Chương 46

Đầu tháng Mười Một, Hạ Trúc chính thức vào đoàn phim.
Địa điểm quay ở Đôn Hoàng, chuyến bay mà Hạ Trúc đi trùng hợp với chuyến của Thang Thiến.
Trước khi đi, Hạ Trúc giao toàn bộ công việc của studio cho Chu Bạch quản lý. Hiện tại Chu Bạch cũng được tính là một trong những người phụ trách chính của studio. Studio lần lượt tuyển được hai ba người, vận hành kiểu studio nhỏ như vậy là tạm đủ dùng.
Trùng hợp thay, Hứa Mặc cũng phải bay sang Thượng Hải công tác, thời gian bay của hai vợ chồng gần như giống nhau, đều vào khoảng sáu giờ chiều, nên nhiệm vụ tiễn đưa được giao cho Hứa Mặc.
Ở Đôn Hoàng ít nhất cũng phải quay hơn một tháng, Hạ Trúc chuẩn bị hẳn hai va-li to mà vẫn thấy chưa yên tâm.
Hứa Mặc thấy cô định mang cả máy sấy tóc theo, nhíu mày nhắc nhở: “Có một số thứ có thể mua ở đó mà?”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, vỗ vỗ trán đứng dậy, sắp xếp lại, bớt đi những món không cần thiết. Tinh gọn xong xuôi, hai chiếc va-li vẫn chật ních.
Hứa Mặc cần mẫn giúp cô chuyển hành lý xuống gara, rồi cho vào cốp xe, sau đó lại lên lầu lấy hành lý của mình.
Hoa Tín dạo này đã vào guồng. Hiện đang đàm phán một dự án huy động vốn với một công ty, kinh nghiệm của Lâm Mục Tắc còn non, Hứa Mặc đành phải tự bay qua đích thân làm.
Trên đường ra sân bay, Hạ Trúc mềm nhũn tựa vào ghế nghịch điện thoại. Nhạc xe mở một ca khúc nhạc tình xưa, tên là [Chung Vô Diệm].
Cô chăm chú nghe một lúc, vừa hay đến câu.
[“Ai cam lòng soi rọi kẻ khác tựa vầng trăng kia
Làm kẻ hầu dâng cơm rót trà đó mới là sự thật tàn nhẫn
Đành để chàng nhìn thấu ý niệm này…”]
Cô bĩu môi, tầm mắt rời khỏi màn hình điện thoại, dừng trên người đàn ông đang lái xe. Bất kể xuất hiện ở đâu, Hứa Mặc cũng luôn là một thân âu phục cắt may chỉn chu; quần áo trong tủ quanh đi quẩn lại cũng chỉ bốn màu đen, trắng, xám, nâu. Lần này anh mặc len cổ tròn đen ở trong, khoác ngoài một chiếc áo măng-tô xanh bảo lam dài quá gối.
Khí chất nhã nhặn, nhìn bên ngoài chỉ tóm gọn lại là đẹp; thoang thoảng có chút mùi nam chính phim Hàn.
Chiếc măng-tô này là lúc Hạ Trúc đi dạo phố với Thang Thiến, vừa nhìn đã ưng, không nghĩ nhiều liền quẹt thẻ. Mang về nhà cô mới sực nhớ Hứa Mặc có khi sẽ không mặc.
Anh nhìn thấy áo thì không nói gì, nhưng trong mắt viết rõ mồn một “không thích màu này”. Hạ Trúc lúc ấy chỉ buồn chừng hai giây rồi quên bẵng.
Hôm nay bất ngờ thấy anh mặc, Hạ Trúc như phát hiện lục địa mới, đôi mắt hóa thành tia laser lia lia quét trên người anh.
Bị ánh nhìn của cô quấy rầy, Hứa Mặc rõ biết cô đang làm gì mà vẫn nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì à?”
Hạ Trúc nghiêng người khều khều kéo ống tay áo măng-tô của anh, cười mắt híp: “Không phải anh không thích sao? Sao lại mặc?”
