Chương 55

Không dám làm mất thời gian của anh quá lâu, Hạ Trúc chỉ ôm Hứa Mặc hờ một cái, rồi đẩy anh ra, v**t v* khuôn mặt bảo anh đi lo việc trước đi.
Điện thoại của anh đã reo mấy lần rồi; mọi người đều cố gắng liên lạc với anh, và anh gần như không có thời gian cho bất kỳ khoảnh khắc lãng mạn nào.
Trong giai đoạn đặc biệt này, Hạ Trúc cũng không dám ích kỷ giữ riêng anh cho mình.
Ra khỏi hành lang, Hứa Mặc vốn định đi trao đổi chi tiết cụ thể với đội ngũ y tế bên Mỹ, nhưng lại chần chừ một lát ở góc rẽ. Nhớ tới Hạ Trúc đến giờ vẫn chưa có giọt nước nào vào bụng, Hứa Mặc lại nán thêm vài phút, đưa cô vào phòng bệnh, định bụng nhờ dì giúp việc cho Hạ Trúc chút đồ ăn hoặc nhờ người mua một phần khác.
Hạ Trúc thấy anh do dự không quyết, bèn hỏi anh sao vậy. Hứa Mặc đút tay vào túi đứng im hai giây, vẫn dịu dàng như mọi khi: “Anh bảo người mua cho em chút gì lót dạ đã, tối về anh nấu mì Ý cho em.”
Nghe anh sắp xếp như thế, Hạ Trúc mơ hồ đoán được tối nay anh có thể về khu nhà số 7. Cô ngẩn người một chút rồi khẽ gật đầu, bảo vâng.
Nói đến đó, Hứa Mặc rút tay trong túi quần ra, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mu bàn tay Hạ Trúc, giọng thấp trầm: “Anh đưa em vào.”
Hạ Trúc theo thói quen gật đầu: “Được ạ.”
Cuối cùng, cô đi theo sau Hứa Mặc, một trước một sau vào phòng bệnh. Lúc đẩy cửa bước vào, Chu Tứ đang vắt chân ngả người trên ghế, tám đủ thứ chuyện trên đời cho Văn Cầm vui.
Nghe có tiếng động, Văn Cầm mỉm cười nhìn ra cửa. Khóe mắt thoáng thấy Hạ Trúc đi ngay sau lưng Hứa Mặc, trong đáy mắt bà lộ vẻ kinh ngạc, dường như không ngờ hai người lại có thể cùng xuất hiện trong phòng bệnh.
Chu Tứ thấy họ đi vào cùng nhau, ánh mắt đảo qua một vòng trên người hai người, giấu đi nghi hoặc, đứng dậy chào Hứa Mặc: “Tôi có chuyện muốn bàn với cậu, chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé?”
Hứa Mặc đứng trong phòng chưa đến nửa phút đã theo Chu Tứ rời đi, để lại một mình Hạ Trúc đối diện với tình cảnh ngượng ngập này.
Kể từ sau sự việc năm 2013, Hạ Trúc về nước đã gần một năm, đến giờ vẫn chưa từng ở riêng với Văn Cầm trong cùng một không gian.
Trong phòng bệnh yên tĩnh, ngột ngạt, nồng nặc mùi thuốc khử trùng, Hạ Trúc đứng khép nép bên giường bệnh, ánh mắt mông lung nhìn người phụ nữ mặt mày tái nhợt trên giường, một thoáng đau lòng dần hiện lên trên khuôn mặt cô.
Văn Cầm lại vỗ vỗ giường bệnh, cười nói: “Cháu đứng đó làm gì, mau qua đây ngồi đi.”
Hạ Trúc gượng cười, bước chân chậm chạp đi tới đầu giường, ngồi xuống chiếc ghế Chu Tứ vừa ngồi lúc nãy. Ghế vẫn còn ấm, mông vừa chạm xuống đã khiến cô thấy không thoải mái.
