Chương 35

Thang Thiến cũng ở Thượng Hải à?
Hạ Trúc nhìn chăm chăm tin nhắn cô ấy gửi tới mấy giây, rồi gửi vị trí của mình qua.
Đối phương thấy định vị, sững một chút rồi nhắn lại:
[“Tôi biết ngay cái bóng lưng ở sân bay là cô mà!”]
[“Cô đến Thượng Hải làm gì thế?”]
Nói rồi, Thang Thiến lập tức gọi điện thoại. Bị bất ngờ, dưới tiếng chuông giục giã, Hạ Trúc vẫn bấm nghe.
Trong điện thoại, giọng Thang Thiến mang chút màu sắc, chảy trôi mềm mại như nước: “Tôi cách cô chắc chưa đến trăm mét.”
“Ngày mai cô có bận không? Không thì đi chơi với tôi nhé. Lâm Chi Hành sáng mai phải bàn chuyện làm ăn, không rảnh lo cho tôi.”
Giọng Thang Thiến vẫn như thường ngày thướt tha, điệu đà mà pha chút ngây thơ. Hiểu cô ấy hơn rồi, Hạ Trúc thật ra rất thích kiểu con gái thông suốt, rực rỡ như thế.
Cô đến Thượng Hải vốn để xả hơi, chẳng có việc gì gấp; lại đang muốn xem vết thương của Thang Thiến đã khá đến đâu. Nghĩ hai giây, Hạ Trúc ngồi trên mép giường, áp điện thoại lên tai, khẽ hỏi: “Mai tôi định đi Disneyland, cô có đi không?”
Thang Thiến còn hào hứng hơn cả cô: “Đi chứ! Sáng mai gặp ở nhà hàng khách sạn nhé? Tôi ăn sáng cùng cô luôn.”
“Cô đi một mình hay…”
Hạ Trúc cắn môi, liếc luồng sáng đang len qua cửa phòng ngủ, đáp nhỏ: “Không. Có bạn đi cùng.”
Thang Thiến lập tức cảnh giác: “Là anh đẹp trai đánh nhau ở quán bar hôm nọ hả?”
Hạ Trúc: “…”
Mũi cún còn không nhạy bằng cô nàng này.
Sau một chút do dự, Hạ Trúc chẳng tìm được lý do để dối Thang Thiến, bèn quyết định nói thật: “Ừ, là anh ấy.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi Thang Thiến bỗng thét to một tiếng khiến tai Hạ Trúc muốn điếc.
Phiền hơn cả cô ấy là Lâm Chi Hành mới tắm xong. Nghe tiếng gào của Thang Thiến, anh ta giật chiếc khăn tắm trên người quẳng lên đầu cô, lạnh giọng: “Tai sắp bị em hét cho điếc rồi đấy. Đêm hôm nổi điên cái gì?”
Thang Thiến giật chiếc khăn còn phả hơi nước xuống, vừa thấy cơ thể tr*n tr** của Lâm Chi Hành liền gào lên sụp đổ: “Sao anh không mặc quần áo vào!!”
Lâm Chi Hành thản nhiên thay áo choàng ngủ, điệu bộ thờ ơ: “Có phải là chưa thấy bao giờ đâu.”
Nghe hai người đấu khẩu một lúc, Hạ Trúc thành thật nhắc: “Điện thoại vẫn chưa cúp máy đâu nhé.”
Thang Thiến lập tức hoàn hồn, hất chăn xuống giường, đi ra trước ô cửa sổ sát sàn, ngón tay gõ nhẹ lên kính, truy hỏi: “Cô với anh đẹp trai kia ở bên nhau rồi à? Tới bước nào rồi??”
Hạ Trúc chợt nhớ tới nụ hôn ấy. Cô đưa tay miết lên môi, mê man sờ lên làn mềm mại, như vẫn cảm được dư vị nụ hôn Hứa Mặc đặt xuống.
Cô băn khoăn hỏi: “Thang Thiến, một người đàn ông bỗng dưng hôn cô… nghĩa là gì?”
Thang Thiến lại bộc phát tiếng hét. Lâm Chi Hành sau lưng đã quen, mặt đầy chán ghét, quay người ra khỏi phòng ngủ.
