Chương 64

Hứa Mặc có một phòng suite thuê dài hạn trong khách sạn ở Tháp Trung tâm Tài chính Thế giới Thượng Hải. Anh không cho phép cô qua đêm ở sân bay lúc nửa đêm, lập tức gọi Lâm Mục Tắc dậy tự mình ra sân bay đón cô. Ban đầu Hạ Trúc không chịu, Hứa Mặc lại rất biết dỗ dành: “Em cứ ở tạm một đêm, sáng mai anh bay sang Thượng Hải gặp em.”
“Bây giờ anh đã bị đình chỉ công tác rồi, ở Bắc Kinh cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, chi bằng sang Thượng Hải một thời gian, cùng em đón lễ.”
Đón lễ gì chứ? Tết Nguyên đán còn chưa tới, Tết Dương lịch thì đã qua rồi.
Cuối cùng Hạ Trúc vẫn tin lời ngon ngọt của Hứa Mặc. Lúc đầu là chờ chuyến bay, giờ lại ngồi ở sân bay đợi Lâm Mục Tắc.
Khi cuộc gọi kết thúc, trái tim Hạ Trúc đã bình tĩnh lại, không còn cảm giác lo lắng như lúc trước. Cô tìm một chỗ trống ngồi xuống, cúi đầu hủy vé chuyến bay sáng mai.
Vừa hủy xong, bên cạnh liền có thêm một bóng người, Hạ Trúc còn tưởng là Lâm Mục Tắc, ngẩng đầu lên lại chạm ngay vào một gương mặt quen mà lạ.
Thẩm… Gia… Lễ?
Cậu ta làm gì ở đây?
Giữa đêm, cậu ta mặc đồ đen, áo hoodie oversized màu đen, quần jeans rách, mang theo bảng vẽ, đội mũ lưỡi trai đen, để tóc dài chia giữa, cổ đeo một chuỗi dây chuyền chữ cái phô trương, tay đeo nhiều nhẫn bạc.
Cả người trông như một biểu tượng của thời trang tiên phong.
Người ta sắp bị thời trang làm cho phát bệnh rồi!
Hạ Trúc chớp mắt nhìn Thẩm Gia Lễ gỡ bảng vẽ xuống, phịch một cái ngồi ngay cạnh mình, tò mò hỏi: “Cậu làm gì ở đây?”
Thẩm Gia Lễ liếc cô một cái, đáp tỉnh bơ: “Ở sân bay, còn làm gì được nữa?”
“Ngoài chạy lịch trình, chẳng lẽ đến chơi tàu lượn siêu tốc à?”
Hạ Trúc: “…”
Sao những người cô gặp miệng mồm đều sắc như dao thế nhỉ?
Cô hờ hững cười hai tiếng, chống cằm, mặt mày đầy vẻ hóng hớt: “Cậu với đạo diễn Giang Phùng là họ hàng hả?”
Thẩm Gia Lễ vắt chéo chân, hai tay mở rộng đặt lên lưng ghế của Hạ Trúc, cười nửa miệng nói: “Sao chị biết anh ấy là anh họ tôi?”
Hạ Trúc: “…”
Thì ra là thật.
Độc miệng đúng là di truyền theo họ hàng.
Cô mân mê cục sạc dự phòng trong tay, lựa lời: “Nhà các cậu nói chuyện đều… hơi…”
Thẩm Gia Lễ chẳng hề có chút tự giác nhân thức “Hạ Trúc là chị”, nhướng mày hỏi: “Hơi gì?”
Hạ Trúc không ngại ngần bồi thêm: “Miệng lưỡi sắc bén? Vô lý? Khắt khe? Thô lỗ?”
Nghe vậy, Thẩm Gia Lễ nhìn Hạ Trúc với vẻ thích thú, cậu ta trầm ngâm hai giây, nhớ lại mỗi dịp Tết đến họ hàng tụm lại là lại chê bai anh họ và cậu ta tính nết quá tệ, nói chuyện chẳng lấy lòng ai, bèn rút ra kết luận: “Ừ, đúng là vậy.”
“Nhà tôi hơi đặc biệt. Người ngốc nhiều quá, hơi khó chịu.”
Hạ Trúc suýt nghẹn lời, nói chuyện kiểu này đúng là dễ làm người ta tức chết; may mà cô không chung một nhà với bọn họ. Im lặng chốc lát, cô dịch sang bên nhường lại một khoảng trống, mặt mày tỏ ý cự tuyệt: “Ồ. Vậy thì cậu đứng xa tôi ra một chút.”