Vừa ngồi xuống, Văn Cầm đã dịu dàng hỏi: “Sao lại thành ra bộ dạng này?”
Ánh mắt bà dừng trên chiếc áo khoác quân đội của Hạ Trúc một thoáng, rồi nhìn gương mặt trắng bệch, tiều tụy của cô. Trong đôi mắt hiền hòa vẫn không giấu được sự hoang mang và thương xót vương vấn.
Hạ Trúc kéo nhẹ vạt áo khoác, cúi đầu, thấp giọng giải thích: “Dạo này cháu đang quay phim ở Đôn Hoàng, điều kiện bên đó hơi vất vả, mặc cái này cho ấm ạ.”
Văn Cầm à một tiếng, mỉm cười tỏ ý đã hiểu. Bà chậm rãi ngồi dậy, kê gối sau lưng, từ đầu đến chân lại quét mắt nhìn cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện trước mặt, bỗng hỏi: “Cháu có hối hận không?”
Hạ Trúc bối rối ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ không hiểu.
Văn Cầm mệt mỏi vuốt cánh tay, dứt khoát nói thẳng: “Năm đó dì nhờ cháu ra mặt giải quyết cô gái họ Chu kia, khiến cháu và Hứa Mặc lạnh nhạt bao nhiêu năm nay, cháu có hối hận không?”
Sống lưng Hạ Trúc bỗng cứng đờ, những ngón tay đặt trên đầu gối khép lại rất chậm. Rõ ràng cô không ngờ Văn Cầm đột nhiên nhắc đến chuyện này. Cô ngước lên nhìn gương mặt bình tĩnh, dửng dưng của Văn Cầm, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Hối hận ư?
Có lẽ là… không hối hận.
Ba năm ở Anh, cô nhiều lần lần giở lại từng chi tiết năm xưa, nhưng mãi không hiểu vì sao một người như Văn Cầm, tao nhã chính trực, thông minh, biết đối nhân xử thế lại làm việc đến cùng cực như thế.
Chia tay không đủ, còn phải đưa cô ta ra nước ngoài mới coi là xong. Nếu chỉ sợ Hứa Mặc biết chuyện sẽ nổi giận, hoàn toàn không cần làm đến thế.
Theo cô biết, ngay từ trước khi Văn Cầm ra tay, Chu Nhiêu đã đòi chia tay Hứa Mặc. Hôm cô đến tìm Chu Nhiêu, hai người đã chiến tranh lạnh suốt ba tháng rồi.
Với nhịp sống nhanh của trai gái thời nay, ba tháng lạnh nhạt khác gì chia tay. Dù Văn Cầm không nhúng tay, dù cô không xen vào, Hứa Mặc và Chu Nhiêu cũng chẳng thể đi tới cuối cùng.
Hai người họ vốn không hợp nhau.
Trước đây, Hạ Trúc đã vội vàng kết luận rằng họ không đến được với nhau là vì khác biệt gia thế. Nhưng sau suy nghĩ kỹ, cô nhận ra Chu Nhiêu và Hứa Mặc về cơ bản là hai kiểu người khác nhau. Nếu mọi thứ không thay đổi, có thể Hứa Mặc đã tiến xa trong ngành vật lý, anh rất phù hợp với việc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm. Trái lại, Chu Nhiêu còn trẻ và thiếu kiên nhẫn, cô ta muốn những chiếc túi hàng hiệu, danh vọng và tiền tài, và một người bạn trai giàu có và quyền lực.
Mà những thứ này, Hứa Mặc đều có thể đáp ứng cho cô ta.
Đây có lẽ là gốc rễ của những cuộc tranh cãi, bất đồng và chiến tranh lạnh giữa họ.
