Hai người đã tìm một chỗ ngồi mở, gần cửa sổ, gọi vài món ăn để tiếp tục bữa tối. Chủ yếu là Hứa Mặc ăn còn Hạ Trúc rảnh tay, thỉnh thoảng lại dùng đũa gắp cho anh một miếng sườn hay con tôm.
Kỳ nghỉ của Hạ Trúc sẽ kết thúc vào ngày mai. Nhân lúc anh mải ăn, cô mở điện thoại, đặt một vé bay sang Đôn Hoàng cho chuyến chiều hôm sau.
Hứa Mặc vô tình liếc thấy trang hành trình, biết cô sắp đi, ngón tay kẹp đũa khựng lại, bình thản hỏi: “Mai em bay mấy giờ?”
Hạ Trúc đặt điện thoại xuống, tự rót cho mình một chén trà. Nước trà trong vắt. Cô cúi đầu nhấp một ngụm, giọng điềm nhiên:“Ba giờ chiều.”
Hứa Mặc khẽ ừ, rất tự nhiên:“Để anh đưa em ra sân bay.”
Hạ Trúc gật nhẹ, gắp một con tôm bỏ vào miệng, vẫn thản nhiên: “Được thôi.”
Bầu không khí hôm ấy vốn rất êm ả, nếu như Hạ Trúc không vô tình nhìn thấy tin nhắn kia. Tiếc là thế giới này luôn lắm điều trớ trêu, chuyện ma quỷ gì cũng có thể xảy ra.
Ăn chừng tám phần, Hứa Mặc đi thanh toán trước. Trước khi đi, anh cầm ví tiền, tiện tay ném điện thoại di động lên bàn ăn. Hạ Trúc đang cầm tách trà uống, giữa chừng một cuộc gọi không lưu tên bỗng nhiên hiện lên. Hạ Trúc chần chừ một lát, vừa vươn tay chạm vào điện thoại định nghe giúp anh thì cuộc gọi đột ngột bị ngắt, chuông cũng tắt ngấm khi sắp dứt. Cô do dự một thoáng, vươn tay định bấm nghe giúp thì đầu dây bên kia đột ngột cúp máy, tiếng chuông cũng tắt lịm ở đoạn cuối. Hạ Trúc còn chưa kịp phản ứng, một tin nhắn WeChat bỗng đâu nhảy vào màn hình.
Con người ta luôn có sự tò mò vô tận với những thứ mình hứng thú, ví dụ như điện thoại của đối phương, chuyện phiếm của người quen, hay vài bí mật quá khứ ở tầng lớp mà mình không thể chạm tới. Hạ Trúc cảm thấy tin nhắn WeChat này đã thỏa mãn hai điều kiện đầu, nên việc nó khơi dậy sự tò mò của cô dường như cũng không có gì là quá đáng.
Điện thoại của Hứa Mặc không cài mật khẩu, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt lên trên là mở khóa.
Cô mở tài khoản WeChat công việc của Hứa Mặc, lần mò tìm đến tin nhắn chưa đọc kia, đọc kỹ từng chữ từng câu hết cả tin nhắn.
“Dù sao đi nữa, lần này về nước gặp anh em rất vui. Em đặt vé máy bay tám giờ sáng mai về Thượng Hải rồi, anh có muốn tiễn em không? Không tiễn cũng không sao, về công ty cũng có thể gặp.”
Đối phương dường như rất hiểu anh, chừa rất nhiều đường lui để Hứa Mặc có thể từ chối. Khi Hạ Trúc liếc thấy cái tên “Chu Nhiêu” trong ghi chú, sắc mặt cô đã không tốt rồi. Lại thấy tin nhắn mập mờ không rõ ràng kia, Hạ Trúc chỉ cảm thấy cả người như chìm vào một hồ nước đá lạnh buốt, đông cứng đến mất cả tri giác.
Dựa vào tin nhắn này, cô đoán ra được khá nhiều thông tin. Một là Chu Nhiêu đột ngột về nước, hai là cô ta đã vào công ty của Hứa Mặc, ba là… người mà Hứa Mặc mắng lúc nãy chính là Chu Nhiêu, đúng không?
Hạ Trúc nghĩ mãi không thông, tại sao Hứa Mặc không nói? Mà Chu Nhiêu tại sao lại phải trốn?
