Chương 30

Trong thư phòng yên tĩnh, sâu thẳm trên tầng hai, Hứa Mặc đã đứng phạt gần hai tiếng đồng hồ.
Hứa Đại Sơn vừa mới nhậm chức, công việc bề bộn, vặt vãnh chồng chất. Từ khoảnh khắc Hứa Mặc bước vào đến giờ, ông vẫn không ngừng nghe điện thoại, xem hồ sơ, sắp xếp lịch trình cho ngày mai.
Nói thật, tướng mạo của Hứa Đại Sơn có ba phần giống Hứa Mặc, hai người cùng đi ra ngoài, e rằng chẳng ai nghi ngờ họ có phải bố con ruột hay không.
Mấy năm trước, Hứa Mặc từng theo Hứa Đại Sơn dự một sự kiện. Một đối tác làm ăn muốn nịnh bợ Hứa Đại Sơn, nhìn Hứa Mặc vài lần, cuối cùng không tiếc lời tâng bốc: “Đúng là hổ phụ sinh hổ tử. Lệnh công tử thật là phong thái đường hoàng, học vấn uyên thâm, quả là người nối nghiệp chân truyền của ngài Hứa.”
Trời mới biết nịnh đến trượt cả móng ngựa trông xấu xí đến mức nào. Khi ấy Hứa Lâm vừa gây chuyện, Hứa Đại Sơn phái thư ký đi dàn xếp, còn bản thân ông thì hứng không ít lời dị nghị.
Con ruột do vợ trước nuôi dạy thành kẻ vô dụng, lại chẳng thể đổ lỗi cho ai; còn đứa con nuôi thì ưu tú đến mức khiến ông phải cảnh giác. Bảo sao vị sếp kia mắt kém, nịnh bợ mà không chịu chịu khó tìm hiểu trước.
Sắc mặt Hứa Đại Sơn lúc ấy liền sa sầm xuống, chưa đợi bên kia nâng ly chúc rượu đã lạnh mặt bỏ đi.
Ông chủ kia sợ đến run cả người; khi định thần thì đã muộn. Muốn vãn hồi mà lại lo làm quá hóa hỏng. Ngược lại là Hứa Mặc ở lại thu dọn tàn cục, chỉ bình thản cười với ông ta một cái, tốt bụng nhắc: “Ông nịnh nhầm người rồi.”
“Lần sau gặp nhau xin đừng kéo tôi vào. Kẻo lại rước họa vô cớ.”
Ông chủ vô cùng cảm kích cách xử lý kín kẽ của Hứa Mặc, liên tục nói sau này nếu cần giúp gì, nhất định sẽ ra tay.
Hứa Mặc mỉm cười từ chối, anh đáp: “Chuyện nhỏ thôi, đừng để tâm.”
Trong phòng chỉ bật lờ mờ một chiếc đèn bàn. Ánh sáng vàng nhạt đổ trên mặt bàn, khoanh thành một vệt cong, vừa đủ soi rõ gương mặt Hứa Đại Sơn.
Năm nay ông năm mươi hai tuổi, nhưng giữ gìn rất tốt, trông chỉ khoảng ngoài bốn mươi. Diện mạo thiên về nho nhã, nếu không biết ông làm nghề gì, e rằng sẽ lầm tưởng là một thầy giáo.
Bề ngoài nhìn có vẻ là người có địa vị, có thể nghe sự thật, nhưng trong lòng lại nóng nảy, làm việc quyết đoán. Những quy tắc sắt đá trong những năm qua khiến người dưới quyền không hài lòng nhưng lại không dám phản kháng.
Hứa Mặc vẫn giữ nguyên một tư thế không nhúc nhích, thỉnh thoảng nhìn vào tài liệu có chữ đen trên nền trắng đặt trên bàn.
Hai tháng trước, anh đã trông thấy một bản giống y hệt ở chỗ Văn Cầm, cũng biết rõ nội dung bên trong.
Phải nói rằng “bố mẹ thương con thì lo xa tính kỹ”, Hứa Mặc cũng hiểu cách làm của Hứa Đại Sơn chỉ là đôi khi quá tay.