Hạ Trúc cũng theo phản xạ đưa tay bịt tai, đỡ đòn sóng âm của Thang Thiến. Có lẽ bị dọa một lúc lâu, cô không nghe rõ nửa đầu câu, chỉ nghe kết luận chốt hạ của Thang Thiến: “Anh ta chắc chắn thích cô.”
Hạ Trúc ngạc nhiên “à” một tiếng, cô vốn không nghĩ theo hướng đó.
Mới nãy mấy câu trả lời dưới bài post đâu có nói vậy… Hay là cô không nên hỏi mấy cô gái “não yêu đương” như Thang Thiến?
Nghe ra sự hoài nghi trong giọng Hạ Trúc, Thang Thiến lý lẽ phân minh: “Có kiểu đàn ông tình cảm phơi bày ra ngoài, lại còn ba phần thì thổi thành bảy phần. Như Lâm Chi Hành ấy, miệng đầy lời dối trá, đừng tin chữ nào. Nhưng cũng có kiểu đàn ông trầm lắng, kín tiếng. Tình yêu của họ giống tính cách họ luôn thu lại, không lộ ra. Dù yêu mười phần cũng chỉ nói thành ba phần.”
“Tôi thấy anh đẹp trai kia giống kiểu sau. Hơn nữa, có người vốn chậm chạp trong việc nhận ra tình cảm của bản thân, lỡ rồi mới chợt nhận ra đó chính là yêu.”
“Tất nhiên, cũng có hạng người bẩm sinh chẳng thiếu tình yêu. Trong những lựa chọn cuộc đời, có khi vốn dĩ chẳng hề có mục ‘tình yêu’.”
Tự dưng Hạ Trúc thấy Hứa Mặc thuộc loại thứ ba.
Hình như anh không thiếu yêu thương? Cũng chẳng cần tình yêu?
Nhìn màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi, Thang Thiến bỗng cảm khái: “Bảo bối lớn, hình như cô chưa biết sức hút của mình lớn thế nào rồi. Ngay đến tôi, là người gặp trai xinh gái đẹp như cơm bữa còn bị cô hớp hồn, đủ thấy cô được người ta thích đến mức nào.”
“Cô phải hiểu một điều là cô độc nhất vô nhị đến mức khiến người ta ghen tị.”
Hạ Trúc bị tiếng “Bảo bối lớn” của Thang Thiến gọi cho choáng váng, lại bị màn tỏ tình bất ngờ hốt hoảng. Cô phải mất mấy giây mới gật đầu thừa nhận: “Cái này tôi biết. Nhưng trong tình yêu, ai cũng có thể là kẻ thua.”
Thang Thiến không hiểu: “Sao nhất định phải phân thắng bại? Vui trọn vẹn mà đi hết quãng đường này không tốt hơn ư.”
“Đừng quá đặt nặng chuyện được mất, nếu không thì khả năng mọi chuyện trái với ý muốn sẽ lớn hơn nhiều so với khả năng được như ý nguyện đấy.”
Hạ Trúc hoàn toàn bị thuyết phục. Giờ cô thấy, Thang Thiến không chỉ dễ thương, mà còn hiểu triết lý đúng là bảo bối lớn của cô.
Cúp máy xong, Hạ Trúc như vừa nốc một cốc cà phê, tinh thần phấn chấn, không sao ngủ nổi. Cô kéo dây sạc ở đầu giường c*m v** điện thoại, rồi bước ra khỏi phòng.
Đèn trần công suất nhỏ trong phòng khách đang bật. Hứa Mặc ngồi trên sofa, đặt laptop lên đùi, các ngón tay gõ không ngừng. Anh chăm chú đến mức hoàn toàn không nhận ra có người sau lưng.
Hạ Trúc ngắm sống lưng thẳng tắp của anh hai cái, rồi rẽ vào bếp. Mở tủ lạnh thấy có sữa, cô lục trong tủ lấy nồi, đun hai cốc sữa nóng.
Bưng sữa ra, Hạ Trúc đặt cốc của anh lên bàn trà, tự mình ôm cốc còn lại ngồi xuống bên cạnh, khẽ đá đá vào bắp chân Hứa Mặc, ra hiệu uống sữa.
Hứa Mặc cảm thấy có người ngồi cạnh, nghiêng đầu chạm đúng ánh mắt quan tâm của cô. Anh tháo kính, day day chân mày mỏi, nhỏ giọng hỏi: “Chưa ngủ à?”
