Chương 59

“Anh lục trong nhà thấy một bản thỏa thuận ly hôn, bà Văn đã ký rồi.”
Chuyện nằm trong dự liệu, nhưng vẫn xen chút hoang đường.
Hạ Trúc đứng trong hành lang tối tăm chật hẹp, cố dựa vào ánh sáng le lói lọt qua khe cửa để nhìn cho rõ nét mặt Hứa Mặc. Tiếc là anh đứng ngược sáng, cả gương mặt chỉ còn một mảng mơ hồ, chẳng thấy được gì. Lưng tựa lên bức tường lạnh băng, hai tay để trong túi quần, ánh mắt Hứa Mặc thẳng tắp dừng trên người Hạ Trúc. Anh bất lực nói: “Hoặc là giữa hai người họ đã xảy ra vấn đề, hoặc là vì anh.”
Mà phần nhiều… là vì anh.
Nửa câu sau Hứa Mặc không nói ra. Lúc này anh hơi mâu thuẫn, đầu óc rối bời, vẫn chưa xâu lại mạch suy nghĩ. Anh lờ mờ cảm thấy Văn Cầm đang giấu mình chuyện gì đó, chỉ là không biết rốt cuộc là chuyện gì.
Hạ Trúc muốn an ủi mấy câu, nhưng lại chẳng biết phải mở lời thế nào. Việc phải giữ kín bí mật động trời ấy khiến cô vô cùng khổ sở, nhưng cô thật sự không dám nói ra. Cô không thể tưởng tượng được có bao nhiêu người liên quan, cũng không thể tưởng tượng được, Hứa Mặc sẽ làm gì nếu anh phát hiện ra.
Một bên là ơn nuôi dưỡng, một bên là ơn sinh thành, anh nên chọn thế nào đây?
Hạ Trúc khẽ dịch bước đến cạnh anh, đưa tay nắm lấy cánh tay đang hơi cong của anh, tựa trán lên vai anh, mong cho anh chút an ủi. Cô cảm nhận thấy cơ bắp cánh tay anh đang căng chặt, bèn khẽ khàng: “Dì Văn làm vậy hẳn phải có lý do của dì. Nếu anh muốn biết gì, cứ trực tiếp hỏi dì. Nếu dì chịu nói thì cứ nghe, nếu không muốn nói thì cứ giả vờ như không biết.”
Hứa Mặc nhận ra cảm xúc của mình ảnh hưởng đến cô, liền điều chỉnh rất nhanh. Anh rút tay khỏi túi, ngược lại nắm lấy những ngón tay mảnh khảnh đang bị lạnh của cô, mỉm cười: “Anh đâu yếu đuối đến thế, em đừng lo lắng.”
Hai người trở lại phòng bệnh. Hứa Đại Sơn ở đó một mình với Văn Cầm. Không khí trong phòng bệnh kỳ quái khó tả, không rõ họ vừa nói gì, chỉ thấy Văn Cầm quay mặt đi, không muốn để ý đến Hứa Đại Sơn; còn ông ấy thì mang vẻ bất đắc dĩ, như đang xử lý một việc vô cùng khó nhằn mà vẫn phải đối mặt.
Hạ Trúc theo Hứa Mặc đẩy cửa vào, Hứa Đại Sơn như trút được gánh nặng đứng dậy. Ông ấy dịu giọng dặn Văn Cầm đôi câu rồi chuẩn bị rời đi.
Khi đi ngang qua, ánh mắt ông ấy sắc như dao lướt qua khoảng cách khá gần giữa hai người, dường như đang đoán mối quan hệ của họ. Theo bản năng, Hạ Trúc lùi nửa bước, kéo giãn khoảng cách với Hứa Mặc, đứng nép ngay cửa, mỉm cười lễ phép: “Chú Hứa về ạ?”
Hứa Đại Sơn thu ánh nhìn, cười như không có gì: “Còn ít việc chưa xử lý xong.”
“Ở bệnh viện cũng chỉ làm bà ấy thêm bực bội, chi bằng tự kiếm chút việc cho đỡ lo, kẻo mất ngủ.”
