Chương 38

Lâm Mục Tắc thoáng thấy Hạ Trúc liền câm như hến, cứ như lời đề nghị ban nãy chẳng phải do anh ta buột miệng nói ra vậy.
Anh ta chột dạ chỉ về một phòng làm việc bên trong, ra hiệu Hứa Mặc đang ở đó.
Hạ Trúc giơ tay làm động tác cảm ơn, bình thản vòng qua khu vực chung, dừng trước cánh cửa gỗ óc chó, giơ khớp ngón tay gõ tượng trưng hai cái.
Ngay khoảnh khắc Hạ Trúc cất tiếng, Hứa Mặc đã biết cô tới; thoáng liếc động tĩnh bên ngoài, giữa mày ẩn ẩn đau đầu.
Không thể để Hạ Trúc lẫn với Lâm Mục Tắc được, dễ bị hư hỏng theo anh ta lắm.
“Vào đi.”
Được anh cho phép, Hạ Trúc quay đầu giơ ngón cái với Lâm Mục Tắc, rồi không kìm được mà lách nhanh vào trong.
“Rầm.”
Cửa phòng bị cô đóng chặt khít, Lâm Mục Tắc định hóng hớt chút tin tức, kết quả ăn ngay một gáo nước lạnh.
Nghe tiếng đóng cửa đậm mùi cáu kỉnh ấy, Hứa Mặc ngẩng đầu quét mắt nhìn Hạ Trúc, đẩy chiếc laptop ra, nhàn nhạt hỏi: “Chỉ vì một câu của cậu ta mà giận à?”
Hạ Trúc bỗng thấy chột dạ. Cô vốn tính vin vào câu nói đó để phát hỏa, vậy mà bây giờ bị Hứa Mặc l*t tr*n ý đồ, cô còn mượn cớ thế nào nữa.
Tựa như đoán đúng mấy toan tính nho nhỏ trong bụng cô, Hứa Mặc hơi hất cằm, uể oải hỏi: “Câu đó… là anh nói à?”
Hạ Trúc: “Không phải.”
Hứa Mặc ừ một tiếng, hỏi tiếp: “Anh đã trả lời cậu ta chưa?”
Hạ Trúc cứng miệng: “Chưa kịp thôi.”
Chứ nếu không phải em tới ngay cửa, ai biết anh có gật đầu, gọi vài em trẻ đẹp tới cho đông vui không?
Hứa Mặc đọc sạch chữ trên mặt cô, hừ lạnh một tiếng, vạch trần thẳng thắng: “Còn dám nói lý lẽ nữa hả?”
“Nếu anh thật sự có ý đó, anh còn để lại lời nhắn bảo em lên tầng 66 tìm anh sao?”
Hạ Trúc bĩu môi, lầm bầm: “Ai biết được anh có ý gì hay không. Biết đâu cố tình diễn cho em xem.”
Văn phòng yên ắng, từng chữ của cô chui trọn vào tai anh. Hứa Mặc cau mày, khó chịu: “Chúng ta nói chút gì đó cho có lý đi được không? Đừng nói nó chỉ là một dấu hiệu, cho dù có thật đi chăng nữa, cũng chẳng liên quan gì đến anh.”
“Anh có ngốc cũng không đến mức ngốc ngay trước mặt em.”
Hạ Trúc biết mình đuối lý, nhưng lại không chịu xuống nước: “Sao lại không liên quan đến anh?”
“Anh mà ngốc, thì em chẳng phải ngốc chết rồi à.”
Hứa Mặc liếc cánh cửa đang đóng chặt, lạnh giọng chốt hạ: “Lâm Mục Tắc, lăn vào đây cho tôi.”
Lâm Mục Tắc đang dán tai ở cửa nghe vậy giật bắn, vội vuốt lại mái đầu rối, hắng giọng một cái, giả bộ thản nhiên đẩy cửa vào, cười hề hề: “Ơ, hai người đều ở đây à.”
