Chương 34

Máy bay đáp xuống Thượng Hải.
Vừa bước ra khỏi lối VIP ở sân bay, hai người đã thấy một người đàn ông đeo kính râm, mặc áo polo đen với quần tây trắng, mặt mày rạng rỡ giơ tấm bảng “welcome” bước nhanh tới. Sau lưng anh ta còn có hai người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm như vệ sĩ tháp tùng.
Phô trương quá rồi đấy.
Hạ Trúc chau mày, khẽ níu tay áo Hứa Mặc thì thầm: “Anh thuê người bày trò à?”
Hứa Mặc: “…”
Chưa đợi Hứa Mặc giới thiệu, Lâm Mục Tắc đã sải bước đến nơi, trước tiên trao đổi ánh mắt với Hứa Mặc, rồi chìa tay chào Hạ Trúc: “Chào tiểu mỹ nhân, tôi là Lâm Mục Tắc, đối tác của bạn học Hứa.”
Hạ Trúc thật không ngờ bạn của Hứa Mặc lại là kiểu người này. Cô vẫn lễ độ bắt tay, nén lại thắc mắc, chớp mắt một cái đầy khó tả.
Có vẻ nhìn ra suy nghĩ của cô, Lâm Mục Tắc liếc mắt ra hiệu cho hai vệ sĩ phía sau nhận hành lý trong tay Hứa Mặc. Họ vâng lời xách đi ngay, đi trước rời khỏi sân bay.
Người qua đường xung quanh thấy cảnh này, còn tưởng là minh tinh lớn nào xuất hiện, kết quả là nhìn hồi lâu, vừa không có “trạm tỷ” (fan cuồng chụp ảnh), cũng chẳng có máy ảnh ống kính dài, càng không có ai nhận ra, lập tức lắc đầu phủ nhận, đây mà là minh tinh thì fan đã sớm cuồng nhiệt nhào lên rồi, còn đợi sao?
Từ đầu đến cuối Hạ Trúc đứng ngẩn ra, thấy người này bày vẽ đúng là quá tay, toàn bày trò rườm rà.
Lâm Mục Tắc thản nhiên nhét tấm bảng chào mừng vào tay Hứa Mặc, tháo kính râm, hai ngón tay vuốt qua trán, đắc ý hỏi: “Sao nào? Nghi thức đón tiếp thế này ổn chứ?”
Hứa Mặc liếc anh ta một cái, lạnh nhạt: “Lần sau bớt màu mè lại, gần gũi chút.”
Lâm Mục Tắc hì một tiếng, không để bụng, chủ động vào vấn đề: “Chưa ăn gì đúng không? Tôi đặt bàn ở Peace Hotel (Bến Thượng Hải) rồi, mình đi luôn nhé?”
“Hai người đến Thượng Hải, tôi làm chủ nhà đương nhiên phải dốc hết sức mà tiếp đón.”
Hạ Trúc vừa lên máy bay đã ngủ, bỏ lỡ bữa trên máy bay, giờ đúng lúc đang đói.
Hứa Mặc không phản đối sắp xếp của Lâm Mục Tắc, khẽ gật đầu đồng ý.
Ba người lên xe chạy về phía nhà hàng. Tài xế cầm lái, Hứa Mặc và Hạ Trúc ngồi ghế sau, Lâm Mục Tắc biết điều lên ghế phụ.
Ấn tượng của Lâm Mục Tắc về Hạ Trúc khá sâu sắc. Tuy chưa từng chính thức gặp mặt, nhưng lần ấy trong phòng riêng, anh ta tận mắt thấy Hứa Mặc là người vốn vui giận không lộ ra mặt, bước sang phòng VIP đối diện ở lại hẳn năm phút mới đi ra.
Người vừa đi, anh ta len lén liếc sang phòng bên, bên trong ngồi mấy ông già, đang lo ngay ngáy lỡ đắc tội Hứa Mặc thì biết làm sao.
Ngay lúc đó Lâm Mục Tắc đã ngộ ra một điều, cô gái này không hề tầm thường.
“Tiểu mỹ nhân.”
Hạ Trúc cau mày ngăn lại: “Gọi tôi là Hạ Trúc được rồi.”
Lâm Mục Tắc lập tức đổi giọng: “Vậy gọi là Tiểu Hạ đi, Hạ Trúc nghe có chút xa cách.”
