Đầu tháng Bảy, ở Bắc Kinh đã thấp thoáng bóng dáng mùa hạ.
Cửa kính xe hạ xuống một đoạn, gió từ bốn phía ùa vào mang theo hơi nóng hầm hập, khiến Hạ Trúc nhíu mày liên hồi. Cô vội kéo kính lên, khom người chồm tới bảng điều khiển tìm nút bật điều hòa.
Giờ này đúng là giờ cao điểm, xe vừa ra khỏi đường Học Viện chưa bao lâu đã kẹt cứng trên cầu vượt. Hứa Mặc dường như đã quen với cảnh tượng này, anh tắt máy, không vội vàng cũng chẳng bực bội, nhìn Hạ Trúc đang loay hoay với cái điều hòa.
Thấy cô vô tình bật nhầm nút sấy kính chắn gió, Hứa Mặc rướn người qua, tìm đúng nút điều hòa rồi chỉ vào đó: “Nút này.”
Khoảng cách hai người gần đến mức Hạ Trúc có thể ngửi thấy mùi hương trên áo anh thoang thoảng như hoa nhài pha cam, dịu dàng mà cuốn hút. Cô khẽ đáp một tiếng, rồi ấn nút dưới ánh nhìn của anh. Luồng gió nóng vừa thổi ra lập tức khiến vành tai cô ửng đỏ. Hứa Mặc như không nhận thấy, lặng lẽ ngồi thẳng lại.
Vừa hay dòng xe đang tắc nghẽn bắt đầu nhúc nhích, Hứa Mặc khởi động lại động cơ, cho xe tiến lên.
Hạ Trúc bĩu môi, cũng ngồi thẳng lại ghế phụ.
Hơi nóng thổi ra không bao lâu thì cuối cùng cũng có hơi lạnh, làm người ta thấy dễ chịu và thoải mái. Bờ vai đang căng cứng của Hạ Trúc thả lỏng vài phần, cô chủ động bắt chuyện với Hứa Mặc: “Chúng ta đi đâu ăn đây?”
Hứa Mặc liếc chiếc xe trắng đang chắn phía trước, biển mở đầu bằng “Tô A” (là biển số xe của Nam Kinh, tỉnh Giang Tô), xe ngoại tỉnh, rồi nghiêng đầu, chậm rãi nhìn gương mặt tinh xảo của cô mà đáp: “Chỗ của Chu Tứ. Cái tứ hợp viện gần Thập Sát Hải.”
Hạ Trúc ngạc nhiên:“Hả? Căn tứ hợp viện đó chẳng phải ông ngoại anh ấy để lại sao?”
“Đúng rồi.” Hứa Mặc nói “Đầu năm nay Chu Tứ tu sửa lại, giờ dùng làm nơi tiếp khách riêng.”
“Vậy tối nay anh ấy cũng ở đó à?”
Hứa Mặc suy nghĩ một chút, trả lời mập mờ: “Không hỏi, chắc là không có.”
Hạ Trúc không hiểu: “Sao lại đi ăn ở đó?”
Hứa Mặc liếc nhìn Hạ Trúc, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ: “Nguyên liệu ở đó tươi ngon, thịt cừu đều được vận chuyển từ Nội Mông, chất lượng rất tốt.”
“Không gian cũng yên tĩnh, chẳng ai quấy rầy.”
Hạ Trúc bất giác giơ ngón tay cái. Đúng là đẳng cấp, hiếm ai có được.
Hứa Mặc vờ như không thấy vẻ mặt cà khịa của Hạ Trúc, ánh mắt rơi vào dòng xe kẹt cứng trên cầu vượt, thản nhiên lên tiếng: “Đói lắm rồi à?”
Thật ra Hạ Trúc đã qua cơn đói rồi, ngược lại không còn cái cảm giác đói đến mức muốn cắn người như lúc nãy nữa. Cô cũng biết kẹt xe không thể trách ai, nên chỉ nhướng mi, lắc đầu: “Cũng tạm.”
Hứa Mặc trầm ngâm một lát, cầm điện thoại lên tìm số: “Anh gọi cho quản lý, bảo họ nấu trước, lát nữa chúng ta đến là ăn luôn.”
Hạ Trúc vốn định nói không cần, nhưng Hứa Mặc đã gọi điện thoại, lịch sự hỏi thăm người trong điện thoại xem có thể nấu trước được không.
Điện thoại vừa ngắt, Hạ Trúc nhìn Hứa Mặc với vẻ mặt thản nhiên như không, hỏi bâng quơ: “Tối nay anh ngủ ở đâu?”