“Chuyện của hai người, tôi đứng đây không hợp lắm nhỉ?”
“Hay là lát nữa tôi quay lại?”
Anh ta vừa toan chuồn, Hứa Mặc cái tên “Diêm Vương sống” này liền buông gọn một câu: “Cậu thử đi xem.”
Giọng điệu đe dọa gần ngay trước mắt, cho dù có mười cái gan anh ta cũng không dám bước đi.
Lâm Mục Tắc vừa mới bước ra thì lại rụt chân lại, cười ngượng ngùng, nói với giọng nịnh nọt: “Có chuyện gì vậy? Giữa trưa mà nổi giận, sắp đến giờ ăn rồi, để tôi đi tìm người đặt món nhé?”
Hứa Mặc chỉ liếc qua một cái, Lâm Mục Tắc lập tức im bặt.
Lâm Mục Tắc cầu cứu nhìn về phía Hạ Trúc, ra hiệu cho cô cứu mình, nhưng Hạ Trúc cũng bị khí thế của Hứa Mặc dọa cho không dám lên tiếng.
Nhưng mà nếu nói cho cùng, Lâm Mục Tắc cũng đáng đời thôi?
Nghĩ đến đây, Hạ Trúc lập tức cảm thấy yên tâm, khẽ nhếch môi, từ từ chuyển ánh mắt đi, tránh xa nơi có hỏa lực tập trung.
Lâm Mục Tắc thì cười tươi trên mặt, nhưng trong lòng lại chửi thầm người như Hạ Trúc thật không có nghĩa khí. Anh ta sờ sờ sau gáy, giải thích với giọng thiếu tự tin: “Tôi chỉ đùa thôi, không đến nỗi như vậy đâu.”
Hứa Mặc cũng không nghĩ nhiều, chỉ khẽ nhếch môi, quyết đoán nói: “Hai người bớt liên lạc riêng với nhau đi.”
Lâm Mục Tắc thắc mắc: “Tại sao?”
Hạ Trúc không hiểu: “Dựa vào đâu mà nói vậy?”
Hứa Mặc đứng dậy, ánh mắt lướt một vòng qua cả hai, cuối cùng dừng trên người Lâm Mục Tắc, hờ hững hỏi: “Cần tôi phải nói lý do không?”
Lâm Mục Tắc là ai chứ, kẻ từng đi ngang vườn hoa mà không vướng bụi trần, nghe cái hiểu ngay. Anh ta ho nhẹ một tiếng, phụ họa: “Tiểu Hạ, xin lỗi nhé. Đừng thấy chúng tôi là cổ đông mở công ty chung mà nhầm, nói thẳng ra thì cậu ấy mới là sếp lớn.”
“Chậc, lệnh của sếp lớn sao dám cãi. Nhưng Tiểu Hạ ơi, tình nghĩa chúng ta dài lâu, cô chỉ cần khẽ gọi, tại hạ lên núi đao, xuống biển lửa cũng theo.”
Bảo sao cái miệng Lâm Mục Tắc trơn tru thế, tới nước này còn muốn vớt chút thiện cảm của Hạ Trúc.
Mà khổ nỗi Hạ Trúc lại mềm lòng, nghe mấy câu ấy là xao xuyến, chốc lát đã tự trách mình vì vừa rồi “thấy chết không cứu” đến ba giây, rồi mỉm cười nói: “Anh Mục Tắc, tôi xin nhận tấm lòng.”
Mới mấy phút mà đã “anh Mục Tắc” rồi ư?
Lâm Mục Tắc lờ mờ cảm thấy trên đỉnh đầu có một tia nhìn chết chóc quét qua, vội lia mắt nháy Hạ Trúc một cái, không đợi Hứa Mặc nắm thóp, chuồn lẹ: “Ờm… tôi còn chút việc. Tôi đi trước, đi trước đây.”
Nói xong, anh ta quay đầu phắn mất, để lại một cái bóng lướt như gió.
