Thang Thiến vừa rời đi, Hạ Trúc như quả bóng bay bị xì hơi, rơi phịch xuống đất, không sao bay lên lại.
Cuộc điện thoại thứ hai của Hứa Mặc gọi tới cũng là lúc Hạ Trúc vừa tắm xong.
Đồ đạc của Thang Thiến vẫn vứt lộn xộn trên giường, Hạ Trúc liếc mắt nhìn, tai nghe, dây sạc, mặt nạ đắp mặt và cả chứng minh nhân dân của cô ấy. Hạ Trúc nằm ườn ra chiếc giường còn lại, cầm điện thoại lên, nhấn nút nghe.
Trong điện thoại, giọng Hứa Mặc trầm khàn vang lên: “Em sắp ngủ à?”
Đầu dây bên kia đầy tiếng gió rít và vài tiếng rè rè.
Hạ Trúc liếc nhìn đồng hồ, sắp một giờ sáng rồi. Cô kéo chăn bông dày sụ, ôm lấy đầu gối, nhíu mày hỏi: “Anh vẫn còn ở bên ngoài sao?”
Hứa Mặc đang đứng trước cửa nhà hàng chờ tài xế lái xe hộ. Anh vừa xã giao xong, uống chút rượu, cả người hơi lâng lâng, đứng không vững.
Tối nay anh dẫn theo luật sư đi ăn cơm với khách hàng bên bán, muốn thăm dò chút tin tức, nhưng biết làm sao được, đối phương ai nấy đều là cáo già, Hứa Mặc có lựa lời thế nào họ cũng không chịu hé răng nửa lời.
Tan tiệc, anh tiễn khách ra về, một mình đứng ở ngã tư vắng lặng cô tịch, nhìn mặt đường phủ đầy lá rụng, nhìn cột đèn đường hiu hắt, anh đột nhiên nhớ đến Hạ Trúc.
Điện thoại vừa kết nối, Hứa Mặc mới nhận ra trời đã quá khuya, có thể sẽ làm phiền cô nghỉ ngơi.
Thời gian trôi nhanh như chớp mắt, thoáng cái đã hơn nửa năm, chưa đầy một tuần nữa là sang năm 2018.
Mùa đông ở Bắc Kinh vừa dài đằng đẵng lại vừa náo nhiệt. Hàng cây ven đường đã rụng lá, chỉ còn trơ lại những thân cây trơ trụi. Hứa Mặc đứng giữa gió, nghe tiếng chuông điện thoại reo liên hồi, và ngạc nhiên thay, anh cảm thấy bình yên lạ thường.
Ngay lúc anh đang do dự không biết có nên cúp máy hay không, Hạ Trúc đã nghe máy. Nghe thấy giọng cô, Hứa Mặc cảm thấy bớt lạnh nhạt hơn nhiều so với bữa tiệc tối hôm đó, và bớt đi sự khó chịu sau khi uống rượu.
Gần đây có quá nhiều chuyện vặt vãnh, tâm trạng anh ít nhiều cũng bị dao động. Anh không biết chuyện này bắt đầu từ khi nào, nhưng việc gọi điện cho Hạ Trúc đã trở thành niềm an ủi duy nhất của anh.
Anh không yêu cầu cô lại cho anh lời khuyên hữu ích nào, mà anh chỉ cần nghe giọng cô thôi là đủ.
Đương nhiên, những lời này Hứa Mặc sẽ không bao giờ nói ra. Hạ Trúc không hề hay biết màn tự phân tích nội tâm này của Hứa Mặc, cô bặm môi lẩm bẩm nói nhỏ: “Sao anh cứ làm việc muộn thế, không cần sức khỏe nữa à.”
“Anh lớn tuổi hơn em, sức khỏe lại còn kém nữa… Anh không sợ khi về già em sẽ tìm được người trẻ hơn sao?”
Hứa Mặc bị cách an ủi chẳng giống ai của cô làm cho bật cười. Anh một tay đút túi quần, đứng bên lề đường, giơ điện thoại nói một cách nghiêm túc: “Em muốn kiểu nào? Anh tìm trước cho em vài người, đợi em già rồi tặng cho em.”
