc bỏ quên trên ghế.
Cô gái này suốt ngày để quên cái này cái nọ, chẳng tin cậy chút nào.
Cậu sinh viên lúc này mới hoàn hồn. Thấy Hứa Mặc bình thản nhặt chiếc túi hàng hiệu ấy, cậu do dự nửa giây rồi đánh bạo hỏi:
“Thầy Hứa, đây là túi của chị lúc nãy phải không ạ? Em có số chị ấy, cần em gọi để chị ấy quay lại lấy không?”
Rõ ràng giọng điệu đầy tôn trọng, nhưng Hứa Mặc lại nghe ra một tầng ý khác. Mắt anh lia qua tờ nháp đặt trên bàn, nhìn thấy chuỗi số quen thuộc, bàn tay nắm sợi xích mát lạnh khẽ siết lại. Anh khách khí từ chối: “Không cần. Cô ấy quen biết với thầy, lát nữa thầy đưa cho cô ấy.”
“Thông số mẫu laptop của em nhớ nhắn vào WeChat cho thầy. Nếu không có WeChat của thầy thì hỏi trong nhóm lớp.”
Không đợi cậu sinh viên đáp, Hứa Mặc xách túi quay lại bục giảng, tắt thiết bị, ôm máy tính bước ra ngoài, như thể vừa rồi chẳng có gì xảy ra.
Đi đến góc cầu thang, Hứa Mặc bỗng gặp một nữ sinh.
Cô ta dường như đã đợi khá lâu, ôm sách, đứng thấp thỏm nơi chiếu nghỉ vắng.
Nghe thấy tiếng bước chân, Tô Hoà hít sâu, xoay người lại, chạm ngay ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi chuyện của người đàn ông. Cô ta suýt chút nữa đầu hàng tại chỗ.
Chỉ là vẫn chưa cam tâm, dựa vào chút dũng khí ít ỏi, Tô Hoà nhắm mắt, nhân lúc bạn bè đã tản hết, một mình chặn con đường nhất định phải đi qua của thầy, thấp giọng mở lời: “Thầy Hứa, em muốn thi vào nhóm của thầy làm nghiên cứu sinh.”
“Nghe nói năm sau thầy chỉ lấy hai suất, không biết… có thể cho em một cơ hội được không ạ?”
Nói cô ta không yêu việc học cũng không phải.
Chỉ là rốt cuộc ôm toan tính gì, ai mà biết.
Hứa Mặc nhìn Tô Hoà với ánh mắt điềm đạm. Trí nhớ anh không tệ, có ấn tượng về cô gái này, lên lớp luôn ngồi hàng đầu, nộp bài hay giơ tay phát biểu đều rất tích cực, chỉ là tâm tư có phần không đĩnh đạc, ngoài ra không có chuyện gì lớn.
Chuyện tuyển sinh hãy còn sớm. Thấy Tô Hoà căng thẳng đến nỗi khó thở, anh không cho cô ta quá nhiều hy vọng: “Vẫn còn sớm, em suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói.”
“Nếu điểm thi viết ổn, có thể thử. Nhưng nói trước, nghiên cứu sinh dưới tay thầy không dễ tốt nghiệp đâu.”
Nghe ra có cơ hội xoay chuyển, Tô Hoà lập tức thành khẩn cam đoan: “Thầy yên tâm ạ. Em nhất định sẽ chăm chỉ, bài thi viết nhất định sẽ qua~”
Hứa Mặc xưa nay đối với sinh viên vẫn giữ phần khoan dung, không quá nghiêm khắc. Thấy Tô Hoà có ý định thi vào nhóm của mình, lúc rời đi anh khích lệ một câu: “Hoan nghênh đăng ký.”
Khuôn mặt Tô Hoà bừng sáng, rối rít nói nhất định sẽ nỗ lực.
Mãi đến khi Hứa Mặc đi khá xa cô ta rồi, Tô Hoà mới nhận ra trên tay anh còn có một chiếc túi xích Chanel.
Cô ta sững sờ tại chỗ, như quả cà tím bị sương đêm đánh úa giữa mùa đông, cả người ỉu xìu, chẳng còn khí lực.
Rất lâu sau cô ta mới hiểu, có những người là điều mình vĩnh viễn không nên mơ tưởng.
Giám đốc công ty sản xuất là một nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí, một bộ phim qua tay ông ta, thường là hốt bạc đầy nhà.