Hứa Mặc không quan tâm đến danh vọng hay tiền tài, một phần là vì anh khinh thường chúng, một phần là vì những thứ đó anh có thể dễ dàng đạt được. Tuy nhiên, Chu Nhiêu xuất thân từ một gia đình bình thường ở một thành phố hạng ba hoặc hạng tư. Bố cô ta là một tay cờ bạc, còn mẹ cô ta là một bà nội trợ. Cô ta đã nỗ lực hết mình để vào được một trường đại học hàng đầu, vì vậy ở một mức độ nào đó, cô ta cũng rất tham vọng. Bắc Kinh đã chứng kiến ​​vô số câu chuyện kỳ ​​diệu; thật dễ dàng để tưởng tượng một cô gái trẻ đầy tham vọng sẽ tuyệt vọng đến mức nào khi giữ một người đàn ông xuất sắc về ngoại hình, năng lực và xuất thân gia đình.
Một mối quan hệ bị vấy bẩn bởi quá nhiều mối bận tâm vụn vặt chắc chắn sẽ không tồn tại được lâu dài.
Nghi ngờ vẫn chỉ là nghi ngờ, nhưng Hạ Trúc chưa từng chất vấn lựa chọn của Văn Cầm.
Còn chuyện có hối hận hay không cô nghĩ việc đã làm rồi, mình cũng chẳng có tư cách phán xét.
Phòng bệnh chìm vào im lặng căng thẳng, Văn Cầm thấy Hạ Trúc tuy có nghi ngờ nhưng không nói một lời, bà khẽ thở dài, không biết đã nghĩ đến điều gì, ánh mắt bỗng trở nên sắc lẹm, lời nói ra cũng có vài phần lạnh lùng: “Muốn trách thì trách cô gái đó quá tham lam, kết cục như vậy đối với cô ta đã là tốt nhất rồi.”
Sắc mặt Hạ Trúc đột ngột thay đổi, cô bất giác siết chặt lòng bàn tay, ánh mắt đầy hoang mang nhìn Văn Cầm vừa thay đổi sắc mặt. Bản tính Văn Cầm vốn mềm mỏng mà không lộ rõ cảm xúc, vậy mà lần này lại cứng rắn khác thường, khó mà không khiến người ta nghi ngờ trong đó ắt có uẩn khúc.
Hạ Trúc cắn cắn môi, ngập ngừng hỏi: “…Dì Văn, dì có điều gì muốn nói với cháu phải không?”
Văn Cầm mỉm cười yếu ớt, nghiêng đầu nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ.
Mùa đông ở Bắc Kinh âm u, những ngày không có nắng luôn ảm đạm, buồn bã.
Không biết sau bao lâu, giọng nói ôn hòa, mảnh như sợi chỉ của bà từ từ cất lên: “Bánh Trôi à, những năm qua là dì có lỗi với cháu, để cháu gánh chịu mọi tội lỗi mà không nói rõ nguyên nhân.”
“Bây giờ dì cũng không sống được bao lâu nữa, không cần phải giữ bí mật này xuống mồ.”
“Dì không biết Chu Nhiêu đã nói gì với cháu. Nhưng đối với dì, cô gái đó chính là một kẻ ngu ngốc đi tìm cái chết.”
Đồng tử Hạ Trúc khẽ co lại. Không ngờ bao nhiêu năm rồi mà phản ứng của Văn Cầm vẫn mạnh đến vậy. Sự thật gần ngay trước mắt, Hạ Trúc lại có chút chùn bước, không dám nghe tiếp.
Cô xoắn hai bàn tay, cúi đầu thấp hơn nữa.
Văn Cầm xoa ngực, điều chỉnh lại hơi thở, nói tiếp: “Hai tháng trước khi chia tay Hứa Mặc, cô ta đã phát sinh quan hệ với Hứa Lâm trong một lần say rượu, còn ngoài ý muốn có thai. Ba tháng sau, cô ta cầm kết quả khám thai tới tìm chú Hứa của cháu, uy h**p rằng nếu không để Hứa Lâm trả giá tương xứng, hoặc không đồng ý cho cô ta bước vào cửa nhà họ Hứa, thì cô ta sẽ làm ầm chuyện lên.”