Hứa Mặc: “…”
Anh hơi sững người, quay sang cô, câu hỏi ấy nghe thế nào cũng thấy sớm quá.
Mãi không thấy anh trả lời, Hạ Trúc liếc nhìn anh, nhướng mày: “Hỏi anh đó.”
Hứa Mặc ngồi thẳng lại, ánh mắt thản nhiên nói: “Ăn xong anh về đại viện một chuyến.”
Hạ Trúc vừa định mở miệng, Hứa Mặc dường như đoán được cô muốn nói gì, liền cắt ngang: “Chuyện của chúng ta cứ từ từ, không vội.”
Rồi lại bổ sung: “Anh có căn hộ ở gần Ngọc Uyên Đàm. Làm nhà mới của chúng ta, em chuyển về ở nhé?”
Ai bảo cô vội chứ?
Hạ Trúc cũng chỉ được cái miệng lưỡi lanh lợi, chứ thật sự mà đấu dao đấu súng, cô chẳng thắng nổi ai. Huống hồ là người nhiều tâm tư như Hứa Mặc, cô càng không trị nổi.
Vị trí bên Ngọc Uyên Đàm cũng được đấy, chỉ là… dọn qua đó ở chung với anh?
Trong mắt Hạ Trúc lóe lên một tia ranh mãnh, cô cố tình chọc tức anh: “Anh cũng dọn qua luôn à? Hai chúng ta chung giường chung gối sao?”
Hứa Mặc: “…”
Anh giữ vững vô lăng, tự động lờ đi sự trêu chọc của cô, bình tĩnh tự chủ đáp: “Chúng ta bây giờ là vợ chồng hợp pháp. Ở chung không phải rất bình thường sao?”
Hạ Trúc ngược lại bắt đầu ngại ngùng, ngập ngừng đáp: “Để em nghĩ thêm đã.”
Hứa Mặc hờ hững liếc cô một cái, không nói gì thêm.
Xe thoát khỏi đoạn tắc, Hứa Mặc lái thẳng đến tứ hợp viện gần Thập Sát Hải, dọc đường đón ánh đèn áng rực rỡ, không khí êm đềm khó tả.
Không biết có phải quản lý báo tin hay không, mà vừa đến đầu ngõ tứ hợp viện, điện thoại Hứa Mặc liền reo, là Chu Tứ.
Anh ta đứng ngay ở cổng lớn Quảng Lượng, vừa gọi điện thoại, vừa vẫy tay với chiếc Hồng Kỳ H7 đang từ từ lái vào.
Hạ Trúc nhìn thấy trước, hạ kính chào: “Anh Chu Tứ!”, rồi quay sang nhắc nhở Hứa Mặc: “Giấu kỹ giấy kết hôn nhé, đừng để anh ấy phát hiện.”
Chu Tứ rất hay lục lọi đồ đạc trong xe Hứa Mặc, có lúc thì tìm được bao thuốc lá, có lúc thì cuỗm đi cái bật lửa, tóm lại là thấy cái gì mới lạ, đều sẽ bị anh ta dùng đủ mọi lý do để lấy đi. Hứa Mặc cũng đã quen với thói đó của Chu Tứ, lần nào cũng mặc kệ Chu Tứ lấy, chỉ là số lần nhiều lên, anh cũng không còn để nhiều đồ trong xe nữa.
Nghe Hạ Trúc nhắc nhở, Hứa Mặc kéo hộc để đồ ở tay vịn ra, lấy hai cuốn sổ đăng ký kết hôn nhét vào túi áo. Hạ Trúc vô tình liếc thấy, không kìm được mà thầm giơ ngón cái cho Hứa Mặc.
Như lần trước, xe dừng ngay trước cổng chính tứ hợp viện, lập tức có nhân viên trông xe chạy tới.
Xe dừng lại, cô vừa tháo dây an toàn vừa đẩy cửa xuống, tươi cười: “Anh Chu Tứ, sao lại ở đây?”
Chu Tứ mặc một bộ đồ thoải mái, đút tay vào túi quần đứng ở cửa, lười biếng lên tiếng: “Nghe quản lý nói hai người tới ăn lẩu, anh tiện đường nên ghé.”
Hạ Trúc liếc nhìn cánh cổng lớn Quảng Lượng đang khép hờ, nhìn thấy một góc tường xám, ngẩng đầu hỏi: “Nghiên Nghiên đâu ạ?”
Chu Tứ nghiêng người nhường một chút lối đi: “Đang ở bên trong chuẩn bị đồ tráng miệng.”
Nói đến đây, Chu Tứ nhìn Hứa Mặc vừa bước xuống từ ghế lái, đột nhiên hỏi: “Sao hai người lại đi chung?”
