Chương 45

Hạ Trúc không biết phải diễn tả cảm giác lúc này thế nào.
Cô mở to mắt nhìn khi Hứa Mặc tự tay mở chiếc hộp nhẫn màu trắng bằng vải nhung mà nhà thiết kế đang cầm, từ trong đó lấy ra một chiếc nhẫn đính viên ngọc bích Kashmir 10 carat tuyệt đẹp.
Màu sắc của viên ngọc bích thật tinh khiết, với sắc xanh đậm hòa quyện chút tím, mang lại cảm giác như nhung, quyến rũ và sâu thẳm như đại dương.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hạ Trúc đã cảm thấy đẹp, đẹp đến nghẹt thở, cái nhìn thứ hai lại thấy giá trị, giá trị đến mức khó mà ước lượng.
Nói sao nhỉ, sự ngạc nhiên và xúc động cùng lúc dâng trào, cô che miệng lại, nhất thời không biết nên biểu lộ cảm xúc ra sao.
Hứa Mặc thì lại bình tĩnh, anh tháo nhẫn ra, nắm lấy tay phải của cô, cúi đầu từ từ đeo vào ngón áp út của cô.
[*Theo quan niệm truyền thống tại Trung Quốc, cô dâu thường đeo nhẫn cưới ở tay phải, chú rể ở tay trái; tuy vậy, cách đeo có thể thay đổi theo vùng miền và thói quen hiện đại.]
Không hẳn là một màn cầu hôn chính thức, nhưng đủ khiến Hạ Trúc nghèn nghẹn vì xúc động.
Có câu hát gì đó nhỉ?
“Trên nền đất ẩm, cơn mưa rào, em men theo bờ rìa nỗi nhớ anh mà chơi đùa.”
Được rung động vì một người như vậy, có lẽ đã là một điều may mắn.
Khoảnh khắc chiếc nhẫn chạm vào da, đầu ngón tay mát lạnh, cổ họng cô như mắc lại một thứ mềm mềm khó gọi tên; lúc đầu nhìn chưa quen, đeo thêm một lúc lại thấy vừa mắt lạ thường.
Thấy cô ngẩn ngơ, Hứa Mặc khẽ nhếch môi, cười hỏi: “Đẹp không?”
Hạ Trúc gật đầu lia lịa, mê mẩn v**t v* viên sapphire sâu thẳm kia, đáp không chút do dự: “Đẹp lắm ạ.”
Hứa Mặc đút tay vào túi, giọng lười biếng: “Đẹp thì cứ đeo thôi.”
Giây phút đó, anh đẹp trai đến muốn rớt tim.
Quả thật, sức hấp dẫn của đàn ông thể hiện qua công việc và việc chi tiền cho phụ nữ, sức hút này được phóng đại vô hạn, không hề giảm giá trị chút nào.
Rời khỏi studio của nhà thiết kế, Hạ Trúc đi đường mà mắt chẳng rời chiếc nhẫn.
Không cẩn thận đụng ngay vào cây hòe bên lề đường, đau đến nhe răng nhăn mặt, nước mắt lưng tròng. Hứa Mặc đi trước nghe tiếng động, ngoảnh lại thấy cô ôm trán đỏ ửng mà hít vào, bèn dừng chân, nhíu mày: “Đi mà không nhìn đường à?”
“Ngốc rồi hả.”
Hạ Trúc cảm thấy có lỗi, chỉ biết bĩu môi không nói gì.
Hứa Mặc thở dài bất lực, ném chìa khóa xe cho cô, bảo cô vào xe đợi hai phút. Anh quay đầu chui vào đám đông, chẳng bao lâu đã mất hút giữa biển người.
Lúc xuất hiện lại, trong tay anh là túi nhựa in logo một hiệu thuốc, bên trong có hai chai xịt Vân Nam Bạch Dược.
Hạ Trúc ngồi ghế phụ buồn chán lướt Weibo, lướt lướt thế nào lại thấy Hứa Lâm vừa cập nhật.
Bài mới nhất được đăng vào ngày 26 tháng 10, có hai bức ảnh mới, Hạ Trúc mở ra xem kỹ, phông nền là một phòng VIP của một club nào đó, một bức là bàn đầy chai rượu chưa mở, bức còn lại là góc nghiêng tự mãn của hắn ta.
Có vẻ như khoảng thời gian ngồi tù ngắn ngủi không khiến hắn ta rút ra bài học, sau khi ra ngoài, hắn ta vẫn tiếp tục ăn chơi, sa đà vào cuộc sống xa hoa, vui vẻ không ngừng.
