Chương 67

“Có phải anh làm chưa đủ tốt, nên khiến em cảm thấy… không an toàn như vậy không?”
Giọng của Hứa Mặc trầm thấp, vương chút ngỡ ngàng khó hiểu, lại ẩn một tia uất ức. Thực ra, anh là người rất biết nhún nhường.
Hạ Trúc suýt nữa thì đầu hàng, nhưng vào giây phút cuối cùng vẫn giữ vững lập trường, kiên quyết đáp lại: “Chưa phải lúc.”
Hứa Mặc ban đầu có chút u sầu, nhưng câu nói của cô lại khiến anh bật cười, nghe giọng điệu chắc chắn của cô, anh nhớ đến câu mà anh thường nói với cô: “Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra.”
Có chút gì đó tương đồng kỳ lạ.
Khoản “nắm thóp” anh, đồng chí Tiểu Hạ đúng là học đủ mười trên mười rồi. Có lẽ câu nói của Hạ Trúc đã làm anh cảm thấy dễ chịu, Hứa Mặc vui vẻ hỏi: “Vậy khi nào mới là lúc?”
Hạ Trúc tinh quái chớp mắt, lí nhí: “… Em cũng không biết nữa.”
Có vẻ như cô cố tình trêu chọc anh.
Hứa Mặc vừa tức vừa buồn cười, nắm lấy eo cô mà không ngừng cù lét, Hạ Trúc rất nhạy cảm, sợ ngứa, bị Hứa Mặc trêu chọc, người cô quằn quại như sâu bướm. Cuối cùng, tóc rối bù phủ kín mặt, thở hổn hển, trong tiếng cầu xin nũng nịu của cô, động tác của Hứa Mặc từ từ dừng lại.
Anh khẽ vén những sợi tóc rơi lòa xòa trên má cô, lộ ra đôi mắt hạnh trong veo, long lanh sáng, trong đó phản chiếu bóng hình của anh.
Hứa Mặc nâng lấy khuôn mặt cô, cúi xuống hôn lên bờ môi ấy.
Đôi môi cô mềm mại, đầy đặn, ngay khi chạm vào, Hứa Mặc theo phản xạ ôm lấy gáy cô, kéo cô vào lòng. Hành động của anh dịu dàng, như thể đang nâng niu một bảo vật quý giá.
Xa xa là dòng sông Hoàng Phố tĩnh lặng; ánh đèn vàng hắt xuống khiến mặt sông thêm thăm thẳm, huyền bí, như che đi mọi ý nghĩ vẩn đục.
Vai Hạ Trúc bị Hứa Mặc ấn nhẹ, gò má áp lên mặt kính lạnh băng; chiếc áo choàng ngủ trượt xuống nền nhà trong khoảnh khắc ấy. Cô ngơ ngẩn nhìn về phía xa xa, như muốn tập trung tư tưởng, nhưng lại bị Hứa Mặc làm cho rối bời.
Hứa Mặc là cao thủ trêu đùa; mỗi cử động đều đủ khiến Hạ Trúc rung động. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ làm cô khao khát sự thiên vị, che chở của anh.
Bên tai cô vang vọng giọng nói của anh, len lỏi vào tai cô, như thể muốn cô trải nghiệm một lần niềm vui của anh.
Hạ Trúc chớp mắt, không khỏi suy đoán, chắc hẳn anh đã học hỏi điều này một cách có chủ đích? Nếu không sao lại có khả năng như vậy?
Khi được đưa lên tận mây xanh, hàng mi cô khẽ run, vậy mà trong đầu lại chỉ nghĩ…
Tối nay chắc chắn sẽ có sao.

Ngủ một giấc dậy, cổ họng Hạ Trúc khô rát, cô mở mắt ra, cho phép mình thả lỏng vài giây, rồi như hạ quyết tâm hất chăn, lấy hết can đảm ngồi bật dậy khỏi giường. Hứa Mặc bước vào đúng lúc trông thấy cảnh ấy, không nhịn được cười cô: “Sao thế, dậy thôi mà còn phải tự cổ vũ nữa à?”