Ánh mắt Hứa Mặc từ tốn rơi xuống những ngón tay trắng ngần đang nắm ống tay áo mình, bình thản đáp: “Thứ em tốn nhiều tiền mua, anh không mặc chẳng phải uổng phí à?”
Hiển nhiên câu trả lời ấy không dỗ được Hạ Trúc.
Cô tròn mắt: “Chỉ vậy thôi sao?”
Khóe môi Hứa Mặc khẽ nhếch, cố ý trêu: “Chứ còn gì nữa?”
Hạ Trúc nghiến răng “xì” một tiếng, ngồi phịch về ghế, quay đầu nhìn ra cửa sổ, mặc kệ anh.
Trên suốt quãng đường, ngoài tiếng hát bật rỉ rả từ dàn âm thanh, Hạ Trúc ban đầu còn muốn đọ hơn thua với anh, về sau nghe nhạc ngắm cảnh lại bất giác thấy lòng nhẹ đi.
Chợt nghĩ đến khả năng hai người sẽ xa nhau chừng một tháng, nơi đáy lòng cô dâng lên chút buồn. Cô mím môi, cố chấp nhìn thẳng phía trước, miệng hỏi: “Anh có đến đoàn làm phim thăm em không?”
Không ngờ cô hỏi vậy, Hứa Mặc sững người nửa giây, không trả lời thẳng mà đẩy ngược câu hỏi: “Em muốn anh đến không?”
Hạ Trúc liếc người đàn ông còn đang do dự, hừ một tiếng, miệng cứng: “Thích đến thì đến, không thích đến thì thôi.”
Hứa Mặc bật cười.
Anh khum tay che khóe môi, vừa cười vừa nói: “Xong việc rồi sẽ đến thăm em.”
Hạ Trúc nghe thấy một tia hy vọng trong lời nói ấy, nghiêng nửa người, đôi mắt đen láy sáng rỡ: “Vậy khi nào anh mới xong việc?”
Lần này thì Hứa Mặc bó tay thật. Phải một lúc lâu mới nói: “Phải xem tình hình bên Thượng Hải thế nào đã.”
Nghe ra anh nói thật lòng, Hạ Trúc “ờ” nhẹ, dù thất vọng cũng cố ý thả lỏng: “Anh cứ lo việc của anh đi, em chỉ nói vậy thôi.”
Đúng lúc xe chạy vào bãi đỗ sân bay, Hứa Mặc vòng hai vòng tìm được chỗ trống mới tắt máy.
Tháo dây an toàn xong, anh rốt cuộc cũng rảnh để nhìn cô. Thấy cô cũng đang thu dọn chuẩn bị xuống xe, Hứa Mặc bỗng nghiêng người lại gần, nắm lấy cổ tay cô, hạ giọng: “Anh sẽ tranh thủ thời gian để đến thăm em.”
Không hứa hẹn quá nhiều, nhưng bấy nhiêu cũng đã đủ.
Trong khoang xe kín bưng, hơi thở của Hứa Mặc bao bọc lấy cô, Hạ Trúc chỉ thấy khó thở.
Cô ngây ra tựa lưng vào ghế, ngước mắt nhìn gương mặt cách mình chỉ vài phân, theo bản năng nuốt khan.
Tiếng thở khẽ kia cô nghe rất rõ, rồi cũng nghe rõ anh cười hỏi:“Em có nhớ anh không?”
Cáo già!
Đừng có quá xảo quyệt!
Hạ Trúc nhất quyết không để anh đắc ý: “Không nhớ.”
Hứa Mặc khẽ cười, bỗng cúi xuống chạm một nụ hôn lên trán cô, phóng khoáng thừa nhận: “Em không nhớ, nhưng anh nhớ.”
Hạ Trúc bị chiêu này của anh làm cho chết đứng. Ngẩn ngơ mất năm giây mới hoàn hồn, đến khi kịp phản ứng, Hứa Mặc đã kéo hành lý từ cốp sau xuống.
Anh đứng trên bậc, nửa cười nửa không nhìn cô, tựa như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm khiến mình hài lòng.