Hứa Lâm ra rồi sao? Cuối cùng ai đã bảo lãnh nhỉ?
Hạ Trúc nhìn ảnh mấy lần, thầm ngẫm nghĩ.
Chưa kịp nghĩ thông, Hứa Mặc đã tới cạnh xe, mở cửa ngồi vào ghế lái.
Khoang xe vốn rộng thoáng bỗng chốc trở nên chật hẹp. Hạ Trúc ngửi mùi hương thoang thoảng trên người anh, đặt điện thoại xuống, liếc chai xịt Vân Nam Bạch Dược anh vứt ở hộp tựa tay, nhất thời không biết có nên mở miệng hay không.
Hứa Mặc chưa vội khởi động xe. Anh mở nắp, nghiêng người tới gần, lòng bàn tay ấm áp phủ lên mắt cô, rồi chĩa vào trán cô xịt mấy cái thật nhẹ.
Hạ Trúc không nhìn thấy gì, nhưng tai cô lại rất nhạy, tiếng vải ma sát, hơi thở nhẹ nhàng, âm thanh của sương mù đều lọt vào tai cô, khiến hàng mi cô ngứa ngứa rung rung.
Chỉ trong vài giây, nhưng Hạ Trúc cảm thấy thời gian trôi qua thật dài, từng phút từng giây đều như tra tấn.
Không biết đã qua bao lâu, mắt cô cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng, Hứa Mặc lùi lại, bỏ bình xịt vào túi nhựa, nhẹ nhàng nói: “Xong rồi.”
Hạ Trúc chớp mắt, nghiêng đầu nhìn vào gương chiếu hậu, chỉ thấy chỗ trán bị va đập đỏ ửng, sương mù vẫn chưa khô, giống như vừa bị mưa ướt, tóc thì dính chặt vào da đầu.
Cô khẽ kéo mấy sợi tóc, thu mắt về, bèn kiếm chuyện: “Giờ mình đi đâu?”
Hứa Mặc nghiêng qua, giọng nhàn nhạt: “Đánh bài không? Bên anh Chu Tứ đang thiếu người.”
Ba chữ “Anh Chu Tứ” sao nghe cứ lạ lạ?
Hạ Trúc “ừ” một tiếng, chẳng thấy có gì: “Đi chứ. Lâu rồi không gặp anh Chu Tứ, nhớ quá đi.”
Hứa Mặc liếc cô một cái, nhẹ như không: “Gọi một tiếng anh Hứa Mặc nghe thử xem nào?”
Hạ Trúc khựng, nghiêm túc từ chối: “Không gọi.”
Hứa Mặc: “…”
Khóe môi anh kéo lên một cách khó tả, lên giọng hờn dỗi: “Gọi anh Chu Tứ trơn tru thế, gọi anh một tiếng anh Hứa Mặc lấy mạng em à?”
“Nào, nói một lý do anh nghe thử.”
“Nếu không có lý do, anh quăng em giữa đường đấy, tin không?”
Hạ Trúc cắn môi, lườm anh một cái đầy khó ở: “Cần gì lý do, không muốn gọi thì không gọi thôi.”
Hứa Mặc cười lạnh: “Anh với em ai lớn tuổi hơn?”
Hạ Trúc không cần nghĩ: “Tất nhiên là anh rồi.”
Hứa Mặc “ồ” một tiếng, hỏi tiếp: “Em gọi Chu Tứ là gì?”
Hạ Trúc: “Anh Chu Tứ.”
Hứa Mặc: “Còn anh?”
Hạ Trúc: “Hứa Mặc!”
Hứa Mặc hoàn toàn không biết nói gì, chán ghét mà không thèm nhìn.
Hạ Trúc coi như hiểu người này vòng vo thế cũng chỉ muốn cô gọi “Anh Hứa Mặc” thôi, nhưng nào dễ vậy.
Cô chống cằm, lén lút quan sát người đang tức giận, cố tình hỏi: “Anh rất muốn em gọi anh là anh Hứa Mặc à?”
Hứa Mặc vẫn lái xe, đến cả một cái liếc mắt cũng keo kiệt, chỉ thản nhiên sửa lời: “Từ rất muốn dùng cho anh thì không hợp lý lắm.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng tỏ vẻ ngẫm nghĩ, cười híp mắt: “Vậy là anh có muốn em gọi là anh Hứa Mặc không?”