Hạ Trúc nhìn không thấu bản tính của Lâm Mục Tắc. Ấn tượng đầu tiên là thấy anh ta như công tử ăn chơi, lại cảm giác không hẳn thế, nếu bụng dạ chẳng có chữ nào, Hứa Mặc đâu hợp tác mở công ty với anh ta. Chỉ là giữa họ vẫn còn xa lạ, cô không biết nên đối phó với kiểu thân quen của đối phương thế nào, bèn bĩu môi, không quá để tâm chuyện xưng hô: “Tùy anh.”
Lâm Mục Tắc liếc trộm hai người ngồi sát nhau ở ghế sau, đùa: “Lần đầu tôi thấy Hứa Mặc ra ngoài lại mang theo một cô gái đấy.”
“Tiểu Hạ, cô quen cậu ấy à? Hai người là quan hệ gì?”
Hạ Trúc còn đang nghiền ngẫm nửa câu trước, nghe đến nửa sau, vô thức đáp: “Quen. Biết nhau hơn hai mươi năm rồi.”
Lâm Mục Tắc lập tức đón lời: “Ôi, thanh mai trúc mã rồi. Tôi nói mà, trông hai người hợp lắm.”
“Hồi ở New York, biết bao cô tóc vàng mời cậu ấy một ly, cậu ấy không đồng ý lấy một lần. Vừa nhìn đã biết cô kiều diễm rực rỡ, đẹp như hoa, đúng chuẩn đại mỹ nhân mười phần mười.”
Trong xe tối thế này, chắc anh ta còn chưa thấy rõ mặt cô lnhư thế nào.
Hạ Trúc khẽ thở dài, thấy da mặt người này dày quá.
Thấy cô cúi đầu, vẻ mặt lúng túng, Hứa Mặc nhạt giọng lái sang chuyện khác: “Bên Cục Công Thương chốt xong chưa?”
Nhắc đến việc chính, Lâm Mục Tắc lập tức nghiêm túc.
Anh ta hắng giọng, xoay nửa người về sau nói với Hứa Mặc: “Hôm qua mới chốt. Bị mời rượu hết ấm này đến ấm khác, suýt làm hỏng cả dạ dày.”
“Theo ý cậu, tên công ty là Công ty TNHH Đầu tư Cổ phần Hoa Tín, thế nào?”
Hứa Mặc trầm ngâm giây lát, gật đầu: “Được.”
Lâm Mục Tắc sờ túi, nhận ra lúc thay đồ ra ngoài, thẻ ra vào để quên ở nhà, bèn nói: “Địa chỉ tạm đặt ở Tháp Tài chính Thế giới Thượng Hải, tầng 66. Trùng hợp là tối nay khách sạn hai người ở cũng ở đó. Sáng mai tôi đưa thẻ ra vào cho cậu, bên trong dọn dẹp gần xong rồi. Vài hôm nữa là có thể dọn vào, tuyển người.”
“Sắp vào đợt tuyển dụng mùa thu rồi, đến lúc đó tôi tự đến các trường chọn người.”
Nghe xong ý tưởng của Lâm Mục Tắc, Hứa Mặc tán thành: “Được, tùy cậu sắp xếp.”
Là người ngoài ngành, Hạ Trúc chỉ nghe hiểu đại khái.
Lần này theo Hứa Mặc đến Thượng Hải, cô tưởng anh bận việc khác, không ngờ là để mở công ty mới.
Chỉ là cô tạm thời chưa hiểu, vì sao Hứa Mặc lại muốn phát triển ở Thượng Hải, ở Bắc Kinh chẳng phải tốt lắm sao?
Xe dần chạy vào khu sầm uất, đèn neon rực rỡ. Qua sông Hoàng Phố, khách du lịch nườm nượp, xứng danh bề dày trăm năm.
Hạ Trúc nhìn ra ngoài cửa kính, ngắm những tòa nhà quốc tế được ánh đèn chiếu sáng lấp lánh, như thể có thể nhìn thấy những câu chuyện từ nhiều năm trước, cảm giác nặng nề mà thời gian mang lại là điều mà những tòa nhà khác không thể so sánh được.
Hạ Trúc rất ít khi đến Thượng Hải, một phần vì cô thích Bắc Kinh nhất trong số các thành phố trong nước, phần khác vì không có cơ hội. Cô đã từng đến Tô Châu vài lần, có quá cảnh ở Thượng Hải, nhưng mỗi lần đều vội vã, không có thời gian để ở lại.
Hứa Mặc thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào cảnh vật bên ngoài, hạ giọng hỏi: “Ăn xong có muốn đi dạo không?”