Hạ Trúc: “…”
Xì, anh nói vớ nói vẩn gì thế không biết.
Cô mới hai mươi tư tuổi, còn trẻ chán.
Hai người chưa nói được mấy phút thì tài xế lái hộ hớt hải chạy tới, thăm dò hỏi Hứa Mặc có phải chủ xe không. Hứa Mặc vẫn cầm điện thoại, móc chìa khóa xe trong túi ra đưa cho tài xế, còn mình thì khom người chui vào xe, dịu dàng nói với người ở đầu dây bên kia: “Hôm nay nói đến đây thôi, em ngủ sớm đi nhé.”
“Ngày mai lại vất vả rồi.”
Hạ Trúc thở dài một tiếng, nói chuyện với Hứa Mặc mấy câu: “Chắc còn quay khoảng một tuần nữa là về Hoành đ**m rồi.”
“Trời lạnh thật đấy, em vừa đứng ở cửa mà suýt chết cóng. Ngày mai quay phim lại là một cuộc chiến mệt mỏi. Hừ, tiền khó kiếm, cuộc sống cũng khó khăn.”
Hứa Mặc khẽ cười, hạ giọng an ủi: “Đồng chí Tiểu Hạ vất vả rồi.”
Hạ Trúc sắp “miễn nhiễm” với bốn chữ “Đồng chí Tiểu Hạ” này lắm rồi.
Dẫu sao trong viện, các bậc trưởng bối, bảo vệ… gặp nhau cũng hay gọi người ta một tiếng “đồng chí”, hoặc khen “nữ đồng chí này được đấy”. Nhưng câu “Đồng chí Tiểu Hạ” của Hứa Mặc rõ ràng mang một hàm ý khác.
Sao cô có thể không rung động cho được chứ.
Mà trớ trêu thay, cô lại cực kỳ hưởng thụ kiểu này!
Hừ khẽ hai tiếng, Hạ Trúc chẳng buồn nói “tạm biệt”, cúp máy cái rụp. Bên kia, Hứa Mặc nhìn cuộc gọi bị ngắt đột ngột, chỉ biết cười bất lực.
Lần đầu đến Ngọc Môn Quan, ngủ ở khách sạn xa lạ, trên chiếc giường xa lạ, Hạ Trúc lại có một đêm mất ngủ. Hạ Trúc lắc lắc cái đầu, lồm cồm bò dậy, xỏ dép lê đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Cô mắc đi vệ sinh nên tỉnh giấc.
Lúc cô bước ra, Thang Thiến đang thay quần áo. Cô ấy vừa cởi áo choàng ngủ, để lộ đầy vết hôn chi chít trên cổ, nhìn mà phát sợ.
Hạ Trúc vừa đi ra vừa trông thấy hết, liền cau mày. Khi lướt ngang Thang Thiến, cô không nhịn được mà lầm bầm: “Lâm Chi Hành là… chó à?”
Thang Thiến xấu hổ ôm ngực quay người đi, nhặt quần áo trên giường vội vàng mặc vào, mặt đỏ bừng lảng sang chuyện khác: “Cô đi cùng tôi ra phim trường nhé?”
Hạ Trúc cũng đang thay đồ: “Cũng được.”
Sáng sớm trời lạnh quá, Hạ Trúc lười thay bộ đồ ngủ ấm áp đang mặc trên người, cứ thế khoác luôn chiếc áo phao dáng dài ra ngoài, kéo khóa, xỏ đôi ủng đi tuyết, vuốt lại tóc vài cái, định bụng để nguyên mặt mộc mà đến phim trường.
Thang Thiến cũng không trang điểm, cô ấy đến phim trường sẽ có chuyên gia tạo hình và thợ trang điểm riêng lo liệu.
Hai cô gái vừa bước ra khỏi thang máy đã đụng phải Giang Phùng, Giang Phùng liếc xéo bộ dạng ăn mặc đơn giản, luộm thuộm của Hạ Trúc mấy cái, vẫn độc miệng như mọi khi: “Xin nghỉ phép về mà vẫn tùy tiện chẳng giống ai thế nhỉ.”
