Chương 62

Sáng sớm, Hạ Trúc đi nhờ xe bảo mẫu của Thang Thiến vào phim trường, đập vào mắt chính là một khung cảnh hùng vĩ đến nghẹt thở.
Cảnh cuối cùng ở Ngọc Môn Quan là một màn trình diễn hoành tráng , với mấy trăm con người và hơn chục môn phái vây lại tấn công Trác Quang vừa mới nhập ma.
Vì đây là một cảnh quay quy mô lớn, nên một bối cảnh khổng lồ đã được dựng lên trên trường quay, với những ngọn núi nhân tạo, cảnh quan sa mạc và một lá cờ triệu hồn cao mười mét… khung cảnh thiên nhiên vừa hoang dã vừa đầy thử thách.
Chỉ riêng bối cảnh này đã mất bốn, năm ngày để dựng lên, chưa kể đến các công đoạn chuẩn bị khác.
Lúc này Hạ Trúc rốt cuộc mới có chút cảm giác chân thật với bộ phim; như thể những dòng chữ trong kịch bản bỗng sống dậy, nhờ khung cảnh đồ sộ ấy, cô có thể thoáng thấy một chút gì đó của thế giới tu hành.
Đến phim trường, như thường lệ là Hạ Trúc đi tìm Giang Phùng trước; còn Thang Thiến thì tách ra, tới chỗ chuyên gia trang điểm để chuẩn bị trang phục và hóa trang.
Giang Phùng đang làm khâu điều phối cuối, trao đổi với quay phim về góc máy và hướng chuyển động. Thấy Hạ Trúc, anh ta phất tay ra hiệu: “Lăn lại đây.”
Hạ Trúc vừa lầm bầm chửi khẽ, vừa lon ton chạy tới.
Thời gian gấp, việc lại nặng, Giang Phùng không vòng vo mà anh ta chỉ đạo mấy vị trí chính, phần còn lại giao hết cho cô.
Hạ Trúc đã quen kiểu làm việc ấy, nhận lệnh xong liền cầm bảng thông báo đi trao đổi với diễn viên về đường đi nước bước.
Mấy ngày nay cảnh quay của Nam Thư nhiều nhất, Hạ Trúc đặc biệt quan tâm đến cô ấy. Không biết vết thương của cô ấy đã đỡ hơn chưa, lần này phải treo dây cáp, Hạ Trúc đặc biệt dặn dò nhân viên công tác phải cẩn thận một chút.
Nam Thư trước giờ luôn rất chuyên nghiệp, bảo Hạ Trúc cứ theo tiêu chuẩn của mình mà làm, cô ấy có thể chịu được áp lực.
Cảnh hành động này đã quay bốn ngày rồi, hôm nay là ngày cuối cùng, Hạ Trúc phải tranh thủ quay xong phần cuối cùng trước khi mặt trời lặn.
Giang Phùng ném quyền “nắm máy chủ” cho Hạ Trúc. Lần đầu phụ trách đại cảnh đánh nhau, cô không dám lơ là một giây, cả quá trình mặt căng như dây đàn, dí sát trước màn hình theo dõi để điều phối và sắp xếp.
Phim trường trông có vẻ hỗn loạn, mấy trăm con người di chuyển qua lại, nhưng lại là một sự lộn xộn trong trật tự, có quy luật của riêng nó, mỗi người đều đang phát huy vai trò của mình.
Hạ Trúc không dám sơ suất, giữa chừng liếc về phía Giang Phùng mấy lần. Ban đầu anh ta còn cho cô vài tín hiệu, về sau dứt khoát phớt lờ ánh mắt cầu cứu của cô, bắt cô tự mày mò.
Dẫu vậy, anh ta vẫn là người cầm trịch thực thụ. Lúc Hạ Trúc nắm máy, anh ta đứng tại hiện trường giữ nhịp, thỉnh thoảng nhắc cô đôi câu.
Diễn viên vào vị trí, quay phim vào vị trí… khi mọi người đã có mặt, Hạ Trúc hô một tiếng “Action!”, tất cả tức khắc nhập vai, đồng loạt chuyển động.
Toàn bộ đoàn im phăng phắc, mọi thứ tập trung vào cảnh quay này.
Diễn viên bước lên “đài trướng”, hàng trăm người vây quanh núi Thanh Vân, truy bắt Trác Quang đã rơi vào ma đạo; đệ tử của núi Thanh Vân, sư huynh, sư tỷ, sư đệ, sư muội, đều giương kiếm ngăn cản Trác Quang rời núi.