Hạ Trúc dán môi lên vành ly thủy tinh, thì thầm: “Lạ giường, khó ngủ.”
“Đặc biệt hâm sữa nóng cho anh đấy, uống lúc còn ấm nhé.”
Hai chữ “đặc biệt” cô cố ý nhấn mạnh, để người nghe nghe ra ý tứ mình gửi gắm.
Hứa Mặc ngầm hiểu. Khóe môi anh khẽ nhếch, gấp laptop lại, bưng cốc sữa tu ừng ực hết sạch.
Anh uống nhanh, khoảnh khắc ngửa cổ, yết hầu lên xuống liên hồi. Hạ Trúc nhìn chằm chằm trái cổ nhô rõ của anh, chỉ thấy khô môi khát lưỡi.
Cô chậm rãi, kín đáo nuốt một ngụm nước bọt, lẩm bẩm: “Có ai bảo anh uống nhanh thế đâu.”
Hứa Mặc bất đắc dĩ: “Vậy anh phải làm thế nào em mới hài lòng?”
Hạ Trúc nghẹn họng, liếc xéo anh một cái, rồi hào phóng nói: “Thôi bỏ đi, em không thèm chấp nhặt với anh.”
Hứa Mặc: “…”
Ánh đèn vàng mơ rải trên người Hạ Trúc, lông mi cô cũng nhuốm sắc mật ong, làn da dường như vàng hơn hai tông.
Dáng ngồi của cô không mấy nghiêm túc, một chân gác lên sofa, chân kia thỉnh thoảng lại cọ qua bắp chân anh. Cách hai lớp vải, hơi ấm vẫn xuyên qua làn da, len lỏi vào sâu bên trong.
Đợi Hạ Trúc uống xong sữa, Hứa Mặc liếc nhìn màn hình laptop, thấy đã ba giờ sáng, anh cau mày đứng dậy, thúc giục cô: “Đi ngủ đi.”
Hạ Trúc ôm gối ôm trong lòng, đặt cằm lên đó, khẽ hỏi: “Còn anh?”
Hứa Mặc cụp mắt xuống: “Anh cũng đi ngủ.”
Hạ Trúc ngơ ngác nhìn anh.
Thấy cô ngơ ra, anh bật cười: “Không phải em bảo lạ giường à? Anh ngủ cạnh thì em ngủ được chứ?”
Hạ Trúc: “!”
Xem cô là hạng người gì chứ!

Sự thật chứng minh, có anh nằm bên cạnh thì đúng là ngủ ngon thật.
Hạ Trúc ngủ một mạch đến chín giờ sáng. Bên cạnh đã trống không, chẳng biết người đi đâu.
Thang Thiến đã gọi ba bốn cuộc thoại, thúc giục cô trên WeChat bao giờ mới dậy, bảo rằng cô ấy đang đợi ở nhà hàng.
Hạ Trúc mơ màng bò dậy, lục trong vali bộ quần áo hôm nay định mặc, vào phòng vệ sinh rửa mặt xong, lại quay về phòng ngủ, nhặt chiếc điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường rồi xoay người ra khỏi phòng.
Đảo mắt một vòng khắp căn suite không thấy bóng Hứa Mặc đâu, Hạ Trúc bĩu môi, rẽ vào bếp lấy một chai nước khoáng. Vừa định vặn nắp thì thấy trên cửa tủ lạnh dán một tờ giấy ghi chú viết tay.
[“Bữa sáng của khách sạn phục vụ đến mười giờ. Anh gọi room service rồi, chắc em dậy là thấy xe thức ăn.”]
[“Ra ngoài chơi thì nhớ cẩn thận, đừng đi lạc.”]
Hạ Trúc đọc câu đầu tiên còn thấy hơi cảm động, đọc đến câu thứ hai thì cạn lời luôn. Coi cô là trẻ con chắc, còn bị lạc nữa chứ.
Vừa đúng lúc chuông cửa vang lên, Hạ Trúc tiện tay nhét mẩu giấy vào túi, cầm chai nước khoáng ra mở cửa.
Tưởng là xe đồ ăn Hứa Mặc gọi, ai ngờ trước mắt lại là một cô bé ăn mặc kiểu “dopamine”* rực rỡ.