Hứa Mặc khẽ cười, nhìn thấu cô trong một giây: “Sao? Em muốn gọi à?”
Ánh mắt Hạ Trúc lóe sáng, tinh quái: “Không phải là không thể. Nhưng em có điều kiện.”
Hứa Mặc im nửa nhịp, hỏi: “Điều kiện gì?”
Hạ Trúc đưa ngón tay gõ gõ kính cửa, nảy ra ý: “Anh gọi em một tiếng ‘chị gái’ nghe thử xem nào.”
“…”
Hứa Mặc suýt thì bật cười vì tức. Anh nén cơn giận lại, lạnh lùng liếc cô nàng đang mơ mộng viển vông cảnh mình kêu “chị gái”, cười nhạt: “Em uống nhầm nước rồi hả?”
Hạ Trúc “xì” một tiếng, không nhịn được biện bạch: “Chỉ có quan lại mới được đốt lửa, còn dân thường thì không được thắp đèn đúng không? Anh bảo em gọi anh là anh Hứa Mặc, thì em bảo anh gọi em là chị gái có sao đâu.”
“Đôi ta chẳng phải kẻ tám lạng người nửa cân à. Với lại, ai lỗ ai lời chưa biết. Đây là… ‘tình thú’ hiểu không? Các đôi yêu nhau thì khi chị khi em, đáng yêu biết mấy.”
“Thế em đi yêu người khác đi.”
“…”
Hứa Mặc không muốn tiếp tục nói chuyện với cô, chỉ khẽ xoa xoa trán, rồi mở định vị đi đến địa điểm tiếp theo.
Suốt quãng đường Hạ Trúc nói gì anh cũng mặc kệ, rõ ràng là có dấu hiệu tức giận.
Lúc này cô mới nhận ra mình đùa quá trớn.
Xe dừng trước cửa câu lạc bộ, nhân viên giữ xe tiến tới. Hứa Mặc xuống xe, ném chìa khóa cho cậu ta, vừa gọi điện vừa sải bước đi thẳng vào trong.
Thấy thế, Hạ Trúc xách túi vội vàng đuổi theo.
Bước qua đại sảnh lộng lẫy, giẫm lên thảm đỏ êm ru, mãi đến cửa thang máy cô mới kịp bắt anh, anh vẫn đang nghe điện thoại.
Tới khi thang xuống tầng một, anh mới kết thúc cuộc gọi.
Hạ Trúc đứng cạnh len lén quan sát, thấy anh còn đang giận, cô rụt rè theo vào thang máy.
Thang máy chỉ có hai người, Hạ Trúc cố tình sáp lại gần, khuỷu tay khẽ cọ vai anh đôi cái, nũng nịu: “Giận rồi à?”
Hứa Mặc liếc nhìn cô một cái, đứng trong thang máy với tay trong túi, không thèm để ý đến cô.
Trong lòng Hạ Trúc cảm thấy lo lắng, sờ vào chiếc nhẫn trên tay mà không biết phải làm sao để dỗ dành.
Trước giờ cô cũng đâu thấy người đàn ông này nhỏ mọn như vậy, sao một chữ “chị gái” đã làm anh nổi giận rồi?
Chẳng lẽ… anh không muốn để cô lớn hơn à?
Thang máy “ting” một tiếng tới tầng năm, Hứa Mặc đã bước ra. Hạ Trúc nhắm mắt giậm chân một cái, mặt mày hoang mang đuổi theo, đưa tay kéo vạt áo anh, nhỏ giọng gọi: “Anh Hứa Mặc.”
Hứa Mặc khựng lại, quay phắt người, im lặng nhìn cô gái xấu hổ muốn độn thổ xuống đất.
Hành lang tối ấm, anh đút tay túi quần, uể oải hỏi: “Vừa nãy gọi gì cơ?”
Hạ Trúc chẳng hiểu ý, vẫn nhỏ giọng lặp lại : “Anh Hứa Mặc?”
Khóe mắt Hứa Mặc vương ý cười, nhìn cô như cười khẽ: “Không nghe rõ.”
Hạ Trúc hừ một tiếng, bèn nâng giọng hai bậc: “Anh Hứa Mặc! Anh Hứa Mặc! Thế được chưa?!”
Khóe miệng Hứa Mặc lướt qua một nét cười mờ nhạt, anh giơ tay xoa xoa đầu cô, nhịn cười: “Được rồi.”
Hạ Trúc: “…”
Có phải là cố tình không vậy?