“Lát nữa cô cầm máy, tôi đứng bên cạnh xem. Cô đi vắng là chẳng còn ai để sai vặt nữa.”
“Hôm nay quay cảnh hành động, cô tự đi mà nghiên cứu xem quay thế nào cho hợp lý, trao đổi kỹ chi tiết với diễn viên và nhân viên công tác, đừng để đến lúc lại rối tung rối mù lên.”
Hạ Trúc: “…”
Cố tình gây khó dễ chứ gì!
Cô xin nghỉ ba ngày, có khi chẳng biết đoàn đã quay tới đâu. Vừa về đã bắt cầm máy, tính vắt kiệt sức cô chắc?
Hạ Trúc còn chưa kịp phàn nàn xong, Giang Phùng lại liếc cô một cái, tiếp tục châm chọc: “Ăn mặc như con gấu thế kia, lát nữa quay phim có đi nổi không đấy?”
Hạ Trúc như bị sét đánh ngang tai: “…”
Giang Phùng đi rồi, Hạ Trúc tức đến nghiến răng, làm đủ kiểu méo mặt, cuối cùng đành chấp nhận số mệnh: “Không giận, không giận, tất cả vì ngày khai trương của studio.”
Thang Thiến chứng kiến từ đầu đến cuối, không nén được mà nói: “Đạo diễn Giang đối với cô không tệ đâu. Nếu anh ấy không coi trọng cô thì đã chẳng mở miệng nói. Phim trường đông người thế, mấy ai được anh ấy chỉ đạo trực tiếp, chẳng qua lời lẽ hơi khó nghe nhưng vết xước nhỏ không che được ngọc.”
Hạ Trúc vì hiểu điều đó nên mới vừa biết ơn vừa hận Giang Phùng. Cô thở dài, lắc đầu: “Thôi bỏ đi, không thèm chấp nhặt với anh ta.”
Lên chiếc xe chuyên dụng của Thang Thiến rồi, Hạ Trúc mới nhận ra thiếu một người. Cô chớp mắt, tò mò hỏi: “Lâm Chi Hành đâu?”
Trợ lý đã pha sẵn nước mật ong, cẩn thận đựng trong bình giữ nhiệt đưa cho Thang Thiến, Thang Thiến lấy một chiếc cốc giấy dùng một lần rót cho Hạ Trúc, rồi nói nhỏ: “Sớm thế này anh ấy không dậy nổi đâu, còn đang ngủ ở khách sạn ấy, chắc là chiều mới ra phim trường.”
“Anh ấy ở khách sạn còn đỡ, chứ nếu thật sự ra phim trường, môi trường hỗn loạn như vậy, tôi còn phải để mắt đến anh ấy, dễ ảnh hưởng tiến độ quay phim lắm.”
Hạ Trúc bĩu môi, không chút nể nang mà châm chọc: “Đúng là kiểu cách.”
Thang Thiến ngập ngừng nhìn cô một cái, tựa như muốn nói gì đó, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, lại nuốt lời trở vào.
Hạ Trúc nhìn động tác ấy là hiểu ngay, bèn trách yêu: “Không lẽ anh ta là báu vật của cô sao? Tôi mắng hai câu cũng không được à? Mà cũng không còn cách nào khác, trong mắt tôi Lâm Chi Hành đúng là… một tên ngốc to xác.”
Thang Thiến bật cười thành tiếng, mắt mày cong cong lắc đầu: “Không phải. Tôi muốn nói là con người anh ấy rất nhỏ mọn, cô đừng đắc tội với anh ấy.”
“Anh ấy mà nổi điên lên là bất kể nam hay nữ đều chửi hết.”
Hạ Trúc làm bộ không để tâm, “ờ” một tiếng, nhớ lại dáng vẻ khi Lâm Chi Hành bị chặn họng, thản nhiên nói: “Không sợ, tôi có chỗ dựa.”
Thang Thiến chớp mắt, chỉ đích danh: “Chỗ dựa của cô chẳng phải thầy Hứa sao?”
