Đầu năm 2018, giới học thuật xảy ra một chuyện lớn.
Phó giáo sư Hứa Mặc thuộc khoa Kinh Tế – Quản trị của Đại học T bị đình chỉ công tác để điều tra vì liên quan tới “gian lận học thuật”, “tư cách đạo đức không đứng đắn” và “quan hệ không chính đáng với sinh viên”.
Mạng xã hội lập tức dậy sóng, có người tự xưng biết chuyện đã lôi ảnh của anh ra phơi bày trong một bài đăng nóng hổi. Dưới phần bình luận chia thành mấy phe, kẻ thì khen anh trẻ trung tuấn tú đến vậy chắc không đến mức làm chuyện xấu; người thì mắng anh “mặt người dạ thú”, nhìn qua là biết chẳng phải người tốt; cũng có người lý trí suy đoán phải chăng anh đã đắc tội ai đó.
Dù sao thì bản lý lịch “mạ vàng” của anh vẫn sáng choang trên Baidu Baike, đi đến đâu cũng là nhân tài hiếm có, cớ gì lại tự đẩy mình vào hố lửa.
Từ Ngọc Môn Quan đến Hoành đ**m, Hạ Trúc như bước vào một thế giới khác. Ở đây dựng cả một con phố bối cảnh, từ Tần Vương Cung với những lầu son gác tía, đến phố Thượng Hải thời Dân Quốc, rồi tới chiến trường khói lửa mịt mù… như thể xuyên qua không gian thời gian.
Mỗi sáng, cô đều có thể nhìn thấy cung nữ búi đầu hoa lệ, nam sinh thời Dân Quốc mặc áo dài, những “thi thể” nằm la liệt trên đất, và dòng du khách đến vội đi vội, tất cả cùng dệt nên giấc mộng của thành phố điện ảnh này.
Hôm ấy đang quay giữa chừng, ngực cô bỗng nhói lên, tim đập dồn dập, suýt nữa thì bị chiếc máy quay nặng cả chục cân rơi trúng đầu.
Giang Phùng thấy cô hồn vía lên mây, chỉ thẳng vào mũi mắng một tràng, cuối cùng vẫn hận rèn sắt không thành thép mà dặn dò cô tập trung cho tử tế.
Hạ Trúc mơ mơ hồ hồ quay xong cả ngày. Tối cầm lại điện thoại, vừa bật máy đã thấy tin nhắn dồn kín màn hình. Không cần mở ra, cô cũng nhìn thấy cái tên “Hứa Mặc” lặp đi lặp lại trong những thông báo ấy. Cô ôm lấy lồng ngực đang đập loạn, bấm vào đường link bài viết Chu Tứ gửi qua.
Tiêu đề đập vào mắt, vừa nổi bật vừa chói gắt.
“Một giảng viên đại học nhân phẩm bại hoại, gian lận học thuật, giao dịch quyền–sắc.”
Bên trên còn đính kèm một tấm ảnh nền của Hứa Mặc, tấm ấy là nhiều năm trước chính Hạ Trúc chụp. Cũng là tấm duy nhất anh từng đăng trên Instagram; không ngờ tài khoản ấy lại bị người ta đào ra.
Đó là một ngày đông tuyết rơi ở Bắc Kinh. Hạ Trúc có được chiếc máy ảnh mirrorless đầu tiên trong đời, lăng xăng đi tìm người chụp thực hành. Chu Tứ là người có “bộ mặt thần tượng”, Hạ Trúc chụp mấy tấm đều bị anh ta xóa sạch, bảo là xấu.
Sau khi bị nhiều người chê bai, Hạ Trúc cũng mệt mỏi, với tâm lý “lần cuối cùng”, cô hỏi Hứa Mặc có muốn đứng đó cho cô chụp một bức không.
Hứa Mặc mặc áo khoác dài, đứng trong tuyết với vẻ bình tĩnh, nói: “Chỉ chụp một bức, chụp không đẹp thì xóa.”
Hạ Trúc vui mừng đến chóng mặt, miệng thề thốt sẽ không làm anh thất vọng.
Hôm đó, cô đứng trong tuyết với đôi tay đỏ ửng vì lạnh, cầm máy ảnh và phải tìm nhiều góc khác nhau mới chụp được một bức ảnh, mà cũng là bức đẹp nhất trong ngày hôm đó.
Ánh nắng xế chiều nghiêng xuống, hắt một vệt vàng mờ lên người anh, làm mơ hồ đường nét gò má; phía sau là tường đỏ ngói xanh, con phố phủ tuyết trắng, cả bức ảnh đẹp đến nao lòng.