Hạ Trúc lắc đầu từ chối: “Để hôm khác đi, hôm nay muộn quá rồi. Quay cuồng cả ngày, em chỉ muốn ngủ.”
Hứa Mặc nhẹ “ừ” một tiếng, tôn trọng lựa chọn của cô.
Lâm Mục Tắc nghe vậy thì quay đầu hỏi Hạ Trúc: “Có muốn đi Disneyland chơi không? Tôi sắp xếp một người đi với cô.”
Hạ Trúc ra ngoài chơi vốn thuận theo tự nhiên, đối với sắp xếp của Lâm Mục Tắc cũng chẳng ý kiến, bèn gật đầu: “Được chứ.”
Lâm Mục Tắc lập tức móc điện thoại ra lật danh bạ: “Thế tôi nhắn cho em tôi, bảo mai đi cùng cô. Em tôi học ở Phúc Đán, năm ba rồi. Bình thường rảnh rỗi, giao việc này cho con bé, chắc nó mừng lắm.”
“Ăn uống vui chơi hai ngày này tôi bao hết. Đợi tôi với Hứa Mặc làm việc xong sẽ dẫn cô đi vòng quanh tham quan.”
Hạ Trúc nghiêng đầu nhìn Hứa Mặc, như chờ anh lên tiếng.
Hứa Mặc mỉm cười nhạt, chủ động giới thiệu: “Nhà họ làm hệ thống khách sạn, đừng lo tốn kém của cậu ta.”
“Em cậu ta anh gặp một lần rồi, tính cách rất ổn, hợp chơi với em. Nếu muốn thì cứ đi dạo cho biết. Đợi anh xong việc sẽ qua đón.”
Hứa Mặc đã nói vậy, Hạ Trúc cũng chẳng còn ý kiến.
Cô chớp mắt, cùng Lâm Mục Tắc hẹn giờ, tiện thể trao đổi thông tin liên lạc.
Những người như họ thường dùng hai thông tin liên lạc, một riêng tư, một công việc, Lâm Mục Tắc thêm WeChat cá nhân của cô.
Sau khi xác nhận bạn bè, Hạ Trúc theo thói quen lướt bảng tin WeChat của anh ta.
Lướt được hai trang, cô im lặng.
Toàn chuyện ăn chơi, bar bủng, dựng lên một bức tranh công tử ăn chơi khiến ai chỉ nhìn bảng tin WeChat cũng thấy người này chẳng đáng tin.
Đang định thoát ra, cô vô tình nhìn thấy một bức ảnh vào cuối năm 2016.
Trong ảnh là một đám người chụp chung, Hạ Trúc lại tìm được bóng dáng Hứa Mặc ở một góc không dễ nhận ra.
Chỉ lộ nửa người, anh ngồi ở mép sofa, tay cầm ly rượu đặt hững hờ trên đầu gối, ngón áp út đeo chiếc nhẫn trang trí cô tặng.
Chiếc nhẫn đó là tác phẩm trong tiết học thiết kế của cô. Cô vốn không có thiên phú thiết kế, nhưng riêng chiếc nhẫn ấy cô đã dốc hết tâm sức: hòa trộn yếu tố con giáp của hai người, làm thành một chiếc nhẫn bạc phong cách cũ tưởng bình thường mà hữu ý; chỗ nối vành ngoài của nhẫn còn nạm một viên peridot.
[*“peridot” là là một loại đá quý có màu xanh lục phớt vàng, là một biến thể của khoáng vật olivin.]
Cô còn đặt cho nó một cái tên “Phong Hoa Tuyệt Đại”.
Hạ Trúc từng nghĩ anh đã ném đi từ lâu, không ngờ anh vẫn còn đeo.

Ăn xong, Lâm Mục Tắc đưa hai người về sảnh khách sạn rất đúng bổn phận.
Hành lý đã được hai vệ sĩ chuyển đến khách sạn từ trước. Trước khi đi, Lâm Mục Tắc rút thẻ phòng đưa cho Hứa Mặc, ánh mắt lướt qua hai người một vòng, như thể đang nói: “Chúc hai người có một đêm vui vẻ.”
Hạ Trúc không dám nhìn, quay đầu liếc về quầy lễ tân. Cô lễ tân tò mò ngắm ba người, như đang đoán quan hệ của họ.
Riêng Lâm Mục Tắc thì lễ tân quen mặt cậu chủ nhỏ nhà họ Lâm, nổi tiếng là công tử ăn chơi.