Một cuộc điện thoại nối tiếp một cuộc điện thoại cuối cùng cũng dứt. Hứa Đại Sơn tháo kính, day day khóe mắt mỏi, lúc này mới nhớ trong thư phòng còn có người.
Ông đeo lại kính, nghiêm mặt đánh giá chàng trai trước mắt. Nhìn gương mặt bảy tám phần giống người em trai đã khuất của mình, lại nhìn dáng vẻ chính trực khiêm tốn, không kiêu không nịnh ấy, quả thực bỏ xa Hứa Lâm cả mười con phố.
Lần đầu tiên, ông dùng góc nhìn ngước lên để nhìn Hứa Mặc. Cũng là lần đầu tiên phát hiện, đứa trẻ này đã lớn lên rất tốt.
Vài hôm trước ông dự một hội thảo, giữa giờ giải lao, có người đến gần khen “con trai” ông nay đang nổi lên trong giới tài chính, đã là gương mặt quen của các tờ báo kinh tế; còn nói cấp trên đang mời anh dự họp bàn chính sách kinh tế năm tới.
Không biết từ bao giờ, đứa trẻ từng bị “bẻ nanh”, tưởng như không thành hình kia đã lớn thành dáng vóc khiến ông trở nên xa lạ như thế?
Nếu không phải vì chuyện xảy ra mấy ngày trước, Hứa Đại Sơn vẫn còn mù mờ cho rằng đứa trẻ này chẳng thể đe dọa mình. Giờ nhìn lại là do mắt ông kém.
Hứa Đại Sơn ngồi trên ghế, quan sát Hứa Mặc vẫn đứng yên trước mặt, nói một câu đầy ẩn ý: “Lớn rồi, cũng có chủ ý của riêng mình rồi.”
Hứa Mặc khựng lại chốc lát, kính cẩn đáp: “Nhờ bố có phương pháp dạy dỗ.”
Hứa Đại Sơn dường như đã mệt, không tiếp tục vòng vo với Hứa Mặc, “Hôm nay gọi con về không phải để mắng mỏ. Về chuyện của Hứa Lâm, con đã vất vả rồi.”
“Đây là di chúc mà bố gần đây đã nhờ luật sư soạn thảo, con cũng biết, Hứa Lâm trước đây luôn sống ở nhà ông ngoại, bị ông ấy nuông chiều đến mức không ra gì, giờ làm việc quá mức lố bịch. Nhưng dù sao cũng là máu mủ của bố, hai năm nữa bố nghỉ hưu, hai anh em con phải hỗ trợ lẫn nhau.”
“Trong đây bố để lại cho con mười lăm phần trăm cổ phần, mẹ con mười phần trăm, Hứa Lâm hai mươi phần trăm. Chỉ cần nó không làm bậy, số cổ phần này đủ cho nó ăn chơi cả đời.”
“Bố chỉ có một yêu cầu, con thay bố trông nom Hứa Lâm. Đừng để nó đi sai đường.”
Nói cho cùng, chính là ông ấy muốn Hứa Mặc về sau bất kể thế nào cũng phải giữ được Hứa Lâm, bất kể Hứa Lâm có làm càn ra sao, cũng phải để Hứa Lâm bình an vô sự.
Trong mắt Hứa Mặc thoáng hiện ý ngạc nhiên, hiển nhiên anh có điều chưa hiểu rõ với sắp đặt của Hứa Đại Sơn.
Nhưng Hứa Đại Sơn không muốn bàn thêm. Ông đứng dậy kéo ghế, vội vàng chấm dứt chuyện tối nay: “Khuya rồi, nghỉ sớm đi.”
Cửa thư phòng mở ra, Hứa Đại Sơn đi thẳng ra ngoài không hề ngoảnh đầu lại. Đúng lúc bắt gặp Văn Cầm đang nóng ruột chờ ở cửa, ông khựng chân một nhịp, quay lưng nói với Hứa Mặc: “Mẹ con biết con về, đã đặc biệt hầm canh gà cho con, đừng phụ lòng tốt của bà ấy.”