Hạ Trúc thở dài, ôm ngực giả vờ đau đớn: “…Thầy Hứa đúng là người tốt mà. Cũng chỉ có anh ấy mới có thể để tôi quậy phá mà không kiêng dè gì.”
Thang Thiến thổi thổi miệng bình giữ nhiệt, nhấp một ngụm mật ong nhỏ, nói một cách thấu tình đạt lý: “Đó là vì thầy Hứa để tâm đến cô. Nếu thầy Hứa không quan tâm cô, thì cô có làm gì thầy ấy cũng thấy chướng mắt mà thôi.”
Hạ Trúc thấy Thang Thiến nhìn chuyện của người khác thì chuẩn xác như vậy, đành bất đắc dĩ nói: “Đúng là người ngoài cuộc tỉnh táo, kẻ trong cuộc u mê. Sao chính cô lại không nghĩ thông suốt điểm này chứ.”
Thang Thiến nhún vai, giọng cứng rắn lên vài phần: “Tôi nghĩ thông suốt chứ, tôi đây là đang tỉnh táo mà đắm chìm. Nhưng nếu thật sự đến ngày phải đường ai nấy đi, tôi cũng chưa chắc đã không nỡ lòng mà dứt khoát đâu.”
“Tôi ghét chia ly, cũng ghét đoạn tuyệt.”
Nghe vậy, Hạ Trúc ngạc nhiên nhìn cô ấy một cái, thấy quyết tâm của Thang Thiến khá lớn, cô không khuyên nhủ thêm nữa.
Chuyện tình cảm người ngoài không giúp được, chỉ có thể dựa vào bản thân tự mình ngộ ra mà thôi.
Bắc Kinh, 7 giờ 20 phút sáng.
Đoạn Cảnh Du tối qua bay từ Thượng Hải về Bắc Kinh, sáng tinh mơ đã vội đến Bệnh viện 301 để tiếp quản phần công việc Chu Nhiêu còn dang dở.
Hứa Mặc tối qua ngủ chưa đầy bốn tiếng đồng hồ thì bệnh viện gọi điện tới, báo tin Văn Cầm đột nhiên sốt cao, đã được đưa vào phòng cấp cứu. Đầu óc Hứa Mặc khựng lại chừng bốn, năm giây mới kịp hiểu đầu dây bên kia nói gì. Cúp máy xong, anh chẳng kịp thay quần áo, lái thẳng xe đến bệnh viện.
Mãi đến 5 giờ sáng, đèn phòng phẫu thuật mới tắt, Văn Cầm được y tá đẩy ra, đưa về phòng bệnh.
Hứa Mặc túc trực ở bệnh viện gần cả đêm, đến sáng thì khách hàng gọi điện, nói là buổi trưa có thể gặp mặt để bàn bạc thêm.
Lúc nhận điện thoại, đôi chân dài của Hứa Mặc đang thu mình ủy khuất trên sofa, anh đã thiếp đi, bị chuông cuộc gọi làm cho tỉnh. Tê rần cả tay chân, anh đứng dậy cầm điện thoại ra khỏi phòng bệnh, tìm một góc yên tĩnh để nghe.
Tổng giám đốc bên bán nói vẫn còn hai cổ đông lớn không đồng ý việc sáp nhập, các lãnh đạo cấp cao cũng phản ứng rất gay gắt, cho rằng mức định giá hơi thấp, hỏi xem có thể nâng giá thêm không. Hứa Mặc không trực tiếp trả lời, mà cố ý nói vòng vo, không chốt hạ vấn đề.
Cúp máy, Hứa Mặc quay lại phòng bệnh, lúc này Văn Cầm đã tỉnh.
Sáng sớm, Đoạn Cảnh Du ghé quán ăn nổi tiếng ở Bắc Kinh mua canh dạ dày heo và cháo bào ngư mang vào bệnh viện. Văn Cầm tỉnh dậy trông thấy Cảnh Du thì ngạc nhiên: “Cảnh Du đến rồi à?”
“Không phải đang ở Thượng Hải à, sao đột nhiên lại về Bắc Kinh thế này.”