Chụp xong, Hạ Trúc hí hửng ôm máy chạy tới trước mặt Hứa Mặc, nhón chân đưa máy lên trước mắt anh hỏi có đẹp không. Hứa Mặc hờ hững liếc qua màn hình, đáp qua loa: “Cũng tàm tạm.”
“Cũng tàm tạm.” là không vừa ý chứ gì? Hạ Trúc hừ khẽ, rốt cuộc vẫn rửa ảnh, cho vào phong bì đem tặng anh. Miệng thì chê không cần, nhưng anh vẫn nhận. Còn bản gốc, cô gửi mms chuyển cho anh luôn.
Như bị ma xui quỷ khiến, Hạ Trúc đăng nhập vào tài khoản Instagram đã lâu không dùng, tìm lại acc của Hứa Mặc, cái acc anh cũng đã bỏ từ lâu.
Khoảng năm 2013, Instagram rất phổ biến. Hạ Trúc với Thẩm Nghiên lên đó để theo dõi “Tiểu Lý Tử” (Leonardo DiCaprio), Chu Tứ thì để xem các cô gái Tây xinh đẹp, còn Hứa Mặc là bị ép tải. Mấy người sau một cuộc tụ họp thì nhấn theo dõi lẫn nhau, ngày nào cũng hí hửng thả tim.
Chỉ riêng Hứa Mặc là không hề tham gia, thỉnh thoảng rảnh rỗi mới vào ngó một cái.
Bấm vào avatar quen thuộc ấy, Hạ Trúc lướt qua nội dung: vốn chỉ có bốn, năm bài.
Bài mới nhất còn là đầu năm 2014, trích một câu lời bài hát.
“Thành tâm chúc em, chịu đựng đến ngày gặp chân trời mới.”
Một ca khúc rất kén người nghe, tên là “Thân Ái Mã Gia Lệ”. Hồi du học, Hạ Trúc thường nghe bài này.
Trong app nhạc của cô khi ấy chia ra bốn, năm mục, một mục để tập thể thao, một mục để làm bài tập, còn có một mục tên “Hòn đảo cô đơn”, và bài hát ấy được cô xếp vào “Hòn đảo cô đơn”.
Chỉ là cô không ngờ, lời bài hát ấy lại xuất hiện trong Instagram của Hứa Mặc.
Vậy lúc đó, anh đang chúc cô có thể “chịu đựng đến khi thấy chân trời mới” ư?
Cô có giận không?
Giận chứ, giận người này lúc nào cũng kiệm lời chẳng chịu nói gì, mang theo cảm giác xa cách như thể quyết phải giữ mọi người bên ngoài ranh giới của mình. Nhưng nghĩ đến trải nghiệm cả đời của anh, cùng xuất thân như thế, dường như lại có thể tha thứ.
Sợi dây căng chặt trong đầu Hạ Trúc “phựt” một tiếng đứt đoạn. Không kịp nghĩ ngợi, cô gọi ngay cho Hứa Mặc.
Không biết có phải vì tin đồn ồn ào quá hay không, mà giờ này máy của Hứa Mặc luôn bận, ai gọi cũng không được.
Trong phòng khách sạn, Hạ Trúc nóng ruột đến xoay vòng, gọi bốn, năm cuộc vẫn không liên lạc được. Cô hít sâu một hơi, chuyển qua gọi cho Chu Tứ.
Tút… tút… tút…
Không rõ reo bao lâu, điện thoại mới nối máy. Hạ Trúc chưa đợi Chu Tứ mở miệng đã vội hỏi: “Anh Chu Tứ, anh có biết Hứa Mặc ở đâu không? Em liên lạc mãi không được.”
Chu Tứ thở dài mấy tiếng, khó xử nói: “Anh cũng tìm không ra. Hứa Mặc như mất tích ấy, điện thoại không nghe, nhắn tin không trả lời. Trường với nhà đều không thấy.”
Một thoáng tuyệt vọng, Hạ Trúc đứng trước giường, tay nắm chặt điện thoại, đơn độc cắn môi không dám lên tiếng.
Chuyện này đến quá đột ngột, quá dữ dội. Đến giờ cô vẫn không hiểu vì sao chỉ sau một đêm lại thành ra như vậy.
