Cúp điện thoại, Hạ Trúc mở app đặt vé, mua một vé máy bay về Bắc Kinh.
Chuyến sớm nhất là mười một giờ trưa, Hạ Trúc liếc nhìn đồng hồ, 7 giờ 45 phút, vẫn còn mấy tiếng nữa.
Thức trắng cả đêm, đầu óc cô mụ mị, cảm xúc của cả con người thực sự đã bên bờ vực sụp đổ. Cô chống người ngồi dậy, đứng trong phòng mấy phút, rồi ra cửa kéo chiếc vali dựa sau cánh cửa ra, qua loa thu dọn vài thứ, chuẩn bị rời khách sạn.
Còn phải xin Giang Phùng nghỉ phép nữa. Ban đầu cô định nhắn WeChat một câu cho xong, nghĩ đến cái miệng độc của anh ta, Hạ Trúc lại khựng lại.
Sáu giờ rưỡi sáng, ngoài hành lang trải thảm đỏ vang lên tiếng bước chân lất phất, Hạ Trúc nghe thấy giọng người quen thuộc, vội chạy ra mở cửa. Cửa vừa mở, đã thấy Thang Thiến và Giang Phùng đang đứng ngoài hành lang bàn chuyện kịch bản. Nghe thấy tiếng động, cả hai đồng loạt nhìn về phía cô.
Hạ Trúc cả đêm không ngủ, quầng thâm mắt sâu hoắm, trên người còn khoác chiếc áo khoác quân đội, tóc tai bù xù trước trán, trông vừa lôi thôi vừa buồn cười.
Giang Phùng kẹp kịch bản trong tay, liếc lạnh một cái, hờ hững hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Bị nhìn thấu ý đồ, Hạ Trúc gãi gãi tóc, ngón tay cào vào mép cửa, không dám nhìn thẳng, lí nhí nói: “Tôi muốn xin… ba ngày phép…”
Quy trình xin nghỉ phép của đoàn phim Giang Phùng rất nghiêm ngặt, một bộ phim ngắn thì ba tháng, dài thì khoảng một năm rưỡi, trong thời gian này nếu có người muốn xin nghỉ, không có lý do chính đáng thì gần như không được duyệt. Chuyện này cô cũng nghe nói rồi, nên càng bồn chồn, không biết nên bịa cớ gì.
Giang Phùng nheo mắt, ánh nhìn đầy đe dọa: “Nghỉ vì cái gì?”
Hạ Trúc bị dọa đến á khẩu, mấy cái cớ vừa nghĩ trong đầu bay sạch, bèn giả vờ ho khan hai tiếng, lắp bắp: “…Bệnh… nghỉ ốm, chắc vậy.”
Giang Phùng vẫn khăng khăng: “Ai ốm? Bệnh nhân đâu? Bệnh gì? Cần bao lâu?”
“Cô là trợ lý đạo diễn, có chút đạo đức nghề nghiệp nào không? Sau này làm đạo diễn cũng tùy tiện xin nghỉ à? Làm lỡ dở cả đoàn phim của cô? Không có trách nhiệm với nhà đầu tư sao? Mặc kệ lịch trình của diễn viên?”
“Xin nghỉ một ngày lãng phí bao nhiêu tiền cô biết không? Chậm trễ bao nhiêu tiến độ cô hiểu không?”
Hạ Trúc: “…”
Nếu không phải vì thật sự có việc, cô đã bật lại: Tôi không nghỉ nữa! Thích ra sao thì sao!
Hạ Trúc còn đang phân vân không biết có nên nói thật hay không thì Giang Phùng đột nhiên nói: “Không có lý do chính đáng tôi không đồng ý.”
Thang Thiến đứng cạnh nóng ruột thay, mấy lần muốn chen vào đều bị Giang Phùng liếc một cái mà nín thinh.
Đạo diễn là người có quyền lực cao nhất trong đoàn làm phim. Thang Thiến cũng không dám công khai cãi, chỉ biết ra hiệu bằng mắt cho Hạ Trúc nói một lý do chính đáng đi.
Hạ Trúc hít sâu một hơi, nhắm mắt, nói thẳng: “Có người thân của tôi bị ung thư gan, tôi phải bay về Bắc Kinh xem tình hình.”