“Cháu biết tính chú Hứa chứ? Khi đó ông ấy như mặt trời giữa trưa, tính khí cũng lớn, sao có thể để một cô gái mới ngoài hai mươi uy h**p. Ở Bắc Kinh mà muốn lặng lẽ đẩy một người biến mất, với ông ấy chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.”
“Nhưng ai ở Đại học T mà chẳng biết cô ta là bạn gái của Hứa Mặc. Nếu xảy ra chuyện với cô ta, cháu nói xem người đầu tiên cảnh sát nghi ngờ sẽ là ai?”
Tim Hạ Trúc siết lại. Tự nhiên cô nghĩ đến tất cả những hậu quả có thể xảy ra. Nếu Hứa Đại Sơn thật sự muốn ra tay với Chu Nhiêu, e là người bị ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là Hứa Mặc. Hứa Đại Sơn biết Chu Nhiêu là bạn gái của Hứa Mặc, Văn Cầm cũng rõ điều đó, cho nên bà sẽ không để Chu Nhiêu làm bất cứ chuyện gì tổn hại tới danh dự hay gây liên lụy cho Hứa Mặc.
Nghĩ tới đây, mày Hạ Trúc chau lại. Chu Nhiêu nghĩ gì mà dám đi uy h**p Hứa Đại Sơn?
Mà Hứa Lâm đúng là đồ khốn, ngay cả Chu Nhiêu mà cũng không tha, coi Hứa Mặc là thằng ngốc để đùa giỡn sao? Phải chăng chỉ cần là thứ Hứa Mặc có, Hứa Lâm đều muốn phá hủy, dẫm nát?
Hạ Trúc càng nghĩ càng thấy rợn người, hai bắp chân khép lại của cô bất giác run lên. Một kẻ như Hứa Lâm vốn không có đáy giới hạn, mà phía sau kẻ không giới hạn ấy lại là một thế lực mạnh mẽ chống lưng. Khó nói, chuyện năm xưa của Chu Nhiêu có phải hắn cố ý sắp đặt hay không.
Hứa Đại Sơn tuyệt đối không thể để con trai mình vào tù. Thế nên nếu muốn một người câm miệng, chỉ còn cách hủy hại cô ta.
Chưa đợi Hạ Trúc nghĩ thông suốt, giọng nói của Văn Cầm lại vang lên: “Thân phận của Hứa Mặc vốn đã khó xử, cuộc sống ở nhà họ Hứa cũng chẳng dễ chịu gì. Nếu chú Hứa của cháu mà ra tay, nó sẽ không còn đất sống ở Bắc Kinh nữa. Dì vô tình biết được chuyện này, đã chủ động tìm chú Hứa của cháu, thuyết phục ông ấy để dì xử lý, dì đảm bảo với ông ấy nhất định sẽ khiến Chu Nhiêu nuốt chặt bí mật này vào trong bụng.”
“Ban đầu ông ấy còn do dự, cảm thấy dì có thể sẽ mềm lòng. Sau đó dì cam đoan hết lần này đến lần khác, ông ấy mới đồng ý.”
“Dì có tìm riêng Chu Nhiêu, cô ta rất đề phòng dì, cho rằng dì cố ý chia rẽ cô ta và Hứa Mặc. Còn nói dì là mẹ kế của Hứa Lâm, chắc chắn sẽ giúp nó.”
“Đoạn video trong tay cô ta đã bị chú Hứa của cháu tiêu hủy từ lâu, cô ta cũng biết mình không đủ can đảm để tố cáo bằng tên thật. Nhưng cô gái này gan lớn, cứ nghĩ đùa với hổ sẽ có kết cục tốt đẹp. Uy h**p Hứa Đại Sơn không thành, còn muốn mặc cả với dì, nói rằng chỉ cần dì đồng ý cho cô ta kết hôn với Hứa Mặc, cô ta sẽ nuốt bí mật này vào bụng.”