Dù là “gian lận học thuật”, “tư cách đạo đức không đứng đắn”, hay “giao dịch quyền–sắc”, bất cứ điểm nào cũng đủ sức hủy diệt một người trong giới học thuật. Dẫu mai này có thể được minh oan, thì vết nhơ vẫn khắc trên đời anh.
Huống hồ với một người cao ngạo thanh sạch như Hứa Mặc, làm sao chịu nổi đòn này.
Hạ Trúc cắn chặt môi dưới, không dám nghĩ tiếp.
Chu Tứ đợi mãi không nghe cô nói, tưởng cô cúp máy rồi. Anh ta liếc màn hình thấy vẫn còn đang gọi, bèn bình thản hỏi: “Hạ Trúc, em tin Hứa Mặc không?”
Hạ Trúc không cần suy nghĩ: “Em tin.”
“Anh ấy không phải loại người đó.”
Chu Tứ khẽ cười.
Tỉnh táo lại, anh ta nghiêm giọng an ủi: “Đã tin thì đừng buồn nữa, Hứa Mặc sẽ tự lo được. Em chăm sóc mình cho tốt mới là chuyện lớn.”
“Đợi về Bắc Kinh, mấy anh em mình tụ tập, chuyện trò cho khuây khoả.”
“Chuyện này em đừng quá lo lắng. Nếu thật sự Hứa Mặc chống không nổi, vẫn còn bọn anh đây.”
Nhận được sự trấn an của Chu Tứ, lòng Hạ Trúc dễ chịu hơn đôi chút nhưng vẫn không ngớt lo cho Hứa Mặc. Trước khi cúp, cô dặn đi dặn lại: “Anh Chu Tứ, nếu có tin gì của Hứa Mặc, nhất định báo em ngay nhé.”
Chu Tứ sảng khoái đáp: “Được, anh nhất định báo. Anh đang xử lý dư luận, cũng khuya rồi, em nghỉ trước đi.”
Cúp máy, Hạ Trúc bối rối đi qua đi lại trong phòng mấy vòng, cuối cùng quyết định mua vé về Bắc Kinh.
Chuyến sớm nhất là 6 giờ sáng. Lần này, cô ôm quyết tâm “Giang Phùng không đồng ý thì cô cũng xin nghỉ”, thậm chí còn nghĩ quẩn “nếu anh ta không cho, mình nghỉ quách luôn cũng được”. Cô thu dọn qua loa mấy món, đặt xe đi Thượng Hải trên điện thoại, rồi sang gõ chuông phòng khách sạn của Giang Phùng.
Đứng ngoài cửa với gương mặt đầy do dự, cô vừa nóng ruột chờ anh ta mở cửa, vừa sắp sẵn lời xin nghỉ.
“Cạch” một tiếng, cửa mở. Giang Phùng mặc hoodie với quần jean, đeo kính, điềm nhiên đứng đó.
Đảo mắt từ đầu tới chân dáng vẻ vội vã của Hạ Trúc, anh ta buột miệng: “Cô định đi à?”
Hạ Trúc bối rối xoắn tay, ngập ngừng: “Tôi muốn xin nghỉ mấy ngày…”
Chưa dứt lời, Giang Phùng đã cắt ngang: “Đi đi.”
Hạ Trúc tròn mắt không tin, ngơ ngác nhìn anh ta hôm nay bỗng dễ nói chuyện lạ thường.
Anh ta liếc cô, nhìn thấu lòng cô, giọng lành lạnh: “Sao? Không định xin nghỉ nữa hả? Không xin thì…”
“Xin xin xin! Cảm ơn nhé! Tôi đi đây.” Hạ Trúc vội kêu.
Thấy bộ dạng ngốc nghếch ấy, Giang Phùng khẽ giật khóe môi, mắng một câu: “Đồ ngốc.”
Hạ Trúc: “…”
Không nên công kích cá nhân như vậy chứ.
Trên đường về Thượng Hải, Hạ Trúc vẫn không gọi được cho Hứa Mặc.
Cô luôn trong trạng thái lo lắng, không dám lơ là chút nào.
Không liên lạc được với Hứa Mặc, Hạ Trúc lại lật xem các bình luận trên mạng, ngoại trừ thông báo được công bố trên trang web chính thức của trường, tất cả các bài đăng, những lời bôi nhọ trên các nền tảng khác đều biến mất không thấy tăm hơi.
Hạ Trúc nhấp vào trang web chính thức của đại học T, trang chủ treo rành rành hình thức xử phạt đối với Hứa Mặc, đọc từng chữ từng câu, Hạ Trúc đau lòng muốn chết. Cô không dám tưởng tượng, Hứa Mặc bây giờ đang cảm thấy thế nào.