Hạ Trúc “xì” một tiếng, sải bước lên, chủ động giúp anh san bớt đồ, xách luôn chiếc va-li 20 inch, không nói không rằng đi thẳng vào nhà ga.
Hai người không cùng cửa lên máy bay. Hứa Mặc đưa cô làm thủ tục ký gửi hành lý, rồi dẫn cô đi lối VIP vào thẳng phòng chờ hạng sang.
Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay. Hạ Trúc đi dạo hai vòng, nhờ nhân viên mang hai ly cà phê, một phần bánh ngọt. Cô tựa vai vào Hứa Mặc, tranh thủ tận hưởng mấy phút cuối.
Thấy được sự không nỡ của cô, Hứa Mặc gác việc xuống, nhỏ nhẹ dặn dò: “Ở ngoài một mình nhớ chú ý an toàn.”
“Đừng quá tin người, không phải ai cũng đáng tin cậy đâu.”
“Nếu gặp phải phiền phức thì gọi cho anh, anh luôn có mặt.”
Không biết câu nào chạm vào cô, Hạ Trúc bỗng ôm lấy vai anh, mặt mộc dụi dụi vào cánh tay anh, giọng nghèn nghẹn: “Em không muốn xa anh.”
Không phải là không thể rời anh được, chỉ là chịu không nổi cảnh ly biệt. Cô dần nhận ra, càng lớn càng sợ chia tay biệt ly, có những người, gặp một lần là ít đi một lần.
Chỉ cần đến sân bay, Hạ Trúc luôn nhớ chuyện năm 2013, cô sợ rằng một khi chia tay, có thể sẽ không bao giờ gặp lại hoặc phải mất nhiều năm mới có cơ hội gặp nhau.
Hứa Mặc như nhìn thấu băn khoăn ấy, nửa đùa nửa thật: “Hay là bây giờ anh đổi vé, cùng em đến Đôn Hoàng nhé?”
Hạ Trúc bật dậy như lò xo, nhìn anh mấy giây, rồi lý trí quay về, lắc đầu: “Thôi. Em chỉ nói cho đã miệng. Anh bay đến Đôn Hoàng em cũng chẳng có thời gian để mắt tới anh.”
“Giang Phùng mà vào phim là khắc nghiệt lắm, quay một ngày như chong chóng, ít thì mười bốn tiếng, mệt muốn chết luôn, lấy đâu ra thời gian mà yêu đương chứ.”
Ừ, bây giờ đâu còn là cô bé dính người không chịu đi như ngày xưa nữa.
Hứa Mặc biết cô chỉ nói miệng thế thôi, lòng dạ rất tỉnh, cố ý trêu: “Xem ra không muốn anh đi là giả à?”
Hạ Trúc mở to mắt hạnh còn long lanh nước, nghiêm túc thề: “Là thật đó.”
“Cơ mà công việc là số một, đàn ông là số hai.”
Hứa Mặc: “…”
Vừa hay chuyến của Hạ Trúc bắt đầu boarding, Hứa Mặc đứng lên tiễn cô ra cửa.
Hàng người đã xếp rất dài. Hạ Trúc cầm thẻ lên máy bay, xách túi lững thững nhập hàng. Hứa Mặc đi sau cô, lặng lẽ nhìn.
Đến lượt cô quét vé, nhân viên đưa lại cuống vé. Hạ Trúc ngoảnh ra sau, cách ba mét ở bên cửa kính sát sàn, Hứa Mặc đứng thẳng, mắt dõi theo cô đi xa.
Cô do dự hai giây, bèn quay đầu chạy ngược lại, bổ nhào vào anh. Hứa Mặc trở tay không kịp, đến lúc phản ứng thì trong lòng đã thêm một người.
Cô ôm eo anh, khẽ nói: “Hẹn lần sau gặp nhé~”
Hứa Mặc cười, cúi đầu nâng mặt cô, hôn lên bờ môi mềm đầy đặn: “Chú ý an toàn, có chuyện thì gọi cho anh.”
Hạ Trúc ngoan ngoãn: “Vâng.”