Thẩm Gia Lễ: “…”
Cậu ta trợn mắt bất lực, ánh nhìn rơi xuống cục sạc dự phòng trong tay cô, lạnh lùng nhắc: “Cục sạc đó là tôi quét hộ đấy.”
Hạ Trúc: “…”
Cô giật giật sợi dây sạc, định trả ngay cho cậu ta, nhưng cúi đầu liếc phần trăm pin, hay lắm, còn chưa đầy. Thôi kệ, nhẫn nhịn thêm chút đi, đâu phải lần đầu gặp cảnh này. Mà thế giới này cũng nhỏ bé thật, chân trước vừa thoát khỏi đại ma vương Giang Phùng, chân sau đã chạm mặt tiểu ma vương rồi?
Thẩm Gia Lễ nhìn thấu suy nghĩ của cô, bất giác đỡ trán: “Có muốn chê thì đợi tôi đi xa hẵng chê chứ.”
“Tôi nhìn thấy hết đấy.”
Hạ Trúc lười dây dưa thêm, ngồi đợi cũng chán, bèn hỏi sang chuyện khác: “Cậu về Bắc Kinh à?”
Thẩm Gia Lễ lắc đầu: “Không.”
Hạ Trúc mím môi, ừm, quả nhiên gừng càng già càng cay; dù có kiêu căng đến đâu thì Thẩm Gia Lễ cũng chỉ là một đứa nhóc vừa ngoài hai mươi.
Cô chớp mắt, hỏi tiếp: “Thế cậu từ đâu tới?”
Thẩm Gia Lễ lướt mắt nhìn cô, giải thích rất nghiêm túc: “Vừa ghé Pháp một vòng, giờ qua Hoành đ**m tìm anh họ tôi.”
Hạ Trúc tròn mắt: “Tìm anh ấy làm gì?”
Thẩm Gia Lễ khoanh tay ra dáng ta đây, liếc cô, uể oải mở miệng: “Tất nhiên là đi làm việc rồi, vào đoàn phim làm chân sai vặt. À, làm một trợ lý mỹ thuật… không lấy tiền.”
Hạ Trúc há hốc miệng, định nói đoàn phim không thiếu người. Lời đến khóe môi, cô chợt nhớ cậu ta học quốc họa, thẩm mỹ chắc không tệ, đã thế còn làm không công, cô lại nuốt vào.
Hai người khác đường, Hạ Trúc bình thản “ồ” một tiếng rồi nói: “Tiếc nhỉ, tôi vừa từ Hoành đ**m về, không cùng đường với cậu đâu, cậu lo việc của cậu đi.”
Thẩm Gia Lễ thấy cô qua cầu rút ván, hừ lạnh, lại nhắc: “Cục sạc.”
Hạ Trúc lập tức rút phích cắm, quăng cục sạc cho cậu ta: “Này, trả lại cho cậu.”
Cục sạc còn âm ấm trong lòng bàn tay, Thẩm Gia Lễ vô thức co khẽ ngón tay. Nhận cục sạc xong, cậu ta nghiêng người sát lại, hỏi: “Chị đi đâu?”
Hạ Trúc bịa bừa: “Về Bắc Kinh.”
Thẩm Gia Lễ: “Tôi vừa thấy chị hủy chuyến rồi.”
Hạ Trúc: “Cậu nhìn lầm đấy.”
Thẩm Gia Lễ: “…”
Nực cười, cô có thể không ứng phó nổi Giang Phùng, nhưng lẽ nào lại không đấu lại nổi một thằng nhóc sao?

Nửa đêm bị cuộc gọi của Hứa Mặc làm cho tỉnh giấc, Lâm Mục Tắc suýt tức nhảy dựng. Cúp máy xong còn lầm bầm mắng mấy câu, rồi miễn cưỡng bò dậy, mặc quần áo lái xe ra sân bay. Đi được nửa đường, Lâm Mục Tắc vẫn chưa nguôi giận, bèn bắn liền mấy đoạn thoại cho Hứa Mặc, bắt anh ngày mai về Thượng Hải mời mình một bữa thật lớn.
Hứa Mặc trả lời ngay: “Nghe theo cậu.”
Nhìn thấy tin nhắn, Lâm Mục Tắc ấm ức đập đùi, lẩm bẩm: “Thế là lại bị gài rồi.”
Hạ Trúc chờ ở sân bay chừng một tiếng, giọng điệu đầy oán thán của Lâm Mục Tắc xuyên qua màn hình, xé toạc không khí đặc quánh hơi lạnh: “Tiểu Hạ, tôi đợi cô ở cửa ra Nội địa số 5, cô tự mình đi ra được chứ?”