Hạ Trúc há miệng định buông một câu mắng, lúc ấy mới phát hiện giọng mình khàn đặc. Cô kinh ngạc đưa tay ôm cổ, một tay khác chỉ vào Hứa Mặc, như muốn hỏi: “Sao em lại khàn tiếng??”
Hứa Mặc sững hai giây, lúng túng sờ mũi, nhỏ giọng hỏi: “Tối qua la to quá à?”
Hạ Trúc: “!!!”
Hứa Mặc nén cười, tiến lại ôm cô an ủi: “Đừng giận nữa, ảnh hưởng đến tâm trạng.”
“Lát nữa uống chút thuốc.”
Hạ Trúc hừ lạnh, trừng anh một cái, chẳng thèm để ý đến anh nữa.
Từ phòng tắm bước ra, theo thói quen, Hạ Trúc với lấy điện thoại xem tin tức.
Lần này vừa mở trang đầu, ánh mắt cô đã khựng lại.
“Công tử nhà giàu nào đó cờ bạc nợ hàng chục triệu, tùy tiện giao dịch quyền–sắc, hiện đã bị cảnh sát khống chế…”
Không phải vì tiêu đề mới mẻ, mà vì khi nhấn vào, cô thấy một gương mặt quen thuộc. Cô không bao giờ ngờ được huyện của Hứa Lâm lại ầm ĩ đến vậy.
Truyền thông bên kia ủ men một phát là lan khắp mạng, cho dù có muốn gỡ xuống cũng không cản nổi làn sóng dư luận dâng trào.
Trong chốc lát, một chuyện cũ của nửa năm trước bị lôi ra, đoạn video tố cáo danh tính thật ngoài đời bỗng thành điểm nóng hôm nay: cô gái trẻ cầm chứng minh nhân dân, mắt đỏ hoe, đau khổ kể lại những gì đã xảy ra lúc đó. Video vừa đăng, sự phẫn nộ dâng cao, dân mạng ùn ùn kéo đến dưới các tài khoản chính thống yêu cầu nghiêm trị kẻ đầu sỏ.
Hạ Trúc xem mấy tin rồi thoát trang, lại vào Weibo, dùng nick phụ tìm tài khoản của Hứa Lâm, quả nhiên đã vỡ trận. Đây là một nước cờ có chuẩn bị, ngay cả Đài Truyền hình Trung ương cũng phát riêng bản tin này trong chương trình thời sự buổi trưa.
Hạ Trúc chợt nhớ Hứa Đại Sơn dạo này đang công tác ở Thượng Hải, dù có muốn cứu vãn cũng lực bất tòng tâm.
Nhìn phần bình luận dưới Weibo của Hứa Lâm, dân mạng phẫn nộ ngút trời; lại nhìn thêm, mấy trăm fan của hắn ta đã mất một nửa, cô lúc này mới vỡ lẽ: lần này Hứa Lâm thực sự tiêu rồi.
Ai đang đứng sau thúc đẩy đây?
Hạ Trúc chớp chớp mắt, vứt điện thoại xuống, quay người vào bếp. Đứng cạnh tủ lạnh nhìn ai kia đang bày đĩa thức ăn, cô tò mò hỏi: “Chuyện của Hứa Lâm…”
Hứa Mặc liếc cô, nhàn nhạt hỏi ngược: “Sao cơ?”
Thấy anh không hé lộ chút tin tức nào, Hạ Trúc cau mày, bĩu môi: “Có phải anh làm không?”
Hứa Mặc “ừ” một tiếng, thẳng thắn thừa nhận: “Phải.”
Hạ Trúc sững vài giây, lưỡng lự: “Ghê thật đấy… lần này chắc Hứa Lâm không nhảy nhót nổi nữa nhỉ?”
Hứa Mặc bày xong một đĩa mỳ Ý, tiếp tục xếp một đĩa khác, không ngẩng đầu: “Nửa đời sau cứ ở trong đó mà sống.”