Một khi lòng tin bị tan vỡ, những suy nghĩ nghi ngờ liền mọc ra khắp nơi. Hạ Trúc rất khó dùng hai chữ “nghi ngờ” trên người Hứa Mặc, nhưng sự thật bày ra trước mắt, cô rất khó tin rằng Hứa Mặc hoàn toàn không biết gì về việc Chu Nhiêu về nước.
Nếu là sắp đặt từ trước, hoặc… lén lút qua mặt, thì thật khó xử. Hạ Trúc hít sâu một hơi, đặt điện thoại lại chỗ cũ, làm như chưa thấy gì cả.
Nhưng trong lòng cô lại đang đánh cược, cược xem Hứa Mặc rốt cuộc có thẳng thắn với cô về chuyện của Chu Nhiêu hay không. Nếu trước khi cô rời Bắc Kinh mà Hứa Mặc vẫn không nói rõ với cô chuyện của Chu Nhiêu, vậy cô nên làm thế nào đây?
Nghĩ đến đây, đầu ngón tay cô chậm rãi viết lên mặt bàn hai chữ “ly hôn”.
Hứa Mặc thanh toán xong quay lại chỗ ngồi, thấy Hạ Trúc lơ đãng nhìn chằm chằm hoa trang trí trên bàn, tưởng cô thích, liền đưa cô rời khỏi nhà hàng. Rẽ qua góc đường thì bắt gặp một tiệm hoa ở ngã tư, Hứa Mặc dừng xe ở giao lộ, xuống xe đi thẳng vào tiệm hoa. Hạ Trúc ngồi trong xe đợi anh, thấy anh ôm một bó hoa lan hồ điệp bước ra từ tiệm hoa, cô cứ ngỡ anh định mang đến bệnh viện thăm dì Văn, không ngờ anh chui vào xe, nhét thẳng bó hoa vào lòng cô, nói rằng đây là tặng cô.
Bó lan hồ điệp màu hồng phấn nhạt mộng ảo, xinh đẹp đến nghẹt thở. Hạ Trúc cúi đầu ngửi những nụ hoa mỏng manh, sống mũi bất giác cay cay. Cô vẫn còn chìm đắm trong tin nhắn kia, vậy mà anh lại có thể thản nhiên như không tặng cô hoa hồ điệp tượng trưng cho hạnh phúc.
Hạ Trúc khó mà tưởng tượng, rốt cuộc anh đặt cô ở vị trí nào trong lòng.
Hứa Mặc khởi động xe, lái xe về phía bệnh viện. Trên đường, anh tranh thủ liếc nhìn Hạ Trúc đang im lặng bên cạnh, thấy cô ôm hoa mà không biểu lộ cảm xúc gì, Hứa Mặc khựng lại, chu đáo hỏi: “Không thích à?”
Hạ Trúc bất giác ôm chặt bó hoa lan hồ điệp trong lòng, cố nén cảm xúc, giả vờ như không có gì gật đầu: “Thích mà.”
“Mắt nhìn của anh cũng tốt đấy. Em thấy trên mạng rất nhiều chàng trai tặng hoa thảm họa lắm.”
Hứa Mặc vừa định trêu cô vài câu, một cuộc gọi công việc đột nhiên xen vào. Điện thoại kết nối với Bluetooth trên xe, Hứa Mặc bắt máy trực tiếp, bật loa ngoài. Hạ Trúc liếc trộm màn hình trên xe, ồ, là điện thoại của Lâm Mục Tắc.
Trong điện thoại, Lâm Mục Tắc mở miệng là hỏi: “Dự án toang rồi à?”
Hứa Mặc khẽ cười lạnh, giọng cũng trầm hẳn: “Người do cậu sắp xếp, cậu còn không rõ sao?”
“Sao? Dự án này không quan trọng à? Cố ý đem ra cho người ta tập dợt hả?”
Lâm Mục Tắc vốn ôm tâm thế xem kịch, đâu ngờ đâm ra cái lỗ to thế, liền thở dài giải thích: “Dự án này không thể sụp được đâu. Tôi nhờ Lâm Chi Hành cố gắng lắm mới bắc cầu nối dây được. Nếu làm hỏng, cuối năm hai ta chỉ có gió Tây Bắc mà uống.”