Hạ Trúc thấy vậy, không nhịn được mà giơ ngón cái lên cho Lâm Mục Tắc, người này biết nhún nhường, đúng là nhân tài.
Hứa Mặc không biết từ lúc nào đã đứng gần đó, đứng bên cạnh cô, cười như không cười hỏi: “Người ta đã đi xa rồi, còn nhìn gì nữa?”
Hạ Trúc hoảng hốt, ôm ngực chỉ trích: “Anh đi mà không phát ra tiếng, làm em sợ chết khiếp.”
Hứa Mặc cười lạnh một tiếng, phán: “Em tưởng cậu ta tốt đẹp lắm à? Nếu thật là người tử tế, thì cô nàng tóc vàng mắt biếc đó đã chẳng phải sáng sớm dậy mà không thấy bóng dáng cậu ta đâu.”
Điểm rơi của Hạ Trúc lại lạc quỹ đạo. Cô trừng anh một cái, kéo dài từng chữ: “Tóc vàng, mắt biếc đó hả?”
“Sao, anh cũng thích kiểu đó hả? Có cần em nhường ngôi, giới thiệu cho anh vài em Mỹ, mấy em Nga kiểu ‘tóc vàng mắt biếc’, với cả mấy cô nàng Pháp xinh đẹp không?”
Thật là mất mặt.
Thôi, hôm nay anh cũng đã quá tự mãn rồi.
Biết mình lỡ lời, Hứa Mặc rũ thấp mi mắt, kín đáo lái sang chuyện khác: “Em đói chưa? Ra ngoài ăn chút gì đó nhé?”
Hạ Trúc hừ lạnh: “Cảm ơn lời mời, tức no rồi.”
Hứa Mặc khựng một nhịp, bình tâm lại, nghiêm giọng đúng điệu: “Giận quá không tốt cho sức khỏe đâu.”
Hạ Trúc đang tính cãi thêm hai câu, Hứa Mặc liền thừa lúc chen vào: “Ăn xong theo anh đến thăm một vị trưởng bối.”
Nhắc tới chuyện đứng đắn, cơn tức của Hạ Trúc lập tức xuôi. Cô nghiêng đầu liếc anh, thuận miệng hỏi: “Ai vậy?”
Hứa Mặc khẽ nhíu mày: “Thầy của Văn Cầm, hình như họ Chu.”
“Ồ.” Hạ Trúc do dự: “Em đi… có ổn không?”
Hứa Mặc xem nhẹ, giọng dửng dưng: “Có gì mà không ổn?”
Vậy được, đi thì đi thôi.

Lâm Mục Tắc đúng là biến mất thật rồi.
Ban đầu Hạ Trúc còn có lòng rủ anh ta đi ăn, đến tận văn phòng tìm thì người đã chẳng thấy đâu.
Cô nhắn WeChat, bên kia đáp ngay, giọng còn đầy cảnh giác: “Tiểu Hạ, tôi tạm tránh điều tiếng đã. Đợi gió lặng rồi hẵng liên lạc nhé.”
Hạ Trúc: “…”
Cô chỉ rủ đi ăn thôi chứ đâu phải liên lạc bí mật của tổ chức ngầm, làm gì căng như thế.
Đúng là dở hơi.
Hạ Trúc bực bội tắt điện thoại, quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn bình thản như không, nghiến răng hỏi: “Rốt cuộc anh với Lâm Mục Tắc quen nhau thế nào?”
Hứa Mặc còn nghiêm túc nghĩ mấy giây, lại không xác định được lần đầu gặp là khi nào: “Bạn học đại học? Bạn cùng phòng?”
Sau này Hạ Trúc hỏi lại Lâm Mục Tắc, đối phương ơ một tiếng, rồi tóm gọn quan hệ hai người rất chuẩn: “Đại học thì học cùng một trường, thạc sĩ lẫn tiến sĩ cũng cùng một trường. Giữa chừng từng ở chung nửa năm, tính là nửa bạn cùng phòng đi. Quan trọng không phải thế, quan trọng là chúng tôi chí hướng tương đồng, định mệnh làm bạn đó.”