Hứa Mặc nhận thẻ phòng, không bộc lộ cảm xúc, khéo léo tiễn Lâm Mục Tắc, liếc số phòng, nhắc Hạ Trúc đi theo.
Lâm Mục Tắc đặt phòng tổng thống, diện tích lớn đến mức giật mình, ít cũng phải hai trăm mét vuông.
Đứng ở tiền sảnh phòng khách, Hạ Trúc đảo mắt một vòng mới thật sự hiểu câu “cậu ta không thiếu tiền” của Hứa Mặc là khái niệm gì.
Nếu cô nhớ không lầm, chuỗi khách sạn này là hệ thống trên toàn quốc nhỉ?
Hứa Mặc thay dép, vào phòng tắm rửa tay. Ra ngoài thấy Hạ Trúc còn đứng ngây ở cửa, anh khựng lại, hỏi: “Ngây người luôn rồi à?”
Hạ Trúc chậm rãi lắc đầu, chỉ về phía bức cửa kính sát sàn dài ít cũng sáu mét, khẽ nói: “Hình như đứng đây có thể nhìn bao quát cả sông Hoàng Phố.”
“Cảnh đêm đẹp thật.”
Hứa Mặc bị vẻ mặt “chưa thấy bao giờ” của cô làm cho buồn cười. Anh đi tới trước cửa kính đứng, xoay người hỏi: “Anh và em ngắm cảnh đêm một lát rồi ngủ nhé?”
Hạ Trúc cong mắt cười, thay dép, lon ton chạy về phía anh. Cô áp sát tấm kính, lặng lẽ nhìn ra khung cảnh bên ngoài, bỗng nói: “Đây là lần đầu em đến Thượng Hải.”
Hứa Mặc sững người: “Trước đây chưa từng đến à?”
Hạ Trúc lắc đầu: “Làm gì có cơ hội chứ. Nhưng mà em cũng không khát khao đến Thượng Hải lắm, mấy lần đi ngang qua cũng không nghĩ sẽ ở lại Thượng Hải hai ngày. Đây xem như là lần đầu tiên em đến Thượng Hải một cách nghiêm túc.”
“Hồi trước em lướt mạng thấy rất nhiều tin tức về Thượng Hải, cảm thấy thành phố này chắc chắn rất lạnh lùng, không có tình người, bây giờ nghĩ lại, đây đúng là một thành phố xa hoa trụy lạc, khiến người ta lưu luyến không muốn rời đi mà.”
“Chỉ riêng cảnh đêm sông Hoàng Phố thôi cũng đủ để người ta mê luyến cả đời. Giống như tra nam trong truyện tranh vậy, cho dù anh ta có lạnh lùng vô tình, người yêu anh ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Hứa Mặc bị cách ví von của cô chọc cười, đứng cùng cô một lúc, Hứa Mặc kéo chiếc ghế sofa đơn bên cạnh qua, bảo Hạ Trúc ngồi xuống xem.
Trong phòng tắt bớt đèn, chỉ còn lại chiếc đèn tường dịu nhẹ cần mẫn giữ vị trí của mình.
Hạ Trúc cởi dép, ngồi xếp bằng trên ghế bành, chống cằm nghiêm túc ngắm cảnh đêm. Vẻ mặt cô nghiêm cẩn như đang thẩm tra một vụ án, không bỏ sót một chi tiết.
Hứa Mặc tựa vào tay vịn ghế, hai chân dài vắt hờ, tay đút túi, thảnh thơi bầu bạn.
Ở bàn ăn khi nãy, Lâm Mục Tắc nói không ít chuyện về công ty mới. Việc anh phải lo khá nhiều, cần giải quyết trong vòng một tuần, gần như phải chạy đua với thời gian.
Nhưng tối nay, Hứa Mặc không muốn phá hỏng hứng thú của Hạ Trúc, cứ thế phí thời gian cùng cô. Ánh đèn ngoài cửa kính len vào rắc lên khuôn mặt trắng mịn của cô một lớp trang sức mới, hồng và phấn tan vào nhau.
Hứa Mặc rút một tay khỏi túi, chống lên đệm tựa sau lưng cô. Giây sau, anh cúi xuống, áp sát… hôn lên.
Hạ Trúc còn mải đắm mình trong cảnh sắc. Chỉ thấy trước mắt đổ bóng, chưa kịp phản ứng đã bị cướp mất hơi thở.
Trong khi quấn quýt, Hạ Trúc lờ mờ cảm thấy có vật gì rơi xuống đất, vang lên một tiếng giòn tan.