“Người đó anh cũng biết, là mẹ nuôi của Hứa Mặc, tên là Văn Cầm.”
Cái tên ấy Giang Phùng đúng là có nghe qua, mẹ anh ta cũng hát Kinh kịch, từng cùng dì Văn Cầm đồng diễn trên sân khấu. Nghe đến đây, trong mắt anh ta đã có vài phần tin.
Suy nghĩ một thoáng, Giang Phùng phê cho cô nghỉ: “Tôi chỉ cho cô nghỉ ba ngày.”
“Ba ngày nữa không thấy mặt trong đoàn phim, đừng trách tôi nói khó nghe.”
Thấy anh ta nhượng bộ, Hạ Trúc cúi đầu cảm kích, hứa hẹn: “Tôi đảm bảo chỉ xin đúng ba ngày~”
“Vậy hai người làm việc đi nhé, hôm nay tôi không vào đoàn phim nữa, tôi gọi xe ra thẳng sân bay luôn.”
Giang Phùng liếc cô một cái, trả kịch bản lại cho Thang Thiến, quay người đi thẳng ra ngoài.
Thang Thiến đứng lại chừng hai phút, rồi lưỡng lự bước vào phòng Hạ Trúc. Cửa phòng chưa khép kỹ, còn hở một khe. Cô ấy gõ mấy tiếng, không thấy trả lời. Thang Thiến đẩy cửa, vừa vào đã chạm mặt Hạ Trúc đang kéo vali chuẩn bị đi.
Thấy là Thang Thiến, Hạ Trúc chớp mắt khó hiểu: “Có việc gì hả?”
Ánh mắt Thang Thiến rơi xuống chiếc vali, khẽ lắc đầu: “Cô đặt vé máy bay chưa?”
Hạ Trúc giơ điện thoại: “Xong rồi, tôi bay lúc mười một giờ.”
Thang Thiến mỉm cười, tiến lại gần nhìn cô từ đầu đến chân, rồi nói: “Đừng để câu chuyện tối qua của tôi ảnh hưởng cô. Chuyện của cô với thầy Hứa khác các cặp đôi khác, không thể gộp chung lại được.”
“Khi bất đồng quan điểm, đừng giữ trong lòng. Hãy thẳng thắn bày tỏ ý kiến của mình. Nếu không, mâu thuẫn sẽ chỉ càng thêm trầm trọng.”
Lúc này Hạ Trúc mới giật mình, hoá ra tối qua Thang Thiến đã nhạy bén nhận ra vấn đề nằm ở chính cô.
Hạ Trúc được nhắc nhở, kéo tay cầm vali, bình tĩnh đáp: “Cô yên tâm, tôi sẽ thẳng thắn với anh ấy.”
Nói rồi cô cúi mắt nhìn kịch bản trong tay Thang Thiến, không nhịn được hỏi: “Sáng nay đâu có cảnh của cô? Sao cô dậy sớm thế?”
Thang Thiến gãi mũi, nhỏ giọng: “Diễn xuất của tôi không tốt lắm, hôm nay là cảnh đối diễn của Nam Thư và anh Từ, tôi muốn đến phim trường quan sát học hỏi.”
Hạ Trúc lướt nhanh kịch bản trong đầu, đúng là hôm nay có cảnh đinh của nam nữ chính. Nam chính lại là diễn viên thực lực kiêm lưu lượng có tiếng, xem anh ta diễn là một sự hưởng thụ.
Cách làm của Thang Thiến không sai.
Nếu không phải ở Bắc Kinh có chuyện, hôm nay Hạ Trúc ở đoàn chắc chắn sẽ phấn khích lắm.
Liếc giờ, Hạ Trúc chốt lời: “Vậy nhé. Tôi ra sân bay đây.”
Thang Thiến hỏi: “Để tôi đưa cô đi?”
Hạ Trúc lắc đầu ngay: “Thôi, cô vào phim trường xem anh Từ diễn đi. Tôi tự gọi xe.”
Thang Thiến thấy vậy cũng không nài nỉ thêm.
Ra khỏi cửa khách sạn, hai người mỗi người một ngả một người bắt xe ra sân bay, một người lao đến phim trường.