Hạ Trúc không nhịn được giơ ngón cái khen anh. Nghĩ đến bản tin trên Đài Truyền hình Trung ương và đoạn video tố cáo danh tính thật kia, cô l**m môi, lại hiếu kỳ: “…Vậy cô gái đó cũng do anh tìm à?”
Bày xong, Hứa Mặc quay đầu liếc cô một cái, Hạ Trúc lập tức hiểu ý, lục tủ lấy dao nĩa, rón rén theo sau lưng anh. Đến khi ngồi đối diện nhau trong phòng ăn, cô vẫn chưa hết tò mò: “Cô gái ấy là thế nào vậy? Dám đứng ra tố cáo thật là dũng cảm.”
Tay cầm nĩa của Hứa Mặc khựng lại, anh thong thả cắt một miếng bò bít tết, thản nhiên: “Chuyện đó thật sự không liên quan đến anh.”
“Nếu cô ấy không ra mặt, hắn ta vẫn phải vào thôi. Nhưng cô ấy đứng ra tố cáo danh tính thật, lòng dân dâng cao, bản án dành cho Hứa Lâm sẽ nặng hơn.”
Hạ Trúc bừng ngộ “ồ” một tiếng, rồi vẫn không khỏi lo: “Còn bên chú Hứa…”
Hứa Mặc liếc cô, giọng điệu như thường: “Giờ ông ấy tự lo thân mình là tốt nhất, bằng không…”
“Tự gánh hậu quả.”
Nói đến đây, Hứa Mặc khẽ nhíu mày, không nhịn được hỏi: “Em lo lắng cho Hứa Lâm làm gì?”
Hạ Trúc cau mày, nghiến răng phản bác: “Em đâu có lo cho hắn đâu, em còn mong hắn vào tù ấy.”
“Em lo là lo anh khó ăn nói với chú Hứa.”
Hứa Mặc nghe xong thì khoan khoái hẳn. Anh gắp một miếng bít tết cho vào miệng, bình thản đáp: “Chuyện đó em khỏi lo, tạm thời ông ấy chẳng rảnh mà để ý anh đâu.”
Thấy anh nắm chắc mọi thứ, Hạ Trúc bĩu môi, không hỏi nữa. Dẫu sao cũng là chuyện lớn. Ăn sáng xong, Hạ Trúc lén tám chuyện với Thẩm Nghiên, không ngờ cô nàng còn ngơ ngác hơn cả cô: cũng bảo vừa xem tin mới biết, còn hỏi có ảnh hưởng đến Hứa Mặc không. Nghĩ đến bộ dạng điềm nhiên của Hứa Mặc, Hạ Trúc gửi cho Thẩm Nghiên một sticker yên tâm.jpg.
Hai chị em tám dăm ba câu chuyện, Thẩm Nghiên bỗng nhắn: “Tối qua anh trai em về đại viện, vào thư phòng trò chuyện với ông nội mấy tiếng, chẳng biết bàn gì. Chỉ nghe ông nội ra lúc cuối bảo với anh ấy: ‘Cháu với Hứa Mặc cứ mạnh dạn làm, có chuyện gì ông gánh.’”
Hạ Trúc cắn đầu ngón tay, trong đầu cứ xoay đi xoay lại: rốt cuộc anh Thẩm Hành nhà họ Thẩm với Hứa Mặc định làm gì, đến độ phải mời ông cụ ra mặt bảo đảm?
Thẩm Nghiên thì chẳng mấy hứng thú chuyện này, nói vài câu đã chuyển sang dự án dịch thuật trí tuệ nhân tạo mà cô ấy đang làm, bảo triển vọng ngành khá ổn.
Vài hôm nữa có thể phải ra nước ngoài khảo sát.