“Chuyện đó còn là chuyện nhỏ, quan trọng là tôi biết ăn nói sao với Lâm Chi Hành? Anh ấy dặn đi dặn lại tôi đừng hồ đồ, bảo bên kia là bạn vong niên của anh ấy, đừng vì một phi vụ mà phá hỏng giao tình mấy chục năm. Cậu nghĩ cách cứu vãn đi.”
Hứa Mặc khẽ hừ một tiếng, mặt mũi không chút hoang mang: “Cứu vãn không nổi. Dự án chết hẳn rồi.”
Dội xong gáo nước lạnh, anh không nhịn được mỉa mai thêm: “Người cậu tuyển, cậu không tự xem xét thử sao?”
“Có thích xem tôi mất mặt cũng không đến mức lấy cả dự án ra đốt chứ, hay là cậu tiền nhiều quá không chỗ tiêu?”
Nghe khẩu khí ấy, Lâm Mục Tắc biết anh thực sự nổi giận, vội kêu oan: “Sao lại đổ lên tôi? Tôi nói rồi mà, là Tiểu Từ tự ý tuyển người đấy chứ! Cậu nói xem, tôi theo đuổi một cô gái cũng đâu có dễ, lần này coi như tôi nợ cậu. Nhưng nói thật nhé, sơ yếu lý lịch của Chu Nhiêu đưa vào bất kỳ tập đoàn lớn nào trong ngành chẳng phải đều là miếng bánh thơm sao?”
“Tiểu Từ muốn nhận người cũng không sai. Nếu tôi không biết chuyện, tôi cũng gật đầu vì năng lực của cô ta.”
“Đây là lỗi của tôi, nhưng chúng ta là đồng sở hữu công ty. Đừng cãi nhau với tôi nữa. Tối nay tôi sẽ nói khéo với Lâm Chi Hành vài câu, còn cậu thì nghĩ thêm phương án. Có gì ta gặp nhau ở Thượng Hải rồi bàn. Còn Chu Nhiêu để tôi tính.”
Hứa Mặc lười tranh luận với Lâm Mục Tắc, anh lướt màn hình, tìm WeChat của Chu Nhiêu. Thoáng thấy tin nhắn cô ta gửi nửa giờ trước, anh dừng một giây, rồi ngay trước mặt Hạ Trúc, bình thản xóa thẳng.
Xóa xong, anh tiếp tục nói với Lâm Mục Tắc: “Tôi đã bảo cô ta về Thượng Hải rồi. Dự án này không cần cô ta theo nữa.”
“Bất kể cô ta giỏi đến đâu, mau nghĩ cách để cô ta tự xin nghỉ đi. Bồi thường bao nhiêu để tôi chịu.”
Lâm Mục Tắc xem náo nhiệt còn chưa đủ, miệng vẫn không quên châm chọc: “Chậc chậc, dứt khoát ghê?”
“Vì sợ cô bạn gái bé bỏng của cậu nổi giận hả? Người ta đang quay ở Đôn Hoàng cơ mà, sợ gì? Trời cao hoàng đế ở xa, cô ấy quản nổi cậu chắc.”
“Vả lại cậu đâu phải dạng đội vợ lên đầu. Năm xưa Chu Nhiêu ở bên cậu, rót trà bưng nước cũng không ít, mà có thấy cô ta trị được cậu đâu.”
Giữa hai mày Hứa Mặc dâng chút bực bội, anh dứt khoát nhắc: “Tôi kết hôn rồi. Về sau đừng đùa kiểu này nữa.”
Lâm Mục Tắc sững ra: “Cậu cưới rồi??? Cưới ai? Tiểu Hạ à?”
Hứa Mặc day trán, bình tĩnh ừ một tiếng. Không đợi bên kia kịp phản ứng, anh cúp máy. Trong xe lại trở về tĩnh lặng.
Hạ Trúc ngẩn người, thật sự không ngờ anh có thể dứt khoát cắt đứt với Chu Nhiêu như vậy.
Năm phút sau, anh dừng xe trước cổng bệnh viện, tháo dây an toàn, nghiêng người nhìn cô: “Nói chuyện chút đi. Em muốn hỏi gì?”
Hạ Trúc chớp mắt chậm rãi, giọng hơi ngơ ngẩn : “Anh biết em đã đọc tin nhắn rồi sao?”