Trác Quang nhập ma, công lực tăng vọt, chẳng ai cản nổi; đệ tử trên núi Thanh Vân tựa giấy bị xé, Trác Quang vung kiếm một nhát đã chém ngã hơn chục người.
Lâm Chi Hành ngủ đến trưa, quanh quẩn gần khách sạn, ăn tạm chút gì lót dạ rồi ngồi chiếc xe thương mại Giang Phùng cho điều tới, chạy thẳng ra phim trường thăm đoàn phim.
Lần trước anh ta đến thăm đoàn, đoàn phim còn ở thành phố Đôn Hoàng, lần này lại ở vùng đất hoang vu của sa mạc Gobi.
Anh ta ngồi ghế phụ, dọc đường nhìn sa mạc mênh mông không bến bờ, như trôi trong biển mây chất bằng hoàng thổ. Mây đen nặng trĩu dồn về chân trời, ép xuống khiến ngực nghẹn lại.
Đó chính là sức mạnh của thiên nhiên, bất kỳ sức người hay công nghệ nào cũng không thể ngăn cản.
Lâm Chi Hành nghĩ, mình vẫn giữ một lòng kính sợ đối với thiên đạo.
Tới nơi, phim trường rối như tơ vò.
Các diễn viên quần chúng mặc trang phục hai màu đen trắng, ngực và khóe miệng đều dính đầy máu, nếu không có máy móc hoạt động trong phim trường, và diễn viên treo dây an toàn, Lâm Chi Hành còn tưởng mình đã bước vào một thế giới huyền bí.
Giữa các diễn viên quần chúng lôi thôi, Lâm Chi Hành nhìn thấy Thang Thiến đang cầm kiếm liều mạng ngăn cản Nam Thư.
Đây là lần đầu anh ta xem Thang Thiến diễn. Cô ấy có niềm tin vào nhân vật, giữa bối cảnh anh ta thấy buồn cười vì chẳng có kỹ xảo, đôi mắt cô ấy lại chất chồng sát khí không thể che giấu. Thang Thiến mặc váy lụa hồng phấn, bên hông đeo hồ lô ngọc xanh biếc, tóc bị gió lạnh quất rối bời, khóe môi vệt máu đỏ tươi; nhờ dây cáp thân hình cô ấy tung bay, dốc hết sức ngăn kẻ đã nhập ma là Nam Thư.
Thang Thiến giương kiếm, không chút do dự đâm thẳng về phía Nam Thư. Nhưng giờ cô ấy làm sao là đối thủ của Nam Thư; vừa tới trước mặt đã bị một cước đá văng hơn chục mét.
Thang Thiến yếu thế, quỳ một gối xuống đất, chống kiếm gắng gượng, phụt một ngụm máu đỏ nơi khóe môi.
Lâm Chi Hành giật thót mình, theo phản xạ muốn chạy tới đỡ. Thấy quanh đó không ai động đậy, anh ta mới sực nhớ là đang quay phim. Nhưng dù là quay phim, cú đá kia trúng người vẫn đau chứ. Dấu giày in trên vai trông nặng như búa tạ.
Nghĩ thế, anh ta khẽ nhíu mày, điềm nhiên bước đến cạnh Hạ Trúc, đang nắm máy, châm một điếu thuốc, vừa rít thuốc vừa cúi xem màn hình.
Trong màn hình, Thang Thiến khổ sở kêu lên: “Sư tỷ, đừng làm điều ác nữa!”
“Sư phụ đã chết, sư tỷ cũng không còn, sư đệ cũng chết, các đệ tử trên núi Thanh Vân chết chóc thảm thương! Sư tỷ hãy dừng lại đi!”
“Người còn chút lương tâm nào không? Từ nhỏ người được núi Thanh Vân cưu mang, sư phụ nuôi nấng dạy dỗ, sư huynh sư đệ một lòng tin cậy, chừng đó chẳng đủ khiến người hối hận ư!?”
“Còn ta nữa, lúc mới vào núi là người tỉ mỉ chỉ dạy, ta từng lấy người làm chuẩn mực. Người làm gì ta đều ủng hộ. Thế mà giờ người đã làm gì? Người thực sự muốn đi đến bước này sao?”