Thấy vậy, Hạ Trúc lập tức nhờ cô ấy tiện thể mua giúp một chiếc túi, cô canh rất lâu rồi, trong nước mãi không có hàng. Tán gẫu thêm mấy câu, Hạ Trúc nhớ hôm nay còn phải đi khảo sát công việc ở studio, liếc giờ, lập tức vào phòng thay đồ. Hứa Mặc từ thư phòng ra, thấy bộ cánh công sở của Hạ Trúc, còn tưởng cô đi dự tiệc công việc, bèn hỏi: “Em đi đâu?”
Hạ Trúc lục trong túi lấy thỏi son đỏ tươi, giơ điện thoại làm gương, chậm rãi tô đầy môi: “Đi xem studio của em chứ đi đâu. Ở ngay dưới đây thôi, anh có muốn đi xem cùng em không?”
Hứa Mặc ngạc nhiên: “Ngay dưới à?”
Hạ Trúc giơ hai ngón tay, cười tít mắt: “Tầng 62, cách công ty anh hai tầng. Thế nào, chúng ta gần nhau nhỉ?”
“Sau này chúng ta có thể gặp nhau ăn trưa.”
Hứa Mặc đút tay vào túi, nhìn cô, điềm đạm hỏi: “Em biết tiền thuê chỗ này một năm là bao nhiêu không?”
Mặt bằng là Chu Bạch thuê giúp, Hạ Trúc thật sự không có chút khái niệm nào. Động tác tô son khựng lại, cô tò mò: “Bao nhiêu tiền?”
Chỉ nghe giọng là biết cô nàng chẳng tìm hiểu mấy. Hứa Mặc cười mà như không, không tranh cãi thêm, chỉ khen một câu: “Đồng chí Tiểu Hạ chịu chi đấy.”
Hạ Trúc: “??”
Là cái gì chứ.
Sau đó cô mới hỏi riêng Chu Bạch, lúc ấy mới hiểu thế nào là “tấc đất tấc vàng”. May mà studio có dự án kiếm tiền và còn mấy nhà đầu tư “hào phóng”, chứ không thì chi phí cao ngất ngưởng này cô khó mà gánh nổi.
Trước khi ra cửa, Hứa Mặc đổi sang bộ vest, cả người toát khí chất lãnh đạo đi thị sát, theo sát sau lưng Hạ Trúc, thỉnh thoảng nhắc nhở cô đừng quyết định bừa.
Nhắc nhở cô bây giờ studio không chỉ có một mình cô, còn có vài nhân viên cần trả lương, phải chịu trách nhiệm cho họ, không thể làm việc chỉ dựa vào cảm hứng. Hạ Trúc thở dài, cảm thấy ở trước mặt Hứa Mặc, mình chẳng bao giờ thẳng lưng mà nói nổi một câu: “Anh quản được chắc? Đây là studio của em.”
Ai bảo anh là “nhà đầu tư thiên thần” cơ chứ.
Số tầng trên thang máy nhảy liên hồi, Hạ Trúc bỗng thấy hồi hộp như con dâu xấu xí ra mắt nhà chồng. Cô theo bản năng siết tay Hứa Mặc, khẽ lẩm bẩm: “Sao tự nhiên em thấy run quá à.”
Hứa Mặc nghe thế, lặng lẽ liếc cô một cái, kiên nhẫn hỏi: “Run gì?”
Hạ Trúc nuốt nước bọt, nghiêm túc: “Lần đầu làm bà chủ, còn vụng về lắm.”
Hứa Mặc: “…”
Lúc trước anh mở công ty cũng chẳng khoa trương như cô.
“Ting.”
Thang máy đến tầng 62.
Hạ Trúc hít sâu một hơi, ưỡn mình phấn chấn, mang giày cao gót bước ra khỏi thang máy thật ung dung tao nhã. Hứa Mặc đút tay vào túi theo sau, khí chất tiêu sái chẳng giống người đi cùng.
Tầng 62 có hai công ty, một công ty công nghệ, hai là studio vừa mới xong của Hạ Trúc.