Hạ Trúc khựng bước, bất giác quay đầu liếc Hứa Mặc, ánh mắt nhắc nhở anh đừng có để lộ.
Hứa Mặc nhận được ánh mắt như dao găm của Hạ Trúc, khóe miệng giật giật, thản nhiên nói lảng đi: “Cô ấy họp ở gần đây, tình cờ gặp thôi.”
Chu Tứ cũng không nghĩ nhiều, dẫn hai người vào tứ hợp viện. Đây là nơi riêng tư, hai người vừa bước vào là có người đóng cổng lớn lại.
Hạ Trúc hiếu kỳ nhìn quanh: ao cá, cây cảnh, tường xám ngói cũ. Qua bờ ao, thấy vài con cá rực rỡ sắc màu, cô hỏi: “Không phải cá Koi, là cá gì vậy?”
Hứa Mặc đứng cách Hạ Trúc nửa bước chân, dịu dàng giải thích: “Cá chọi Thái Lan. Còn gọi là cá betta, thường có màu nâu đỏ. Khi bị kích động, trên người sẽ xuất hiện những đốm vằn màu đỏ hoặc xanh lam lớn nhỏ không đều, bề mặt cơ thể ánh lên màu kim loại.”
Giọng anh trầm thấp, nhả chữ rõ ràng, mang theo một chút từ tính, gợi cảm một cách khó hiểu. Hạ Trúc cũng chỉ nghe rõ hai câu đầu, phần sau chỉ mải đắm chìm trong giọng nói của anh.
Chu Tứ đi ở đằng trước, quay đầu lại thấy hai người đứng sát nhau, dường như đang nói chuyện riêng, anh ta thuận miệng hỏi một câu: “Thì thầm gì đấy?”
Hạ Trúc giật nảy mình, lập tức kéo dãn khoảng cách với Hứa Mặc, tỏ ý không có gì. Làm vậy ngược lại càng phản tác dụng, Hứa Mặc nhìn cô gái càng làm càng sai, thầm nghĩ cô càng chột dạ thế này, e là càng dễ bị phát hiện. Nhưng lời đến bên miệng, lại bị anh nuốt trở vào.
Bước vào sân Đông của tứ hợp viện, nồi lẩu giữa bàn đã sôi sùng sục, mùi thịt cừu thơm nức.
Thẩm Nghiên nghe thấy tiếng động, bưng bánh ngọt vừa làm xong ra cho Hạ Trúc nếm thử. Hạ Trúc nhón một miếng nhét vào miệng, còn chưa kịp nuốt đã tấm tắc khen tay nghề Thẩm Nghiên quá đỉnh.
Hứa Mặc đứng bên cạnh thấy vậy, đúng là cạn lời.
Đã đủ người nên mọi người liền xắn tay áo lên bắt đầu “chiến”.
Đương nhiên, người xắn tay áo chỉ có mình Hạ Trúc, Hứa Mặc xưa nay luôn giữ quy củ, chỉ cởi áo khoác vest, nới lỏng hai cúc áo sơ mi trên cùng.
Quản lý đặc biệt vào giúp nhúng đồ ăn, đã bị Chu Tứ đuổi ra, nói là người nhà cả, không cần khách sáo.
Bữa ăn vô cùng hòa hợp, Chu Tứ liên tục pha trò, chọc cho hai cô gái cười ha hả.
Hạ Trúc ăn thịt ngấy rồi, muốn ăn rau xanh, nhưng đĩa rau lại hơi xa tầm với. Cô vừa định đứng dậy, Hứa Mặc đã lẳng lặng gắp hai đũa rau xanh thả vào nồi lẩu đồng.
Hạ Trúc cắn đũa, lặng lẽ nhìn hành động vô cùng ân cần của Hứa Mặc.
Thẩm Nghiên thấy Hạ Trúc cắn đũa ngẩn người, đột nhiên hỏi Hứa Mặc đang ngồi đối diện: “Nghe nói anh Hứa Mặc lần trước đi xem mắt, thế nào rồi?”
Động tác của Hứa Mặc khựng lại, miệng thản nhiên hỏi ngược lại: “Thế nào là thế nào?”
Thẩm Nghiên huých nhẹ vào Hạ Trúc đang mải miết ăn, khéo léo hỏi: “Sao cô gái đó lại từ chối anh?”
Hứa Mặc nghĩ đến cảnh tượng hôm đó, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt, nói đùa: “Còn sao nữa, không vừa mắt anh, nên từ chối thôi.”