Văn Cầm lo cho Hứa Mặc, xã giao với Hứa Đại Sơn đôi câu rồi giục anh xuống nhà uống canh. Một bát canh gà đầy nhân sâm, kỷ tử, thịt gà nóng hổi đặt trước mặt, Văn Cầm kéo ghế đối diện anh, thấp thỏm hỏi: “Ông ấy không làm khó con chứ?”
Hứa Mặc cầm thìa lên húp một ngụm canh, lắc đầu tỏ ý không sao.
Bàn tay Văn Cầm khẽ đặt lên mặt bàn, nét lo lắng lờ mờ hiện trên mặt: “Hai hôm trước, vợ trước của bố con lại đến quậy một trận, nói con tự tay đưa con bà ta vào trong tù, sẽ không bỏ qua cho con.”
“Cả mẹ cũng bị chửi lây, bảo hai mẹ con mình là sao chổi, đi đến đâu xui đến đó. Lúc ấy sắc mặt bố con khó coi lắm. Hai người cãi nhau trong thư phòng, cuối cùng bố con chịu xuống nước, nói sẽ xử lý yên ổn.”
“Đấy, chẳng phải hôm nay tìm đến con sao. Nghe nói còn đụng đến con bé Hạ Trúc nhà bên? Hạ Sùng Duy còn chưa hay, chứ nếu biết rồi, e là khó mà xuôi.”
“À đúng rồi, mẹ thấy hôm nay Hạ Trúc đi cùng con về. Hai đứa chẳng phải đang giận nhau ư, sao dạo này lại đi chung?”
Hứa Mặc uống vài hớp canh rồi đặt bát xuống. Nhìn người phụ nữ cứ vì mình mà lo toan không dứt, anh thở dài: “Chút chuyện cỏn con, đâu cần mẹ ra mặt.”
“Mẹ yên tâm, chuyện này con lo liệu được. Điều ông ấy yêu cầu, con sẽ cố hết sức.”
Ở sau lưng người khác, Hứa Mặc hầu như không gọi Hứa Đại Sơn là “bố”.
Cũng không phải vì lý do gì khác, mấy năm trước anh đến Nam Kinh thăm đồng đội của bố mình, nay đã nghỉ hưu. Khi đó nghe anh nhận Hứa Đại Sơn làm bố, chú ấy lập tức sa sầm mặt, mắng Hứa Mặc quá không hiểu chuyện.
Hôm đó mười mấy người ngồi ăn trong phòng riêng, toàn là đồng nghiệp từng có quan hệ với bố anh lúc sinh thời, sau khi bị chú ấy mắng một trận, cả căn phòng lập tức im bặt, khiến Hứa Mặc vô cùng lúng túng, nói hết lời mới khuyên được.
Trong lòng Hứa Mặc như có gương sáng, đương nhiên hiểu dụng ý của chú ấy chẳng qua không muốn dòng máu của bố anh làm điều mất mặt.
Văn Cầm cười xua tay: “Được rồi được rồi, mẹ không xen vào nữa.”
“Chuyện này mẹ có thể không quản, nhưng chuyện cả đời của con thì mẹ không thể bỏ mặc. Mối trước không thành là mẹ sai. Lần này nhất định được. Cô bé này sinh ra lớn lên ở Bắc Kinh, lại du học Mỹ về. Có điều cô ấy trông hiền hơn mối trước, nhà làm kinh doanh. Để mẹ lục ảnh cho con xem.”
Vừa nói, bà vừa đứng dậy đi tìm ảnh.
Nghe thế, Hứa Mặc lập tức ngăn: “Mẹ à, xin mẹ đừng làm bừa nữa.”
“Con có cách của con. Chuyện sớm muộn thôi. Con sẽ không để mẹ thất vọng.”
Văn Cầm nghe xong, đành thôi, nhưng lại tò mò: “Sớm muộn là sao? Con đã để ý cô bé nào rồi à?”
Giấy chứng nhận kết hôn còn đang nằm trong người đây.
Hứa Mặc sờ túi áo vest, ngón tay lướt qua một góc cứng, giọng ôn hòa: “Vâng. Mẹ đừng bận lòng nữa.”