Cô muốn nói gì đó, còn chưa kịp lên tiếng đã bị Hứa Mặc khẽ kẹp lấy cằm, đầu lưỡi nhân cơ hội trượt sâu vào. Bàn tay đặt trên đệm lưng từ từ trượt đến eo cô, cảm giác ấm nóng chạm thẳng vào làn da, dọa cô bất giác rụt người lại, nhưng lại bị anh giữ chặt.
Giây tiếp theo, người đàn ông đỡ lấy mông cô, bế bổng người lên, xoay một cái, tư thế của hai người lập tức thay đổi, cô ngồi d*ng ch*n trên người anh, còn anh thì ngồi vững vàng trên chiếc sofa đơn.
Hạ Trúc không kịp đề phòng, đợi đến khi cô phản ứng lại, cằm Hứa Mặc đã tựa lên vai cô khẽ th* d*c. Bờ vai phải chùng xuống rõ rệt, bên dưới mông Hạ Trúc là cơ bắp rắn chắc, cô không dám cử động tùy tiện.
Ôm nhau không biết bao lâu, Hứa Mặc từ từ buông người trong lòng ra, vỗ vỗ mông cô, giọng nói khàn khàn: “Mau đi tắm đi, không còn sớm nữa.”
Hạ Trúc cảm nhận được bàn tay trên eo không còn ghìm giữ nữa, cô lập tức nhảy bật xuống, dép lê cũng không kịp xỏ đã chạy chân trần vào phòng tắm.
“Rầm.”
Cửa phòng tắm đóng cái rầm, như thể đang phản kháng hành động thô lỗ ban nãy của Hứa Mặc.
Anh bật cười bất lực, đứng dậy bật đèn. Lại quay về cửa kính, nhặt chiếc điện thoại rơi trên sàn.
Màn hình vỡ nát, đã đen thui, không thể khởi động.
Hứa Mặc giật cà vạt đang thắt trên cổ xuống, cởi mấy cúc áo sơ mi, châm một điếu thuốc ngồi lại sofa, ánh mắt mông lung, sâu thẳm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Có một khoảnh khắc, Hứa Mặc nghĩ, tối nay có lẽ anh điên thật rồi.
__
Trong phòng tắm, Hạ Trúc c** q**n áo, khỏa thân đứng dưới vòi hoa sen, nước nóng không ngừng xối lên cơ thể cô. Nhưng Hạ Trúc lại lơ đãng nghĩ về nụ hôn khó hiểu kia, lúc hôn đến đ*ng t*nh, Hạ Trúc rõ ràng đã thấy được d*c v*ng như dã thú ẩn nhẫn không phát ra trong đáy mắt Hứa Mặc.
Nếu không phải lý trí quay về, e rằng tối nay anh đã mất kiểm soát, đó là một Hứa Mặc gần như điên cuồng mà Hạ Trúc chưa từng tiếp xúc qua, một con người xa lạ đến mức khiến cô sợ hãi.
Nghĩ tới nghĩ lui, Hạ Trúc bỗng nhớ đến nụ hôn kia, bỗng có chút bực bội, kinh nghiệm thực chiến của cô vẫn còn ít quá! Nếu không thì đối tượng hoảng loạn bỏ chạy tối nay nhất định không phải là cô!
Tốc độ tắm rửa của phụ nữ trước nay vẫn luôn chậm, Hứa Mặc hút xong một điếu thuốc, tiếng nước bên trong vẫn chưa ngừng.
Anh đứng dậy xoa mặt, đi vào phòng ngủ chính, lục tìm laptop trong hành lý, mở máy, kết nối mạng của khách sạn, rồi ngồi ở một góc cuối giường bắt đầu làm việc.
Nửa tiếng trước, Lâm Mục Tắc gửi cho anh một tập tài liệu dự án, anh phải sửa chữa hoàn thiện trước mười giờ sáng mai, sau đó đi ăn cơm bàn chuyện làm ăn với khách hàng.
Hạ Trúc tắm xong mới phát hiện quên lấy đồ lót, cô đành tạm thời quấn khăn tắm, chuẩn bị ra ngoài đợi lúc Hứa Mặc không để ý lén thay vào. Đồ dùng hàng ngày trong khách sạn chuẩn bị rất đầy đủ, còn chu đáo chuẩn bị cả dầu tẩy trang, kem tay, băng vệ sinh cho khách nữ.
Sáng nay đi chọn vai, cô có trang điểm nhẹ; giờ tẩy lớp son vốn đã phai gần hết, Hạ Trúc nhấn hai lần dầu tẩy trang rửa mặt qua loa, để lộ dung mạo thật.