Buổi tụ họp hôm nay do Chu Tứ đứng ra rủ rê, toàn người quen cả.
Hứa Mặc đảo mắt một vòng, liếc qua mấy gương mặt quanh bàn bài, có cả cặp vợ chồng Thẩm Hành, hai người vừa đi khảo sát nước ngoài về cũng có mặt trong phòng VIP, anh hơi ngạc nhiên.
Hạ Trúc đi theo Hứa Mặc vào trong, ánh sáng trong phòng VIP mờ mịt, lợi dụng lúc mọi người đang chú ý vào Hứa Mặc, Hạ Trúc lén lút tháo chiếc nhẫn trên tay ra và nhét vào túi.
Sau khi làm xong mọi thứ, Hạ Trúc không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, không biết rằng cảnh tượng này đã rơi vào mắt Hứa Mặc.
Anh vẫn giữ nụ cười ôn hòa, hai tay đút túi đứng nơi cửa, sắc mặt không đổi, ung dung ứng đối mấy câu chào hỏi trong phòng.
Thẩm Hành nửa năm nay không ở Bắc Kinh, thấy hai người một trước một sau cùng xuất hiện, bèn nửa đùa nửa thật: “Ô kìa, vừa gặp nhau dưới lầu à?”
“Tưởng hai người đoạn tuyệt luôn rồi chứ, không ngờ hôm nay lại tụ một chỗ.”
Thẩm Hành không nắm rõ chuyện năm xưa, chỉ biết hai người từng ầm ĩ một trận, đến mức các bậc trưởng bối trong đại viện nhắc đến đều thở dài, bảo là hai đứa, không biết đứa nào bướng hơn đứa nào.
Hồi đó anh ta từng gọi cho Hứa Mặc một lần, thái độ của Hứa Mặc cứng rắn, vừa nghe nhắc đến Hạ Trúc là cúp máy, ai xin xỏ hộ cũng vô ích.
Giờ trở về nước, bỗng thấy hai người họ cùng xuất hiện, Thẩm Hành cảm giác như thấy ma.
Theo lý mà nói, với tính cách cứng nhắc của hai người này, khó ai có thể nhượng bộ. Đặc biệt là Hứa Mặc, vốn đã nghiêm túc, khi liên quan đến vấn đề nguyên tắc thì càng không nhượng bộ chút nào.
Năm đó Hạ Trúc làm chuyện quá quắt như thế, ngay cả người ngoài như bọn họ cũng thấy hơi quá. Thứ nhất, làm như vậy quá mất mặt, thứ hai, chuyện tình cảm mà cô ấy lại tự tiện chen vào với tư cách là người thứ ba thì thật không hợp lý.
Dù gì cũng cùng một đại viện, cô em gái lớn lên trước mắt họ, lại thân với Khương Mai. Về sau Thẩm Hành lén điều tra, mới biết quãng thời gian ấy Hứa Mặc với cô họ Chu kia đã cơm không lành canh chẳng ngọt, chỉ là nguyên do không rõ.
Chỉ có điều, Hạ Trúc đã đẩy nhanh tiến trình này. Cái khiến Hứa Mặc tức giận là Hạ Trúc không thông qua anh, tự ý can thiệp vào chuyện của anh.
Bọn họ từ nhỏ đã sống dưới cái bóng và uy thế của người lớn, đến khi có chút bản lĩnh thì càng ghét bị sắp đặt.
Hạ Trúc bỗng cảm thấy rùng mình, nhận ra những người này đều đã sống cùng cô hơn hai mươi năm, mọi hành động của cô khó mà thoát khỏi tầm mắt của họ, chỉ cần lơ là một chút là sẽ bị phát hiện ra bí mật.
Hứa Mặc thì điềm nhiên. Bắt gặp ánh nhìn trêu chọc của Thẩm Hành, anh dịu giọng mà vẫn có sức nặng: “Chuyện này đã qua lâu rồi, có cần nhắc lại không?”
Vừa dứt lời, cả phòng lặng đi chừng hai phút, cuối cùng Chu Tứ mới cười cười bước ra hòa giải, nói rằng hai người họ đã làm hòa, không còn cãi nhau nữa.
Dù sao cũng là anh em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nói cười một chút là qua chuyện.
Một nhóm đàn ông tụ tập lại, nói chuyện toàn những chủ đề lộn xộn như cổ phiếu, thị trường. Hạ Trúc bị Thẩm Nghiên kéo lên bàn mạt chược, đối diện cô là Khương Mai, đã lâu không gặp.