Chu Bạch để lại mật khẩu cho cô, Hạ Trúc từ thang máy rẽ phải đi đến cuối hành lang, ngẩng đầu đã thấy tấm bảng “Hạ Mạt Studio”. Trái tim đang lên xuống như sóng của cô đến khoảnh khắc này mới hạ cánh. Hài lòng, cô đưa điện thoại cho Hứa Mặc, đứng dưới biển hiệu chụp hình cùng logo.
Tay nghề chụp của Hứa Mặc cũng ổn, chọn mấy góc khác nhau gom được cả logo lẫn Hạ Trúc vào cùng một khung. Cô vốn định kén cá chọn canh, cúi xuống xem, bức nào cũng đẹp.
Cô cất điện thoại, giơ ngón cái với Hứa Mặc, không tiếc lời khen: “Chụp ổn đấy.”
Văn phòng vừa mới hoàn thiện, mọi người trong studio vẫn chưa chính thức dọn vào.
Hạ Trúc nhập mật khẩu, bước vào thấy đầu tiên là ba dãy bàn làm việc; đi sâu vào có ba phòng độc lập và một phòng họp. Bên cửa sổ đặt hai chậu cây xanh, thảm trải sàn màu bạc xám, tổng thể tao nhã, hơi hướng văn nghệ. Phòng làm việc của Hạ Trúc ở phía đông, là một trong những phòng có ánh sáng tốt nhất.
Vừa vào, cô đã chỉ một bức tường nói sẽ đặt một giá sách lớn, bàn làm việc kê sát cửa sổ, lối cửa phải đặt một chậu kim tiền.
Đứng ở cửa, Hứa Mặc vừa nghe cô phác họa môi trường làm việc tương lai, vừa đảo mắt quan sát.
Anh nghĩ cũng ổn đấy.
Diện tích thế này, xem hai vòng là đủ. Hạ Trúc check-in chụp vài tấm, rồi điềm nhiên bước đến cạnh Hứa Mặc: “Đi thôi.”
Thấy vậy, Hứa Mặc cố ý trêu: “Không xem nữa à?”
Hạ Trúc gật đầu: “Đã xem qua rồi mà.”
Hứa Mặc khẽ cười, nghiêm túc: “Không phải em nói văn phòng đẹp quá, định ngủ lại đây sao? Giờ đi được rồi à?”
Nghe ra ý trêu chọc, Hạ Trúc trừng anh một cái chẳng mấy uy h**p, nghiến răng: “Hứa Mặc!”
“Anh quá đáng lắm!”
Nói xong, Hạ Trúc như một con bò tót, mặt đỏ bừng không quay đầu lại đi ra ngoài, Hứa Mặc bất ngờ, ngẩn ra hai giây mới chạy ra khỏi văn phòng, đuổi theo Hạ Trúc ở cửa thang máy. Bàn tay ấm của anh giữ lấy cổ tay cô, nhân lúc chờ thang máy, anh cúi giọng dỗ: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh sai rồi, em tha lỗi cho anh nhé?”
“Để tỏ lòng xin lỗi, anh mời em một bữa đại tiệc được chưa?”
Hạ Trúc hừ một tiếng, không bị “đại tiệc” lung lay.
Bất đắc dĩ, Hứa Mặc kéo cô vào lòng, khẽ vuốt má: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh thật sự sai rồi. Em nói xem làm thế nào em mới chịu nói chuyện với anh?”
“Hay là anh hát tặng em một bài nha?”
Tưởng cô sẽ phớt lờ, ai ngờ cô bật dậy, trong mắt lộ vẻ tinh ranh: “Thật không?”
Hứa Mặc lập tức ý thức mình bị sập bẫy, nhưng đã bị kẹt vào không thể lui. Anh bật cười, đành chịu: “Thật.”
Hạ Trúc bỗng nhớ đến một meme đang hot, xen chút hả hê: “Vậy anh hát bài [Chinh Phục] cho em nghe đi.”
Hứa Mặc: “…”
Là bài gì vậy? Nghe tên đã thấy chẳng lành.