[*“dopamine” ở đây là cách nói trong thời trang: “dopamine dressing” = phối đồ màu sắc rực rỡ, độ bão hoà cao (hồng, cam, xanh lá, vàng chanh…), tương phản mạnh, nhìn là thấy vui mắt]
Tóc hồng, trang điểm hồng, áo hồng, quần yếm hồng… cộng với đôi mắt vô tội, cứ như một nàng công chúa nhỏ của Disney.
Hạ Trúc vịn khung cửa, tò mò hỏi: “Em tìm ai vậy?”
Cô bé đảo mắt nhìn cô từ đầu đến chân, bĩu môi: “Chị là chị Hạ Trúc phải không ạ? Em là Lâm Thi Nguyên, anh họ bảo em tới. Hôm nay chúng ta đi Disneyland phải không?”
Hạ Trúc “à” một tiếng, mới sực nhớ hôm qua Lâm Mục Tắc nói tìm cho cô một bạn đồng hành. Nhưng hình như nguyên văn của Lâm Mục Tắc không phải thế này?
“Con bé này bình thường ngoan hiền, trầm tĩnh, lại rất tốt bụng.”
Tốt bụng thì chưa biết, chứ vẻ ngoan hiền trầm tĩnh thì… nhìn chẳng ra.
Thấy Hạ Trúc im lặng, Lâm Thi Nguyên chủ động hỏi: “Có thêm ai đi cùng không ạ? Nếu có thì rủ đi luôn, đông cho vui~ Không thì… chị có ngại em gọi thêm mấy người bạn nữa không?”
Hạ Trúc không thoải mái được như cô bé, vội từ chối: “Chị còn một người bạn nữa.”
Lâm Thi Nguyên thò đầu liếc vào trong: “Ở đâu ạ?”
Hạ Trúc: “Nhà hàng.”
Lâm Thi Nguyên thất vọng “ồ” một tiếng, lùi nửa bước: “Chị chưa ăn sáng phải không? Em cũng chưa, tiện mình ăn cùng nhé?”
Hạ Trúc đương nhiên chẳng có lý do để từ chối.
Trên đường đi nhà hàng, Lâm Thi Nguyên nghịch hai bím tóc, thỉnh thoảng lại lén liếc Hạ Trúc.
Cô mặc đồ rất thoải mái, áo sơ mi sọc xanh phối với quần jean ống rộng màu sáng, cả người toát lên khí chất vừa thong dong lại vừa tùy ý.
Lớp trang điểm rất nhạt, hàng lông mày rậm tự nhiên kết hợp với cấu trúc xương hoàn hảo, đúng là một mỹ nhân mà ngay cả trong giới giải trí cũng khó tìm.
Nữ minh tinh mà Lâm Thi Nguyên mê mệt còn chưa chắc đẹp bằng cô.
Đến lúc cuộc gọi thứ năm của Thang Thiến đổ chuông, Hạ Trúc áy náy bấm nghe, rối rít xin lỗi: “Thang Thiến, xin lỗi nha, tôi vừa mới tỉnh.”
“Cô còn ở nhà hàng không? Tôi đến cửa rồi đây.”
Giọng nói của Hạ Trúc lúc này vừa mềm mại vừa ngọt ngào, hệt như trái lựu chín mọng treo lúc lỉu trên cành, chỉ cần khẽ tách ra là lộ rõ những hạt quả đỏ mọng quyến rũ.
Lâm Thi Nguyên nhìn cô với vẻ mặt phức tạp. Đợi Hạ Trúc cúp máy, cô nàng nói như ngửi thấy vị chua: “Chị là bạn gái của anh Hứa Mặc à?”
Nghe ra sự ấm ức trong giọng cô bé, Hạ Trúc chậm rãi ngước mi, không mấy chắc chắn: “… Chắc là vậy?”
Lâm Thi Nguyên cảm giác bị xúc phạm, trừng mắt ngay: “Cái gì gọi là ‘chắc là vậy’? Phải thì nói phải, không phải thì nói không phải. Ai lại trả lời kiểu nước đôi như chị chứ.”
Hạ Trúc vừa định lên tiếng thì từ phía trong nhà hàng vọng ra tiếng gọi đã chờ từ lâu: “Tôi ở đây này!”
Giọng Thang Thiến vang hơn dự đoán; may mà giờ này khách chưa đông.
Hạ Trúc theo tiếng nhìn sang Thang Thiến đang ngồi cạnh cửa sổ, vẫy tay với cô.