Câu sau nghe có vẻ thật giả lẫn lộn, không thể đoán được ý định thực sự của ông ấy. Hạ Trúc không biết phải đáp lại thế nào, chỉ có thể cười gượng nhìn theo Hứa Đại Sơn rời đi.
Cho đến khi cánh cửa phòng bệnh bị Hứa Đại Sơn đóng lại, hoàn toàn ngăn cách bốn người, Hạ Trúc mới cứng nhắc bước vào trong.
Hứa Mặc và Hứa Đại Sơn vẫn giữ vẻ ngoài lịch sự, anh đi cùng Hứa Đại Sơn ra khỏi phòng bệnh, chỉ dừng lại ở cửa thang máy. Hứa Đại Sơn xách cặp tài liệu chưa vội xuống lầu, mà đưa cho Hứa Mặc một ánh mắt, hai người tìm một chỗ khá yên tĩnh để trò chuyện.
Trong hành lang, Hứa Đại Sơn đứng trên một bậc thang, cúi đầu kéo khóa chiếc áo khoác hành chính, từ trên nhìn xuống hỏi: “Khi nào mẹ con phẫu thuật?”
Hứa Mặc chạm nhẹ túi quần, bình tĩnh: “Chắc là thứ Tư tuần sau.”
Hứa Đại Sơn nhìn anh đánh giá: “Thứ Tư tuần sau cũng sắp đến rồi, ca phẫu thuật không có vấn đề gì lớn chứ?”
Hứa Mặc muốn rút thuốc, sờ khắp túi cũng chẳng có hộp nào. Anh đành nắm chặt chiếc điện thoại trong túi, giọng đều đều: “Khả năng thành công bảy mươi phần trăm.”
Hứa Đại Sơn khẽ nhíu mày: “Thứ Tư tuần sau bố ở Thượng Hải họp, e là không ở bệnh viện được. Hàm Chương, chuyện của mẹ con trông cậy ở con.”
Hứa Mặc cười mà như không, nhẹ như mây gió: “Chỉ là ca phẫu thuật nhỏ thôi. Bố cứ làm việc của bố, có con ở đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Hứa Đại Sơn nhìn Hứa Mặc bằng ánh mắt “đứa trẻ này dạy được”. Ông giơ tay vỗ vai anh hai cái, thở dài: “Hàm Chương à, chuyện ở bệnh viện đành giao cả cho con đấy.”
Hứa Mặc liếc bàn tay đang đặt trên vai mình, mặt không đổi sắc, kéo khóe môi: “Phiền bố phải lo lắng rồi.”
Nói đến đây, anh bỗng đổi giọng: “Hôm kia bạn con gọi, bảo Hứa Lâm dạo này ở Ma Cao chơi bời dữ lắm, hỏi con có rảnh tiền thì giúp một ít.”
“Con chỉ là giảng viên, tiền trong tay chẳng bao nhiêu. Nghĩ bụng mấy chục ngàn thì còn gánh được, ai ngờ Hứa Lâm thua gần hai chục triệu.”
“Chuyện này con vốn không muốn phiền bố, nhưng nhất thời con thật sự không gom nổi ngần ấy. Giờ Hứa Lâm bị nhà cái giữ lại sòng bạc, lỡ xảy ra chuyện gì thì khó mà xoay xở được.”
“Bố xem… việc này nên giải quyết thế nào ạ?”
Nhắc tới thằng con không biết điều, trên mặt Hứa Đại Sơn tràn đầy vẻ thất vọng. Ông ấy nghĩ một lát, trầm giọng nói: “Cứ để Hứa Lâm nếm chút mùi đời. Không biết trời cao đất dày, chết cũng đáng.”
Hứa Mặc làm bộ kinh ngạc, như không tin Hứa Đại Sơn sẽ mặc kệ. Mắng xong, Hứa Đại Sơn chậm lại một nhịp, giọng mềm đi: “Cứ để Hứa Lâm ở sòng độ ba bốn ngày nữa, hai hôm nữa bố gọi cho mẹ nó bảo tự đi mà xử lý.”