Anh nhíu mày: “Không có lựa chọn nào khác à?”
Hạ Trúc lắc lắc ngón tay, kiên quyết nói: “Không có.”
Hứa Mặc do dự đồng ý: “…Được, anh hát.”
Hôm ấy, Hứa Mặc thực ra không hát bài [Chinh Phục], mà nhận được một cú điện thoại đột xuất, dẫn Hạ Trúc đi dự một bữa tiệc.
Cứ tưởng là tiệc bình thường, ai ngờ lại đụng người quen, làm Hạ Trúc suýt muốn chuồn ngay tại chỗ.
Nếu không bị Hứa Mặc giữ lại, e là cô đã bỏ chạy rồi.
Cô không ngờ rằng, mối quan hệ của Hứa Mặc lại có thể trùng lặp với mối quan hệ xã hội của Mạnh Khảng Bồi. Khoảnh khắc khó xử nhất là lúc cô khoác tay Hứa Mặc bước vào phòng riêng, ngẩng đầu liền chạm ánh mắt Mạnh Khảng Bồi, vừa nghi hoặc vừa dò xét. Hạ Trúc sợ đến mức lập tức thả tay anh ra, tự kéo giãn khoảng cách. Nào ngờ càng che càng lộ, càng khiến Mạnh Khảng Bồi nghi ngờ.
Bữa tiệc này do lãnh đạo chính quyền đứng ra chủ trì, chủ đề là về xây dựng phát triển khu Phố Đông, ngoài Mạnh Khảng Bồi ra thì trên bàn còn mấy vị đều là “ông lớn” trong ngành. Hạ Trúc chẳng dám nói nhiều với Hứa Mặc, cúi đầu, chỉ mong giảm tối đa sự hiện diện.
Ai ngờ lãnh đạo nói xong lời mở màn, lập tức nhìn sang Hứa Mặc, cười hỏi anh có gợi ý gì cho bài toán phát triển kinh tế.
Lúc mới vào phòng, thấy Mạnh Khảng Bồi, Hứa Mặc cũng hơi ngạc nhiên, nhưng anh rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Giờ nghe lãnh đạo mời, anh khiêm tốn nêu mấy ý. Lãnh đạo bị phần phát biểu của anh làm ấn tượng, bèn quay sang hỏi Hạ Trúc ngồi cạnh. Hạ Trúc giật thót, chỉ muốn kiếm cái lỗ chui xuống.
Hứa Mặc lại bình thản giới thiệu: “Em gái tôi, nhân tài trong mảng sáng tác, vừa mới mở một studio liên quan đến phim ảnh ở Thượng Hải.”
Trên bàn có lãnh đạo của Cục Phát thanh Truyền hình, nghe vậy liền tò mò nhìn Hạ Trúc, hỏi có thể cho một tấm danh thiếp không. Studio mới thành lập, cô vẫn chưa chuẩn bị danh thiếp, nói hiện tại chưa chuẩn bị danh thiếp.
Nghe xong lãnh đạo vẫn ôn hòa, không hề phật ý, còn lấy danh thiếp của mình đưa cô, thuận tiện khen: “Cô gái trẻ mà bản lĩnh thật đấy.”
Hạ Trúc đưa hai tay nhận lấy, liếc Hứa Mặc như cầu cứu. Anh kín đáo đỡ lời, chuyển chủ đề thật khéo.
Bữa tiệc này Hạ Trúc ăn mà khó chịu, hai bên toàn là người lớn, đối diện còn có Mạnh Khảng Bồi trông chừng, cô chẳng dám nói với Hứa Mặc câu nào. Mãi đến lúc tan tiệc, nhìn từng người rời phòng, cô mới thở phào, vỗ ngực bảo: cảm giác cứ như vừa đi tàu lượn siêu tốc.
Hứa Mặc nghe vậy, cười an ủi: “Sau này em mở studio, phải tập giao tiếp với đủ kiểu người. Có chỗ dựa là chính quyền thì mọi chuyện đều dễ hơn. Những dịp như vậy còn nhiều, rồi sẽ quen thôi.”