Lâm Thi Nguyên cũng lập tức nhìn theo, thấy gương mặt ngoài đời chẳng khác trên màn ảnh lớn là mấy, sắc mặt cô bé liền sầm xuống, mắt lia giữa hai người, cuối cùng không tin nổi: “… Chị quen Thang Thiến à?”
Hạ Trúc “à” khẽ, quay sang hỏi cô bé đang dần mất kiểm soát: “Em cũng quen cô ấy à?”
Dĩ nhiên Lâm Thi Nguyên quen Thang Thiến nhưng không phải trên màn ảnh, mà là ở căn hộ của anh trai cô ấy.
Nghĩ đến chuyện Hạ Trúc cũng quen Thang Thiến, lại nhớ đến câu trả lời mập mờ vừa rồi của cô, Lâm Thi Nguyên càng hoài nghi mối quan hệ thật sự giữa Hạ Trúc và Hứa Mặc.
Mặt cô bé tái dần, hốc mắt đỏ, như sắp khóc đến nơi, Hạ Trúc lo lắng khẽ hỏi: “Em không sao chứ?”
Lâm Thi Nguyên nghiến răng lườm cô: “Có sao đấy, sao to luôn là đằng khác.”
Hạ Trúc ngơ ngác: “… Sao cơ? Chị chọc giận em, hay Thang Thiến chọc giận em?”
Lâm Thi Nguyên oán hận nói: “Cả hai!”
Có trời mới biết Hạ Trúc vô tội đến mức nào, cô nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu rốt cuộc đắc tội chỗ nào.
Hạ Trúc vốn không chịu nổi cảnh con gái khóc. Thấy Lâm Thi Nguyên rơi nước mắt mãi, cô bối rối: “Vậy em nói đi, chị đắc tội với em ở chỗ nào? Em phải nói rõ ràng thì chị mới giải thích được chứ.”
Lâm Thi Nguyên khóc càng thảm thiết hơn.
Thang Thiến thấy hai người cứ đứng lì một chỗ, bèn đứng dậy bước lại. Chỉ nhìn gương mặt năm phần giống Lâm Chi Hành là cô ấy đã hiểu ngay thân phận.
Cô ấy nhún vai, giải thích với Hạ Trúc, có chút bất đắc dĩ: “Em gái Lâm Chi Hành đấy. Con bé này hơi có ác cảm với tôi, sao cô lại dắt nó theo?”
Hạ Trúc mới bừng tỉnh ra: hóa ra thế giới này đúng là nhỏ, đi đâu cũng đụng người quen.
“Không phải là em gái Lâm Mục Tắc à?”
Thang Thiến bĩu môi, hạ giọng phổ cập gia phả nhà họ Lâm: “Lâm Mục Tắc là anh họ. Lâm Thi Nguyên và Lâm Chi Hành là anh em ruột. Tôi từng lục điện thoại của Lâm Chi Hành thấy ảnh ba người chụp chung, xác nhận 100%.”
“Nhà họ gia giáo nghiêm lắm, từ nhỏ xem thường kiểu người như tôi rồi. Tôi theo Lâm Chi Hành nửa năm, chưa từng gặp người nhà anh ta. Đây là lần đầu, chắc Lâm Thi Nguyên nhận ra tôi rồi. Bảo bối lớn, xin lỗi nhé, lại làm phiền cô rồi.”
Miệng thì nói xin lỗi, nhưng mặt mày thì thản nhiên, như thể: “Cô có thích hay không thì… liên quan gì đến tôi?”
Thấy hai người mải nói chuyện, mặc cô bé như không khí, Lâm Thi Nguyên càng khóc nức nở.
Thang Thiến chẳng chiều theo, kéo tay Hạ Trúc đi: “Lâm Thi Nguyên thích khóc thì cứ để con bé khóc một lúc. Mình đi ăn đã, tôi đợi cô gần cả tiếng rồi.”
“Ăn xong chúng mình đi chơi.”
Hạ Trúc đi mà còn ngoái lại mấy lần, không yên tâm. Thang Thiến khoác vai cô, ghé tai nói nhỏ: “Lâm Thi Nguyên được chiều hư rồi. Cô càng dỗ thì con bé càng được đà. Mặc kệ đi, không có khán giả thì nó sẽ tự nín.”
“…”
Hạ Trúc giơ ngón tay cái với Thang Thiến, khen cô đúng là hiểu biết thật.