“Chuyện này con đừng quan tâm nữa, mà hãy chăm sóc mẹ con cho tốt.”
Hứa Mặc hơi cúi đầu, dè dặt: “Vâng, bố nói phải.”
Bước ra khỏi hành lang cầu thang, Hứa Đại Sơn quay đầu lại, ném một cái nhìn đầy thâm ý về phía Hứa Mặc đang đi theo sau với vẻ mặt không lộ chút buồn vui, rồi bất ngờ hỏi một câu: “Dạo này con với Bánh Trôi thân thiết lắm hả?”
Sống lưng Hứa Mặc cứng lại, bước chân khựng lại tại chỗ. Bàn tay giấu trong túi quần từ từ siết chặt, nhưng khi ngẩng đầu lên lại là dáng vẻ điềm tĩnh, ung dung: “Sao bố nói vậy ạ?”
Hứa Đại Sơn vỗ vai anh, hạ giọng nhắc: “Nếu Bánh Trôi còn thích con, chúng ta thuận nước đẩy thuyền đợi thêm, hai nhà cũng coi như môn đăng hộ đối.”
“Chẳng phải con đã trượt chức giáo sư ở trường đại học rồi sao? Hạ Sùng Duy chỉ cần nói vài lời thì dễ như ăn kẹo. Hiệu trưởng Đại học T và Hạ Sùng Duy là bạn thân nhiều năm rồi.”
“Con nói xem, đây chẳng phải là chuyện tốt cả đôi đường sao?”
Hành lang vắng lặng, gió lùa vào từ cửa khiến Hứa Mặc lạnh sống lưng. Anh gắng giữ bình tĩnh, cười nhạt, mơ hồ từ chối: “Bố nói gì thế. Con luôn coi Bánh Trôi như em gái, chưa từng nghĩ chuyện cưới xin. Hơn nữa, biết đâu cô ấy cũng không chắc đã thích con.”
“Vả lại chú Hạ là người chính trực nổi tiếng, sao có thể làm chuyện mưu cầu lợi riêng như vậy.”
Không đợi Hứa Đại Sơn đáp lời, Hứa Mặc kịp dừng chủ đề: “Cũng muộn rồi, bố còn việc phải xử lý mà.”
“Con còn về bàn với viện trưởng chuyện phẫu thuật, con tiễn bố đến đây thôi.”
Hứa Đại Sơn liếc anh, muốn nói lại thôi. Thấy trên mặt anh viết rõ “không muốn dây dưa”, ông bèn thở dài ra vẻ tiếc nuối: “Con với Bánh Trôi đúng là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối thật đấy, đáng tiếc thật.”
Hứa Mặc chu đáo ấn nút thang máy đi xuống, tiễn ông đến cửa thang máy. Đứng ngoài nhìn gương mặt còn vương tiếc của Hứa Đại Sơn, anh chỉ mỉm cười, không nói gì.
Ván cờ đêm nay, thắng thua còn chưa ngã ngũ.
Hứa Mặc cảm thấy như có một viên đá lớn đè nặng lên ngực, trở thành điểm yếu, không dám bước thêm một bước nào.

Trên đường về khu nhà số 7, Hạ Trúc ngồi ở ghế phụ, tay vân vê dây an toàn, cô nghiêng đầu nhìn Hứa Mặc, cảm xúc anh mơ hồ khó đoán, tò mò hỏi: “Ban nãy anh ra ngoài nói chuyện với chú Hứa lâu như vậy, hai người nói chuyện gì vậy?”
Nhớ tới lời “nhắc nhở tử tế” của Hứa Đại Sơn, Hứa Mặc khẽ bật cười, nhẹ như không: “Không có gì, chỉ nhắc nhở vài câu thôi.”
Hạ Trúc mờ mịt: “…Nhắc nhở gì cơ?”
Hứa Mặc giữ vô lăng bằng một tay, tay kia với chiếc điện thoại trong hộc để đồ, mở khóa, vào album lướt tìm. Anh chọn một tấm ảnh rồi đưa cho Hạ Trúc.