Hạ Trúc: “…”
Hôm đó tâm trạng đang tốt, cô từ chối đề nghị ra nhà hàng, mở app đặt mấy món, còn tiện tay tự thưởng một phần KFC.
Ở Bắc Kinh cô hiếm khi có cơ hội ăn đồ mang về, một là bà cụ không cho phép, hai là trong nhà có giúp việc, chỉ cần không ở đoàn phim, không đến lượt cô kén cá chọn canh đặt đồ ăn.
Hứa Mặc cũng biết nhà cô quản nghiêm, nên lần này nuông chiều cô một phen.
Hạ Trúc rảnh rỗi đi dạo một vòng công ty mới, trông cũng khá rộng. Có bốn phòng làm việc riêng, một phòng họp lớn, thêm khu làm việc chung cỡ hai trăm mét vuông, khoảng hai chục chỗ ngồi mà giờ chưa có một bóng nhân viên.
Nhớ tới lời Lâm Mục Tắc, cô vẫn không nhịn được hỏi: “Công ty chỉ có anh với Lâm Mục Tắc à? Không có một nhân viên nào luôn?”
Hứa Mặc khựng lại, giải thích ngắn gọn: “Vài hôm nữa tuyển. Trợ lý của anh đang ở Bắc Kinh, lần sau điều cậu ấy về đây trông coi.”
Nhắc tới trợ lý, Hạ Trúc lập tức nhớ tới một người, ngạc nhiên chớp mắt: “Anh Cảnh Du? Anh ấy về nước rồi à?”
Người Hạ Trúc nói là Đoạn Cảnh Du, anh họ xa của Hứa Mặc, mấy năm trước được Văn Cầm tài trợ ra nước ngoài du học.
Hai năm Hứa Mặc ở Mỹ, Đoạn Cảnh Du vẫn theo sát; sau Hứa Mặc về nước, Đoạn Cảnh Du ở lại xử lý nốt công việc dang dở, đến giờ mới rảnh tay.
Từ lúc nhận lời khởi nghiệp chung với Lâm Mục Tắc, Hứa Mặc thiếu người mình tin tưởng, bèn chuẩn bị gọi Đoạn Cảnh Du về nước, giờ chỉ là đi theo kế hoạch. Chỉ là những điều này, anh không tiện nói với Hạ Trúc.
Hứa Mặc dời mắt, nhàn nhạt: “Mới về Bắc Kinh hai hôm trước.”
Hạ Trúc không nghĩ nhiều, chỉ cảm khái: “Cũng lâu lắm rồi em chưa gặp anh Cảnh Du.”
Trên bậu cửa sổ đặt một chậu cây xanh, cô nhìn những chiếc lá được chăm khéo, khẽ hỏi: “Tại sao anh lại chọn khởi nghiệp ở Thượng Hải, mà không phải ở Bắc Kinh?”
Câu hỏi bị anh giao hàng chen ngang. Hứa Mặc cũng chưa kịp đáp, anh đứng dậy ra cửa nhận túi đồ, nói cảm ơn, rồi quay vào gọi Hạ Trúc: “Ăn trước đã.”
Hạ Trúc lén chui vào phòng họp nghiêm trang, kéo ghế ngồi xuống, mở hết các hộp đồ đặt trên bàn. Cô giữ lại phần KFC cho mình, đẩy số còn lại về phía Hứa Mặc, để anh ăn một mình.
Hứa Mặc khẽ nhíu mày: “Chỉ ăn mỗi hamburger sao?”
Hạ Trúc cắn một miếng gà kẹp, cười gật: “Một cái là đủ rồi.”
Hứa Mặc lướt qua gương mặt rạng rỡ mãn nguyện của cô, thản nhiên phán: “Một năm nhiều nhất năm lần.”
Hạ Trúc ngơ ngác: “Cái gì?”