Tất nhiên, quyền lực của ông ta cũng rất lớn, dưới quyền ông ta, đạo diễn chỉ là người làm thuê, chưa kể đến những người cấp dưới.
Có câu nói rằng, người quản lý tiền bạc là ông chủ? Vậy thì ông chủ trong một bộ phim thường là nhà điều hành sản xuất.
Trong phòng họp lớn đủ chỗ cho năm mươi người, Hạ Trúc ngồi ở vị trí thứ ba bên tay phải, cắn đầu bút, chán nản nhìn vào dự án phim sắp khởi động.
Giám đốc sản xuất đứng trước một bản trình bày PPT kém chất lượng, nói năng luyên thuyên, nâng tầm bộ phim lên vài bậc, cuối cùng kết luận: “Mục tiêu của bộ phim này là phát sóng trên đài trung ương, cố gắng để cả đoàn phim nhận giải thưởng. Mọi người có tự tin không?”
Bên dưới, đám người đi họp làm nền đương nhiên vừa cười nịnh nọt vừa vỗ tay rôm rả, miệng còn không quên tán tụng sếp sáng suốt.
Còn sau lưng, người ngoài nghe qua cũng phải bật cười: “Chả hiểu gì, chỉ biết vẽ ra những giấc mơ. Tưởng rằng nhận giải thưởng dễ dàng lắm sao? Muốn phát sóng trên đài trung ương cũng phải xem kịch bản có chất lượng không đã.”
Là biên kịch chính, áp lực đè lên Hạ Trúc tức thì vọt l*n đ*nh. Bên rót vốn là người bỏ tiền, là “ông chủ” cả trên mặt bàn lẫn phía sau hậu trường. Chỉ cần họ không vui là rút vốn ngay, chưa kể còn giở trò khắp nơi, thì bộ phim tám trăm năm nữa cũng chưa chắc ra nổi, chẳng phải uổng phí công sức hết sao.
May mà Giang Phùng làm phim luôn dùng ê-kíp của mình quay phim, đạo cụ, phục trang và trang điểm đều là người của anh ta, không sợ phía nhà đầu tư, tuỳ tiện nhét người, phần nào còn có thể bảo đảm chất lượng tác phẩm.
Một cuộc họp kéo dài gần bốn tiếng, nửa sau người trên bục toàn nói chuyện gió bay mây trôi. Hạ Trúc buồn ngủ muốn xỉu mà vẫn không thể về trước. Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc tan họp, bên sản xuất lại lăm le nhét nữ chính vào.
Rõ ràng trong hợp đồng, đạo diễn và biên kịch cộng lại có đến năm mươi phần trăm quyền chọn diễn viên, giờ đây lại thành sự chỉ định của nhà đầu tư.
Hạ Trúc tức muốn nổ phổi, định tranh cãi với giám đốc sản xuất, nhưng người đàn ông đội mũ lưỡi trai, mặc cả cây đen cạnh đó đã liếc mắt ngăn lại.
Ngay giây sau, giọng điệu chua chát mỉa mai của Giang Phùng vang lên: “Có thể đưa người vào, nhưng tôi phải thử vai trước. Nếu cô ấy không đủ khả năng, thì xin lỗi, tôi chỉ có thể chọn người khác.”
“Không thể để bất kỳ ai cũng có thể làm nữ chính trong bộ phim của tôi.”
Giám đốc sản xuất bị Giang Phùng chặn họng, trước bao con mắt dòm ngó cũng khó cãi thẳng quá, đành nói tạm thời cứ thế đã.
Dự án này là trọng điểm cấp S+++*, cả công ty đều đặt cược vào nó để ‘xông đất’, lấy vía cho năm tới.
[* “S+++” là dự án mũi nhọn của công ty.]
Sắp khởi quay, công việc chuẩn bị gần như đã hoàn tất, ai mà đi gây sự với đạo diễn đang làm việc, chẳng phải là tự tìm rắc rối sao.
Quả thật là người lăn lộn nhiều năm trong giới giải trí, khoản giao tiếp này Hạ Trúc vẫn phải thừa nhận phục Giang Phùng sát đất.