Quấn quýt giây lát, Hạ Trúc là người buông trước. Cô quay đi không dám ngoái đầu, sải bước vào hành lang.
Cô không dám nhìn lại, sợ vừa quay lại đã chẳng thấy anh đâu nữa; lại cũng sợ anh vẫn còn ở chỗ cũ, rồi cô sẽ không nỡ đi.
Đến khi ngồi vào ghế, tắt nguồn điện thoại, cô phát hiện trong máy thêm một tin nhắn.
[Đến nơi thì báo cho anh một tiếng nhé.]
Gửi cách đó hai phút, tức là sau khi họ chia tay.
Hạ Trúc ôm điện thoại nhìn về phía nhà ga. Hôm nay trời rất đẹp, ánh nắng phản chiếu trên bức tường kính, chẳng thấy rõ gì bên trong.
Nhưng cô tin, anh nhất định vẫn còn đứng ở đó.
Chuyến bay kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ, Hạ Trúc vẫn luôn chìm đắm trong nỗi sầu muộn ly biệt, hoàn toàn không phát hiện ra có hai người quen thuộc đang ngồi ở phía sau bên phải mình.
Mãi cho đến khi Thang Thiến đứng dậy chào cô một tiếng, Hạ Trúc mới phát hiện hai người họ đi cùng một chuyến bay. Bên cạnh Hạ Trúc không có ai, Thang Thiến ngồi xuống bên cạnh cô, nhỏ giọng nói: “Vừa nãy đã nhìn thấy cô rồi, nhưng thấy tâm trạng cô có vẻ không tốt lắm, nên không dám làm phiền.”
“Cô sao vậy?”
Hạ Trúc nghiêng đầu, vô tình liếc thấy Lâm Chi Hành. Anh ta ngồi vững như núi, trông như ai tới cũng đừng hòng dây vào.
Xác nhận không nhầm, Hạ Trúc ngạc nhiên: “Lâm Chi Hành cũng đi à?”
Thang Thiến không quay đầu, chỉ khẽ “ừ”, nhún vai, thản nhiên: “Lâm Chi Hành là nhà đầu tư của bộ phim này, chắc là qua đó xem xét hiện trường? Dù gì cũng đầu tư hai mươi triệu, cũng phải biết tiền tiêu vào đâu chứ nhỉ.”
Trước đây Hạ Trúc cảm thấy cô gái này có lẽ là một kẻ lụy tình, bây giờ lại thấy cô ấy thật sự rất tỉnh táo.
Rõ ràng là cùng đi một chuyến bay, ngồi cùng một hàng ghế, đi đến cùng một nơi, mục đích của Lâm Chi Hành rõ ràng như vậy, mà cô ấy lại nghĩ sang hướng khác, không hề cảm thấy một ông chủ lớn như Lâm Chi Hành vất vả một chuyến này là vì cô ấy.
Có điều Hạ Trúc cũng không dám kết luận bừa, lại sợ Thang Thiến sa vào, nên chỉ ậm ừ cho qua, chuyển sang chuyện sắp quay.
Vai diễn lần này của Thang Thiến không được lòng người, là một nữ phụ độc ác, vì để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, nếu diễn không tốt e là sẽ bị cả cộng đồng mạng tấn công.
Hạ Trúc cùng cô ấy đi lại lộ trình tâm lý nhân vật, hỏi cô ấy có sợ bị netizen công kích không.
Thang Thiến chớp mắt, cười lắc đầu: “Tôi thấy vai này rất có thử thách, hợp để rèn diễn xuất. Với lại tốt xấu, mỗi nhân vật đều có logic hành động của riêng mình, không cần đứng từ phía chính đạo mà có cái nhìn hà khắc.”
Hạ Trúc nhìn cô ấy bằng ánh mắt tán thưởng, không nhịn được hỏi: “Lâm Chi Hành bỏ từng ấy tiền mà để cô diễn nữ phụ ác độc, cô cam lòng à?”