Giữa đêm còn bắt người ta chạy đôn chạy đáo, Hạ Trúc cũng thấy ngại. Trước cơn bực dọc của Lâm Mục Tắc, cô rón rén nói một câu xin lỗi. Thấy vậy, Lâm Mục Tắc cũng không tiện nói thêm, chỉ bảo sẽ chờ cô ở ngoài kia.
Cúp máy, Hạ Trúc xách túi đi ra. Đi được nửa chừng, chợt nhớ ra điều gì, cô quay lại đá cho Thẩm Gia Lễ một cái, bực bội hỏi: “Cậu đi không?”
Thẩm Gia Lễ phủi bụi trên ống quần, ngẩng đầu lên gương, mặt ra vẻ vô tư thuần khiết: “Chị, lúc nãy chị nói chúng ta đâu có cùng đường.”
Hạ Trúc lạnh giọng: “Đi hay không thì tùy, không đi thì ở lại đây cho muỗi cắn đi.”
Thẩm Gia Lễ biết điều, lập tức kéo vali và bảng vẽ theo sát: “Đi thôi.”
“Vậy phiền chị rồi~”
Hạ Trúc nghiến răng, nếu không nể mặt dượng út, cô mặc kệ để cậu ta tự sinh tự diệt cho rồi!
Ngồi trong xe, Lâm Mục Tắc còn đang mặc cả với Hứa Mặc, không ngờ ghế phụ vừa có người chui lên, ghế sau lại thêm một người nữa.
Lâm Mục Tắc ngạc nhiên liếc ra sau, ánh mắt chạm đúng đôi mắt đầy vẻ nghịch ngợm kia, anh ta hạ điện thoại xuống, nghiêng đầu liếc Hạ Trúc đang cài dây an toàn ở ghế phụ, tò mò hỏi: “Tiểu Hạ, người này là ai vậy?”
Hạ Trúc không quay đầu, giải thích gọn: “Thẩm Gia Lễ, học trò của dượng tôi.”
“Thẩm Gia Lễ sang Hoành đ**m. Đêm hôm khuya khoắt bắt xe cũng không tiện. Anh Mục Tắc cho cậu ấy đi nhờ một đoạn nhé.”
Lâm Mục Tắc vốn khoái xem náo nhiệt, vừa gật đầu “ừ ừ được mà”, vừa chộp chiếc điện thoại gõ lạch cạch một tràng gửi cho Hứa Mặc:
“Hứa Mặc, cậu cũng phải có chút ý thức nguy cơ đi chứ. Tuổi cậu lớn thế làm sao đọ nổi với tiểu thịt tươi đang ngồi trên xe tôi đây. Cậu nhìn xem, Tiểu Hạ của cậu đối với em trai người ta dịu dàng săn sóc thế nào, lo Thẩm Gia Lễ một mình ở sân bay sẽ sợ nên đặc biệt nhờ tôi đưa đi một đoạn.”
“Chậc, tiểu thịt tươi này còn là học trò của dượng Tiểu Hạ nữa cơ, quan hệ mờ ám biết bao. Mai mốt cậu mà bị đá thì đừng trách tôi không báo trước, giờ tôi nói rõ rành rành cho cậu rồi đấy.”
“Nói thật chứ, trẻ con bây giờ đúng là khác biệt. Chắc mới hai mươi thôi nhỉ? Da dẻ mịn thế, gương mặt lại hợp gu con gái. Chậc, buộc phải chấm cho cậu một câu: cậu thật sự già rồi.”
Gửi xong mấy tin, bao nhiêu ấm ức vì bị gọi dậy lúc nửa đêm coi như tan biến. Giờ phút này anh ta như kẻ mê hóng hớt, mắt đảo tới đảo lui giữa hai người, hận không đào được chút tin đồn mập mờ nào đó cho đã.
Hạ Trúc mặc kệ ánh nhìn hiếu kỳ của Lâm Mục Tắc thỉnh thoảng lia sang, chỉ nói thẳng: “Anh Mục Tắc, làm phiền anh rồi.”
Lâm Mục Tắc “hê” một tiếng, cười tít mắt: “Không phiền không phiền. Hứa Mặc còn nợ tôi một bữa đây, tôi đang chờ ngày mai chém cậu ta một vố cho đã.”
“Chuyến này đi thật đáng giá.”
Hạ Trúc cạn lời: “…”
Thì ra cả hai đều là người thông minh cả.

Bắc Kinh, Bệnh Viện 301.