Hạ Trúc nhắm mắt lại, quay đầu nhìn xung quanh, hỏi: “Còn dượng út?”
Hứa Mặc: “Đi rồi à?”
Làm sao có thể đi được.
Hai người vừa ra khỏi phòng, ở chỗ ngoặt đã gặp Mạnh Khảng Bồi quay lại sau khi tiễn khách. Thấy ông ấy quay lại, ý nghĩ đầu tiên của Hạ Trúc là: may mà hai người họ đứng cách nhau hơn hai mét, chẳng giống người có tư tình.
Mạnh Khảng Bồi là chủ tịch một hiệp hội thương mại ở Thượng Hải, lần này dự tiệc cũng vì chuyện đó, chỉ không ngờ lại gặp Hạ Trúc. Mấy tháng không gặp, nay lại đụng nhau ở Thượng Hải, ít nhiều cũng bất ngờ.
Ánh nhìn ông lướt quanh hai người, cuối cùng dừng trên gương mặt Hạ Trúc, không lộ vẻ gì, mở lời: “Sao cháu ở đây? Không phải nói với dì út là đang quay phim à?”
Hạ Trúc khẽ cắn đầu lưỡi, rủ mi mắt, nhỏ giọng nói dối: “…Studio của cháu ở Thượng Hải, dạo này nhận một việc, cháu về đây ký hợp đồng.”
“…Hứa Mặc biết cháu ở Thượng Hải nên dẫn đi mở mang tầm mắt.”
Câu nào câu nấy đều không thật, vì thế càng thiếu tự tin.
Mạnh Khảng Bồi cũng không nghi ngờ. Vừa nãy trong phòng, Hứa Mặc đúng là đang giới thiệu cho Hạ Trúc tài nguyên và mối quan hệ.
Ông liếc hai người cách nhau hai mét ấy, không dây dưa chuyện trước nữa, chuyển chủ đề hỏi: “Bao giờ cháu về Bắc Kinh?”
Hạ Trúc “à” một tiếng, không chắc lắm: “Tháng sau ạ? Còn phải xem tiến độ đoàn phim.”
Thấy cô căng thẳng, ông không hỏi thêm, kiếm cớ rời đi trước.
Đợi ông vào thang máy rồi, Hạ Trúc mới thả lỏng hoàn toàn, ngồi thụp xuống, cam chịu: “…Xong rồi, xong thật rồi.”
Hứa Mặc đứng một bên nhìn cô gái mặt mày khổ sở, thờ ơ hỏi: “Xong cái gì?”
Hạ Trúc nhắm mắt, hít sâu, từng chữ từng chữ: “Dượng út về Bắc Kinh thế nào cũng kể với dì út chuyện gặp bọn mình ở Thượng Hải. Đến lúc đó nhất định sẽ biết chuyện chúng ta đã đăng ký kết hôn.”
Khóe môi Hứa Mặc cong lên, thản nhiên đáp: “Biết cũng tốt, em xem có phải không?”
Hạ Trúc hít vào, buột miệng: “Tốt cái con khỉ ấy! Dì út biết thì bố em sẽ biết, bố em mà biết… là em xong đời luôn đó.”
Hứa Mặc khựng một chút, mặt không đổi sắc hỏi lại: “Ý em là cả đời này anh không thể gặp ai sao? Vậy thì kết hôn có ý nghĩa gì?”
Hạ Trúc nhận ra mình lỡ lời, khẽ phủ nhận: “… Em không phải ý đó.”
“Thôi, biết cũng được. Chẳng qua anh sẽ cùng em chịu đựng thôi.”
Bị khí khái của cô chọc cười, Hứa Mặc khẽ nhếch môi, điềm nhiên: “Không cần đâu. Nếu thật sự bị mắng bị đánh, một mình anh chịu được rồi.”
“Nếu em bị mắng, anh sẽ rất đau lòng.”

 

Bình Luận (0)
Comment