Nghe thế, Văn Cầm thấy có hy vọng, hào hứng hỏi: “Con bé nhà ai? Trông thế nào? Tính tình ra sao? Làm nghề gì?”
Bị một tràng câu hỏi dồn dập, Hứa Mặc hơi sững, chậm rãi đáp: “Đến lúc đó mẹ sẽ biết.”
“Chuyện ấy còn chưa đâu vào đâu, mẹ đừng nóng vội.”
Văn Cầm bật cười: “Được được, mẹ chờ con dắt về.”

Hạ Trúc về đến nhà mới biết Hạ Sùng Duy đi công tác Thượng Hải, không có ở nhà.
Nói chuyện với dì giúp việc mấy câu, cô lên thẳng phòng ngủ tầng hai, nằm vắt vẻo chơi điện thoại.
Kéo rèm cửa sổ là có thể thấy phòng của Hứa Mặc, trong phòng anh tối om, chẳng nghe động tĩnh gì.
Hạ Trúc bò lên bậu cửa nhìn xuống tầng một, thấy anh và Văn Cầm đang ngồi ở bàn ăn trò chuyện. Cô cố ý gửi một tin nhắn quấy rối.
[Buổi tối qua nhà em không?]
Hứa Mặc nhận được tin, theo thói quen liếc về phía nhà họ Hạ. Nhìn thấy bóng dáng ở bậu cửa sổ tầng hai, anh cúi đầu, khóe môi khẽ cong.
Anh không trả lời.
Chờ mãi chẳng thấy phản hồi, Hạ Trúc bực bội kéo rèm lại, nằm phịch xuống giường, mắng thầm Hứa Mặc đúng là đồ… không có tim phổi.
Lướt điện thoại một lúc, cô định ngủ. Ai ngờ điện thoại trên đầu giường rung lên, một tin nhắn bật ra.
Hạ Trúc chống người dậy liếc màn hình nhíu mày. Ồ, cô còn tưởng là ai.
[“Xuống đi, anh mang canh gà sang cho em.”]
Tự dưng có cảm giác như đang… vụng trộm.
Coi cô là mèo con cún con à, gọi lên thì lên, gọi xuống thì xuống? Cô nhất định không chiều theo anh như vậy được.
Hạ Trúc hừ hừ hai tiếng, ấn giữ phím ghi âm, bắn liền hai đoạn thoại, bảo anh tự bưng lên.
Đầu bên kia hiện “đang nhập…”
Hạ Trúc thong thả ngồi bật dậy, bật đèn ngủ, ngồi tựa đầu giường lắng nghe động tĩnh dưới nhà.
Gần mười một giờ, dì giúp việc vẫn còn ở dưới lầu chuẩn bị bữa sáng mai, nghe thấy tiếng gõ cửa, lại tất tả chạy từ bếp ra mở, thấy người đến là Hứa Mặc, dì nhiệt tình mời anh vào nhà.
Hứa Mặc đảo mắt một vòng tầng một, không thấy bóng Hạ Trúc, đứng nguyên chỗ hỏi: “Dì Trương, Bánh Trôi có ở đây không ạ?”
[* “Bánh Trôi” là tên thân mật ở nhà của Hạ Trúc.]
Dì lấy tạp dề lau tay, tốt bụng hỏi: “Con bé ở trên phòng ngủ rồi. Cháu có cần dì gọi con bé xuống không?”
Nhìn những vạch ghi âm trong khung chat, Hứa Mặc lễ phép từ chối: “Không cần đâu ạ, để cháu tự mang lên.”
“Bánh Trôi hay gắt ngủ, nếu bị đánh thức, e là sẽ nổi cáu với dì đấy.”
Dì Trương làm việc ở nhà họ Hạ ngót nghét ba mươi năm, hầu như nhìn cả bọn trẻ trong đại viện lớn lên. Dì Trương chỉ nghĩ hai người thân nhau, chẳng mảy may nghĩ ngợi khác.