Vừa ngồi xuống, Lâm Thi Nguyên quả nhiên hết khóc, dù mặt vẫn hầm hầm. Cô bé kéo ghế đánh rầm, liếc trái liếc phải hai người, cuối cùng lầm bầm: “Hai người cũng vô tình vô nghĩa quá rồi đấy!”
Thang Thiến cắn thìa, cười đến rung vai, còn không quên nháy mắt với Hạ Trúc: “Thấy chưa, tôi bảo là Lâm Thi Nguyên sẽ hết khóc mà.”
Hạ Trúc hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Trên bàn, Lâm Thi Nguyên ăn như sóc, Hạ Trúc với Thang Thiến nói gì cô ấy cũng làm như không nghe.
Chỉ cần để ý sẽ thấy: khóe mắt cô ấy vẫn liếc sang, câu nào cũng lọt vào tai.
Thang Thiến cắn miếng bánh mì nướng, bàn với Hạ Trúc: “Nữ chính [Trác Quang Ký] chốt là Nam Thư à? Trước đồn là Thẩm Mạn Thanh mà?”
Hạ Trúc đã xem danh sách diễn viên, cũng không giấu: “Đạo diễn Giang Phùng đổi nữ chính. Mà tôi cũng không ngờ lại là Nam Thư. Thẩm Mạn Thanh là do phía bên góp vốn định, diễn xuất hiện tại không gánh nổi phim này.”
Bên cạnh, Lâm Thi Nguyên bỗng bùng nổ: “Diễn xuất Thẩm Mạn Thanh kém chỗ nào! Kém cũng hơn Thang Thiến! Cô ấy chẳng qua dựa vào tài nguyên anh của em mới được đóng nữ chính.”
Hạ Trúc định nói Thang Thiến đến giờ còn chưa đóng nữ chính, Thang Thiến đã khẽ lắc đầu ra hiệu đừng chọc vào.
Quát xong câu ấy, Lâm Thi Nguyên lại cúi đầu ăn. Thật ra chẳng buồn nếm vị, chỉ là nhét bừa cho đầy miệng.
Hạ Trúc cũng thắc mắc: sao cô bé đột nhiên đổ ác cảm lên mình thế, lúc mở cửa còn không thế cơ mà?
Thang Thiến đặt thìa, rút khăn giấy lau tay, thẳng thắn thừa nhận: “Ừ, chị đúng là dựa vào anh của em nên mới có tài nguyên bây giờ.”
“Nhưng bọn chị là đôi bên cùng cần. Anh ấy thích chị vì trẻ đẹp, chị thích anh ấy vì nhiều tiền và hào phóng. Mỗi người lấy điều mình muốn, có gì sai?”
Lâm Thi Nguyên ghét Thang Thiến, nghiến răng nhắc: “Anh ấy không yêu chị!”
Thang Thiến rõ ràng trầm xuống đôi phần, nhưng ngoài mặt vẫn cười rực rỡ: “Chị biết. Chị cũng chẳng cần anh ấy yêu.”
Nhân lúc hai người đấu võ mồm, Hạ Trúc lén rút điện thoại, gửi tin cho Hứa Mặc:
[“Em gái nhà Lâm Mục Tắc có vẻ ghét em với Thang Thiến dữ dội, là sao vậy?”]
Phía đối phương cứ hiển thị “Đang nhập…” mãi.
Đợi đến lúc Hạ Trúc mất hết cả kiên nhẫn, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn trả lời của Hứa Mặc.
[“Con bé từng tỏ tình với anh, bị anh từ chối.”]
[“Còn Thang Thiến chắc là vì Lâm Chi Hành? Hai năm trước anh ta dính tin đồn trên tạp chí với một người mẫu trẻ, đúng lúc nhà họ Lâm có tang, làm bà cụ nhà họ suýt phát bệnh tim. Chắc từ đó con bé hận theo dây chuyền?”]
Hạ Trúc lặng người nhưng chuyện ấy liên quan gì đến Thang Thiến?
Chưa kịp nghĩ hết mối quan hệ ngang dọc, tin nhắn của Hứa Mặc lại tới tấp.
[“Nếu thấy không khí gượng gạo thì lên tầng 66 nhé? Anh xong việc sẽ đưa em đi Disneyland.”]

Bình Luận (0)
Comment