Ngày đầu tiên đến Đôn Hoàng là buổi tối, đoạn đường từ nội thành ra sân bay Hạ Trúc không nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Giờ đây, ngồi taxi rời khỏi thành phố Đôn Hoàng, cảnh vật cứ thay đổi liên tục, không thể tránh khỏi là sa mạc Gobi mênh mông, hoang vắng, một dải cát vàng trải dài bất tận.
Hạ Trúc thực sự rất thích cảnh đẹp này; cảm giác hoàn toàn khác so với Bắc Kinh.
Tuy nhiên, lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh nữa; suy nghĩ duy nhất của cô lúc này là máy bay không nên bị chậm trễ và không nên có bất kỳ sự cố bất ngờ nào trên đường đi.
Đến sân bay lúc chín rưỡi, còn hai tiếng nữa mới lên máy bay. Cô chỉ mua được vé hạng phổ thông, chen chúc trong khu vực chờ chật chội với hành khách từ khắp nơi trên thế giới.
Chờ đợi khiến người ta bứt rứt. Bên cạnh cô là một ông chú giọng miền Bắc, đang gọi điện, cứ nhắc đi nhắc lại chuyện máy bay trễ, e là không kịp về nhà.
Không biết đầu dây bên kia nói gì, ông chú ấy bỗng khóc ngay ở sân bay, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào: “Bố mất rồi, anh kiếm tiền còn có ích gì! Anh không về, nhà biết làm sao đây?”
“Vợ ơi, em nói chuyện có chút lương tâm đi, nếu là bố vợ nhập viện, anh không cho em về, em có chịu nổi không?”
“Vợ chồng chẳng phải nên thẳng thắn, nương tựa nhau sao? Bao năm cưới nhau anh chưa cầu xin em điều gì, lần này em hiểu chuyện một chút được không, cùng anh vượt qua, để bố anh yên lòng đi.”
Trong cái ồn ào lẫn lộn của sân bay, nghe cuộc gọi của ông chú ấy, lòng Hạ Trúc càng thêm bấn loạn.
Cô thấy mình sắp thở không nổi.
Liếc đồng hồ đã 10 giờ 15 phút, còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay.
Hạ Trúc không thể ngồi yên, cô đeo túi xách lượn một vòng trong đám đông, cuối cùng đi vào nhà vệ sinh theo biển chỉ dẫn. Nhà vệ sinh không đông người, Hạ Trúc đứng trước bồn rửa mặt, mở vòi nước và cúi xuống vốc nước lên mặt.
Nước lạnh buốt thấu xương, Hạ Trúc nhăn mặt, để nước chảy xuống cổ.
Cô áp tay vào nền gạch lạnh lẽo, nhìn mình trong gương, hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra và gọi cho Hứa Mặc.
Điện thoại reo đến hồi chuông cuối cùng cũng không ai nghe máy, Hạ Trúc bĩu môi, che giấu nỗi thất vọng nơi đáy mắt, đút điện thoại vào túi, rút hai tờ giấy lau khô vệt nước trên tay, rồi xoay người bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Chuyến bay đến Bắc Kinh bắt đầu soát vé, Hạ Trúc đứng trong hàng, vừa tắt điện thoại vừa tiến về phía trước.
Chuyến bay kéo dài gần ba tiếng, Hạ Trúc liên tưởng đến đủ thứ phiền phức có thể gặp phải khi về Bắc Kinh, bèn xin tiếp viên hàng không một chiếc chăn, cuộn mình trên ghế ngủ bù.
Cô làm việc ở đoàn phim hơn hai mươi ngày nay, gần như chưa có một giấc ngủ ngon, mỗi ngày ngủ nhiều nhất là bốn năm tiếng, tối qua lại còn thức trắng đêm, cả người cô đã đến giới hạn chịu đựng của cơ thể.
Mơ mơ màng màng, cô bị ai đó lay tỉnh.
Hạ Trúc ngái ngủ mở mắt, đập vào tầm nhìn là nụ cười dịu dàng của tiếp viên: “Xin chào quý khách, máy bay đã hạ cánh xuống sân bay Quốc tế Thủ đô Bắc Kinh. Quý khách có thể nhận hành lý và xuống máy bay ngay bây giờ.”
Cô áy náy cười, vén chăn đưa lại cho tiếp viên, chậm rãi đứng dậy, xách túi bước ra.
Trong khoang máy bay chỉ còn lại một mình cô, yên tĩnh vô cùng.