Nghe Hứa Mặc nói vậy, dì Trương cho là anh lo cho dì, mỉm cười an ủi, khen anh từ nhỏ đã hiểu chuyện. Hứa Mặc dặn dò dì Trương đôi câu, rồi đi thẳng lên lầu hai như thói quen.
Phòng của Hạ Trúc ở gian phía đông tầng hai, ánh sáng tốt nhất, lại rộng rãi. Điều quan trọng là có ban công nhỏ để cô trồng hoa.
Đến cửa phòng ngủ, Hứa Mặc dừng lại. Nhìn cánh cửa gỗ xanh thẫm, anh giơ tay gõ nhẹ hai cái. Người bên trong không có động tĩnh. Hứa Mặc thấy vậy lại gõ thêm hai cái, vẫn không có ai ra mở cửa.
Thấy canh sắp nguội, Hứa Mặc khẽ hắng giọng, bất chợt cất tiếng: “Không mở thì anh đi đây.”
Vừa dứt lời, lưỡi khóa “cạch” một tiếng, cửa được mở từ bên trong. Một cái đầu tròn lấp ló trong khe cửa. Hạ Trúc mặc váy ngủ ren trắng, đi dép bông màu hồng, tóc xõa, mặt mộc ngước lên lườm anh, chu môi: “Chút kiên nhẫn cũng không có à?”
“Không phải nói mang canh gà cho em sao? Canh đâu?”
Hứa Mặc đưa bình giữ nhiệt trong tay cho cô. Hạ Trúc buông tay đẩy rộng cửa, nhận bình canh, mời anh vào phòng ngồi.
Cửa khép hờ. Bài trí trong phòng ấm áp, dễ thương: đầu giường đặt một chú gấu bông màu hồng, ga giường hoa nhí, trông như gian phòng công chúa nhỏ.
Hạ Trúc quay lưng, đặt bình canh lên bàn học dưới cửa sổ, bật đèn bàn, cẩn thận rót canh ra.
Cô bưng bát húp một ngụm, vị ngọt thơm lan đầy khoang miệng. Hạ Trúc quay lại giơ ngón cái với Hứa Mặc, khen: “Dì Văn hầm canh đúng đúng là tuyệt cú mèo, mùi vị này ngon hết sảy.”
“Anh uống chưa? Có muốn một bát không?”
“Anh vừa uống rồi. Phần này để dành hết cho em.”
Hứa Mặc đứng ngay ngưỡng cửa, không tiến thêm nửa bước. Anh luôn thấy đây là khuê phòng của con gái, phải tôn trọng, giữ chút riêng tư cho người ta. Tuy cô gái đang húp canh kia chẳng bận tâm, nhưng anh không thể vô lễ.
Hôm nay anh mặc đồ ở nhà thoải mái, cả người bớt mấy phần sắc sảo, thêm hai phần dịu dàng, trông chẳng khác gì một nam nghệ sĩ chụp bìa tạp chí.
Hạ Trúc húp được nửa bát đã ngẩn người vì dáng vẻ ấy của anh. Cô đặt bát xuống, cười híp mắt đi đến cửa, kéo tay anh lôi vào phòng.
Lôi mấy lần không nhúc nhích, cô cố tình nổi cáu: “Anh cố ý trêu em phải không?”
Hứa Mặc im lặng hai giây, thở dài, cuối cùng cũng chịu nhấc chân.
Vừa vào, Hạ Trúc “rầm” một cái đóng cửa kín mít.
Hứa Mặc vừa thấy, không nhịn được thầm nghĩ: Thôi rồi, sắp có chuyện.
Trong phòng không có ghế thừa, Hạ Trúc hất cằm chỉ vào giường, bảo anh ngồi. Còn cô đứng lên ghế tựa vào bàn mà uống canh.
Biết mình cứng đầu không lại cô, Hứa Mặc đành phối hợp ngồi mép giường. Mới đặt mông xuống, anh đoán bên dưới lót mấy lớp bông, ngồi vài giây đã thấy cái giường mềm đến như rút hết xương.
Uống xong, Hạ Trúc ợ một cái nho nhỏ, thỏa mãn kéo ghế ngồi đối diện anh. Hai đầu gối chạm nhau, bầu không khí mập mờ khó tả, vậy mà Hạ Trúc không nhận ra, vẫn mải mê kể chuyện vừa hóng được.