Hạ Trúc bối rối nhận điện thoại và nhìn vào màn hình, phông nền là một sòng bạc, khi phóng to ra, cô kinh ngạc nhận ra ở góc ảnh có một người đàn ông mặc áo hoodie, tay chân bị trói, chính là Hứa Lâm.
Tắt điện thoại, Hạ Trúc ngạc nhiên hỏi: “…Đây là Hứa Lâm? Anh ta làm sao thế?”
Anh đặt tay lên cửa kính xe, quay đầu nhìn Hạ Trúc đang ngạc nhiên, giải thích một cách nhẹ nhàng: “Ở sòng bạc Macau thua hai mươi triệu, không có tiền mặt, bị nhà cái giữ lại.”
Hạ Trúc kêu lên: “Là chuyện gì xảy ra vậy?”
Hứa Mặc suy nghĩ một chút, đưa ra một ngày cụ thể: “Thứ Ba tuần trước.”
Hạ Trúc vừa khinh thường hành động của Hứa Lâm, vừa không nhịn được hỏi: “Anh ta không tìm chú Hứa giúp à?”
Hứa Mặc cười khẩy, thái độ khinh thường: “Dám à?”
Không đợi Hạ Trúc nói, anh đã nhạt giọng phân tích: “Lần ngồi tù trước chẳng giúp hắn tỉnh ra, lần này phải cho hắn nếm mùi.”
“Chú Hứa của em giờ bận xử lý cả đống bề bộn, hơi đâu quan tâm sống chết của Hứa Lâm.”
Nói đến đây, Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc đang còn ngẫm nghĩ về tin đồn, mơ hồ nhắc nhở: “Bố em dạo này bận việc gì, em có biết không?”
Hạ Trúc ngạc nhiên, có vẻ không hiểu: “Bố em á? Không phải đang bận vụ án sao. Lâu rồi em chưa gọi, cũng chẳng rõ ông ấy đang làm gì.”
“Hôm trước dì út nói ông ấy lại đi công tác ở Thượng Hải, không biết đã về Bắc Kinh chưa.”
“Sao tự dưng anh lại hỏi bố em thế ?”
Hứa Mặc thấy cô không biết gì, do dự một chút, không nói thêm chi tiết, “Không có gì, anh tiện miệng hỏi thôi.”
“Hôm nào mình tranh thủ về đại viện ăn cơm với bố em, chúng ta đã lấy giấy kết hôn lâu vậy rồi mà vẫn chưa gặp để ra mắt, cũng hơi không phải.”
Nhắc đến “ra mắt”, Hạ Trúc lại ngượng. Cô mím môi, quay mặt ra ô cửa, nhìn ánh đèn rực rỡ ngoài kia, lí nhí: “…Để sau hẵng nói đi, không vội.”
Hứa Mặc khựng lại một giây, khẽ cười trêu cô: “Sao thế, anh không ra mắt mọi người được à?”
“Nói xem, em định giấu đến bao giờ? Lẽ nào cả đời này anh cũng không được ăn bữa cơm bố vợ mời hay sao?”
Hạ Trúc khổ sở lắc đầu: “Ai da… chúng ta đừng bàn chuyện này nữa được không. Dù sao thì đến lúc thích hợp em nhất định sẽ nói mà.”
“Em còn phải về soạn hành lý, mai là phải bay đến Đôn Hoàng để quay phim rồi.”
Thực ra Hạ Trúc cũng không rõ tại sao mình lại không muốn thừa nhận sự tồn tại của Hứa Mặc trước mặt người nhà, thừa nhận họ là quan hệ vợ chồng. Mãi cho đến sau này, khi cả hai ầm ĩ đến mức ly hôn, cô mới nhận ra, có lẽ cô vốn dĩ chưa bao giờ xem Hứa Mặc là nửa kia của mình.
Trong tiềm thức, cô luôn thấy người đàn ông này vốn không thuộc về mình. Sớm muộn gì rồi anh cũng sẽ rời đi, cô không tài nào giữ được.
Đó là sự thật bên trong, khi xé bỏ lớp vỏ bề ngoài, những lời nói dối về sự “hài hòa” của họ bị sự thật xé nát, chỉ còn lại những điều xấu xí không thể nhìn.