Theo thói quen, Hạ Trúc móc điện thoại bật nguồn.
Ngay lập tức, vài tin nhắn hiện lên. Hạ Trúc bỏ qua vài tin nhắn rác và đi thẳng đến WeChat.
Hứa Mặc đã gọi cô hai lần, không thấy cô bắt máy, lại nhắn thêm hai câu: [Sao thế?]
[Sao em không nghe điện thoại.]
Hạ Trúc liếc thấy tin nhắn, đầu ngón tay đặt trên khung chat, muốn trả lời gì đó, nhưng lại không biết phải trả lời thế nào. Cô cất điện thoại, ra băng chuyền lấy vali, rồi theo biển chỉ dẫn đến khu taxi, gọi xe, báo thẳng địa chỉ Bệnh viện 301.
Về đến Bắc Kinh, nhìn khung cảnh quen thuộc ngoài cửa sổ, Hạ Trúc như thể xuyên không, thoáng chốc đã bước vào một thế giới khác hoàn toàn với Đôn Hoàng.
Tới khi taxi rẽ vào đường vành đai 3, cảm giác chân thực mới dần kéo về.
Ba giờ rưỡi chiều, xe dừng trước cổng Bệnh viện 301. Tài xế ngoái lại bảo cô xuống ngay ngoài cổng, anh ta không chạy vào trong, sợ lằng nhằng. Hạ Trúc không làm khó tài xế, quét mã trả tiền xe xong, cô xuống xe lấy hành lý từ cốp sau, một mình kéo vali đi vào bệnh viện.
Vừa hay gặp Chu Tứ đến thăm bệnh nhân. Anh ta còn chưa kịp cho xe vào chỗ đỗ đã đạp phanh cái két, hốt hoảng gọi: “Hạ Trúc ơi, chờ đã, chờ đã, em đợi anh một chút!”
Nghe tiếng Chu Tứ, Hạ Trúc ngạc nhiên quay lại. Chỉ thấy anh ta lái chiếc Ferrari chói loà, khoác áo măng-tô nổi bần bật, đeo kính đen, bước vào như một người nổi tiếng.
Hạ Trúc: “…”
Chu Tứ coi như không thấy ánh mắt khinh bỉ của cô, tháo kính, dựa vào cửa sổ xe hỏi Hạ Trúc: “Em kéo vali vào bệnh viện làm gì?”
“Không về nhà mà phi thẳng đến đây sao? Về đặc biệt thăm dì Văn à?”
Không đợi Hạ Trúc đáp, Chu Tứ đã tự nói một lèo: “Xách cái vali cũng quê mùa nữa, để lên xe anh đi. Anh đi với em, anh cũng vào thăm bệnh.”
Hạ Trúc thở dài, tay nắm chặt tay cầm vali, không biết nên phản ứng thế nào.
Chu Tứ đã nhanh tay mở cửa, xuống xe, giằng lấy vali của cô, tiện tay quẳng lên ghế.
Xe thể thao chật, vali 20 inch của cô sao mà lọt…
Thấy anh ta định nhét bằng được, Hạ Trúc vội cản: “…Để em tự kéo là được, anh Chu Tứ không cần phiền phức vậy đâu.”
Chu Tứ thở dài, cũng thôi không tranh cãi nữa.
Đỗ xe xong, anh ta nhét kính vào túi áo, nghiêng đầu liếc cô cạnh bên. Thấy cô ăn mặc xộc xệch, còn khoác cái áo khoác quân đội của đoàn phim, anh ta kéo cổ áo, nhíu mày hỏi: “Em ăn mặc kiểu gì thế? Từ quê mới lên à?”
Hạ Trúc: “…”
Cô cúi đầu nhìn mình mới sực nhớ, vội quá quên cả thay đồ, ngẩng lên xem Chu Tứ, ánh mắt chê bai lộ rõ mồn một. Ban đầu cô định tìm nhà vệ sinh thay tạm, nhưng nghĩ sắp vào thăm bệnh nhân, đắn đo mấy giây rồi thôi.
Chu Tứ thấy ngứa mắt, xách giúp vali, dẫn cô chen vào thang máy. Trong thang máy, Hạ Trúc nhỏ giọng hỏi: “Tình hình dì Văn sao rồi? Kết quả xét nghiệm có nhầm không?”