Hứa Mặc nhìn cô đầy ẩn ý, giọng điệu nhẹ bẫng: “Chứ sao nữa? Mới đầu tâm trạng em còn đang tốt, đột nhiên sa sầm mặt mày, nói với anh được một câu, nhận lấy hoa cũng chẳng thấy vui vẻ gì. Em tưởng anh mù à?”
Hạ Trúc mím môi, ngón tay vuốt lớp giấy gói, thấp giọng: “Chu Nhiêu vào công ty anh rồi à?”
Hứa Mặc nhìn xuyên ý nghĩ của cô, ngừng một nhịp, đành giải thích: “Lâm Mục Tắc để mắt cô nhân sự mới tuyển, hồ sơ của Chu Nhiêu lọt vào mắt cô ấy, nhất quyết đòi nhận.”
“Lâm Mục Tắc từng uyển chuyển từ chối một lần, nhưng Tiểu Từ lấy quy chế công ty ra hơn thua. Mà cậu ta đã ôm ý đồ với cô nhân sự ấy, cũng khó từ chối quá phũ. Tất nhiên, cậu ta chẳng phải vô tội, đưa Chu Nhiêu vào là để xem anh xử lý ra sao.”
“Dự án hôm nay do Chu Nhiêu phụ trách. Kết quả cô ta chuẩn bị loạn cả lên, suýt làm mất khách hàng.”
Nói đến đây, anh dừng lại, thẳng thắn: “Người em thấy ở nhà hàng vừa rồi chính là Chu Nhiêu. Lúc trên đường, anh đã do dự có nên nói với em không. Giờ nghĩ lại, chẳng cần giấu.”
“Trước khi chúng ta đăng ký kết hôn, anh đã hứa với em, giữa chúng ta sẽ không có người thứ ba. Anh nói được làm được.”
Thấy anh ngay thẳng như vậy, Hạ Trúc cũng khó bắt bẻ. Chỉ là thái độ buông bỏ nhẹ nhàng ấy vẫn khiến lòng cô se lạnh: nếu sau này họ mâu thuẫn, liệu Hứa Mặc có phơi bày những chuyện rối ren đẫm máu như thế, mà không bận tâm cảm xúc của cô không?
Cô mím môi, cố chấp hỏi: “Anh đối với cô ta không còn chút tình cảm nào sao?”
Sắc mặt Hứa Mặc bất giác trầm lại. Ánh mắt sâu như nước nhìn thẳng cô, khóe môi kéo nhẹ, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực: “Em không tin anh sao?”
Ánh mắt ấy khiến Hạ Trúc sợ, vô thức lùi về sau, nhưng vướng cửa xe, lùi cũng chẳng được bao nhiêu. Mơ hồ nhận ra Hứa Mặc đã nổi giận, Hạ Trúc c*n m** d***, đắn đo từng chữ để trả lời anh: “…Em không có ý không tin anh. Chỉ là Chu Nhiêu ở chỗ em giống như một quả bom hẹn giờ vậy, em sợ lại giống như năm đó…”
Hạ Trúc còn chưa nói hết, Hứa Mặc đã chặn đứng những lời còn lại của cô, anh quả quyết phủ nhận: “Không có.”
Trong khoang xe chật hẹp, anh giơ tay như đầu hàng: “Hạ Trúc, anh không.”
“Em tin anh đi, anh tuyệt đối sẽ không làm bất cứ hành vi nào vi phạm luật hôn nhân.”
“Đối với anh, một là một, hai là hai. Cuộc sống là cuộc sống, công việc là công việc, anh sẽ không tùy tiện lẫn lộn hai thứ đó.”
“Bất kể Chu Nhiêu có vào công ty hay không, quan hệ cá nhân giữa cô ta và anh đã chấm dứt sạch sẽ vào cuối năm 2012 rồi, còn bây giờ, cô ta cùng lắm chỉ là đồng nghiệp của anh thôi. Cho dù cô ta vào công ty, anh cũng sẽ cố gắng hết sức để tránh làm việc chung với cô ta.”
Hạ Trúc ngơ ngác chớp mắt. Cô còn chưa tiêu hóa xong một tràng lời vừa rồi của anh.