Ra khỏi phòng họp, Hạ Trúc và Giang Phùng cùng đi chung một thang máy. Hai người đứng cách nhau một đoạn. Cô liếc trợ lý của Giang Phùng, thấy anh ta mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, mặt mũi kiểu “tôi chẳng biết gì đâu”. Hạ Trúc khẽ ho một tiếng, chủ động nhích lại gần Giang Phùng, hạ giọng nói câu cảm ơn.
Giang Phùng hờ hững nhấc mí mắt nhìn cô một cái, giọng nhạt như nước ốc: “Cảm ơn tôi chuyện gì?”
Bị hỏi trúng, Hạ Trúc thoáng nghẹn, nhất thời không biết đáp sao.
Cô nhíu mày nghĩ vài giây, dò dẫm: “Cảm ơn anh đã ngăn em lại trong phòng họp?”
Quả là con người trước sau đều bị mắng là “ác ma”, anh ta như chợt nhớ ra, “ồ” một tiếng, rồi không chút nể nang phê bình: “Tôi thấy cô cũng đâu còn trẻ, sao lại hành động bốc đồng như vậy, không có chút suy nghĩ nào.”
“Sắp vào đoàn phim rồi, hôm nay cô mà gây chuyện để phía góp vốn đổi người, tôi biết đi đâu kiếm biên kịch? Lần sau mở miệng thì tốt nhất nghĩ cho kỹ, đừng làm chậm tiến độ quay phim.”
“Vài hôm nữa có buổi đọc kịch bản, tôi sẽ bảo trợ lý thông báo cho cô. Đừng đến muộn.”
Bị Giang Phùng xối cho một trận, Hạ Trúc nhỏ giọng lầm bầm: “Anh thì hay rồi!”
Nữ chính còn chưa được xác định, đã đọc kịch bản rồi? Có phải quá vội vàng không?
Lúc nãy trong phòng họp, cô lướt qua bảng chọn vai, các nhân vật chính gần như đã xong, chỉ có nữ chính vẫn chưa có quyết định.
Lật đến giữa, lại thấy có tên Thang Thiến, Hạ Trúc mới biết cô ấy sẽ đóng nữ phụ số hai trong phim này.
Đúng là hữu duyên, đi đâu cũng chạm mặt.
Thang máy dừng ở bãi xe. Người đàn ông giật mũ lưỡi trai xuống, không ngoái đầu mà bước thẳng ra ngoài. Nhân lúc anh ta đi xa, trợ lý quay sang Hạ Trúc, cười gượng một cái, áy náy: “Biên kịch Hạ, thật có lỗi. Anh ấy vốn tính thế, miệng lưỡi rất độc, nhưng không phải người xấu đâu, nhưng không có ác ý, cô đừng để tâm.”
Hạ Trúc: “…”
Cô đương nhiên biết người này miệng lưỡi rất độc, chỉ là không ngờ lại không nương tay như vậy.
Cô hít sâu một hơi, ra sức tự thuyết phục mình: “Không sao không sao không sao, người có tài năng đều như vậy, không biết trời cao đất dày. Nếu không có chút bản lĩnh, dám kiêu ngạo như vậy sao?”
“Phải tôn trọng, phải tôn trọng.”
Nghĩ đến bữa trưa dang dở, Hạ Trúc vừa ra khỏi công ty liền gọi ngay cho Hứa Mặc, hỏi anh đang ở đâu, tối có muốn cùng ăn cơm không.
Trớ trêu thay, anh đang họp nhóm, các sinh viên do anh hướng dẫn đang báo cáo tiến độ nghiên cứu gần đây.
Cúp máy xong, rảnh tay rảnh chân, Hạ Trúc lái xe đến Toàn Tụ Đức mua một con vịt quay, đóng gói xong xuôi rồi chạy thẳng đến Đại học T, định ăn cùng Hứa Mặc.
Trên đường đi, cô nhận được điện thoại của dì út, rủ về nhà ăn tối, nói dượng đã hầm một nồi canh gà. Hạ Trúc khéo léo kiếm cớ từ chối.
Quay lại khuôn viên Đại học T, đi ngang nhà ăn, cô chợt nhớ đến chiếc laptop của cậu sinh viên kia, liền thò tay lấy điện thoại xem thử, không có cuộc gọi lạ nào, cũng chẳng có tin nhắn chưa đọc.
Cô chau mày, tự hỏi có phải mình để nhầm số không.
Nếu đoán không sai, chiếc máy kia mới ra không lâu, giá trên thị trường hơn mười nghìn, đối với sinh viên mà nói, chẳng phải con số nhỏ.