Nam Thư vận một bộ y phục đen viền kim tuyến, mặt lạnh lùng nhìn Thang Thiến, lạnh lùng nói: “Là các ngươi ép ta!”
“Là các ngươi khiến nhà ta tan nát, còn bắt ta gọi kẻ thù là bố, tất cả đều do các ngươi!”
“Ngươi cũng đi chết đi!”
Ngay sau đó, Thang Thiến bị một kiếm của Nam Thư đâm trọng thương, khuỵu hẳn xuống đất, bò cũng không bò dậy nổi.
Khoảnh khắc nhắm mắt, đôi mắt Thang Thiến dậy sóng kinh hoàng, ngỡ ngàng tựa như chẳng thể tin Nam Thư thực sự hạ sát mình.
Qua lớp màn hình, Lâm Chi Hành cũng cảm nhận được sự không thể tin, tuyệt vọng và vỡ nát của cô ấy…
Anh ta kéo chiếc ghế xếp nhỏ ngồi xuống. Đến đoạn ấy, bàn tay kẹp điếu thuốc của anh ta vô thức run nhẹ; tầm mắt rời màn hình, chuyển sang người phụ nữ nằm không xa đó, lần đầu tiên anh ta thấy tê rần da đầu.
Khoảnh khắc ấy, anh ta mới thực sự nhận ra: Thang Thiến là một diễn viên, mà là diễn viên có nghề, ít nhất không làm anh ta tụt mood.
Hạ Trúc bị màn đối diễn giữa hai người làm choáng ngợp, ngẩn ra một chốc mới nhớ hô “Cắt”.
Cảnh cao trào xong, Thang Thiến vẫn nằm dưới đất khóc đến rối bời, chưa ra khỏi trạng thái.
Hạ Trúc đứng dậy định tới xem, Nam Thư đã sấn tới ôm chặt cô ấy. Hai người ôm nhau, một người nghẹn ngào “ xin lỗi sư muội”, một người nức nở “sư tỷ sao lại nhập ma, còn mặt mũi nào với sư phụ, với sư huynh sư đệ”.
Các nhân viên quanh đó cũng bị diễn xuất của hai người chinh phục, xúc động rơi vài giọt lệ. Chỉ riêng Giang Phùng liếc nhạt một cái, quay sang bảo Hạ Trúc: “Bổ sung thêm hai cái cảnh. Cảnh quần chúng tấn công lên núi Thanh Vân lấy thêm vài cảnh cận.”
“Để họ khóc xong thì chuẩn bị cảnh tiếp theo.”
Hạ Trúc: “…”
Quả là một người có trái tim sắt đá!
Sáu giờ chiều, lịch quay của Thang Thiến hôm nay rốt cuộc kết thúc. Cô ấy lê thân thể mệt rũ, sắc mặt phờ phạc trở về xe bảo mẫu.
Vừa chui vào khoang xe, ngẩng lên đã thấy Lâm Chi Hành đang tựa người trên ghế da mềm, thản nhiên nhìn cô ấy. Có lẽ vì chưa từng đàng hoàng xem cô ấy diễn, trên mặt anh ta còn phảng phất một thứ… phức tạp khó gọi tên.
Thang Thiến vừa quay xong cảnh cảm xúc lớn, vừa mới quay xong một cảnh cảm xúc lớn, khóe mắt còn đọng nước mắt, đã khóc quá nhiều lần, giờ không thể rơi thêm nước mắt nữa, nhưng hốc mắt thì đỏ ửng, đuôi mắt cũng bị nước mắt làm cho rát rát.
Cô ấy bây giờ trông rất thảm hại, máu trên ngực và miệng cũng chưa kịp lau sạch, người còn lăn lộn trong cát vàng vài vòng, cả người bẩn thỉu.
Thấy Lâm Chi Hành, cô ấy khựng một nhịp, dường như không ngờ anh ta sẽ ra phim trường. Dù gì lần trước anh ta toàn ngủ khách sạn, cô ấy dỗ dành hai lần anh ta cũng lắc đầu: “Có gì đáng xem đâu?”
Hôm ấy nghe anh ta không chịu tới, Thang Thiến rúc trong lòng anh ta, khe khẽ làu bàu: “Quay phim cũng vui lắm, anh không tới thì sẽ tiếc lắm đấy.”
“Lần này em lần đầu đóng vai phản diện, cảm xúc lên xuống dữ dội lắm.”