Cô trong gương tựa như một đóa hoa ngọc lan vừa chớm nở, trong trẻo mà thuần khiết, giữa hàng mày còn ẩn giấu một nét thẹn thùng khó nhận ra.
Hạ Trúc lắc lắc đầu, thở dài, mình đang nghĩ cái quái gì thế.
Ra khỏi phòng tắm, việc đầu tiên Hạ Trúc làm là liếc trộm phòng khách, không phát hiện có người, Hạ Trúc thở phào, quay đầu lao vào phòng ngủ chuẩn bị tìm đồ lót.
Ai ngờ chân trước vừa bước vào phòng, chân sau đã thấy Hứa Mặc ngồi ở cuối giường, trên đùi đặt một chiếc laptop, đang làm việc. Anh đeo kính gọng vàng, nửa thân trên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, vạt áo không biết đã bị anh rút ra khỏi thắt lưng từ lúc nào, bây giờ rủ xuống tự nhiên, trong cái khí chất nghiêm túc cẩn thận lại thêm hai phần tùy hứng.
Hạ Trúc giật nảy mình, bước chân dừng tại chỗ không biết có nên vào hay không. Hứa Mặc cảm nhận được động tĩnh, quay đầu lại nhìn cô gái đang quấn khăn tắm, để lộ đôi chân vừa trắng vừa thẳng, tháo kính xuống xoa xoa ấn đường đang mỏi, nhìn thời gian ở góc trên bên phải laptop, cau mày: “Tắm lâu thế?”
Hạ Trúc bĩu môi, phản bác: “Con gái tắm lâu một chút thì sao chứ.”
Hứa Mặc nhìn cô, kiên nhẫn giải thích: “Không có gì không tốt. Chỉ là tắm lâu bị thiếu oxy, dễ ngất xỉu.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, rõ ràng là không nghe lọt tai: “Chẳng phải vẫn đang tốt đây sao.”
Hứa Mặc khép máy đứng dậy, nhường phòng lại cho cô: “Anh còn phải làm thêm, em buồn ngủ thì ngủ trước.”
Thấy anh lại trở về dáng chính sự là trên hết, Hạ Trúc nghiến răng nghiến lợi, người này sao thay đổi nhanh thế!
Lúc hôn cô đâu có như thế này!
Đi ngang qua Hạ Trúc, Hứa Mặc ngửi thấy mùi hương trên người cô, bước chân khựng lại, nghiêng mắt nhìn cô, nhắc nhở: “Trước khi ngủ nhớ sấy khô tóc nhé.”
Hạ Trúc: “…”

Một giờ sáng, Hứa Mặc vẫn đang làm việc.
Bị nụ hôn kia quấy rầy, Hạ Trúc trằn trọc không ngủ nổi. Cô bứt rứt vò tóc, với điện thoại ở đầu giường, tuỳ tiện mở một diễn đàn, gõ tìm: “Một người đàn ông đột nhiên hôn một người phụ nữ có nghĩa là gì?”
Bình luận phía dưới rối như canh hẹ.
“Đồ lưu manh!”
“Nếu không phải người yêu hay vợ chồng, nhất định là quấy rối t*nh d*c.”
“Một kẻ đến h*m m**n còn không tự chủ được, cô còn mong anh ta làm nên trò gì.”
“Chắc chắn là tra nam!”
“Thấy sắc nổi lòng tham thì còn gì nữa.”
“Có đẹp trai không? Có bị hôi miệng không?”
“…”
Hạ Trúc lướt qua vài trang bình luận, cảm thấy toàn là những câu trả lời không đáng tin.
Cô thở dài, thoát khỏi bài viết, rồi chuyển sang Weibo.
Theo thói quen, cô liếc bảng hotsearch. Hạ Trúc nhìn vào từ khóa hot search top 1 [Trác Quang Ký] chính thức công bố.
Hạ Trúc nhấn vào từ khóa, đập vào mắt là bài đăng tuyên truyền chính thức, ứng cử viên nữ chính tạm thời là Nam Thư.
Do Giang Phùng tự tay chọn, hay do nhà đầu tư lớn quyết?
Đang mải nghĩ, một tin nhắn WeChat của Thang Thiến bật tới, cắt ngang dòng suy tưởng.
[“Cô ở Thượng Hải à?”]
[“Tôi vừa ở sân bay hình như trông thấy cô.”]

Bình Luận (0)
Comment