Thang Thiến mím môi, thẳng thắn: “Ban đầu anh ấy muốn tôi đóng nữ chính, tôi không đồng ý. Những vai trước từng đóng với nữ chính lần này có nét trùng, tôi không muốn cứ mãi diễn cùng một kiểu, cảm giác như bị giam cầm vậy.”
Cửa sổ máy bay nhìn ra bầu trời trong xanh, chiếc máy bay lướt qua đám mây, như thể đang lao vào một đám bông gòn trắng xóa.
Hạ Trúc lắng nghe kế hoạch nghề nghiệp của Thang Thiến, trong đầu Hạ Trúc bỗng dâng chút đồng cảm.
Có lẽ, ký hợp đồng với Thang Thiến là quyết định đúng đắn.
Trong chuyến bay thật nhàm chán, Hạ Trúc không ngủ ngon đêm qua, chỉ mở mắt trò chuyện vài câu với Thang Thiến rồi cảm thấy buồn ngủ không chịu nổi.
Thang Thiến cũng khéo léo dừng lại, trở về ghế cạnh Lâm Chi Hành.
Trước lúc nhắm mắt, Hạ Trúc còn nghe Lâm Chi Hành đặt tờ báo xuống, giọng nhàn nhạt: “Em với cô ấy thân từ bao giờ thế?”
Thang Thiến cười đáp: “Giờ cô ấy là sếp của em mà.”
Lâm Chi Hành lạnh nhạt: “Thế còn anh?”
Thang Thiến ngẩn ra mấy giây mới nói: “Anh cũng là sếp của em.”
Lâm Chi Hành liếc Thang Thiến một cái rồi im lặng.
Nhận ra anh ta đang cáu, Thang Thiến ngoan ngoãn né ra một chút, khoanh tay lại ngủ.
Cách họ không đến hai mét, Hạ Trúc nghe động tĩnh, định lên tiếng hòa giải, song cơn buồn ngủ ập đến, mọi ý nghĩ bèn tan biến.
Lúc tỉnh dậy thì máy bay đã hạ cánh xuống Đôn Hoàng. Hạ Trúc bị Thang Thiến gọi dậy.
Ngoài trời đã sụp tối. Nhìn qua ô cửa chỉ một màu xám mông lung, trên đường băng còn lại vài ngọn đèn yếu ớt.
Sân bay nhỏ. Vừa bước xuống, Hạ Trúc đã run lên vì lạnh.
Cô hối hận vì không mang theo một chiếc áo khoác dày, giờ chỉ mặc một chiếc áo len mỏng mà cảm thấy gió lạnh như thấu xương, lạnh đến mức cô phải nhăn mặt.
Thang Thiến cũng chỉ mặc một chiếc áo hoodie, nhưng cô ấy chịu lạnh tốt, ra ngoài chỉ thở dài, không nói gì.
Ngược lại, Lâm Chi Hành mặt lạnh từ đầu đến giờ, trông thấy cảnh ấy bỗng ném cho Hạ Trúc một chiếc áo khoác.
Nhìn chiếc áo khoác nam nằm gọn trong tay, Hạ Trúc ngơ ngác ngước lên. Lâm Chi Hành đang gọi điện cho tài xế, chợt bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của cô, cuống họng khẽ động, mặt không biến sắc: “Không lạnh à?”
“Không phải cho cô đâu, đừng nghĩ nhiều. Sao, sợ tôi giật cô từ Hứa Mặc chắc?”
Hạ Trúc: “…”
Cô có ý đó hồi nào?
Thang Thiến người ta còn đứng kế bên đấy, vậy mà anh ta chả có chút e dè nào.
Ánh mắt Hạ Trúc liếc sang Thang Thiến. Thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt khó coi mà vẫn im lặng, Hạ Trúc khẽ nhíu mày, trả áo lại cho Lâm Chi Hành, từ chối ý tốt: “Tôi không lạnh, cảm ơn.”
Lâm Chi Hành hừ khẽ, cầm áo về, lạnh lùng nhìn Hạ Trúc giậm chân vì rét, mặt tỉnh bơ buông một câu: “Sĩ diện hão, khổ thân cô thôi.”