Còn Hứa Mặc với cô hoặc cô với Hứa Mặc chưa chắc tin nhau được bao nhiêu. Một người yêu có chừng mực, một người yêu có đề phòng, hai người không chịu mở lòng với nhau, thì làm sao có thể đi xa trong một thế giới ảo mộng đẹp đẽ?
Nhưng lúc này Hạ Trúc vẫn còn chút ngây thơ, luôn cảm thấy mọi chuyện đều có thể xoay chuyển.
Cô không nhớ dai cũng không giận lâu, nói chuyện với Hứa Mặc xong, tâm trạng tốt đẹp kết nối Bluetooth với điện thoại của mình, mở ứng dụng QQ Music, lướt đến danh sách bài hát yêu thích của mình, phát lại một bài.
“Một mình trong kỳ nghỉ ngẩn ngơ
Không tìm thấy ai cùng tôi ngắm biển
Tôi đứng bên ngoài cánh cửa hạnh phúc
Nhưng mãi không thể bước vào
Những tổn thương mà cậu tích lũy
Thực sự rất khó để tôi buông bỏ.”
Giọng Thái Y Lâm từ loa Bluetooth trong xe từ từ vang lên, Hạ Trúc nghe bài hát chợt nghĩ đến những chuyện bên lề giữa Châu Kiệt Luân và Thái Y Lâm.
Hứa Mặc chưa nghe bài này, quay lại nhìn Hạ Trúc đang lắc lư theo nhịp, liếc mắt nhìn màn hình, hỏi cô: “Bài gì vậy?”
Mắt hạnh của Hạ Trúc sáng rỡ, cô chống cằm, kéo dài giọng: “‘Đảo Đới’ đó.”
Nói rồi cô tựa cằm hỏi: “Anh biết Châu Kiệt Luân không?”
Hứa Mặc thấy cái tên quen quen mà không nhớ ra, đành dè dặt: “Nghe rồi… thì phải?”
Hạ Trúc rất thích cặp đôi Châu Kiệt Luân và Thái Y Lâm, thấy Hứa Mặc không biết, cô say sưa kể: “Bài này là Châu Kiệt Luân viết cho Thái Y Lâm… nhưng mà họ chưa từng thừa nhận nhau. Dù sao em vẫn đẩy cặp này, và tin chắc họ từng yêu…”
“Chỉ là… không đủ kiên định, chẳng ai chịu bước thêm.”
Cuối câu, nét mặt Hạ Trúc đượm chút u hoài.
Không biết là vì cặp đôi Châu Kiệt Luân khiến fan tiếc nuối, hay vì chính cô. Thấy cô không vui, Hứa Mặc vội pha trò: “Đừng rơi nước mắt nhé, anh đón không kịp đâu.”
“Anh đang lái xe đấy.”
Bị kiểu an ủi gượng gạo ấy chọc cười, Hạ Trúc phì một tiếng, mắt hoe hoe đỏ: “Anh thật sự không hợp để dỗ dành con gái.”
“Cố Hoan bảo anh là ‘lão cán bộ’, em thấy không sai chút nào.”
Hứa Mặc không hiểu: “‘Lão cán bộ’ là gì?”
Hạ Trúc chớp mắt, thay anh tổng kết: “Chính trực mà nhàm chán, lạnh nhạt, cấm dục…”
Hứa Mặc xoay vô lăng mấy vòng, lái xe vào khu nhà số 7, nghiêm túc đính chính: “Thế thì không phải anh.”
Hạ Trúc ngờ vực: “Hả?”
Anh hùng hồn tự thanh minh: “Em bảo anh nhàm chán thì anh nhận. Nhưng anh cấm dục hồi nào?”
“Cấm dục là làm hòa thượng à? Anh không phải.”
Hạ Trúc: “…”
Hóa ra trong đầu anh, “cấm dục” là nghĩa… đó? Anh nói thế càng giống chứ còn gì!
Hạ Trúc không còn sức để phàn nàn, cô không thèm để ý đến anh.