Hứa Mặc lạnh lùng vô tình bổ sung: “Một năm nhiều nhất được ăn năm lần KFC.”
Hạ Trúc: “…….”
Nhìn mặt là biết trong bụng cô đang chửi dữ dội lắm.
Hứa Mặc làm như không thấy, xé bao đũa dùng một lần, bưng hộp cơm nhựa, cúi đầu im lặng ăn.
Anh ăn uống rất lịch sự, không phát ra tiếng động nào, dáng vẻ cũng rất ưu nhã.
Hạ Trúc ấm ức cắn thêm miếng đùi gà, lầu bầu một câu: “Độc tài!”

Buổi chiều, Hứa Mặc đích thân chuẩn bị quà để đến thăm vị trưởng bối ấy.
Địa điểm là một căn biệt thự tư nhân gần đường An Phúc, Hạ Trúc cũng phải đến khi gặp người mới biết, vị trưởng bối này là một bậc thầy Kinh kịch lừng lẫy một thời.
Khi danh tiếng ở độ rực rỡ nhất, vé xem kịch của bà đúng là “một tấm vé khó mà có được”.
Giờ tuy tóc đã bạc phơ, nhưng tinh thần vẫn quắc thước; chỉ cần nghe giọng ca còn ngân, vẫn lờ mờ thấy dáng vóc năm xưa.
Căn biệt thự rộng lớn chỉ có một cụ bà và một người giúp việc trạc bốn mươi tuổi, cụ bà đã già, không còn nhận ra người, nhưng Hứa Mặc vẫn tỏ ra vô cùng kính trọng, mấy lần nhắc lại mục đích đến đây.
Vừa hay tin anh là vì ai mà đến, cụ bà bỗng hất mi mắt nhăn nheo, bật dậy khỏi ghế nằm ngoài vườn, dứt khoát đập vỡ chiếc ống điếu bằng ngọc trong tay, lạnh giọng hỏi: “Sao Văn Cầm không tự đến? Không còn mặt mũi gặp bà à?”
“Trừ khi bà chết, bằng không cả đời này bà cũng không tha thứ cho những việc năm ấy Văn Cầm đã làm!”
Ngày trẻ, Văn Cầm là đệ tử của cụ bà, cũng là át chủ bài trong tay cụ bà. Cụ bà vốn tưởng sẽ rèn được một đệ tử chân truyền thế hệ thứ hai, ai ngờ Văn Cầm lại bỏ dở tiền đồ đang mở rộng, quyết bước vào hôn nhân, từ đó không hát nữa, chỉ chuyên tâm vun vén gia đình.
Cụ bà giận đến nghiến răng, tuyên bố với ngoài rằng từ nay không nhận đồ đệ, cũng cắt đứt quan hệ với Văn Cầm.
Hai mươi năm qua, hai người chưa hề qua lại. Mỗi lần Văn Cầm nhờ người mang lễ đến, đều bị cụ bà từ chối ngay trước cổng.
Hứa Mặc biết đôi chút nội tình. Anh hiểu được lựa chọn ngày ấy của Văn Cầm, cũng thông cảm cho nỗi uất của cụ bà; bởi vậy anh im lặng, không dám có nửa phần thất lễ.
Hạ Trúc thì bị khí thế chất vấn đột ngột của cụ làm cho hoảng, khẽ lùi nửa bước mà không lộ vẻ.
Trầm ngâm một thoáng, Hứa Mặc cúi thấp người, ngồi xuống nhặt những mảnh ống điếu bị đập vỡ, cẩn thận đặt lên bàn trà, kính cẩn thưa: “Bao năm qua, bà ấy vẫn luôn nhớ thương cụ.”
“Chuyện năm xưa, khi chúng cháu còn nhỏ, chưa hiểu rõ ngọn ngành, mong cụ rộng lòng bỏ qua.”
“Người ta đã ký thác, cháu xin làm cho trọn. Xin cụ nguôi giận, đừng để bụng lời của kẻ hậu sinh.”