“Chê anh cứng nhắc quá, không hợp với khí chất của nữ đồng chí đó chứ sao”
Nói đến đây, chính Hứa Mặc cũng không nhịn được cười.
Hình như đây là lần đầu tiên, bị người ta ghét bỏ thẳng thừng như vậy.
Thẩm Nghiên còn tưởng ở giữa có câu chuyện trắc trở gì, ai ngờ chỉ vì lý do đó, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Rau xanh chỉ cần nhúng qua là ăn được, Hạ Trúc vờ như không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, gắp mấy cọng rau xanh bỏ vào bát, nóng đến mức cô chỉ có thể dùng răng cắn nhè nhẹ.
Hứa Mặc thấy cô ăn mà nhíu mày, lặng lẽ nhấc bình trà lên, rót một tách đưa đến bên tay Hạ Trúc.
Hạ Trúc thấy anh dám lộ liễu như vậy ngay trước mắt mọi người, không kìm được mà lườm anh một cái, nhắc nhở anh đừng có quá đáng.
Chu Tứ lại không để ý tỉ mỉ như vậy, quay sang bàn với Hứa Mặc về tình hình cổ phiếu, nói là anh ta đang định đầu tư vào một công ty bất động sản, hỏi Hứa Mặc xem có khả thi không.
Nhắc đến chuyện làm ăn, Hứa Mặc cũng đặt đũa xuống, đề nghị Chu Tứ nên đi khảo sát trước, nói rằng tình hình gần đây không được tốt lắm.
Hai người đàn ông bàn chuyện công ty, chuyện cổ phiếu, chuyện thị trường, hai cô gái chỉ biết mắt to trừng mắt nhỏ. Cuối cùng, Thẩm Nghiên liếc nhìn tách trà đã vơi quá nửa bên tay Hạ Trúc, lên tiếng trước: “Chị hôm nay có gì đó lạ lắm.”
Hạ Trúc suýt thì nghẹn cọng rau đang ăn, cô chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác: “Chị lạ chỗ nào?”
Thẩm Nghiên nhìn Hạ Trúc dò xét, có chút mơ hồ: “Em cũng không nói rõ được, chỉ là cảm thấy chị rất lạ.”
Hạ Trúc nhướng mày, cắn cọng rau, phủ nhận: “Không có, em nhìn nhầm rồi.”
Thẩm Nghiên bán tín bán nghi: “Thật không?”
Hạ Trúc giơ tay thề: “Thật mà…”
Đang nói chuyện, Chu Tứ đột nhiên hỏi: “Dạo này chú Hứa không tìm cậu à?”
Hạ Trúc cũng lẳng lặng đặt đũa xuống, ánh mắt lơ đãng rơi trên người Hứa Mặc đang có vẻ thờ ơ.
Hứa Mặc không muốn nói về chuyện này, im lặng lắc đầu, chuyển sang chủ đề khác.
Hạ Trúc không nghe được điều mình muốn nghe, bĩu môi, bưng tách trà lên uống hai ngụm, nuốt xuống nỗi nghi hoặc trong lòng.
Bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc, ai về nhà nấy.
Thẩm Nghiên hẹn Hạ Trúc mai rảnh thì cùng đi xem phim. Hạ Trúc cười áy náy, nói là mấy hôm nữa phải đọc kịch bản, cô còn phải sửa kịch bản, e là không có thời gian.
Thẩm Nghiên cũng không miễn cưỡng, hỏi vài câu về bộ phim mới của cô, nói là sau này có cơ hội sẽ đến thăm đoàn làm phim.
Hạ Trúc vui vẻ đồng ý, nói địa điểm quay ở khu vực Thanh Hải – Cam Túc, nếu có thể, đến đó chơi mấy ngày, du lịch luôn cũng tốt.
Ra khỏi tứ hợp viện, trước mặt vợ chồng Chu Tứ, Hạ Trúc cố tình giả vờ nói với Hứa Mặc: “Phiền anh đã tốt thì tốt cho trót, đưa em về với.”
Chu Tứ nghe vậy, cứ cười mãi, nói hai người họ từ khi nào mà khách sáo thế. Đến cả Thẩm Nghiên đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà nhíu mày. Chỉ là cô đang nghĩ, rõ ràng trên bàn ăn anh Hứa Mặc còn rót trà cho chị Hạ Trúc, sao bây giờ lại xa cách thế này?
Hứa Mặc thấy cô diễn hăng say quá, lặng lẽ liếc cô một cái, kéo mở cửa ghế phụ cho cô lên xe.