Lâm Chi Hành tới Đôn Hoàng chỉ vì hai mục đích, một là thăm Thang Thiến, hai là né vài ngày cho yên tĩnh. Mấy lão già trong hội đồng quản trị ngày nào cũng lải nhải bên tai, bụng dạ thì như tổ ong, anh ta chẳng muốn đối phó nữa.
Còn chuyện ra hiện trường xem người ta quay, thật lòng anh ta không có hứng thú.
Anh ta đâu phải fan cuồng, xem làm gì. Chẳng qua chỉ là diễn cho bọn ngốc xem thôi, có ngốc không chứ.
Thang Thiến sững lại hai giây, xách váy bước lên xe, trong mắt lấp lánh những đốm sáng nhỏ, hỏi: “Anh tới từ khi nào thế?”
“Chẳng phải bảo không tới sao? Sao tự nhiên đổi ý?”
Lâm Chi Hành liếc bộ dạng lấm lem của cô ấy một cái, hất cằm, ánh mắt rẽ ra ngoài cửa xe, nơi Hạ Trúc còn đang bận rộn, nhàn nhạt nói: “Lúc em với sư tỷ đánh nhau.”
Nói xong, ánh mắt anh ta dừng trên mảng áo nơi ngực cô ấy đã nhuộm đỏ, cau mày: “Máu thật hay giả vậy?”
Thang Thiến cúi nhìn vạt áo dơ bẩn, cười giải thích: “Máu giả…”
“Sao? Trông có vẻ giống thật lắm hả?”
Tưởng anh ta tò mò, cô ấy còn cố ý áp sát, kéo cổ áo cho anh ta ngửi thử mùi. Lâm Chi Hành theo phản xạ ngả người tránh, mí mắt khẽ nhấc, độc miệng như mọi khi: “Xấu muốn chết.”
Nói rồi, anh ta đứng dậy nhường xe cho cô ấy, dặn một câu: “Tắm rửa xong đến tìm anh.”
“Anh đói rồi.”
Thang Thiến chớp mắt, ngoan ngoãn hỏi: “Ở phim trường chẳng có gì ngon, về khách sạn mình đi ăn đồ nướng nhé?”
Lâm Chi Hành nhún vai: “Sao cũng được.”
Thang Thiến ngẩn người một chút, nghiêng người nhường chỗ. Cô ấy đưa mắt theo bóng lưng anh ta, lại thấy anh ta đã bước tới cạnh Hạ Trúc. Hạ Trúc bất chợt quay đầu, giật bắn mình vì có người đứng sát phía sau, buột miệng chửi: “Lâm Chi Hành, anh bị gì hả, đứng sau lưng tôi làm gì. Hù chết người ta.”
Giang Phùng đi ngang nghe thấy, ném cho cô một ánh nhìn cảnh cáo, mặt không cảm xúc: “Cô nói chuyện với nhà đầu tư kiểu gì đấy?”
Hạ Trúc: “…”
Thôi xong, đều là nhân vật tầm cỡ, cô không đắc tội nổi.
Không hiểu Lâm Chi Hành bị cơn gió nào thổi trúng, đối diện với lời châm chọc của Hạ Trúc, anh ta chẳng những không cáu gắt mà còn ghé sát quan sát cô từ trên xuống dưới, cuối cùng lạnh nhạt hỏi: “Cô với Hứa Mặc kết hôn rồi à?”
“Có cái chỗ dựa như vậy, cô đúng là không cần phải khách sáo với tôi.”
Hạ Trúc ngạc nhiên nhìn Lâm Chi Hành, hỏi một cách kỳ quái: “Sao anh biết được?”
Lâm Chi Hành lười biếng liếc cô một cái, thấy cô không hề hay biết, khẽ nhếch môi, cố tình vòng vo: “Cô đừng hỏi tôi làm sao biết, chỉ cần trả lời tôi chuyện này là thật hay giả.”
Hạ Trúc bỏ công việc trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lâm Chi Hành, hỏi một cách quyết liệt: “Hứa Mặc nói với anh hay anh điều tra riêng?”
Lâm Chi Hành cảm thấy đấu khẩu với Hạ Trúc không có ý nghĩa, quay mặt nhìn về phía xe của Thang Thiến, thờ ơ nói: “Có vẻ là thật. Cô nghĩ sao thì là vậy.”
“Nhưng mà cô cũng gan thật, dám đi đăng ký kết hôn với Hứa Mặc. Cô không biết hiện giờ cậu ta khó khăn thế nào à?”
