“Dựa vào tôi may mắn thôi.”
Một câu đầy khí thế ấy khiến Chu Nhiêu nghẹn lời. Cô ta giật giật khóe môi, sắc mặt tái nhợt, cúi đầu như đã chấp nhận số phận: “Phải, cô may mắn.”
“Nếu tôi là cô, tôi cũng có thể đường đường chính chính đến với Hứa Mặc. Tiếc là, số tôi không tốt bằng cô.”
Hạ Trúc lười nghe Chu Nhiêu than vãn, tránh sang bên đi đến bồn rửa tay. Cô đưa tay vào dưới vòi nước, dòng nước ấm chảy qua đầu ngón tay, ngước mắt nhìn người con gái trong gương, bỗng dưng thấy xa lạ, lại còn xấu xí.
Chu Nhiêu nhìn thấy cảnh đó, siết chặt chiếc túi Hermes trong tay, quay người rời khỏi nhà vệ sinh.
Hạ Trúc thu lại ánh nhìn, rũ mi mắt, ấn hai lần xà phòng. Bọt xà phòng luồn qua đầu ngón tay, nhầy nhụa, lành lạnh. Hai bàn tay phủ đầy bọt lại đặt dưới vòi nước, xả nhiều lần bằng nước ấm, đến khi bọt bị cuốn trôi sạch sẽ.
Cô rút hai tờ giấy lau tay, thấm hết nước thừa trên da rồi ném giấy vào thùng rác, tô lại son, xách túi, không ngoái đầu mà bước ra ngoài.
Rẽ qua góc hành lang đã thấy Hứa Mặc tựa vào tường hút thuốc. Áo khoác vắt nơi khuỷu tay, lộ ra bộ vest ba mảnh bên trong. Trong làn khói lơ lửng, cả người anh toát lên vài phần lười nhác, phiêu dật.
Nghe tiếng giày cao gót lách cách, Hứa Mặc cắn hờ điếu thuốc, theo thói quen liếc về hướng phát ra âm thanh. Ánh mắt anh chạm đúng Hạ Trúc, theo bản năng bấm tắt tàn thuốc, đứng thẳng người, khóe môi khẽ nhếch lên: “Xong rồi à?”
Không biết có phải khách sạn cố ý thiết kế như vậy không mà đèn hành lang lúc nào cũng mờ tối, chỉ đủ soi rõ con đường dưới chân, dư thừa một chút cũng không. Thảm đỏ dưới chân bị ánh đèn làm cho trông càng trầm tối hơn vài phần.
Hứa Mặc đứng ngay ranh giới ánh sáng và bóng tối, ánh sáng không rọi đến, chỉ để lại một bóng dáng thon dài. Khuôn mặt lờ mờ, không rõ nét, kéo bầu không khí trở nên mập mờ khác thường.
Hạ Trúc như rơi vào một bộ phim của Vương Gia Vệ, chông chênh, u uất mà khát khao yêu đương, bước một bước là dấn vào vòng xoáy chấp niệm, không còn đường quay lại.
Khoảnh khắc ấy, nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, cô bỗng nhớ tới một câu thoại…
“Anh biết vì sao dao phải có vỏ không? Vì ý nghĩa của dao không nằm ở chém giết, mà ở chỗ cất giấu.”
Bất chợt chỉ muốn đi xem phim.
Hạ Trúc chớp mắt, xách túi bước đến bên Hứa Mặc. Mũi giày cao gót đế đỏ, da đen gần như chạm mũi giày da của anh. Những ngón tay mềm của cô khẽ chạm lên làn da ấm nóng của anh. Cô mở to đôi mắt ướt át, giọng như mê hoặc: “Chúng ta đi xem phim nhé?”
“Hình như hai chúng ta vẫn chưa chính thức hẹn hò lần nào.”
Khoảnh khắc ấy, ánh sáng cũng như tràn vỡ, như có thể thấy trái tim chân thành của cô đang đập rộn ràng. Hứa Mặc như bị một thế lực vô hình dẫn dắt mà gật đầu. Tầm mắt anh dừng nơi đôi tay cô đang khoác lấy cánh tay mình, ý cười nhàn nhạt: “Muốn xem gì?”