Đoạn Cảnh Du múc bát canh nhỏ, kéo ghế ngồi xuống, vừa cầm thìa đút cho Văn Cầm vừa hạ giọng giải thích: “Cháu về Bắc Kinh lo chút việc. Đáng lẽ phải đến thăm dì từ lâu, mà gặp mấy chuyện bất ngờ nên lỡ hẹn.”
“Đây là canh cháu đặt riêng ở nhà hàng Phỉ Thúy Giang Nam, dì nếm thử nhé?”
Văn Cầm uống mấy thìa, mỉm cười khen Đoạn Cảnh Du có lòng.
Đoạn Cảnh Du là con trai của anh họ Văn Cầm, anh họ mất sớm, Đoạn Cảnh Du từng ở nhà họ Văn vài năm. Anh ta cũng có chí, học giỏi từ nhỏ, đại học đi du học rồi ở lại nước ngoài, năm nay mới về nước.
Văn Cầm xem Đoạn Cảnh Du như con trong nhà, thường dặn Hứa Mặc để mắt giúp. Nay thấy hai người cùng làm việc với nhau, bà cũng yên lòng hơn.
Ăn sáng qua loa xong, Hứa Mặc gọi Đoạn Cảnh Du vào phòng tiếp khách nhỏ ngăn bên cạnh để bắt tay vào việc.
Hai người ngồi đối diện trên sofa, rà soát lại bản báo cáo thẩm định, rồi kiểm tra lại bộ dữ liệu định giá, bảo đảm không sai số. Xong xuôi, Hứa Mặc bắt đầu nghĩ phương án “phòng thủ” trong thương vụ, cố để buổi gặp trưa nay thực sự được đẩy nhanh tiến độ.
Dự án này không thể kéo dài quá lâu; phần y tế anh không rành cho lắm, để chắc ăn, Hứa Mặc lại gọi cho Phùng Kha hỏi thêm về vai trò lô thiết bị y tế lần này đối với bệnh viện, đồng thời ước tính sơ bộ thị phần.
Bận rộn đến mười giờ rưỡi, khi đã nắm khái quát các điểm chính, trong lòng anh mới hơi yên tâm.
Phía Văn Cầm có dì giúp việc chăm sóc; Hứa Mặc dặn Cole mấy câu cho yên tâm, rồi cùng Đoạn Cảnh Du đi dự tiệc.
Tổng giám đốc Tiêu là cổ đông bên A, là khúc xương khó nhằn; muốn bên B thâu tóm được bên A thì phải tốn công. Lần này Hứa Mặc là mũi đàm phán chủ lực, vốn định hẹn riêng ông Tiêu nói chuyện.
Không ngờ đối phương tung hỏa mù, hẹn địa điểm ở một tòa văn phòng gần Trung Quan Thôn, kết quả lại mãi chẳng thấy đến. Hứa Mặc phải ngồi chờ hơn nửa tiếng đồng hồ. Giữa chừng, Đoạn Cảnh Du gọi cho thư ký của Tổng giám đốc Tiêu hỏi tình hình; đầu bên kia ấp úng mãi, cuối cùng mới nói: “Tổng giám đốc Tiêu đang ở câu lạc bộ Hoàng Mã dùng bữa với mấy người bạn.”
Cúp máy, Hứa Mặc trầm ngâm giây lát rồi rất nhanh quyết định: “Đến câu lạc bộ chặn người.”
Làm trong ngành ngân hàng đầu tư, suy cho cùng cũng là ngành dịch vụ; đôi lúc đành phải nhún nhường, nhất là khi khách hàng không hợp tác.
Ở xã hội trọng tình cảm như Trung Quốc, văn hóa bàn rượu thịnh hành; Hứa Mặc đã sớm đúc kết được một bộ đối sách đi đường vòng, chỉ là ở lâu thì mệt mỏi, sức lực cũng có hạn.
Đoạn Cảnh Du cũng là người thông minh, nghe vậy lập tức gọi điện cho người quen ở câu lạc bộ, nhờ sắp xếp người để mắt một chút, đừng để người chạy mất.
Đợi hai người đến nơi, nhóm của Tổng giám đốc Tiêu vừa khéo đang chuẩn bị rời đi. Bắt gặp nhau ở sảnh, Hứa Mặc chỉ biết cười khổ một tiếng, ngay sau đó bình tĩnh bước lên, chặn trước vị tổng giám đốc đang được nhiều người vây quanh.