Dù sinh viên tài chính phần lớn đều khá giả, nhưng dù sao chuyện cũng là do mình mà ra, Hạ Trúc vẫn thấy áy náy, tính lát nữa hỏi Hứa Mặc xem có quen cậu ấy không.
Đợi Hạ Trúc xách vịt quay đến văn phòng tìm anh, cửa đóng im ỉm, chẳng thấy bóng người.
Giờ này cán bộ giảng viên hầu hết đã tan sở, Hạ Trúc đứng trong hành lang trống trải dài hun hút, mắt dán vào thùng rác có gạt tàn bằng inox cạnh thang máy, lưỡng lự không biết có nên nhắn WeChat cho Hứa Mặc hay không.
Đang nghĩ ngợi, từ phòng họp nhỏ ở chỗ rẽ vang ra giọng nói rất dễ nhận của Hứa Mặc.
Hạ Trúc ngoảnh đầu nhìn qua, chỉ thấy anh đang đứng trước bàn họp, trong tay cầm bút lông bảng trắng, giảng giải những điểm mấu chốt của đề tài.
Thuật ngữ chuyên ngành khô khan khó hiểu, Hạ Trúc nghe được mấy câu đã đặt hộp đồ ăn xuống đất, ngồi xổm ở góc tường nghịch điện thoại.
Không biết lướt bao lâu, buổi họp nhóm dài lê thê cuối cùng cũng đến hồi kết. Hứa Mặc đậy nắp bút, chậm rãi nói: “Hôm nay họp đến đây thôi.”
Chẳng mấy chốc, bốn năm sinh viên ôm laptop lục tục rời khỏi phòng họp, va phải Hạ Trúc đang ngồi xổm ở góc nghịch điện thoại. Có hai cô gái còn cố ý liếc cô hai cái, như thể tò mò sao cô lại ở đây.
Hứa Mặc là người ra cuối cùng. Tay trái anh cầm chiếc cốc giữ nhiệt kiểu dáng bình thường, tay phải ôm laptop, dáng dấp y như lão cán bộ. Chỉ mới gần hai chín tuổi tuổi, mà sống còn cẩn thận hơn cả bà ngoại cô.
Nhân viên quản lý phòng họp đã tan làm, anh mượn chìa khóa về dọn dẹp, khóa cửa xong ngoảnh lại đã thấy Hạ Trúc xách hộp đồ ăn đứng chờ ngoài hành lang.
Mới vài tiếng không gặp, sao trông như biến thành người khác vậy?
Lúc này anh mới sực nhớ từ lần gọi trước đã gần hai tiếng, chắc cô đợi khá lâu rồi.
Bước tới trước mặt Hạ Trúc, ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt phờ phạc mệt mỏi của cô, hạ giọng hỏi: “Em đến từ lúc nào?”
Hạ Trúc dúi thẳng hộp đồ ăn vào ngực anh, bực bội trách: “Em đợi anh hơn một tiếng, ngồi xổm đến tê cả chân.”
“Họp cả buổi chiều, đến giờ em còn chưa uống một ngụm nước, đói đến dán lưng vào bụng rồi. Còn anh thì hay rồi, nói mời em ăn cơm, kết quả là thế nào?”
Ánh mắt Hứa Mặc thoáng hiện chút áy náy, ngoan ngoãn gánh hết mọi bất mãn của cô, kiên nhẫn dỗ dành: “Sao không ăn tạm chút gì lót dạ? Nghĩ xem muốn ăn gì? Anh mời.”
Hạ Trúc lườm người đàn ông trước mặt, gió mưa bất động, vững như núi “Tức no rồi, ăn cái gì mà ăn!”
Thấy cô không muốn nói lý, Hứa Mặc lấy điện thoại xem giờ, đã gần tám giờ. Anh cau mày, đề nghị ra ngoài ăn lẩu thịt cừu.
Cơn giận của Hạ Trúc lại bùng lên, nhưng cô cũng biết không thể trách anh, đành im lặng nuốt xuống.
Hứa Mặc mở khóa phòng làm việc, lục trong ngăn kéo lấy ra một hộp sô-cô-la đưa cô, bảo ăn tạm cho đỡ đói.
Hàng ngoại, một hộp mấy triệu. Hạ Trúc liếc mấy chữ tiếng Anh, cảnh giác hỏi: “Ở đâu ra vậy?”