Anh là người làm việc nghiêm túc, có tinh thần giữ chữ tín, làm ngành nào yêu ngành đó, bất kể mang danh hiệu gì, anh luôn muốn làm tốt nhất.
Giờ đây, những lời bôi nhọ ào ạt đổ lên đầu anh, Hạ Trúc không biết anh có chịu đựng nổi không.
Chỉ là cô không hiểu, rốt cuộc ai lại độc ác như vậy, lại có sức mạnh lớn đến thế?
Lá thư tố cáo nặc danh là ai gửi? Cô nữ sinh trong “giao dịch quyền – sắc” kia là ai?
Vô số câu hỏi xoay quanh trong đầu, Hạ Trúc cảm thấy như đầu mình sắp nổ tung.
Cuối cùng, cô ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu gối, nhìn ra ngoài cửa sổ cảnh vật thay đổi liên tục, ánh hoàng hôn dần tắt.
Từ Hoành đ**m đến sân bay quốc tế Phố Đông Thượng Hải, quãng đường gần hai trăm km, lái xe mất ba tiếng rưỡi, Hạ Trúc vội vã đến sân bay vừa đúng lúc nửa đêm.
Đi gấp quá, cô chỉ mang theo chứng minh nhân dân và thẻ ngân hàng; quần áo, vali đều để lại. Quên mang theo dây sạc, lúc đến sân bay thanh toán tiền mới phát hiện điện thoại hết pin tự động tắt nguồn. Trên người cô không có tiền mặt, giằng co với tài xế một lát, cô nhờ tài xế đợi vài phút, cô vào cây ATM trong sân bay rút tiền mặt.
Không đợi tài xế trả lời, Hạ Trúc cầm túi xách vội vã chạy về phía cây ATM, nhét thẻ vào, rút hai nghìn tệ tiền mặt, Hạ Trúc lại quay ra trả tiền xe.
Chuyến đi này vội vã, lại còn đi đường dài, tài xế lấy 1500, Hạ Trúc tự giữ lại 500 tệ để phòng thân.
Cách giờ lên máy bay còn hơn năm tiếng, Hạ Trúc cũng không muốn chạy tới chạy lui nữa, dự định ở lại sân bay qua đêm.
Qua cửa kiểm soát, Hạ Trúc đi một vòng quanh phòng chờ, nhờ một bạn trẻ quét giúp cô một cục sạc dự phòng, cô trả tiền mặt cho đối phương.
Có lẽ là vì tiện tay giúp đỡ, bạn trẻ kia không lấy tiền của cô.
Hạ Trúc nhận được sạc dự phòng, việc đầu tiên là sạc điện thoại, điện thoại không còn chút pin nào, tạm thời không mở máy được.
Cô tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống, nhìn sảnh chờ vắng tanh, trái tim vốn lên bổng xuống trầm cũng dần chìm xuống đáy.
Bắc Kinh, bốn giờ chiều.
Hứa Mặc bị mấy vị lãnh đạo trường đột ngột gọi vào phòng họp, hoàn toàn không kịp chuẩn bị. Khi ấy anh vừa dạy xong tiết Kinh tế học vi mô.
Tan học, anh theo thói quen thu dọn đồ đạc để về văn phòng, nhưng giữa hành lang lại bị một cô gái chặn đường. Ôm máy tính và sách vở trong tay, Hứa Mặc bình tĩnh nhìn nữ sinh bất ngờ xuất hiện trước mặt.
Cô gái này trông quen quen, là sinh viên lớp Kinh tế học vi mô của anh. Trước đó từng gặp riêng, nói muốn thi cao học làm học trò nghiên cứu của anh, hình như họ Tô?
Tô Hòa thay đổi vẻ cung kính thường ngày, ánh mắt nhìn Hứa Mặc chất chứa sự phức tạp khó hiểu, cô cắn môi, cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt như có thể nhìn thấu mọi thứ của Hứa Mặc “Thầy ơi, thầy sẽ chọn em làm nghiên cứu sinh của thầy chứ?”
Hứa Mặc im lặng hai giây, rất bình tĩnh trả lời: “Trước đây tôi đã nói, nghiên cứu sinh của tôi không dễ tốt nghiệp. Nếu em thật sự muốn thi, tôi cũng sẽ không từ chối.”