Hạ Trúc lắc đầu: “Không biết, đến rạp rồi tính.”
Dưới lầu có ngay một rạp chiếu phim. Hai người cùng đi thang máy xuống. Hạ Trúc như không có xương, tựa hẳn vào người anh, ngón tay mân mê cúc áo nơi tay áo của anh. Thỉnh thoảng Hứa Mặc lại cúi mắt liếc cô một cái, buồn cười vì dáng vẻ không bình thường này.
Tưởng đâu chuyện nhỏ trong nhà vệ sinh đến đây là xong, chẳng ngờ thang máy dừng ở tầng một, Hạ Trúc ôm tay Hứa Mặc bước ra liền chạm mặt Chu Nhiêu. Cô ta đang khoác tay một ông lão tóc bạc, nếp nhăn hằn khắp mặt, và nở nụ cười ngọt lịm.
Vừa nhìn đã chướng mắt.
Trông thấy hai người, Chu Nhiêu thoáng sững lại, rồi vẫn giữ nguyên nụ cười, chỉ là khẽ buông tay ông lão ra, mặt không đổi sắc lách qua họ. Nếu không phải hình ảnh trong nhà vệ sinh còn lơ lửng trong đầu, Hạ Trúc đã muốn vỗ tay khen diễn xuất của Chu Nhiêu, tặng cô ta một câu: Phúc khí thật đấy.
So với bốn năm trước, Chu Nhiêu quả thật đã khéo léo hơn nhiều.
Hạ Trúc theo bản năng liếc sang Hứa Mặc để xem phản ứng của anh, kết quả là anh nhìn thẳng phía trước, như chưa thấy gì.
Cô khẽ tặc lưỡi, mỉm cười hỏi: “Anh không thấy ngạc nhiên à?”
Hứa Mặc chẳng hiểu: “Ngạc nhiên cái gì?”
Hạ Trúc bĩu môi: “Bạn gái cũ đó.”
Hứa Mặc cười mà như không, kéo nhẹ khóe môi, giọng thản nhiên: “Cũng là ‘cũ’ rồi, liên quan gì đến anh.”
Hạ Trúc chớp mắt, không nhịn được giơ ngón tay cái khen: “Vừa nãy ngoài hành lang anh không chạm mặt cô ta sao?”
Hứa Mặc khựng nửa nhịp, thành thật: “Có.”
Hạ Trúc thắc mắc: “Không chuyện trò đôi câu à?”
Hứa Mặc liếc cô nàng đang hóng chuyện, giọng nhẹ tênh: “Em muốn anh trò chuyện thế nào?”
“Chu Nhiêu đã tự xin nghỉ ở Hoa Tín rồi.”
Thấy tình thế hơi lạ, Hạ Trúc biết dừng đúng lúc, bĩu môi lầu bầu: “…Vừa nãy còn bảo không có mệnh tốt như em, nếu không thì cũng đã đến lượt cô ta rồi.”
“Lúc trước hai người vì sao lại chiến tranh lạnh? Thật sự là vì không môn đăng hộ đối à? Hay vì dì Văn không đồng ý?”
Ánh mắt Hứa Mặc dần lạnh. Anh ngẩng nhìn về hướng Chu Nhiêu vừa đi, giọng nhàn nhạt: “Duyên phận ai mà giải thích được?”
“Vấn đề giữa anh và cô ấy nằm ở bọn anh, chẳng liên quan ai khác. Cô ấy muốn anh cưới, còn khi đó anh không hề nghĩ đến chuyện kết hôn, đương nhiên chẳng thành.”
“Còn môn đăng hộ đối, anh chưa bao giờ vì gia thế mà xem thường cô ấy. Là cô ấy quá để bụng, cứ nói mình không xứng với anh.”
“Tự ti mới là kẻ địch lớn nhất của cô ấy.”