Hạ Trúc chui vào xe còn không quên nói “cảm ơn” Hứa Mặc, tư thế đó cứ như đang nói: “Em chỉ coi anh là tài xế thôi, đừng nghĩ nhiều.”
Mãi đến khi xe lái ra khỏi con ngõ, không còn thấy bóng dáng vợ chồng Chu Tứ nữa, Hạ Trúc mới xìu xuống như người không xương mà ngả vào ghế, vẻ mặt mệt mỏi than thở: “Nghiên Nghiên tinh mắt thật, suýt nữa là nhìn ra rồi.”
“Nếu không phải em nhanh trí, chắc Nghiên Nghiên đã hỏi ra ngọn ngành. Mà để anh Chu Tứ biết, thì cả cái đại viện này đều biết. Bố em mà biết em lén lút đi đăng ký kết hôn, chắc ông ấy đánh gãy chân em mất.”
Hứa Mặc im lặng nhìn bộ dạng không còn chút hình tượng nào của Hạ Trúc, thầm nghĩ chiêu trò của cô trẻ con quá. Nếu không phải vì chuyện của hai người mấy năm trước ầm ĩ quá lớn, quá dữ dội, khiến vợ chồng Chu Tứ chẳng dám nghĩ đến chuyện quan hệ giữa hai người lại có thể tiến triển thêm, bằng không thì màn kịch hôm nay đã sớm bị vạch trần rồi.
Nhiều năm trôi qua, anh cứ ngỡ cô đã trưởng thành hơn nhiều. Đến khi lại gần mới phát hiện, vẫn ngây thơ như ngày nào, chẳng qua là dạo trước giả vờ quá giỏi, đến mức anh cũng bị lừa.
Xe chạy được một đoạn, Hạ Trúc liếc nhìn định vị, thấy hướng đi là về phía Định Huệ Tự, cô bĩu môi, đột ngột lên tiếng: “Không phải anh nói về đại viện à?”
Hứa Mặc thong thả đáp: “Đưa em về trước đã.”
Hạ Trúc rút một tờ khăn giấy, xé thành mấy dải vò vò trong tay, một lúc sau, cô nói: “Về thẳng đại viện đi, em cũng về. Tiện thể thăm bố em luôn.”
Ở ngã tư đèn đỏ tiếp theo, Hứa Mặc đổi điểm đến trên định vị, lái thẳng về phía đại viện gần khu Mộ Công Chúa*.
[*Tên “Mộ Công Chúa” bắt nguồn từ việc xưa kia nơi đây có mộ của hai công chúa nhà Thanh; khi xây tuyến tàu điện ngầm số 1 vào năm 1965, phần mộ được di dời nhưng địa danh vẫn giữ.]
Hạ Trúc ăn no, buồn ngủ díp mắt, đầu gục xuống ghế. Cô ngủ chập chờn, mơ hồ vẫn nghe tiếng động cơ, rồi lịm dần.
Hạ Trúc mơ màng tỉnh dậy, tháo dây an toàn dụi dụi mắt, đảo mắt một vòng, phát hiện Hứa Mặc đang đứng dưới gốc cây hút thuốc.
Chỗ này có hai cây đèn đường bị hỏng chưa kịp sửa, ánh sáng mờ tối. Dáng người anh ẩn hiện trong bóng đêm, tự nhiên khoác lên một vẻ lạnh lùng thanh khiết, đốm lửa đỏ lập lòe trên đầu ngón tay trở thành điểm sáng duy nhất.
Đầu óc Hạ Trúc vẫn còn quay cuồng, cô dụi dụi khóe mắt cay xè, đẩy cửa xe bước xuống.
Người đàn ông nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, giọng nói trầm khàn hỏi: “Tỉnh rồi à?”
Hạ Trúc từ từ bước đến trước mặt Hứa Mặc, ngẩng đầu nhìn anh. Màn đêm mờ ảo khiến cô không thấy rõ biểu cảm của anh, nhưng Hạ Trúc lại nhạy bén cảm nhận được tâm trạng của anh lúc này không tốt.
Cô đan đan ngón tay, khẽ hỏi anh: “Anh không vui à?”
Hứa Mặc khựng lại, dụi tắt điếu thuốc, trong giọng nói mang theo ý cười không rõ: “Sao lại thế.”
Hạ Trúc cắn môi, nghiêm túc hỏi: “Vậy… anh kết hôn với em, có hối hận không?”
Người đàn ông im lặng một lát, tiến lên một bước, đối diện với Hạ Trúc trong giây lát, rồi đưa ra câu trả lời: “Không hối hận.”
Sự chắc chắn và tự tin trong khoảnh khắc ấy, đủ khiến bất kỳ ai cũng phải rung động.