Ca phẫu thuật của Văn Cầm đã hoàn thành, hiện bà đang trong giai đoạn hồi phục, chậm thì ngày kia cũng có thể xuất viện.
Nửa đêm Hứa Mặc ghé qua, Văn Cầm đã ngủ. Anh không quấy rầy, chỉ tạm nằm co ro trên sofa tiếp khách trong phòng bệnh.
Điện thoại rung lên, Hứa Mặc không ngủ được, cầm điện thoại lên xem, thấy tin nhắn từ Lâm Mục Tắc, anh không khỏi nhíu mày. Anh ngồi dậy trên sofa, bỏ điện thoại xuống xoa xoa mặt, rồi đứng dậy ra khỏi phòng bệnh.
Hành lang vắng lặng, ánh đèn trắng trên đầu chiếu xuống khiến khuôn mặt anh trông thật nhợt nhạt.
Hứa Mặc nhìn đồng hồ, đã hai giờ rưỡi sáng.
Anh từ bỏ ý định gọi điện cho Hạ Trúc, thay vào đó ra khỏi bệnh viện, lái xe đến khu nhà số 7. Về đến nhà, Hứa Mặc bật đèn lên, đứng ở cửa nhìn căn phòng trống trải, trong lòng anh chợt dấy lên vài phần bực bội.
Bốn giờ sáng, tin nhắn từ khắp nơi vẫn không ngừng được gửi tới điện thoại anh.
Hứa Mặc nằm trên giường, phớt lờ một đống tin nhắn dò hỏi, vô tình mở Weibo, đăng nhập thành công, theo dõi tài khoản của Hạ Trúc. Toàn là quảng bá phim và nhãn hàng, không có lấy một dòng riêng tư, Hứa Mặc lướt vài trang rồi thoát ra.
Anh đặt điện thoại xuống, nhắm mắt cố ngủ. Chưa đầy năm phút đã mở mắt, Hứa Mặc thở dài nhìn vào màn đêm tăm tối.
Công việc ở trường tạm dừng toàn bộ, mấy nghiên cứu sinh và tiến sĩ anh đang hướng dẫn đều được giao cho các giáo sư khác; kế hoạch tuyển sinh năm nay cũng bị ngưng trệ. Giờ đây anh coi như là một người thất nghiệp, bị cách ly bên ngoài, còn phải phối hợp với cuộc điều tra của trường. Bức thư tố cáo viết rất chân thành, nhưng Hứa Mặc cảm thấy có nhiều lỗ hổng, đặc biệt là câu: “Thầy ấy uy h**p tôi, nếu tôi đồng ý với thầy, thầy sẽ cho tôi suất nghiên cứu sinh”, trong hai năm qua Hứa Mặc không mặn mà với việc nhận nghiên cứu sinh, một phần vì không thích, phần khác vì thấy đông người thì không đủ sức.
Không ngờ lại bị người khác lợi dụng.
Còn chuyện “gian dối học thuật”, trường sẽ sớm làm rõ. Các bài anh đăng ở nước ngoài đều qua thẩm định nghiêm ngặt, không có khả năng vướng nghi vấn làm giả. Chỉ là tìm một lý do để kéo anh xuống, Hứa Mặc trong đầu đã lướt qua tất cả chi tiết, lần ra từng chút khả năng.
Sáu giờ sáng, Hứa Mặc cầm điện thoại gọi cho Thẩm Hành.
Điện thoại đổ chuông hai lần mới có người nghe, bên kia Thẩm Hành hỏi với giọng khàn khàn: “Sáng sớm gọi có chuyện gì?”
Hứa Mặc vén chăn, đi dép tới trước cửa sổ sát sàn, từ trên cao nhìn về Công viên Ngọc Uyên Đàm ở không xa, điềm tĩnh nói: “Tôi muốn bàn với cậu một vụ hợp tác, cậu thấy thế nào?”
Thẩm Hành nghe chất giọng nghiêm túc của anh, khựng lại rồi hỏi ngược: “Hợp tác gì?”
Hứa Mặc cụp mắt, từ tốn nhả vài chữ: “Tôi muốn… đặt lại trật tự ở nhà họ Hứa.”
Một lúc sau, Thẩm Hành nói với giọng điệu thoải mái nhưng không kém phần uy nghi: “Chuyện này để tôi về Bắc Kinh rồi nói kỹ. Ông cụ hai năm nay sức khỏe không tốt, tôi cũng nên có chút động thái rồi. Để người ta không nghĩ rằng nhà họ Thẩm không còn ai.”