“Bố em đi Thượng Hải công tác rồi, nghe nói vẫn vì vụ án trước đó.”
“Vừa tán gẫu với dì Trương mới biết mấy hôm trước có học trò của bố tới tìm em. Chậc chậc, nghe bảo là đối tượng xem mắt bố sắp xếp cho em. Người trông cũng sáng sủa phết.”
“Anh nói xem…”
Hạ Trúc không để ý sắc mặt Hứa Mặc đã đổi, cứ nói thao thao bất tuyệt.
Đến đoạn phấn khởi còn rướn lại gần, như thì thào nói bí mật. Khoảng cách mỗi lúc một gần, Hứa Mặc khẽ chau mày nhắc nhở: “Quá gần rồi.”
Hạ Trúc “ơ” một tiếng, hỏi anh cái gì quá gần.
Mi mắt Hứa Mặc giật nhẹ hai cái, định nói gì đó, lại bị một động tác vô tâm của cô chặn đứng. Hạ Trúc vụt đứng dậy, đầu ngón tay đặt sau tai anh, ngạc nhiên: “Ấy Hứa Mặc, sau tai anh có nốt ruồi này.”
Đầu ngón tay ấm áp chạm vào vùng da mẫn cảm, cổ Hứa Mặc đỏ bừng ngay tại chỗ. Hạ Trúc chống hai tay lên vai Hứa Mặc, một chân gác lên mép giường, một chân đứng, tò mò quan sát nốt ruồi kia của Hứa Mặc.
Chỗ đó kín quá, bản thân Hứa Mặc không thấy được. Hạ Trúc còn muốn lấy điện thoại chụp cho anh xem.
Tay chưa kịp với ra đã bị Hứa Mặc nắm lấy. Anh hơi lúng túng, ngăn cô: “Đừng chụp nữa.”
Bị từ chối, Hạ Trúc gãi sống mũi, chợt thấy sắc mặt anh không tự nhiên, lầm bầm: “Cổ anh đỏ rồi kìa.”
Hứa Mặc khép hờ mắt, hít sâu, giải thích: “Nóng.”
Không đợi cô mở miệng, anh bật dậy lùi nửa bước, hỏi: “Uống canh xong chưa?”
Hạ Trúc ngập ngừng gật đầu: “Ừm…”
Hứa Mặc khẽ vuốt cổ, giọng trầm xuống: “Anh về đây. Em ngủ sớm đi.”
Nói rồi, Hứa Mặc xoay người định đi.
Hạ Trúc kịp hoàn hồn, gọi lớn: “Khoan đã!”
Yết hầu Hứa Mặc trượt lên xuống, dừng chân, ngoái lại nhìn cô, không nói một lời.
Hạ Trúc xỏ dép, đưa bình giữ nhiệt cho anh: “Anh quên cái này rồi.”
Không biết có phải ảo giác không, Hạ Trúc cứ thấy lúc này toàn thân Hứa Mặc có vẻ cứng đờ.
Để xác nhận suy đoán, trước khi anh bước qua cửa, cô cố tình gọi: “Này.”
Hứa Mặc xách bình giữ nhiệt, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Còn chuyện gì nữa?”
Hạ Trúc chớp mắt: “Anh cúi đầu xuống một chút.”
Hứa Mặc nghe lời làm theo.
“Chụt” một tiếng
Hạ Trúc nhón chân, hôn chụt lên cằm Hứa Mặc. Xúc cảm ẩm ướt nóng hổi đáp xuống cằm, khiến Hứa Mặc sững sờ ngay tại chỗ.
“Hôn chúc ngủ ngon, tạm biệt nha~” Hạ Trúc đắc ý cười.
Giây phút đó, dường như có suy nghĩ gì đó lóe lên, nhưng Hứa Mặc lại không nắm bắt được mấu chốt.
Ít nhiều có chút thất vọng, nhưng cũng đành chịu vậy thôi.

 

Bình Luận (0)
Comment