Tô Hòa cười khổ một tiếng, bối rối nắm lấy ống tay áo, nói khô khốc: “Làm phiền thầy rồi, xin lỗi thầy.”
Hứa Mặc nhìn Tô Hòa chạy trối chết, khó hiểu nhướng mi.
Mãi đến khi ngồi trong phòng họp, bị một nhóm lãnh đạo trường bao vây, anh nhìn các loại bằng chứng trên slide thuyết trình và lá thư tố cáo mà hiệu trưởng cầm trong tay, Hứa Mặc mới ý thức được đã xảy ra chuyện gì.
Chuyện này ầm ĩ quá lớn, đối với trường học, đối với toàn thể giảng viên và sinh viên, bao gồm cả bản thân Hứa Mặc đều là ảnh hưởng rất lớn, phía nhà trường không dám không xử lý nghiêm túc, cũng không dám giấu nhẹm lá thư tố cáo kia, đây là cấp trên đích thân giao phó, bắt buộc phải nghiêm túc, xử lý nhanh nhất có thể.
Hiệu trưởng vốn rất coi trọng Hứa Mặc, lần này chẳng giấu nổi thất vọng.
Việc định hình mức xử lý đối với anh cũng vô cùng khó. Cả phòng họp tranh luận suốt bảy tiếng đồng hồ mới chốt được kết quả cuối cùng.
“Trước mắt đình chỉ để điều tra, chờ thông báo cụ thể sau.”
Hứa Mặc không có ý kiến gì về quyết định của trường, chỉ đến lúc tan họp mới lên tiếng minh bạch cho mình: “Ba tội danh này, tôi không nhận bất cứ tội nào.”
Hiệu trưởng thở dài, vỗ vỗ vai anh, an ủi một cách hàm súc: “Đợi kết quả ra rồi hẵng nói.”
“Lần này sở dĩ phản ứng nhanh như vậy, là vì cấp trên có nhắc nhở. Chỉ riêng việc đánh giá của trường, không nhanh đến thế đâu.”
“Thực ra lá thư tố cáo mới đến tay tôi hôm thứ Sáu tuần trước.”
Hiệu trưởng nói rất uyển chuyển, nhưng Hứa Mặc nghe là hiểu.
“Có người cấp trên muốn chèn ép cậu.”
Hứa Mặc ngược lại không còn lo lắng nhiều nữa, anh cười cảm kích với hiệu trưởng, ra khỏi phòng họp, tự giác kéo xa khoảng cách với ông.
Ra khỏi phòng họp mới phát hiện bên ngoài trời đã tối đen, Hứa Mặc theo thói quen sờ sờ điện thoại, mới phát hiện điện thoại để quên ở văn phòng không mang theo.
Giờ này khu giảng đường đã vắng, đèn tắt quá nửa. Hứa Mặc lần mò trong bóng tối lấy lại điện thoại, còn chưa kịp khóa cửa thì cuối hành lang thoáng hiện một bóng người.
Anh khựng bước, ngước mắt nhìn về phía có tiếng động.
Thấy là Tô Hoà, Hứa Mặc cho tay vào túi, đứng tại chỗ, mặt không đổi sắc: “Còn chuyện gì nữa?”
Tô Hoà về ký túc xá mới nghe phong thanh tin đồn, biết Hứa Mặc đã bị đình chỉ điều tra, còn đang trong phòng họp chưa ra.
Suất đồ ăn vừa đặt cũng chưa kịp đụng, cô ấy hốt hoảng chạy khỏi phòng, đứng ngoài cửa phòng họp đợi mòn mỏi mấy giờ liền vẫn không thấy anh, lại quay về văn phòng anh chờ.
Cuối cùng cũng đã đợi được người, Tô Hoà lại nhất thời cứng lưỡi.
Cô ta rụt rè bước ra khỏi bóng tối, nương theo ánh đèn leo lét của hành lang mà ngước lên nhìn gương mặt góc cạnh của Hứa Mặc. Cô ta căng thẳng nuốt khan, khẽ hỏi: “Thầy Hứa, em nghe nói thầy… bị đình chỉ điều tra. Thầy không sao chứ ạ?”
Hứa Mặc hơi nhướng mày, ánh mắt tối đi, xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, giọng bình thản: “Em muốn hỏi thật ra là sang năm thầy còn nhận nghiên cứu sinh không phải không?”
“E là không rồi. Em nhân lúc còn kịp tìm thầy khác đi, kẻo lỡ dở tiền đồ.”