Hứa Mặc cũng không chờ cô kịp hoàn hồn, dứt khoát kết luận: “Anh sẽ khiến cô ta tự xin nghỉ việc sớm nhất có thể.”
Không biết qua bao lâu, Hạ Trúc khẽ nói: “Em tin anh.”
Lúc này tâm trạng Hứa Mặc mới ổn định lại, thở ra một hơi. Trong tình cảnh này, anh không muốn giữa họ lại nảy sinh khúc mắc.
Xét đến bệnh tình của Văn Cầm và cuộc hôn nhân bí mật hiện tại của họ, Hạ Trúc không đi cùng Hứa Mặc lên phòng bệnh. Cô đặt bó hoa lan hồ điệp lại trong xe anh, ghé mua ít trái cây rồi mới lên.
Lúc cô vào, Văn Cầm đang nói chuyện chung thân đại sự của Hứa Mặc, mong anh sớm tìm được đối tượng thích hợp mà kết hôn. Hứa Mặc như thường lệ kiếm cớ ứng phó, bảo chuyện đó sớm muộn gì cũng xong, không cần vội. Anh không vội, nhưng Văn Cầm thì có.
Bệnh tình của Văn Cầm hiện tạm ổn, trừ đôi lúc đau, còn lại không có gì đặc biệt. Hôm nay Văn Cầm gọi Hứa Mặc tới là muốn xin xuất viện. Dĩ nhiên anh không đồng ý.
Văn Cầm cười, bảo anh căng thẳng quá, rồi không nhắc chuyện xuất viện nữa, chuyển sang bảo lát nữa Hứa Đại Sơn sẽ sang, bà có chuyện cần nói với ông.
Chuyện vợ chồng họ, Hứa Mặc không tiện chen vào, chỉ “vâng” một tiếng.
Hạ Trúc đứng ngoài cửa nghe được mấy câu, khẽ gõ hai tiếng, được cho phép mới đẩy cửa bước vào. Thấy là Hạ Trúc, trên mặt Văn Cầm tăng thêm mấy phần hiền hậu: “Bánh Trôi đến rồi à? Vào đi cháu.”
Hạ Trúc mỉm cười, xách giỏ trái cây đến đầu giường, đặt lên tủ cạnh, chủ động hỏi han: “Dì Văn hôm nay thấy sao ạ? Có chỗ nào khó chịu không dì?”
Văn Cầm lắc đầu cười nhẹ: “Vẫn ổn, không có cảm giác gì.”
“Dì vốn định xin xuất viện, nhưng Hứa Mặc không cho. Bánh Trôi, cháu nói giúp dì vài câu đi.”
Hạ Trúc liếc thấy Hứa Mặc đang ngồi cuối giường xem điện thoại, lại nhìn khuôn mặt khổ sở bất đắc dĩ của Văn Cầm, bèn do dự: “Dì muốn xuất viện ạ?”
“Trong bệnh viện toàn mùi thuốc sát trùng, dì ngửi không quen. Suốt ngày ru rú trong phòng bệnh cũng khó chịu, về nhà xem mấy chậu hoa của dì còn hơn.”
Ý Văn Cầm rất kiên quyết, Hạ Trúc cũng không nỡ khuyên bà ở lại bằng vài câu hời hợt, nhưng vì bệnh tình của bà mà không khỏi băn khoăn.
Nghe xong, Hứa Mặc lại điềm tĩnh từ chối: “Tình trạng sức khỏe của mẹ bây giờ không ổn định, e là không xuất viện được đâu. Đội ngũ của Cole đang thảo luận phương án phẫu thuật rồi, mẹ không thể cho con chút thời gian sao? Cứ phải khiến con lo lắng à?”
Lời anh nói có hơi nặng quá. Hạ Trúc liên tiếp liếc anh, muốn ra hiệu đừng nói nữa, nhưng anh làm như chẳng thấy mà tiếp tục: “Mẹ có phải nghĩ rằng không nói cho con biết gì là tốt cho con không?”
“Báo cáo khám sức khỏe hàng năm đều ghi khỏe mạnh, mẹ thật sự không giở trò gì sao?”
Văn Cầm nghẹn lời, trên mặt lộ chút áy náy, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Thấy thế, Hạ Trúc kéo nhẹ tay áo anh, ra hiệu bằng mắt khuyên anh đừng nói nữa.