“Còn về đứa bé, cô ta sẽ đến bệnh viện phá bỏ.”
Nói đến đây, trên mặt Văn Cầm thoáng một nụ cười giễu cợt, giọng lại lạnh mấy độ: “Cô ta muốn lấy Hứa Mặc làm bia đỡ đạn, làm cái thang để leo lên, nhưng điều đó cũng phải xem dì có đồng ý hay không đã.”
“Nếu không phải vì Hứa Mặc, dì đã không nhúng tay vào chuyện này. Nhưng dù sao cũng là một mạng người, dì mềm lòng, bỏ tiền cho cô ta ra nước ngoài lánh nạn đã là kết quả tốt nhất rồi.”
“Vì nghĩ đến cảm xúc của Hứa Mặc, dì chưa từng nói với nó một lời, cũng không kể chi tiết cho cháu. Giờ nghĩ lại, là dì đã làm lỡ dở cháu.”
“Những năm qua vất vả cho cháu rồi.”
Hôm đó thời tiết rất tệ, trời u ám, rõ ràng chưa đến bốn giờ mà tối như chạng vạng. Bầu trời như bị phủ tấm bạt đen khổng lồ, đen đến rợn người.
Cửa sổ không khép kỹ, gió lạnh luồn vào, quất trên da thịt buốt giá.
Nói đến cuối, nét mặt Văn Cầm lộ chút mong manh, ân hận. Bà nắm lấy những ngón tay lạnh buốt của Hạ Trúc, bình tĩnh mà thê lương: “… Cái chết của bố mẹ Hứa Mặc, có lẽ không phải tai nạn, mà là do có người làm.”
“Ai cũng nghĩ họ là những anh hùng hy sinh vì tổ quốc, nhưng không ai ngờ rằng họ lại chết dưới tay chính đồng bào của mình.”
“Bánh Trôi, bây giờ dì thực sự vô cùng mệt mỏi. Nhưng dì không thể nghỉ ngơi, dì phải gắng gượng hết sức để đối mặt với những cú sốc dữ dội từ chuyện cũ năm xưa. Nếu có thể, phiền cháu thay dì chăm sóc Hứa Mặc thật tốt. Nó đã chịu nhiều khổ cực rồi, dì không muốn đến cuối cùng nó vẫn chỉ có một mình.”
Đôi mắt Hạ Trúc trợn tròn ngay tức khắc, hiển nhiên khó lòng tin nổi lời cuối cùng của Văn Cầm.
Nếu không phải tai nạn mà là có người sắp đặt, rốt cuộc là thế lực nào?
Sự thật quá phi lý và bất ngờ, Hạ Trúc khó mà chấp nhận được trong thời gian ngắn. Cô chà xát tay, đứng dậy hít mấy hơi, gượng cười với Văn Cầm, vì sợ bà nghĩ ngợi, cô nén hết tủi thân: “Dì Văn, cháu ra ngoài hít thở không khí một chút.”
Nói xong, không đợi bà đáp, Hạ Trúc chộp lấy điện thoại, hấp tấp bỏ chạy.
“Rầm.”
Cửa phòng bệnh bị cô đóng sầm lại, Hạ Trúc cảm thấy ngột ngạt, nước mắt lưng tròng, cô chui vào cầu thang thoát hiểm tĩnh mịch, tựa trán vào bức tường lạnh băng, ngửa đầu ra sau và khẽ sụt sịt.
Cô cảm thấy vô cùng khó khăn, thật khó để chấp nhận sự thật này.
Nước mắt tràn ra khóe mi, lúc đầu Hạ Trúc còn đưa tay lau đi, về sau càng lúc càng nhiều. Lau mãi không xuể, cuối cùng cô đành bỏ cuộc, ngồi sụp xuống đất, khịt khịt khóc nho nhỏ.