Xe tấp vào gara, Hạ Trúc tháo dây an toàn định xuống xe, nhưng vừa chạm tay vào tay nắm cửa đã bị một bàn tay ấm nóng kéo trở lại. Cô không phòng bị, ngã vào ghế. Cô bối rối quay đầu, chưa kịp hỏi đã bị Hứa Mặc nắm lấy mặt và hôn lên môi.
Trong khoang xe tĩnh lặng, chỉ còn tiếng th* d*c đan vào nhau, Hứa Mặc giữ chặt gáy cô, nâng cằm cô lên, hôn thật sâu và gấp gáp. Hơi ấm từ hơi thở rơi xuống cổ, Hạ Trúc cảm thấy ngứa ngáy.
Kết thúc nụ hôn, Hứa Mặc vuốt lại cổ áo xộc xệch của cô, đầu ngón tay ấm áp chạm lên vết hôn ngay dưới xương quai xanh, xoa nhẹ hai lần, giọng nói khàn khàn nói: “Lên nhà thôi.”
Hạ Trúc bừng tỉnh, hất tay anh ra, đẩy cửa xuống trước.
Hai người trước sau bước vào thang máy, Hứa Mặc đứng cạnh cửa, Hạ Trúc dựa vào góc đối diện, ánh mắt đầy nước nhìn Hứa Mặc đã trở lại dáng vẻ bình thường.
Hừ, thật biết giả vờ.
Vừa vào nhà, Hạ Trúc chui ngay vào phòng ngủ, lôi vali ra thu dọn, Hứa Mặc thay dép đi theo, anh nới cà vạt, cởi áo vest, chỉ còn chiếc sơ mi trắng. Cổ áo mở hai khuy, vai tựa khung cửa, tay trong túi, thảnh thơi nhìn cô bày bừa.
Cô vốn không giỏi mấy việc lặt vặt như thế, sắp xếp vali thì lộn tùng phèo. Nhét mỗi chiếc áo phao đã chiếm hết chỗ, các thứ còn lại không sao nhét nổi. Ban đầu anh còn kiên nhẫn nhìn cô tự xoay xở, về sau thấy cô càng lúc càng bực, anh thở dài, sải bước đến, bày hết đồ ra, gấp phẳng phiu từng món, xếp ngay ngắn có trật tự vào vali.
Hạ Trúc đứng bên luống cuống nhìn anh quỳ gối dưới đất thu xếp giúp mình. Chưa tới mười phút, vali đã đâu ra đấy. Kéo khóa, nhấc sang một bên, anh nhìn đống giấy tờ trải trên giường, nhắc: “Đừng để sót đồ đấy, giấy tờ tùy thân cất kỹ vào.”
“Vâng.” Cô ngồi ở đuôi giường, nhét chứng minh nhân dân, thẻ tín dụng từng chiếc vào ví. Thu dọn xong, Hạ Trúc tùy tiện ném ví lên tủ đầu giường, định sáng mai lại cho vào túi xách. Hứa Mặc thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu, nhét ví vào túi xách mà cô thường mang theo.
Tắm xong, Hạ Trúc thoải mái nằm trong chăn, Hứa Mặc ở thư phòng xử lý công việc. Ngày mai cô phải bay, không có thời gian để ý đến Hứa Mặc, nằm lên giường là nhắm mắt ngủ ngay.
Khi đang mơ màng, mơ hồ có người kéo chăn, kéo cô về giữa giường. Hạ Trúc mơ màng mở mắt, đối diện với gương mặt điển trai phóng đại của Hứa Mặc, cô khó chịu đẩy ngực anh, lầm bầm: “Anh phiền quá.”
Hứa Mặc bất đắc dĩ cười rồi tắt đèn đầu giường, chui vào chăn ôm cô vào lòng, cúi xuống hôn lên trán cô, giọng nói thấp nhẹ: “Ngủ đi, chúc em ngủ ngon.”
Đó là một đêm rất yên bình, hai người có trái tim mềm mại tựa vào nhau, cố gắng chống lại cái lạnh giá của mùa đông.

Bình Luận (0)
Comment