Bầu không khí trong phòng đang đông đặc thì ngoài cửa vang lên tiếng nói chuyện khe khẽ. Hạ Trúc theo bản năng nhìn ra chỉ thấy Hứa Đại Sơn trong vòng vây của mấy vị lãnh đạo bước vào. Ông ấy mặc áo khoác hành chính, đeo kính gọng đen, gương mặt hiền hòa.
Hạ Trúc nhìn khuôn mặt ôn hòa, ung dung đó, thấy dáng vẻ lúc nào cũng giữ nụ cười đúng mực của ông ấy, Hạ Trúc bỗng nhớ lại những suy nghĩ chưa thành hình kia, sống lưng bất giác có một luồng gió lạnh quét qua, lạnh đến xương cốt run rẩy. Dưới bao ánh mắt, Hạ Trúc chống tay lên giường từ từ đứng dậy, vẻ mặt phức tạp gọi một tiếng: “Chú Hứa.”
Thấy Hạ Trúc, Hứa Đại Sơn hơi bất ngờ, mỉm cười: “Bánh Trôi sao lại ở đây? Hôm qua bố cháu còn nói dạo này cháu ở Đôn Hoàng quay phim mà? Lần này về không báo trước với ông ấy à?”
“Con gái lớn rồi, không cần sự chăm sóc của bố mẹ nữa.”
Câu cuối như cảm khái, như nhắc nhở, nghe mà sống lưng Hạ Trúc thoáng lạnh, cô siết chặt tay áo, không dám buông. Cô nép qua một bên, vừa kinh ngạc vì sao ông nắm rõ hành tung của mình đến vậy, vừa giả vờ nũng nịu: “Cháu về thăm dì Văn mà~ Chú đừng trêu cháu nữa, cháu lớn rồi, cũng phải giữ thể diện chứ ạ~”
Hứa Đại Sơn gật đầu hiền hậu như nhìn trẻ con trong nhà, quay sang giới thiệu với mấy vị chuyên gia, lãnh đạo phía sau: “Đây là con nhà hàng xóm, từ nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, giờ đã là biên kịch lớn rồi. Bố của nó là Chánh án Toà án, xử án rất đẹp. Vụ án ở Tây Thành là do ông ấy phụ trách.”
Nhắc đến vụ án ở Tây Thành, mấy người phía sau đồng loạt nhìn về phía Hạ Trúc. Ánh mắt nóng rực, như muốn xuyên qua lớp da mà nhìn thấu vào trong, khiến cô hơi sợ. Thật ra tình cảnh này rất không thích hợp để nói những chuyện ấy. Hạ Trúc khẽ cau mày, không hiểu dụng ý của Hứa Đại Sơn.
Hứa Mặc đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên gương mặt thâm trầm khó đoán của Hứa Đại Sơn khoảng hai giây, rồi nói nhỏ dặn dò Văn Cầm: “Con ra ngoài một lát.”
Nói xong, anh liếc Hạ Trúc một cái, bình tĩnh bước ra cửa.
Đi ngang Hứa Đại Sơn, anh lễ độ: “Con đi gặp Cole bàn chút việc.”
Hứa Đại Sơn đỡ gọng kính, ôn hòa: “Đi đi. Chỗ này để bố lo.”
Ra khỏi phòng bệnh, Hứa Mặc đi thẳng đến cửa thoát hiểm. Hạ Trúc theo sát sau. Cô cẩn thận khép cánh cửa gỗ nặng, ngẩng đầu nhìn anh đang tựa lưng vào tường, nhớ lại cảnh trong phòng, không khỏi xót xa, khẽ an ủi: “…Chú Hứa làm vậy đúng là hơi quá đáng.”
Sau khi trấn tĩnh lại, Hứa Mặc quay người, nhìn gương mặt vẫn đầy do dự của cô, thấp giọng nói: “Ông ấy có kế hoạch của ông ấy, anh có cách của anh. Đừng lo lắng.”
Hạ Trúc khẽ “vâng”, cô chần chừ: “Em thấy trong số những người đi cùng hình như có… người của Cục Giám sát Chứng khoán.”
Vừa dứt lời, Hứa Mặc bỗng nói: “Anh lục trong nhà thấy một bản thỏa thuận ly hôn, bà Văn đã ký rồi.”