Thấy cô ấy, Hạ Trúc mỉm cười, thân thiết hỏi: “Chuyến này thuận lợi chứ?”
Khương Mai vẫn điềm đạm như xưa. Cô nhìn Hạ Trúc từ trên xuống dưới, khẽ cười: “Cũng suôn sẻ. Còn cậu?”
Hạ Trúc bốc một quân, thong thả đáp: “Tớ cũng ổn lắm.”
Ngoài chuyện… kết hôn, thì chẳng thay đổi gì cả.
Hai người hiểu tính nhau, nói dăm câu liền chuyển chủ đề: “Phim sau hợp tác với đạo diễn Giang đúng không?”
Nhắc đến phim ảnh, Hạ Trúc thoải mái hẳn, cười tươi: “[Trác Quang Ký] là anh ta đạo diễn chính, tớ cũng vào đoàn làm trợ lý đạo diễn cho anh ta. À, cậu có muốn đóng phim không? Nếu cậu…”
Hạ Trúc chưa nói hết câu, Khương Mai đã kịp xua tay: “Thôi thôi, tớ rút khỏi giới này rồi. Sau này không đóng phim nữa.”
“Bây giờ cũng tốt rồi, không cần phải quay lại làm gì.”
Nghe vậy, Hạ Trúc không khuyên thêm, chỉ nói cuộc sống vẫn ổn là được.
Vận may của Hạ Trúc cực thảm, kỹ năng cũng dở, đánh ba vòng thua sạch sành sanh.
Đến cuối Thẩm Nghiên cũng chịu không nổi, ngoái sang gọi Chu Tứ đang ngồi sofa uống rượu tán dóc: “Anh Chu Tứ, anh qua xem bài giúp chị Hạ Trúc với, chị ấy đánh tệ quá!”
“Em không chịu nổi nữa rồi!”
Chu Tứ mải chuyện với Thẩm Hành về công ty công nghệ, nghe vậy bèn đá nhẹ Hứa Mặc, kẻ nãy giờ chẳng mấy nhập cuộc, ra hiệu bằng cái hất cằm: “Mau qua cứu tiểu tổ tông nhà cậu đi.”
Hứa Mặc lười biếng tựa vào sofa, vắt chân chữ ngũ, cất giọng: “Cậu mong một người thi toán được hơn một trăm điểm sẽ biết tính bài à? Không phải là mèo mù vớ phải chuột chết sao, tự tìm phiền phức thôi.”
Một câu bật ra, mấy cô gái ở bàn bài đồng loạt nhìn về phía Hứa Mặc, nhất là Hạ Trúc mắt u oán lườm anh, cố nén cảm giác muốn “mài dao mổ lợn”, nghiến răng: “Đừng quá đáng như vậy!”
“Em hơn trăm điểm thì sao?! Ảnh hưởng gì đến anh à?”
Thấy Hạ Trúc tức xì khói, Chu Tứ hả hê liếc ai đó đang ngồi ngay ngắn giả bộ nghiêm túc, cười híp mắt: “Chậc, câu này nói riêng thì được chứ đừng nói trước mặt Hạ Trúc nha.”
“Sao, quên vụ cá cược năm ấy rồi hả?”
Nhắc đến trận cá cược, Hạ Trúc tức muốn bốc hỏa, trừng kẻ đầu têu hai cái, mắng không phân biệt đối xử: “Anh Chu Tứ cũng đừng quá trớn. Lấy điểm thi đại học của em ra cá cược, còn là người không vậy!!”
Chu Tứ chột dạ, gãi sống mũi liên hồi đổ hết cho mưu kế tồi của Hứa Mặc, chẳng liên quan gì đến anh ta.
Hứa Mặc là người đùng một cái phải gánh cái nồi đen khổng lồ dù chưa kịp nói năng gì: “…”
Miệng chê Hạ Trúc đánh dở là thế, cuối cùng Hứa Mặc vẫn tách mình khỏi sofa, kéo ghế ngồi cạnh cô chỉ bài. Rõ ràng chuyện thân mật nhất hai người cũng làm qua rồi, vậy mà chỉ cần vô tình chạm khuỷu tay anh lúc bốc quân, tim Hạ Trúc đã đập rộn ràng, mặt nóng bừng. Nếu không phải phòng tối, e là tâm tư cô đã bị nhìn thấu từ sớm.