Hứa Mặc nhận được sự đồng ý của Thẩm Hành, đôi mày nhíu chặt từ từ giãn ra, chân thành nói: “Thẩm Hành, cảm ơn.”
Thẩm Hành bật cười: “Cảm ơn gì, đôi bên đều có lợi thôi. Hơn nữa, anh em mình quen biết bao nhiêu năm rồi, nói mấy câu khách sáo làm gì. Tôi sớm đã chướng mắt cách làm của Hứa Đại Sơn mấy năm nay. Lần trước chuyện của Hạ Trúc tôi đã thấy ông ấy quá vô lý.”
“Rồi lần này càng hay, ra tay trực tiếp với cậu. Để thế mãi, chẳng phải coi anh em mình không ra gì à.”
“Dạo trước ông cụ cũng bảo Hứa Đại Sơn càng lúc càng chẳng biết chừng mực, dặn tôi chú ý một chút. Tôi không thể để người già thất vọng được.”
“Vài hôm nữa anh em mình tụ tập ở chỗ Chu Tứ. Hứa Mặc, cậu yên tâm, tôi thật lòng coi cậu là anh em. Thấy cậu chịu thiệt, tôi không thể đứng khoanh tay.”
Hứa Mặc đứng trước cửa sổ lớn, nghe những lời của Thẩm Hành, trong mắt dần dần hiện lên sự ấm áp.
Cuối cùng cũng không uổng công sống.
Khi cúp điện thoại, Hứa Mặc nhìn đồng hồ, thu dọn hành lý chuẩn bị ra sân bay.
Chuyến bay từ Bắc Kinh đến Thượng Hải mất hai tiếng, trước khi lên máy bay, Hứa Mặc gửi một tin nhắn báo cho Hạ Trúc.
Đêm qua lăn lộn quá muộn, Hạ Trúc ngủ say như chết, hoàn toàn không nghe thấy chuông báo. Khi cô tỉnh dậy đã là buổi trưa, thấy tin nhắn, nhìn thời gian, thấy chuyến bay của Hứa Mặc đã đến Thượng Hải, cô lập tức gọi điện cho anh.
Điện thoại được kết nối, giọng nói ấm áp của Hứa Mặc từ từ vang lên: “Đồng chí Tiểu Hạ, có chuyện gì thế?”
Hạ Trúc giờ đã miễn dịch với cách xưng hô “đồng chí Tiểu Hạ”, tự động bỏ qua cái sắc thái mập mờ ấy. Cô ngồi trên giường, đầu óc còn lơ mơ: “Anh tới sân bay rồi à?”
Hứa Mặc khựng một nhịp, đáp: “Đang trên đường về khách sạn, em vừa tỉnh hả?”
Hạ Trúc khẽ “ừ”, hất chăn ngồi dậy, kéo rèm cửa, má áp lên mặt kính lạnh: “Bao giờ tới? Có ăn trưa cùng nhau không?”
Trong điện thoại, Hứa Mặc nói rành rọt: “Chừng hai mươi phút nữa, em thu xếp trước đi, lát nữa chúng ta có một buổi gặp mặt.”
Hạ Trúc vẫn chưa hiểu ra: “Gặp mặt gì cơ?”
Hứa Mặc nghe ra sự ngơ ngác của cô, cười cười giải thích: “Vài người bạn mời anh tiệc tẩy trần, nói là xua đuổi xui xẻo.”
“Không phải là dịp nghiêm túc gì, em mặc thoải mái một chút là được.”
Hạ Trúc quay nhìn bộ đồ tối qua đã nhàu nhĩ, chắc chắn không thể mặc lại. Cô vội vã đi nên chẳng mang theo quần áo để thay, cô cắn môi lưỡng lự, nhỏ giọng nói: “Em không mang đồ thay…”
Hứa Mặc suy nghĩ hai giây, đưa ra giải pháp: “Vậy em đợi anh ở khách sạn, anh qua mua cho em mấy bộ.”
Hạ Trúc gật đầu: “Được ạ.”
Hứa Mặc ra bên ngoài đã quen ở khách sạn, chợt nghĩ sau này hai người có lẽ sẽ ở Thượng Hải khá lâu, nghe tiếng cô lục đục bên kia, anh hỏi khẽ: “Em có thích ở nhà kiểu Tây không? Nếu thích, mình chuyển qua đó.”
“Bên đường Vũ Khang có một căn biệt thự nhỏ kiểu Tây, bà ngoại để lại cho anh làm phòng tân hôn.”
Hạ Trúc chớp mắt tò mò, cắn môi đáp nhẹ: “Được chứ.”

Bình Luận (0)
Comment