Nhắc đến Văn Cầm, nét mặt Chu Tứ nghiêm lại, anh ta thở dài, nghiêng đầu nói nhỏ: “Kết quả xét nghiệm đương nhiên là có rồi, tình hình không lạc quan, ung thư gan giai đoạn giữa. Đội ngũ chuyên gia nước ngoài đã họp cả buổi sáng, nghe nói là đang thảo luận phác đồ điều trị.”
“…Nhưng mà cái bệnh ung thư này ai mà giành lại được với tử thần, may mà là giai đoạn giữa, tạm thời vẫn còn chữa được.”
“Lát nữa vào phòng đừng kể mấy chuyện này với Hứa Mặc, cố làm cậu ấy nhẹ lòng. Giờ tâm trạng cậu ấy chắc không ổn.”
Hạ Trúc nghe Chu Tứ nói xong, sắc mặt cô trở nên nghiêm trọng, cô cắn môi, im lặng hồi lâu. Thấy sắc mặt cô không tốt, Chu Tứ vỗ nhẹ vai, nhắc nhở cô rằng thang máy đã đến.
Mọi người trong thang máy vội vã ra ngoài, dưới sự che chắn của Chu Tứ, Hạ Trúc thất thần bước ra, vẫn chưa kịp tiêu hóa sự thật. Cô đứng ở cửa thang máy, nhìn hành lang trắng bệch trước mặt, cô thoáng chùn chân.
Chu Tứ thấy vậy, hiếm khi không chọc ghẹo, kiên nhẫn an ủi: “Sống chết có số, em đừng nghĩ nhiều quá. Lát nữa vào trong đừng tạo gánh nặng cho Hứa Mặc, cậu ấy bây giờ cần nhất là sự thấu hiểu. Nếu em cũng buồn bã, có phải cậu ấy vừa phải chăm dì Văn, trao đổi với bác sĩ, xử lý một đống chuyện linh tinh, lại còn phải chăm em nữa không?”
“Chúng ta chỉ cần giữ tinh thần lạc quan, đừng ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu ấy là được.”
Hạ Trúc hít sâu, gắng nặn ra một nụ cười cứng đờ, khe khẽ “vâng”.
Hai người vừa đi đến cửa, còn chưa kịp vào thì thấy Hứa Mặc cùng bảy tám vị chuyên gia nước ngoài, vẻ mặt nghiêm trọng đi tới từ đầu hành lang bên kia. Hứa Mặc và Cole đi đầu tiên, Cole vẫn đang trao đổi phác đồ điều trị với Hứa Mặc, nhưng anh lại sững sờ ngay giây phút nhìn thấy Hạ Trúc đang ngơ ngác đứng ở cửa, dường như không ngờ cô lại đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện.
Hạ Trúc đón lấy ánh mắt thâm trầm, bình tĩnh của Hứa Mặc, lòng cũng có chút phức tạp, cô bấu chặt cúc áo bông, cúi đầu im lặng nhìn mũi chân.
Hứa Mặc quay đầu nói vài câu đơn giản với Cole, vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện. Cole còn phải trao đổi chi tiết cụ thể với bác sĩ của Bệnh viện 301, sau khi tạm biệt Hứa Mặc, Cole liền đi thẳng về phía thang máy.
Chu Tứ và Hạ Trúc đứng sát nhau. Anh ta xách vali, ngẩng đầu hỏi qua loa: “Đội ngũ y tế của Mỹ à?”
Hứa Mặc gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dán vào người con gái bất ngờ xuất hiện.
Thấy tóc tai cô bù xù, gương mặt nhỏ nhắn mộc mạc đầy mệt mỏi, tái nhợt, trên người vẫn là chiếc áo bông quân đội mặc ở phim trường, Hứa Mặc khẽ cử động yết hầu một cách khó tả, kiềm chế cảm xúc hỏi: “Không phải đang quay phim sao, sao đột nhiên lại về?”
Biết hai người muốn nói chuyện riêng, Chu Tứ chủ động kiếm cớ vào trước, còn tiện tay khép cửa phòng bệnh lại.
Văn Cầm vừa thức, thấy Chu Tứ xách vali vào, bà chống người mỉm cười: “Chu Tứ à, sao cháu lại kéo cả vali tới?”