Thấy Hứa Mặc thẳng thắn bàn về quá khứ với Chu Nhiêu, Hạ Trúc cũng không còn thắc mắc. Cô chớp mắt, không muốn phí thời gian cho người không quan trọng, siết chặt tay anh, mỉm cười: “Đi xem phim thôi.”
Còn những điều bẩn thỉu, bí ẩn chẳng ai biết ấy thì thôi đừng nhắc đến nữa, nói ra cũng chỉ bẩn tai người nghe. Hạ Trúc không biết rằng Hứa Mặc đã sớm rõ chân tướng năm ấy.
Vì vậy lúc Chu Nhiêu tìm đến, anh nhìn cô ta, rất nhẹ nhàng mà hỏi lại: “Khi đó cô thật lòng yêu tôi sao?”
“Nếu thật lòng, sao lại dính vào Hứa Lâm? Hay cô nghĩ suất du học ấy với tôi chẳng quan trọng?”
“Hôm cô và Hứa Lâm lên giường, cô có nhớ đó là sinh nhật tôi không?”
“Chu Nhiêu, tôi không muốn bàn những chuyện này, không có nghĩa là tôi không biết.”
Hôm ấy, họ đến một rạp chiếu phim tư nhân. Hứa Mặc sợ bị quấy rầy, hào phóng bao trọn một phòng. Nhân viên chuẩn bị sẵn rượu vang, trái cây và bánh ngọt. Hạ Trúc chọn một bộ phim cũ, nằm trên ghế sô-pha, vừa xem vừa ăn đồ ngọt.
Trên màn hình là cuộc đời của người khác, còn hai người ngoài màn hình thi thoảng cụng ly, cảm xúc lên xuống theo số phận nhân vật. Bộ phim là của Vương Gia Vệ, tên Tâm Trạng Khi Yêu, do Lương Triều Vỹ và Trương Mạn Ngọc đóng chính, kể về một mối tình ngoài hôn nhân tinh tế đến cực hạn. Trong phim, cảnh sắc rực rỡ mà lời chưa dám thốt, hai nhân vật chính vừa dè dặt vừa mập mờ, kìm nén đến xót xa.
Lúc tình cảm sâu nặng nhất, Chu Mộ Vân cũng chỉ hỏi: “Nếu tôi có hai tấm vé tàu, em có đi cùng tôi không?”
Kết cục đã rõ, chỉ còn lại nuối tiếc.
Xem đến đoạn chăm chú nhất, khóe mắt Hạ Trúc còn rơi hai giọt lệ, vì mối tình kiềm chế của họ.
Với kiểu cảm xúc tinh vi này, đàn ông như Hứa Mặc quả thật khó nhạy bằng con gái. Thấy mắt cô đỏ hoe, anh đưa tay ôm cô vào lòng, mu bàn tay nhẹ lau đi giọt lệ nơi đuôi mắt. Giây tiếp theo, anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên hàng mi đang run, giọng khẽ trầm: “Chúng ta sẽ không như họ đâu, em đừng khóc.”
Tầm nhìn của Hạ Trúc bị che khuất, chỉ nhìn thấy bóng hình mờ ảo của anh. Rõ ràng là ánh sáng mờ tối đến thế, vậy mà cô lại như thấy được sự nghiêm túc trong đáy mắt anh.
Khoảnh khắc ấy, cô muốn tin anh thật lòng muốn đi cùng cô đến rất lâu, rất lâu.
Phim hết, đèn trong rạp sáng bừng. Tầm mắt dần mở rộng, trên màn hình kín đặc dòng chữ chạy cuối phim.
Hạ Trúc ngồi trên sô-pha, trơ mắt nhìn Hứa Mặc ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ chân cô, giúp cô xỏ lại giày cao gót.
Bàn chân cỡ 36 nằm trong tay anh trông như nhỏ hẳn. Nhiệt độ lòng bàn tay áp lên da nóng rực, Hạ Trúc theo bản năng rụt bắp chân lại, nhưng đã bị anh giữ chặt.
Ngày hôm đó, Hạ Trúc sẽ nhớ rất, rất lâu.