Hứa Mặc: “Một giảng viên từ nước ngoài về tặng.”
Hạ Trúc xé hộp, bốc một viên bỏ miệng, nhưng vẫn không buông tha: “Là nam hay nữ?”
Động tác thu dọn của Hứa Mặc khựng lại. Anh ngẩng lên liếc cô gái đang đứng cạnh bàn làm việc, do dự một thoáng rồi nói thật: “Giảng viên nữ mới đến.”
Hạ Trúc: “…”
Được, hay lắm.
Hóa ra ở trường anh không chỉ được nữ sinh yêu thích, mà giảng viên nữ cũng thích anh nữa cơ đấy.
Hộp sô-cô-la ấy Hạ Trúc chỉ ăn đúng một viên rồi bỏ lại trong phòng anh, ngọt quá, ngậy quá, cô không ưa.
Vịt quay đã lạnh ngắt, trước khi vào thang máy, Hạ Trúc bảo Hứa Mặc vứt vào thùng rác, mai mốt mua con khác.
Trên đường, Hứa Mặc lái xe, Hạ Trúc ngồi ghế phụ ngủ gật. Giữa chừng có cuộc gọi đến, chuông reo làm cô giật mình mở mắt, vừa kịp thấy Hứa Mặc đã bấm tắt.
Hạ Trúc dụi dụi mắt, hỏi anh sao không nghe máy.
Cổ họng Hứa Mặc lăn nhẹ, ánh nhìn rơi vào từ “Bố”, là cuộc gọi nhỡ, rồi thản nhiên đáp: “Số quấy rối.”
Hạ Trúc chẳng mảy may thấy có gì lạ, nghiêng người tiếp tục chợp mắt, chỉ là lần này thế nào cũng không ngủ được.
Cô dứt khoát mở mắt ra, bâng quơ trò chuyện với anh: “Lúc nãy họp, bên sản xuất lại muốn nhét nữ chính vào, phiền chết đi được.”
“Nếu không nhờ đạo diễn Giang hôm nay, chắc em với giám đốc sản xuất cãi nhau to.”
Thấy cô hậm hực, Hứa Mặc ngừng một nhịp rồi thong thả nói: “Tức giận nhiều không tốt, chuyện gì cũng nên nhìn thoáng một chút. Nhà đầu tư không phải kẻ ngốc, một bộ phim hay mới là điều quan trọng, mấy chuyện khác cũng chỉ là phụ thôi.”
Rõ ràng Hạ Trúc không phục. Cô khoanh tay, liếc xéo người đàn ông đang lái xe vững vàng, giọng nhè nhẹ mà xóc: “Cái gì gọi là chỉ là phụ? Quan hệ lớn lắm đấy. Nhét một người không nghiêm túc vào đoàn phim, còn mong nhận giải thưởng, không phải đùa giỡn sao.”
Hứa Mặc đánh vô-lăng, dừng ở ngã tư đèn đỏ phía trước, quay sang nói lý với cô: “Đôi khi có thiếu sót không hẳn là điều xấu. Trong một ngành nghề luôn có người lợi dụng kẽ hở, nếu em không có quyền phát ngôn thì chỉ có thể chịu đựng.”
Nói đến đây, anh bỗng đổi chủ đề: “Dự án phim của em tên gì? Để anh xem có không gian đầu tư không.”
Hạ Trúc trừng to mắt: “Anh muốn đầu tư phim này à?”
Hứa Mặc không nói chắc chắn, chỉ mập mờ: “Xem có chỗ chen chân vào không đã.”
Hạ Trúc thề, hôm nay cô chỉ thuần túy than thở, tuyệt đối không có ý kéo đầu tư. Có điều nếu Hứa Mặc thật sự rót vốn, sau này chẳng phải có thể lấy danh nghĩa nhà đầu tư đến phim trường thăm đoàn sao?
Đang nói, Hạ Trúc đột nhiên hỏi: “Chúng ta cũng đăng ký kết hôn rồi, tối nay anh ngủ ở đâu?”
Hứa Mặc im lặng một thoáng, rồi vô cùng bình tĩnh đáp lại cô: “Để sau hãy nói.”
“…”
Chúng ta đã là vợ chồng rồi, không ngủ chung thì có phải không hợp lý lắm không?