“À phải, Hạ Sùng Duy là gì của cô?”
Sắc mặt Hạ Trúc lạnh hẳn. Ánh mắt nhìn sang Lâm Chi Hành tràn đầy thù địch. Lâm Chi Hành thấy mắt cô tròn xoe như đèn lồng, vội vàng làm rõ quan hệ: “Cái này không liên quan đến tôi. Cô có thời gian ghét tôi thì chi bằng tự về Bắc Kinh mà hỏi thăm thử đi.”
“Tôi đã đoán cô không phải hạng bình thường, không ngờ là con gái của Hạ Sùng Duy. Chậc, trước đó ông ấy công tác Thượng Hải, ăđo n với bố tôi còn nói có cô con gái mới về nước, chưa có đối tượng.”
“Tôi ngồi cạnh nghe được mấy câu, ý là bố tôi và bố cô cũng có ý với mối này. Cô nghĩ tôi có nên ra tay vun vào không?”
Hạ Trúc sững sờ, nghiến răng: “Anh có bệnh hả?”
“Thế anh đặt Thang Thiến ở đâu?”
“Liên quan gì đến cô ấy, tôi đã bảo là tôi không cưới cô ấy.” Anh ta đáp như lẽ đương nhiên.
Hạ Trúc giận tím mặt, trừng anh ta một cái, rồi quay đi, tỏ ý không muốn nói thêm.
Lâm Chi Hành vuốt ống tay áo, uể oải: “Nếu cưới cô, tôi làm ăn ở Bắc Kinh chắc cũng thuận đường. Chậc, chỉ tiếc muộn một bước.”
“Về sau gặp tôi thì lễ phép chút, kẻo có ngày tôi đổi ý, gật đầu với đề nghị của bố tôi với bố cô cưới cô một cái, thì Hứa Mặc chẳng phải sẽ hóa cô độc sao?”
“Hôm ấy nghe ý bố cô, hình như chẳng hề coi Hứa Mặc là con rể. Đường của hai người khó đi lắm đấy, sau này ít xen vào chuyện của tôi thôi.”
Hạ Trúc: “…”
Hóa ra đây là đang đe dọa cô sao?
Bình tĩnh một lúc, Hạ Trúc nén lửa giận trong lòng, không đáp nữa, quay lại làm nốt phần việc. Chỉ có điều, hạt giống lo lắng đã được gieo trong lòng, nên mấy tiếng trước khi tan ca, Hạ Trúc không thể nào tập trung hoàn thành công việc.
Giang Phùng nhận ra cô làm việc hời hợt, tâm trí không biết đã bay đi đâu, liền quở trách mấy câu. Bị mắng xong, Hạ Trúc lại thấy dễ chịu hơn, dần yên lòng quay lại trạng thái làm việc.
Hôm nay chưa tới tám giờ đã tan làm. Về khách sạn, Hạ Trúc không đi xe của Thang Thiến mà đi chung xe với Giang Phùng.
Trên đường, Giang Phùng gọi cho Giang Dư, giọng điệu dịu dàng không giống anh ta chút nào.
Hạ Trúc được mở rộng tầm mắt, cuối cùng đành thừa nhận: Giang Phùng không phải sinh ra đã miệng độc tim sắt, chỉ là đối tượng không phải cô thôi?
Chậc, tiêu chuẩn kép.
Hôm nay quay xong, cảnh ở Ngọc Môn Quan đã kết thúc, ngày mai sẽ chuyển về Hoành đ**m.
Hạ Trúc mệt đến ngón tay cũng chẳng buồn nhấc. Về tới khách sạn là chui ngay vào phòng, đổ ập xuống giường, ai gọi mặc ai.
Giữa chừng Thang Thiến về, hỏi cô có muốn ra ngoài đi dạo không, mai bay về Hoành đ**m rồi, e sau này khó có thời gian mà ghé lại đây.
Hạ Trúc lắc đầu từ chối, nói muốn ngủ một chút, không đi dạo nữa.
Nói gì thì nói, cô không muốn làm bóng đèn. Chưa kể, bây giờ mức độ cô ghét Lâm Chi Hành không hề nhẹ.
Thang Thiến cũng không ép: “Lát về tôi mang gì đó cho cô.”
Hạ Trúc ừ qua loa, kéo chăn nhắm mắt.