Thấy Hứa Mặc đuổi tới, Tổng giám đốc Tiêu cau mày khó chịu phán: “Công ty tôi không muốn bán, chỉ cần tôi không ký tên, vụ sáp nhập này của cậu xem như thất bại.”
Hứa Mặc giữ lễ, mỉm cười, giọng ôn hòa: “Xin Tổng giám đốc Tiêu cho tôi vài phút, để tôi nói mấy câu được không?”
Tổng giám đốc Tiêu tỏ rõ ý không muốn cho Hứa Mặc cơ hội mở miệng, vòng qua anh để đi tiếp.
Những người còn lại là lãnh đạo công ty A, càng không muốn bị thâu tóm; nhìn Hứa Mặc với ánh mắt đầy địch ý, như thể anh là kẻ xấu do công ty đối thủ cài đến.
Hứa Mặc chỉ cảm thấy đúng là “tú tài gặp lính, có lý cũng chẳng phân bua được”. Anh là hội viên lâu năm của câu lạc bộ Hoàng Mã, quản lý ở đây quen anh; thấy không khí gượng gạo liền chủ động ra hòa giải.
Đúng lúc ấy, Cố Hoan đang đi cùng bố đến gặp lãnh đạo của Đài Truyền hình Trung ương; cô ấy thấy trong phòng ngột ngạt nên ra ngoài hít thở, không ngờ lại chạm mặt Hứa Mặc.
Cô ấy đứng từ xa quan sát mấy phút, rồi mỉm cười bước tới chào Tổng giám đốc Tiêu: “Chú Tiêu, sao chú cũng ở đây ạ?”
Tổng giám đốc Tiêu quen bố của Cố Hoan, vừa trông thấy Cố Hoan là thái độ đổi hẳn, cười như hoa: “Tiểu Cố, cháu cũng ở đây à?”
Cố Hoan thản nhiên chỉ về phía sau: “Cháu đi theo bố cháu xã giao.”
Sắc mặt ông Tiêu thoáng hiện chút xu nịnh, giọng điệu mập mờ: “Phòng nào thế? Để chú vào chào bố cháu một tiếng.”
Cố Hoan gượng cười, khéo léo từ chối: “Ông ấy đang bận, chú để hôm khác gặp nhé.”
Hứa Mặc đứng một bên, hai tay đút túi, ánh mắt như soi xét dừng trên người Cố Hoan, tạm thời không lên tiếng.
Cố Hoan vốn dĩ chỉ đến xem kịch hay, giờ thấy Hứa Mặc bị cho ra rìa, cô ấy chớp chớp mắt, cố tình hướng chủ đề về phía Hứa Mặc: “Sao anh lại ở đây? Bố tôi ngày nào cũng nhắc đến anh, nói là duyên phận của chúng ta chưa tới, chứ không thì anh mà làm con rể ông ấy, chắc chắn ông ấy sẽ hài lòng.”
“Hay là… chúng ta thử nói chuyện lại xem sao?”
Tổng giám đốc Tiêu vừa nghe thế liền cười như cáo, đổi ngay bộ mặt: “Hứa Mặc phải không? Vừa nãy cậu tìm tôi có việc à, hay là chúng ta tìm một phòng riêng để nói chuyện nhé?”
Nói rồi, ông ta đưa mắt ra hiệu cho mấy vị quản lý phía sau, lại bảo quản lý câu lạc bộ sắp xếp một phòng riêng. Thấy có cửa thương lượng, Hứa Mặc mỉm cười: “Tôi có một phòng riêng ở đây, hay là chúng ta qua chỗ tôi nói chuyện?”
Tổng giám đốc Tiêu khoát tay nhận lời: “Được, được, theo cậu.”
Dáng vẻ khí khái ấy cứ như người vừa nãy một lời cự tuyệt không phải là ông ta vậy.