Hạ Trúc: “…”
May mà tài xế đoàn phim đã chờ sẵn ở cổng. Chưa đầy mười phút cô đã được hít hơi ấm. Cô ngồi ghế phụ, chìa những đầu ngón tay tê cóng ra hơ trước miệng gió. Đến khi thấy tay cử động lại được, cô vội vàng lấy điện thoại nhắn Hứa Mặc một câu bình an.
Tin vừa gửi, bên kia trả lời ngay: “Anh cũng vừa đến.”
Gần mười giờ. Trên đoạn đường từ sân bay về trung tâm, trong xe yên ắng. Tài xế là người bản địa, da ngăm, trông vạm vỡ nhưng tính ít nói, gần như không bắt chuyện.
Thang Thiến và Lâm Chi Hành ngồi hàng ghế sau, mỗi người tự thu mình một góc, giữa hai người còn chừa ra một khoảng, nhìn chẳng thân mật gì.
Không biết Lâm Chi Hành cất công đi xa thế này rốt cuộc vì cái gì.
Thang Thiến kỳ thực muốn giảng hòa, nhưng hễ liếc qua, anh ta đã sụp mí, cả gương mặt toát lên bốn chữ “đừng làm phiền tôi”, đến nỗi tính cô ấy dù tốt mấy cũng không muốn nói thêm.
Hạ Trúc đã mệt mỏi sau một ngày dài, ngồi trong ghế mà chán chường nhìn ra ngoài cửa kính.
Trời đã tối, mọi cảnh vật đều chìm trong bóng tối, tầm nhìn không thể thấy xa hơn năm mét, ban đầu cô còn định chụp vài bức ảnh gửi cho Hứa Mặc xem.
Hạ kính xuống, cô bất chợt phát hiện bầu trời sao đêm nay đẹp quá. Lập tức rút điện thoại, mở camera phóng to chụp mấy tấm. Khi phóng to ảnh lên, chỉ có thể mơ hồ thấy những điểm sáng lấp lánh, không thể so với việc nhìn tận mắt.
Hơi tiếc thật, cô gửi cho Hứa Mặc hai tấm, kèm theo lời nhắn: “Cảnh thực đẹp gấp trăm lần so với ảnh, tiếc là anh không thấy.”
Hứa Mặc bên đó có vẻ bận rộn, chỉ thỉnh thoảng mới trả lời cô một câu.
Gửi ảnh xong, Hạ Trúc đợi mãi tám phút mới thấy hồi âm: “Lần sau có cơ hội sẽ đích thân đến xem.”
Hạ Trúc lập tức trả lời: “Vậy anh nhất định phải đến nhé.”
Hứa Mặc: “Được.”
Tài xế lái xe khoảng hơn nửa tiếng, chiếc xe thương vụ bảy chỗ dừng lại trước cửa một khách sạn năm sao trong thành phố, Hạ Trúc theo sự sắp xếp của đoàn làm phim nhận một phòng giường lớn.
Phòng của Thang Thiến vừa hay ở đối diện cô, Hạ Trúc vốn định nói gì đó với Thang Thiến, kết quả lại đụng phải cái mặt thối của Lâm Chi Hành, Hạ Trúc bĩu môi, cầm thẻ phòng mở cửa phòng mình, đóng sầm cửa lại vờ như không nhìn thấy anh ta.
Lâm Chi Hành đứng ở hành lang đợi Thang Thiến mở cửa, nghe thấy tiếng đóng cửa đầy hờn dỗi của Hạ Trúc, anh ta nhíu mày, rút điện thoại ra tìm WeChat của Hứa Mặc, dùng giọng điệu không tốt gửi cho anh một tin nhắn thoại: “Bạn gái cậu sao tính tình tệ thế? Cậu cũng không quản à.”
Đợi một lúc mới thấy Hứa Mặc trả lời: “Cô ấy muốn thế nào thì cứ để thế ấy.”
“Sao thế?”
Lâm Chi Hành: “…”
Cả hai đều là những kẻ điên à?
Với cái tính khí này thì ai mà muốn chiều chuộng chứ.

 

Bình Luận (0)
Comment