Như lời trong phim.
Tất cả ký ức đều ẩm ướt.
Chu Bạch biết cô đang ở Thượng Hải, bèn gửi định vị qua WeChat, nhắn cô tranh thủ thời gian ghé qua xem phòng làm việc mới. Lúc ấy Hạ Trúc vừa tắm xong, tóc còn ướt, cô nằm sấp trên giường cầm điện thoại, đầu ngón tay mở WeChat, chậm rãi liếc qua địa chỉ.
Rất ổn, tọa lạc ở tầng 62 khu tài chính, cách công ty của Hứa Mặc hai tầng. Về sau buổi trưa còn có thể tranh thủ sang ăn cùng nhau.
Hạ Trúc kéo một nhóm nhỏ, thêm tất cả mọi người trong phòng làm việc vào, đặt tên: “Hạ Mạt Ngày Nắng”.
Đinh Tinh Tinh lên tiếng đầu tiên, gửi một sticker “thò đầu”.
Hạ Trúc cười hí hí đáp: “Chào mừng mọi người gia nhập đại gia đình Hạ Mạt nha~”
“Sau này chúng ta đều là người một nhà, nâng đỡ nhau nhé~ Hiện trong tay tôi có hai dự án phim. @Tiểu Tinh có thể chọn một cái, em làm trợ lý biên kịch cho chị, tập viết kịch bản trước.”
“@Khương Thanh, trước đây em từng viết phim học đường đúng không? Nếu có ý tưởng gì thì nhắn riêng cho chị. Nếu em có thể độc lập hoàn thành đề cương kịch bản, xây dựng hệ thống nhân vật… thì đến lúc đó chị xin cho em làm biên kịch chính luôn~”
Hai người bị tag đều rất nhiệt tình trong nhóm, một người nói dự án nào cũng được; người kia bảo trong tay đang ấp ủ một kịch bản học đường.
Hạ Trúc đáp lại mấy câu rồi thoát nhóm, kéo lên khung chat của Thang Thiến, gửi một tin: “Vai nữ chính trong kịch bản tiếp theo của tôi, cô xem thử nhé?”
Thang Thiến chưa trả lời, Hạ Trúc liếc giờ, đã 22 giờ, cô chớp mắt, chẳng lẽ đêm nay lại tăng ca thức trắng đêm à?
Cô lẩm bẩm hai câu, quẳng điện thoại xuống giường, bật dậy chui vào phòng tắm sấy tóc.
Ngoài phòng khách, Hứa Mặc đang ngồi trên sofa ôm laptop gấp rút hoàn thành một bản báo cáo khảo sát. Viết được nửa chừng, chuông điện thoại ù ù rung. Hứa Mặc cúi người với tay lấy máy, nhìn tên người gọi tới là Thẩm Hành thì khóe môi cong lên, đặt chiếc laptop trên đùi xuống, đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ sát sàn bắt máy.
Anh đút tay vào túi, đứng trước khung cửa sổ, nhìn bóng hình mờ trên kính, bình thản hỏi: “Về Bắc Kinh rồi à?”
Trong điện thoại, Thẩm Hành mở lời: “Vừa tới sân bay. Cậu đang ở đâu đấy?”
Hứa Mặc im lặng hai giây rồi đáp: “Thượng Hải.”
Thẩm Hành sững một chút: “Sao lại chạy tới Thượng Hải?”
Hứa Mặc ngoái đầu liếc về phía phòng tắm, lắng nghe tiếng máy sấy vang bên trong, hạ giọng: “Có chút việc vướng lại.”
Thẩm Hành ngẫm nghĩ chốc lát, ném vali cho tài xế, sải bước chui vào băng sau, thong thả dặn: “Ông cụ hôm qua đã lên tiếng, chỉ cần không phạm pháp, không vi phạm kỷ luật, còn lại… chúng ta tự cân nhắc mà làm.”
“Bên Hứa Lâm tôi đã cho người khống chế, người đã được đưa về Bắc Kinh. Lần này chứng cứ rành rành, dù Hứa Đại Sơn muốn bao che cũng phải dè chừng. Phán hai mươi năm là trong tầm tay.”