Hứa Mặc ra hiệu cho Đoạn Cảnh Du mời mọi người vào phòng; còn mình ở ngoài nấn ná một lát, quay sang nói lời cảm ơn với “kẻ nhiều chuyện” là Cố Hoan: “Hôm nay cảm ơn cô.”
“Tôi nợ cô một ân tình.”
Cố Hoan khẽ tặc lưỡi, khoanh tay hỏi: “Anh biết vì sao người ta chỉ nghe thấy bố tôi ở đây là đổi ý không?”
Hứa Mặc cười nhìn cô: “Vì sao?”
Cố Hoan nhìn thấu cái cốt cách nhạt nhẽo của anh, hừ nhẹ, kéo khóe môi: “Dĩ nhiên là vì Tổng giám đốc Tiêu đang có việc nhờ bố tôi rồi.”
“Ở Tây Thành có một dự án do Tổng giám đốc Tiêu thầu, nhưng cứ trì hoãn mãi không chịu khởi công, bây giờ đang chờ chữ ký của bố tôi để bắt đầu đấy.”
“Cái ân tình này, anh đúng là nợ tôi thật, dù gì tôi cũng giúp anh câu được mấy phút đồng hồ. Nhưng mà tôi đây vốn lương thiện, hôm nay coi như tôi làm việc tốt đi.”
“Có điều…”
Hứa Mặc vẫn hai tay trong túi, điềm nhiên đón lời: “Có điều gì?”
Trong mắt Cố Hoan ánh lên tia ranh mãnh, cô ấy cười tít mắt: “Bố tôi dạo này đang bận tìm đối tượng cho tôi, hay là anh giúp tôi chắn đỡ một phen đi? Làm bạn trai tôi luôn là được rồi.”
Hứa Mặc nghẹn họng, phải mấy giây sau mới phản ứng kịp. Anh mỉm cười, mặt không đổi sắc, từ tốn khước từ: “Xin lỗi, e là không tiện.”
Cố Hoan chớp mắt, khoanh tay, như suy tính gì đó: “Lý do?”
Hứa Mặc thu lại ánh nhìn, giọng bình thản: “Ngại quá, tôi kết hôn rồi. Tôi là một công dân tốt luôn tuân thủ pháp luật, sẽ không làm ra chuyện gì vượt quá khuôn khổ đâu.”
Cố Hoan kinh ngạc, kêu lên: “Anh kết hôn rồi á?!? Sao có thể chứ.”
Hứa Mặc liếc cô ấy, bật cười nhẹ: “Sao lại không thể?”
Cố Hoan “ồ” một tiếng, kéo dài giọng: “Lần trước gặp Hạ Trúc tôi có nghe cô ấy nói gì đâu. Sao, anh bỏ rơi Hạ Trúc đi cưới người khác rồi à?”
Hứa Mặc: “…”
Hồi lâu, anh mới nén ra mấy chữ: “Cô nghĩ nhiều rồi.”
“Đối tượng kết hôn của tôi, chỉ có thể là cô ấy.”
Cố Hoan như hiểu như không, bồi thêm cú chí mạng: “Vậy tại sao lần trước gặp mặt, ‘đồng chí Tiểu Hạ’ không nói là cô ấy kết hôn rồi? Lẽ nào anh bây giờ vẫn chưa thể ‘ra mắt’ mọi người à.”
Sắc mặt Hứa Mặc đen lại; ánh nhìn anh lia về phía Cố Hoan đầy bất lực.
Cố Hoan cười tinh quái, khẽ bĩu môi, giọng hả hê: “Thầy Hứa ơi, con đường này còn dài và gian nan lắm~ Anh cố lên nhé~”
Giọng điệu hả hê trên nỗi đau của người khác không thèm che giấu chút nào, cứ như thể anh là kẻ thù của cô ấy không bằng.
Hứa Mặc nghĩ mãi không tài nào hiểu nổi, đành hỏi: “Đồng chí Tiểu Cố, tôi và cô có thù oán gì sao?”
Cố Hoan nhăn mày, khó chịu: “Thời buổi nào rồi còn ‘đồng chí Tiểu Cố’… Chúng ta không có thù oán gì, chỉ là tôi không hợp với anh thôi.”
Hứa Mặc: “…”