Từ căn biệt thự nhỏ đi ra, bầu trời đột nhiên lất phất mưa bay.
Hạ Trúc ngồi ở ghế phụ, cửa kính xe không đóng hết, mưa thu theo khe hở luồn vào, vương trên mặt cô, lành lạnh.
Hứa Mặc lái xe chậm rãi đi vào trục đường chính, cảm xúc trên mặt không rõ ràng.
Hạ Trúc thấy tâm trạng anh không tốt, quay đầu, xòe lòng bàn tay ra, để mặc những hạt mưa li ti rơi vào.
Màn mưa dần dần bao trùm cả thành phố, như thể có một tấm màng nhựa phủ trên đầu, không tài nào nhìn rõ ngọn núi xa hơn.
Cảm được không khí nặng nề trong khoang xe, đến ngã tư đèn đỏ tiếp theo, Hạ Trúc mới tranh thủ được một khe thở. Cô nghiêng đầu nhìn gương mặt đang căng thẳng của Hứa Mặc, những lời ấp ủ suốt quãng đường rốt cuộc bật thành tiếng: “Năm đó dì Văn từ bỏ việc học…”
Chưa kịp nói hết, Hứa Mặc đã cắt lời: “Vì anh.”
Sắc mặt Hạ Trúc khựng lại.
Đoán là thế, nhưng đến lúc nghe chính miệng anh thừa nhận, vẫn thấy chênh vênh khó tả.
Hứa Mặc khẽ cười bất lực, nét mặt lại nhạt đến vô cùng: “Bố mẹ đột ngột hi sinh, cục diện hai nhà họ Văn và họ Hứa đổi thay dữ dội, có quá nhiều việc chờ người đứng ra kết lại.”
“Bà ngoại, anh, và dì út, người thì đã già, người thì còn nhỏ. Mà dì út, với thân mình mảnh mai, đã gánh vác sự biến động lớn của nhà họ Văn, giữ cho được phần gia nghiệp ít ỏi còn lại.”
“Bà ngoại anh chỉ có hai người con gái là mẹ và dì út, làm sao chống nổi sự tính toán hiểm độc của người ngoài. Vậy mà một người đàn bà yếu đuối như dì lại ôm hết vào mình.”
“Bà ngoại quá đau buồn mà qua đời, dì út còn chưa kịp khóc cho trọn, đã phải tính đường cho tương lai của anh. Và bước đầu tiên chính là rời bỏ Kinh kịch mà dì yêu thích, gả vào nhà họ Hứa.”
“Là vì anh. Vì anh mà dì mới từ bỏ.”
Nói đến đây, giọng anh trầm hẳn, như khàn đi: “Những tiếng mắng kia, lẽ ra nên để anh gánh.”
Đi được nửa đường, Hứa Mặc bỗng tấp xe vào lề, mặt tái đi: “Hạ Trúc à, anh hơi mệt. Em lái một đoạn nhé.”
Hạ Trúc sững một chút, không nói gì, tháo dây an toàn, đổi chỗ với anh.
Trong khoang xe khép kín, Hứa Mặc nhắm mắt lại, giọng mang theo mỏi mệt: “Chạy chậm thôi, không vội.”
Hạ Trúc nhìn anh bằng ánh mắt xót xa, muốn an ủi vài câu mà không biết bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng cô hiểu lời Chu Tứ nói: “Hứa Mặc không giống chúng ta” nghĩa là thế nào.
Cuộc đời anh gánh vác quá nhiều thứ, định mệnh không cho phép anh sống theo ý mình.
Có lẽ trong hai mươi chín năm qua, điều duy nhất mà anh có thể làm theo ý muốn chính là từ bỏ tất cả ở Bắc Kinh, rời xa để đến Mỹ xây dựng sự nghiệp của riêng mình.
Một người mà ngay cả bản thân cũng không tự do, thì làm sao có thể nói đến tình yêu?

 

 

Bình Luận (0)
Comment