Khóe môi Hứa Mặc khẽ nhếch. Ngược sáng nên không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng qua giọng nói có thể nghe ra tâm trạng anh không tệ: “Ác giả ác báo.”
“Cũng nên để hắn nhớ đời.”
“Chuyện truyền thông, làm phiền Chu Tứ rồi.”
Bên kia Thẩm Hành không ý kiến. Xe rời sân bay, anh ta dặn tài xế về đại viện, rồi chuyển đề tài hỏi Hứa Mặc: “Cậu với Bánh Trôi rốt cuộc sao rồi? Tôi nghe người quen nói hai người lén đi đăng ký rồi. Lên bàn tiệc còn công khai giới thiệu Bánh Trôi là bà xã cơ đấy?”
Đối diện sự khó hiểu của Thẩm Hành, Hứa Mặc bình thản giật nhẹ mí mắt, điềm nhiên thừa nhận: “Có chuyện ấy.”
Đến lượt Thẩm Hành ngẩn ra. Anh ta tặc lưỡi, nhịn không được trêu: “Đăng ký bao lâu rồi mà không báo tôi một tiếng? Sao, còn sợ người ta biết à?”
Hứa Mặc: “…”
Anh rút tay khỏi túi, xoa cánh mũi, mặt không đổi sắc: “Hình như đồng chí Tiểu Hạ chưa hài lòng về tôi lắm, e là còn phải đợi.”
Thẩm Hành khẽ hừ, bật cười không giấu giếm: “Năm xưa cậu ra tay ác như vậy mà không cho Bánh Trôi dằn mặt lại cậu một trận à?”
“Hai người làm trò này để làm gì? Ngoài để bọn tôi ngồi xem kịch, hai người tự mình chịu đủ thứ khổ, có vui được gì đâu?”
“Giờ tình hình của cậu như thế, để chú Hạ biết cậu không nói không rằng đã rước con gái người ta về, e là mắng cậu ba trăm ngày không nghỉ mất.”
“Chậc, phó giáo sư như cậu mà quá đỗi nhu nhược, một lá đơn tố cáo đã làm cậu lao đao. Ai không biết còn tưởng cậu làm chuyện tày trời; kết quả, chứng cứ lại toàn trò dựng.”
“Cậu có biết bố của Hạ Trúc dạo này điều tra vụ gì không? Nếu chờ ông ấy cầm được chứng cứ, tra thẳng tới Hứa Đại Sơn, e là Hứa Đại Sơn tiêu đời thật. Năm nay chỉ riêng ở Thượng Hải ông ấy đã chạy đi chạy lại hơn nửa năm; nếu không vì thiếu chứng cứ trực tiếp, ông ấy sớm đã kết thúc vụ án rồi.”
“Cậu biết bên cạnh ông ấy có tên nhóc nào theo sát không? Tôi quên họ rồi, nói chung đó là con rể tương lai trong mắt ông ấy. Cái danh ‘con rể’ mà cậu lừa được, người ta có chịu công nhận hay không còn chưa biết.”
“Tôi nói thật, cậu nên sớm thú nhận thì nhẹ tội. Không thì sau này khó mà thu dọn.”
Hứa Mặc nghe mà chau mày ngay lập tức.
Hai người quen nhau từ nhỏ, quan hệ riêng cũng thân, Thẩm Hành rõ nhược điểm của anh ở đâu. Chỉ vài câu bâng quơ đã khiến chuông cảnh báo trong lòng Hứa Mặc vang ầm ầm. Giằng co chốc lát, anh vẫn cứng miệng: “Ai nói chú Hạ không ưng tôi? Tôi có điểm nào kém hơn cậu học trò kia?”
Thẩm Hành “ây” một tiếng, cười hả hê: “Tự cậu sờ tay lên tim mà hỏi đi. Năm đó Bánh Trôi chặn cậu ở sân bay, cậu nhẫn tâm đến mức nào? Cậu thì chạy gọn gàng rồi, còn Bánh Trôi sa sút cả nửa năm, đến bà cụ cũng lo đến phải nhập viện mấy lần.”