“Có phải vừa đi công tác về không?”
Chu Tứ hì một tiếng, đặt vali ở cửa, sải bước tới, đứng cạnh giường quan sát bà mấy giây rồi kéo ghế ngồi xuống, môi mấp máy: “Đúng rồi ạ, cháu vừa đi lượn một vòng Thượng Hải về.”
“Dì Văn, dì thấy sao rồi ạ? Có khó chịu không?”
“Hôm qua cháu có qua chùa xin bùa bình an cho dì, sư trụ trì nói dì nhất định trường thọ trăm năm.”
“Thế là sáng nay cháu phi vào thăm dì ngay. Lâu rồi không gặp, dì vẫn xinh và trẻ như xưa.”
Văn Cầm bị anh ta chọc cười: “Cái thằng này, mồm miệng vẫn dẻo thế.”
“Dì cũng qua nửa đời người rồi, trẻ với trung gì nữa.”
Chu Tứ “chậc” một tiếng, cứ khen tới tấp: “Cháu mặc kệ, trong mắt cháu dì vẫn trẻ đẹp, ăn đứt khối minh tinh.”
Bên ngoài nghe động tĩnh trong phòng, Hạ Trúc xoa tay, nỗi bồn chồn trong lòng dịu đi đôi chút.
Cô ngẩng đầu, không nói gì, nhìn Hứa Mặc, hỏi câu đã ủ ấp suốt quãng đường: “Dì Văn rốt cuộc bị bệnh gì?”
Hứa Mặc nhìn thấu suy nghĩ của cô, bất đắc dĩ thở dài, nói ra sự thật: “Ung thư gan giai đoạn giữa, vẫn đang thảo luận phác đồ điều trị bảo tồn.”
“Không nói cho em là không muốn em phân tâm, không ngờ em lại lặn lội đường xa về đây.”
Nói rồi, ánh mắt anh lướt khắp dáng vẻ rối bời của cô, giơ tay vuốt gọn sợi tóc tán loạn bên trán, giọng trầm thấp: “Em ăn gì chưa?”
Hạ Trúc lắc đầu, vẫn đang cố nuốt hết hiện thực: “Chưa…”
Anh dừng một nhịp, nhìn đồng hồ, thấy cũng muộn, bèn bảo: “Đợi vài phút, lát nữa y tá mang suất ăn đến. Em ở lại ăn cùng dì Văn nhé.”
“Đi vội quá, quên cả thay đồ à?”
Cô ngượng ngùng, túm gấu áo bông, lí nhí: “…Em quên.”
Nhìn dáng vẻ cúi đầu nhận lỗi của cô, liếc qua phòng bệnh thấy Chu Tứ với Văn Cầm chuyện trò rôm rả, yết hầu Hứa Mặc lại khẽ trượt lên xuống. Anh không kìm được mà nói: “Đi theo anh.”
Hạ Trúc “hả” một tiếng ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước theo.
Hai người đi dọc theo một hành lang dài tối om, rồi đến một góc, họ bước vào một cầu thang trống. Vừa khép cửa, Hứa Mặc liền kéo cô vào lòng, mạnh mẽ ôm lấy cô. Cô dựa vào người anh, nghe thấy tiếng thở gấp gáp của anh, mơ hồ chạm vào n** m*m m** nhất trong tim anh.
Sau khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận, một giọng nói yếu đuối thì thầm trên đỉnh đầu cô: “Hạ Trúc, anh cũng sợ.”
Ngay lúc đó, bức tường thành cao ngất mà Hạ Trúc đã xây dựng trong lòng cô sụp đổ. Cô nghĩ, có lẽ nhiều chi tiết truy cứu thêm cũng chẳng còn nghĩa lý gì.
Điều duy nhất cô có thể thấy lúc này là trái tim kim cương không bao giờ chịu yếu đuối, không bao giờ chịu nhún nhường trước người khác của Hứa Mặc, không biết từ lúc nào, bức tường thành không hề có điểm yếu đó đột nhiên xuất hiện một lỗ hổng, và anh đã để mặc cô bước vào, nhìn thấu mọi lớp ngụy trang của anh.
Không phải có một câu hát như thế này sao:
“Nếu anh biết nỗi lòng em, vì sao lại chẳng mảy may xúc động.”