Tô Hoà á khẩu. Môi mấp máy muốn nói gì đó, nhưng tất cả đều nghẹn lại trước ánh mắt sâu thẳm của anh.
Hứa Mặc mở điện thoại, thấy tin nhắn đầy kín màn hình cùng 99+ cuộc gọi nhỡ. Anh chau mày, lập tức lướt tới một dãy số quen thuộc và bấm gọi.
Trong lúc chuông đổ, anh nhấn nút gọi thang máy đi xuống. Cửa thang máy khép lại, Hứa Mặc liếc cô gái còn đứng ngẩn ra, nhã nhặn hỏi: “Đi không?”
Tô Hoà run vai, cúi đầu bước vào.
Trong thang máy sóng yếu, cuộc gọi chẳng bao lâu đã rớt.
Anh tắt màn hình, lúc này mới rảnh để nhìn cô gái co ro ở góc thang. Nhận ra sự căng thẳng của đối phương, anh thản nhiên hỏi: “Dám đi chung thang máy với tôi à? Không sợ tôi dùng quy tắc ngầm với em sao?”
Tô Hoà giật thót, co người, không dám ngẩng mặt.
Thang máy “ting” một tiếng về tới tầng một. Hứa Mặc bước ra trước, đi được mấy bước lại dừng, ngoái nhìn khuôn mặt tái mét của Tô Hoà, cười như không cười nhắc nhớ: “Cũng tâm cơ đấy.”
“Sau này ít đi đêm thôi. Không an toàn.”
Chân Tô Hoà khựng lại, sắc mặt trắng bệch. Cô ta mím môi run rẩy, lôi điện thoại trong túi ra, giận dữ gửi cho một liên hệ ẩn danh: “Không phải anh nói chỉ để thầy Hứa nếm chút bài học thôi sao?? Sao lại thành ra thế này??? Anh lừa tôi!”
Đối phương không thèm để ý đến cô ta.
Mãi đến một giờ rưỡi sáng, Hạ Trúc mới nhận được điện thoại của Hứa Mặc khi đang chờ ở sân bay. Trong điện thoại, giọng Hứa Mặc thoảng chút mệt mỏi, bết bát nhưng vẫn duy trì sự bình tĩnh vốn có: “Đừng lo lắng, không có chuyện gì to tát đâu.”
Hạ Trúc nghe thấy giọng anh, trước tiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhíu mày hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì vậy? Anh đang ở đâu? Sao lại không bắt máy? Em sắp chết vì lo rồi…”
Hứa Mặc bị hàng loạt câu hỏi của Hạ Trúc làm cho buồn cười, anh đang lái xe đến bệnh viện, vừa cười vừa trêu: “Nhiều câu hỏi thế, em muốn anh trả lời câu nào trước?”
Hạ Trúc thấy anh còn có tâm trạng đùa giỡn, tức giận mắng một câu, nghiến răng hỏi: “Bây giờ anh đang ở đâu?”
Hứa Mặc nhìn vào bản đồ, nghiêm túc lại: “Vừa ra khỏi trường, đang trên đường đến bệnh viện. Còn em?”
Hạ Trúc tức giận đáp: “Sân bay.”
Hứa Mặc dừng tay lại trên vô lăng, thở dài: “Sân bay nào? Đi đâu vậy?”
Hạ Trúc đứng dậy đi đến cửa sổ lớn, chân đạp lên thảm đỏ, tức giận nói: “Sân bay Phố Đông, về Bắc Kinh bắt anh tại trận. Ai bảo anh không trả lời tin nhắn, em sắp chết vì lo rồi. Sợ rằng lần sau gặp lại, một người ở trong tù, một người ở ngoài.”
Hứa Mặc vừa khóc vừa cười, nói: “Đồng chí Tiểu Hạ không đến nỗi như vậy đâu. Em nguyền rủa anh như thế, thật ra em ghét anh đến mức nào vậy?”
Hạ Trúc thấy anh còn có tâm trạng đùa giỡn, cười mắng: “Phì, anh đừng có mà nói nhảm.”
Hứa Mặc ho hai tiếng, dừng xe bên đường, bình tĩnh nói: “Em đừng vội. Muộn thế này, em thật sự định ở lại sân bay cả đêm à?”
“Nhanh chóng tìm một khách sạn ngủ một đêm cho ngon, ngày mai anh sẽ đến Thượng Hải tìm em, từ từ nói chuyện này, em thấy có được không?”
“Đồng chí Tiểu Hạ, đêm hôm khuya khoắt, đừng làm anh lo lắng nhé.”