Cô không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Vì sao Hứa Lâm lại có thể bình an vô sự trong suốt chuyện này, vẫn sống một cuộc sống xa hoa và sung sướng?
Vì sao Chu Nhiêu lại dám cầm kết quả khám thai đi uy h**p Hứa Đại Sơn, cô ta không cần mạng nữa sao?
Vì sao chẳng ai bị ảnh hưởng, chỉ có cô và Hứa Mặc mắc kẹt ba năm?
Hạ Trúc càng nghĩ càng thấy khó chịu, cô ngồi xổm trên mặt đất, gục đầu vào đầu gối, nước mắt thấm qua lớp vải rơi xuống cổ, lạnh buốt.
Điện thoại không ngừng rung lên, Hạ Trúc mặc kệ, vờ như không nghe thấy.
Không biết đã khóc bao lâu, Hạ Trúc chỉ thấy đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên, trước mắt mờ mịt. Cô vô thức bám vào lan can đứng dậy, vừa định quay về thì thấy cửa cầu thang thoát hiểm bị ai đó mở ra.
Ánh sáng từ ngoài dội vào, một bóng người cao lớn, khiến người ta thấy an toàn bước vào.
Anh đứng ngược sáng, như vị anh hùng vừa từ đâu xuất hiện. Hạ Trúc nheo mắt, không nhìn rõ mặt, chỉ thấy dáng hình quen thuộc.
Chưa kịp thấy rõ, giọng người vốn điềm tĩnh bỗng lẫn mấy phần khác lạ:
“Em làm sao thế? Anh gọi bốn năm cuộc không nghe, lỡ có chuyện thì sao?”
Rõ ràng là giọng điệu trách móc, nhưng Hạ Trúc lại nghe ra được sự lo lắng, quan tâm sâu sắc trong lời nói của Hứa Mặc. Cô nhếch miệng cười, giọng khản đặc đùa với anh: “…Em chỉ ra ngoài hít thở thôi, có đi lạc đâu mà anh sợ.”
“Sao thế, cuối cùng anh cũng nhớ ra là mình có một cô vợ à?”
Hứa Mặc vẫn chưa nguôi giận, định dạy dỗ thêm vài câu, nhưng khi liếc thấy gương mặt đẫm nước mắt và đôi mắt đỏ hoe của Hạ Trúc, Hứa Mặc lập tức nghẹn lời.
Anh hít sâu, đưa tay áp lên má cô, trong mắt dâng lên nỗi bối rối, lo lắng nhìn thấy được bằng mắt thường: “Sao em lại khóc?”
Gương mặt đẫm lệ của Hạ Trúc cố tình áp vào lòng bàn tay ấm áp của anh. Rõ ràng trong lòng đang đè nặng một tảng đá lớn, che giấu một bí mật động trời, nhưng cô chỉ có thể giả vờ thản nhiên lắc đầu: “Không có gì, chỉ là lo lắng cho dì Văn thôi. Bình thường dì ấy rất xinh đẹp, vậy mà giờ nằm trên giường bệnh, gần như không còn nhận ra nữa, em không nỡ nhìn dì ấy chịu khổ.”
Nghe vậy, nỗi lo trong ngực Hứa Mặc vơi bớt. Anh vòng tay kéo cô vào lòng, ôm chặt eo cô, hạ giọng dỗ dành: “Rồi sẽ có cách, đừng lo.”
Rõ ràng người cần được an ủi là anh, rốt cuộc lại là anh đang an ủi cô, Hạ Trúc càng thấy chua xót. Cô níu vạt áo anh, khịt khịt mũi, lí nhí: “Vâng, em biết rồi.”
“Sau này em nhất định sẽ nghe điện thoại.”