Khi đèn trong phòng tắt, Thang Thiến rời đi, Hạ Trúc trái lại không ngủ nổi. Cô trở mình bật đèn, ngồi trên giường để đầu óc tha hồ chạy lung tung.
Cô nửa tin nửa ngờ lời Lâm Chi Hành. Nghĩ đến chuyện bố cô lén bàn hôn sự của cô với bố của Lâm Chi Hành, Hạ Trúc chỉ cảm thấy một nỗi bực bội nghẹn lại trong lòng.
Cô hít sâu, với điện thoại trên tủ đầu giường, bấm cho Hạ Sùng Duy. Điện vừa kết nối, cô đã hỏi thẳng: “Bố ơi, bố đang ở đâu thế?”
Đầu dây bên kia, giọng ông vẫn nuông chiều như mọi khi: “Đang công tác ở Thượng Hải, sao vậy con?”
Hạ Trúc khẽ hề hề, cười nhẹ: “Không có gì ạ, con hỏi thăm bố thôi. Không lại bị dì út mắng là không biết quan tâm bố.”
Hạ Sùng Duy im lặng một thoáng, có chút áy náy nói: “Dạo này bận xử lý vụ án, nên bố đã lơ là con. Nghe Đinh Thư Đồng nói con đang quay ở Đôn Hoàng, có mệt không?”
Hạ Trúc cúi đầu nghịch ngón tay, nhỏ giọng đáp: “Không mệt ạ.”
Hạ Sùng Duy suy nghĩ giây lát, hỏi: “Bao giờ con về Bắc Kinh?”
Hạ Trúc nhẩm tính, đáp qua: “Cũng gần rồi, mai bay về Hoành đ**m. Chắc trước Tết quay xong ạ.”
Hạ Sùng Duy đặt tập hồ sơ xuống, dặn dò: “Ở ngoài một mình nhớ tự chăm sóc mình cho tốt. Về Bắc Kinh gọi cho bố.”
“À, dạo trước bố có ăn với một người bạn cũ. Nhà họ có cậu con trai điều kiện cũng được, rất hợp với con. Hai đứa rảnh gặp nhau một bữa, có thành hay không thì tùy duyên, biết thêm một người bạn cũng tốt.”
Hạ Trúc chớp mắt cảnh giác, siết điện thoại: “Bạn bố… họ gì?”
Hạ Sùng Duy buột miệng nói: “Họ Lâm. Con chưa gặp, nhà làm khách sạn.”
“Cậu ấy giờ đã tiếp quản toàn bộ doanh nghiệp gia đình, dạo gần đây mới đứng vững ở công ty. Bố gặp rồi, cậu ấy là người tốt.”
Hạ Trúc hít sâu, dứt khoát nói thẳng: “Có phải tên Lâm Chi Hành không? Con biết anh ta.”
“Người này không đáng tin lắm, bố đừng nghĩ nữa. Con với anh ta không hợp. Nhân phẩm không ổn, lại còn lăng nhăng nữa!”
Hạ Sùng Duy coi như không nghe vế sau, ngạc nhiên mừng rỡ: “Vậy à? Hai đứa có quen ư? Xem ra có duyên đấy.”
“Để hôm nào thu xếp gặp, ăn một bữa là thân thiết thôi.”
Hạ Trúc nhắm mắt, nhớ tới lời Lâm Chi Hành, hỏi ra nỗi băn khoăn: “…Bố cứ phải bắt con kết hôn mới được hả? Vậy Hứa Mặc được không? Tụi con… gần gũi hơn.”
Người bên kia im lặng rất lâu, cuối cùng quả quyết: “Ai cũng được, Hứa Mặc thì không.”
Nghe ông kiên quyết vậy, Hạ Trúc rất muốn hỏi “vì sao”, nhưng mãi không mở miệng nổi.
Cô mím môi, im lặng khá lâu.
Điện thoại vừa cúp, tin nhắn của Hứa Mặc bất chợt nhảy ra.
[Xong việc chưa?]
[Xong rồi ạ.]
Đầu bên kia lại trả lời: [Cuối tuần anh tranh thủ qua Hoành đ**m thăm em nhé?]
Hạ Trúc cầm điện thoại, vừa trả lời tin nhắn vừa tàn nhẫn nghĩ thầm, không biết người này có biết rằng vừa bị bố vợ tương lai của mình từ chối không nhỉ?

 

Bình Luận (0)
Comment