Thấy cô nhặt cây tứ vạn định đánh, Hứa Mặc vội ngăn: “Ngốc à? Dâng pháo cho người ta hả?”
Bàn tay Hứa Mặc chụp lấy tay cô, đặt quân bài về chỗ cũ. Chỉ vài giây thôi mà nhiệt độ trong lòng bàn tay anh như thiêu đốt da cô.
Cô sững người một lúc mới nghe rõ anh nói gì: “Đánh lá này.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, nghe lời nhặt đúng quân anh chỉ mà đánh.
Khương Mai nhìn thấy hai người thân mật, trong mắt thoáng qua một nét nghi hoặc; còn chưa kịp nghĩ kỹ đã bị ván bài trước mặt kéo về.
Đến lúc cô ấy ngước lên lần nữa, Hứa Mặc đã trở về chỗ cũ, vai tựa vào lưng ghế, gương mặt lười nhác. Anh cố ý kéo giãn khoảng cách với Hạ Trúc chừng nửa mét, trông vào chẳng đoán ra gì.
Vận bài của Hạ Trúc thực sự quá tệ, dù Hứa Mặc có cố gắng đến đâu cũng không cứu vãn được tình hình, chỉ có thể nói là thua ít hơn một chút trên con đường của kẻ thua, không thể thay đổi cục diện.
Vui nhất tất nhiên là Chu Tứ. Anh ta rảnh tay tạt qua liếc hai mắt, cười tươi như hoa: “Chậc, cậu oanh liệt trên thương trường thế kia, mà sao lên bàn bài chẳng thấy vẻ hùng dũng nữa?”
Hứa Mặc đẩy gọng kính, cười lạnh: “Cậu thử đi?”
“Tôi đã làm được đến mức này thì coi như sống lại từ cõi chết rồi.”
Nghe thế, Hạ Trúc quay sang lườm anh một cái đầy tủi thân, nhấn nhá từng chữ: “……Tệ đến thế cơ à?”
Hứa Mặc chỉ nhìn mặt bàn. Mọi thứ đều nói hết trong ánh mắt, lẫn chút giễu cợt nhàn nhạt tựa như: “Em nghĩ sao?
Hạ Trúc: “…”
Cũng chỉ là chơi cho vui, không cần thắng thua, chơi vài ván rồi kết thúc.
Cuộc nhậu đã kết thúc lúc mười giờ tối, Hứa Mặc đã uống không ít rượu từ Chu Tứ, ra khỏi câu lạc bộ mà đứng không vững.
Hạ Trúc từ chối sự tiễn đưa của Chu Tứ và mấy người khác, cố tình tìm lý do ở lại với Hứa Mặc đến cuối cùng mới đi.
Ra đến cửa, cô phát hiện điện thoại để quên trong phòng VIP. Nhét Hứa Mặc say khướt vào ghế phụ, cô quay lại lấy máy không ngờ chạm mặt người không nên gặp.
Đứng đợi thang máy, cô ngẩng lên liền thấy Hứa Lâm say mềm đang được một cô gái trẻ gắng gượng dìu đi.
Tư thế ấy hẳn là định lên khách sạn trên lầu.
“Ting.”
Thang máy tới tầng năm, Hạ Trúc bước vào, ngoái lại nhìn hai cái bóng dính sát nhau.
Cô gái không ôm nổi Hứa Lâm, mấy lần suýt ngã xuống đất, cuối cùng khó khăn lắm mới giữ được Hứa Lâm, nhưng lại bị hắn ta dựa vào tường hôn.
Hạ Trúc vừa lúc chạm ánh mắt với cô gái đang quay đầu lại, cô cảm thấy cô gái này có chút quen quen, nhưng nhất thời không đoán ra là ai.
Khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, cửa thang máy đã đóng lại, che khuất cặp đôi đó khỏi tầm nhìn của cô.
Trên đường về, Hứa Mặc cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều nhờ làn gió mát.
Anh chống tay lên trán, nghiêng mắt nhìn Hạ Trúc đang lái xe, thấy môi cô mím chặt, mày cau lại. Anh dịu giọng: “Không vui à?”
Hạ Trúc thở dài, do dự nói: “Hình như em vừa thấy Hứa Lâm.”
Sắc mặt Hứa Mặc hơi thay đổi, nhưng chỉ ngẩn ra một chút rồi nhanh chóng phản ứng lại.
Xoa ấn đường đang nhói, anh nhạt giọng: “Đừng để ý hắn, để anh xử lý.”

Bình Luận (0)
Comment