Đêm nay có điều dưỡng cao cấp túc trực canh chừng, Hứa Mặc về tắm rửa thay đồ, tiện đưa Hạ Trúc về nhà. Đợi Hạ Trúc bình tâm lại, hai người quay về phòng bệnh, Văn Cầm đã mệt thiếp đi. Hạ Trúc không dám đánh thức, rón rén kéo vali ra ngoài, ra hiệu cho Hứa Mặc đang gọi điện đừng làm ồn, Văn Cầm ngủ rồi.
Hứa Mặc hiểu ý, khẽ gật đầu với cô, tự nhiên đón lấy chiếc vali từ tay cô. Một tay nói chuyện điện thoại, một tay vòng qua phía bên phải Hạ Trúc, dẫn cô xuống lầu.
Trong thang máy không có tín hiệu, Hứa Mặc vội vàng kết thúc cuộc gọi. Anh xách vali bằng tay phải, nhìn Hạ Trúc đang im lặng dựa vào vách thang máy, đột nhiên hỏi: “Em có thể tùy ý rời đoàn phim sao?”
Hạ Trúc chớp mắt “…Cái gì ạ?”
Hứa Mặc đưa tay vuốt lại lọn tóc vểnh lên của Hạ Trúc, hỏi tiếp: “Tiến độ quay không phải đang gấp lắm sao?”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, hiểu ra, nhỏ giọng giải thích: “Em xin Giang Phùng nghỉ ba ngày.”
Thang máy xuống tầng một, nhiều người ra vào, Hứa Mặc theo thói quen che chắn, đứng đằng trước cô, thay cô chắn bớt dòng người. Hạ Trúc túm lấy cánh tay anh, ngoan ngoãn dựa vào tấm lưng rộng của anh.
Đến tầng hầm B1 chỉ còn hai người.
Trước khi ra khỏi thang máy, một tay Hứa Mặc xách vali, tay kia vẫn không quên nắm lấy tay cô.
Anh vẫn lái chiếc Hồng Kỳ H7, sau khi đặt vali vào cốp xe, Hạ Trúc tự nhiên chui vào ghế phụ. Vừa cài dây an toàn, người Hứa Mặc đã nghiêng qua, bàn tay lớn ôm gáy cô, cúi đầu chạm lên môi cô.
Nụ hôn này nồng nhiệt mà bá đạo, giữa môi lưỡi quấn quýt, Hạ Trúc vô tình kêu lên một tiếng, cảm xúc nơi đáy mắt Hứa Mặc càng sâu đậm hơn, nụ hôn cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Hạ Trúc vừa chỉnh lại cổ áo xộc xệch, vừa len lén nhìn Hứa Mặc đang lái xe.
Mấy hôm nay chắc anh bận lắm, trạng thái cả người không được tốt. Bộ quần áo trên người vẫn là bộ mặc từ ngày ở Đôn Hoàng về Bắc Kinh, đến giờ còn chưa kịp thay, nhăn nhúm cả.
Đã mấy ngày anh không về nhà rồi nhỉ?
Hạ Trúc cắn môi, hạ cửa sổ xe xuống hít thở, quay đầu hỏi anh: “Bác sĩ bên Mỹ có phương pháp điều trị nào tốt không anh?”
Cảm xúc Hứa Mặc vẫn ổn định như thường. Anh lái xe, giọng êm ả: “Vẫn đang thảo luận.”
Chuyện sống chết, đâu ai định đoạt được.
Trong lòng Hạ Trúc thoáng lướt qua một tia bất lực, cũng không muốn tạo thêm áp lực cho anh.
Thấy nơi chân mày nơi khóe mắt cô đọng chút u sầu, ngược lại Hứa Mặc mở miệng trấn an: “Đừng lo, rồi sẽ có cách thôi.”
“Mệt thì ngủ một lát đi, về đến nhà anh gọi em.”

Bình Luận (0)
Comment