“Chú Hạ bề ngoài ôn hòa dễ nói chuyện, nhưng Bánh Trôi là con gái rượu độc nhất, cậu tưởng ông ấy không nhìn thấy gì hết sao? Chẳng qua tư cách bề trên không tiện nổi giận với cậu thôi.”
“Tin không, hôm nào cậu mang quà dẫn Bánh Trôi về ra mắt, xem ông ấy có cho cậu sắc mặt tốt không?”
Hứa Mặc: “…”
Lời Thẩm Hành câu nào câu nấy đều đánh trúng huyệt. Vốn trong lòng Hứa Mặc còn ôm chút may mắn, bị anh ta mổ xẻ một lượt, lập tức thấy mình chẳng còn cửa.
Chán chẳng muốn nói tiếp, Hứa Mặc khỏi cần câu chào kết, cúp máy luôn.
Đầu dây bên kia, Thẩm Hành còn định châm chọc thêm hai câu, ai ngờ cuộc gọi không một tín hiệu mà kết thúc. Anh ta tặc lưỡi, lẩm bẩm: “Đợi xem Hứa Mặc bẽ mặt thế nào, thường ngày cứ làm ra vẻ…”
Hạ Trúc sấy tóc xong bước ra vốn định rẽ thẳng vào phòng ngủ, đi được nửa chừng, cô thoáng thấy Hứa Mặc cầm điện thoại đứng thẳng tắp trước cửa sổ, sắc mặt hiếm hoi lộ vẻ cô đơn.
Xảy ra chuyện gì sao?
Hạ Trúc ngơ ngác gãi đầu, chân đi dép lê lẹp xẹp tiến về phòng khách.
Vòng qua sofa, cô ghé sát trước mặt anh, thăm dò: “Anh không vui à?”
“Có phải công việc gặp vấn đề không?”
Hứa Mặc hoàn hồn, rũ mắt nhìn cô, trong nét mặt hiếm hoi vương hai phần ấm ức.
Hạ Trúc mím môi ngạc nhiên, không chắc chắn, bèn chỉ vào mình: “… Em chọc giận anh à?”
Hứa Mặc kéo khóe môi, ánh mắt phức tạp lắc đầu: “Không.”
Hạ Trúc thở phào, dịu giọng hỏi: “Vậy có chuyện gì?”
Chưa kịp để cô đoán già đoán non, Hứa Mặc thẳng thừng: “Bao giờ em cho anh một danh phận?”
Hạ Trúc ngẩn người “a” một tiếng, rõ ràng không nghĩ anh vì chuyện này mà buồn bực. Vừa rồi ở trong phòng tắm cô mơ hồ nghe tiếng nói chuyện, cúi đầu liếc qua điện thoại trong tay anh, Hạ Trúc nghĩ thầm: lại có ai giục cưới nữa sao?
Cô mím môi giả ngốc: “Điện thoại của dì Văn à?”
Hứa Mặc nhìn cô chằm chằm, dường như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc: “Không phải.”
Hạ Trúc: “Vậy sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện này?”
Hứa Mặc cười khẽ, nửa đùa nửa thật: “Ai bảo anh giờ vẫn không thể công khai chứ.”
“Đồng chí Tiểu Hạ định khi nào dẫn anh về gặp phụ huynh đây?”
Hạ Trúc giơ tay thề: “Chờ thêm một chút nhé? Sau khi bộ phim này quay xong, em sẽ nói với bố em.”
Cô nói với giọng chân thành, không có chút giả dối nào.
Một câu đã dỗ ngon dỗ ngọt được Hứa Mặc, anh nhìn cô, vô cớ bật cười, vòng tay ôm cô vào lòng, cằm tựa l*n đ*nh đầu, giọng trầm thấp thủ thỉ: “Có phải anh làm chưa đủ tốt, nên khiến em cảm thấy… không an toàn như vậy không?”