Khi tai nạn xảy ra, Hạ Sùng Duy đang chuẩn bị về Tây Thành, nào ngờ nửa đường bị bám đuôi. Phát hiện có kẻ bám theo, tài xế của Hạ Sùng Duy vội vàng tìm cách cắt đuôi chiếc xe đó, kết quả là tại một ngã tư, một chiếc xe van màu xám bạc đột nhiên đâm thẳng tới. Để tránh chiếc xe ấy, tài xế chỉ còn cách đánh lái gấp, kết quả là đâm vào dải phân cách.
Tai nạn vừa xảy ra, tài xế ngất xỉu ngay tại chỗ; Hạ Sùng Duy ngồi hàng ghế sau bị kẹt trong ghế không cử động được. Vì không ở phía sát dải phân cách nên lực va chạm với ông nhẹ hơn.
Còn cậu học trò của ông là Lâm Húc Bạch thì ngồi sát cửa sổ, bị hất mạnh đến nát cả mặt mũi.
Đầu xe vỡ nát, khói bốc lên nghi ngút.
Trước khi ngất đi, Hạ Sùng Duy ôm khư khư cặp công văn trong ngực, lục túi móc điện thoại gọi 110 (cảnh sát).
Từ cửa tử trở về, việc điều đầu tiên không phải lo lắng cho sự an toàn của mình, mà là hỏi cặp tài liệu của mình đâu rồi. Đinh Thư Đồng vừa gọi điện xong bước vào phòng bệnh, thấy Hạ Sùng Duy đảo mắt khắp nơi tìm cặp tài liệu, lập tức bưng chiếc cặp da đen sẫm dính máu đặt trên bàn trà đưa cho ông.
Đinh Thư Đồng đến bệnh viện đã thấy Hạ Sùng Duy ôm chặt chiếc cặp, y tá bác sĩ thế nào cũng không gỡ nổi. Biết cặp ấy rất quan trọng với ông, Đinh Thư Đồng ghé sát tai trấn an: bà sẽ giữ giúp, tuyệt đối không để thất lạc.
Hạ Sùng Duy đang mê man nghe thấy lời cam đoan ấy mới chịu buông tay.
Vừa lấy lại được cặp tài liệu, Hạ Sùng Duy lập tức mở ra kiểm tra thấy tập hồ sơ giấy vẫn còn nguyên, ông ngồi trên giường đưa tay áp lên ngực, khẽ thở phào. Thấy việc đầu tiên sau khi tỉnh lại của ông là tìm cặp tài liệu, Đinh Thư Đồng không nhịn được hỏi: “Anh rể, trong đó có gì mà quan trọng thế ạ?”
Hạ Sùng Duy nhét cặp tài liệu trở lại dưới gối, chỉ mơ hồ đáp: “Một số tài liệu quan trọng.”
Thấy ông không muốn nói rõ, Đinh Thư Đồng cũng không hỏi thêm.
Đinh Thư Đồng vừa thu xếp xong chuyện ở bệnh viện, gọi cho Mạnh Khảng Bồi đang họp để báo tình hình tai nạn. Bên kia im lặng một thoáng rồi trấn an: “Đừng lo, người không sao là tốt rồi.”
“Anh sẽ kết thúc ngay, em bảo anh rể đừng sốt ruột, việc ở bệnh viện để anh qua xử lý.”
Đảo mắt nhìn xung quanh, biết mình đang ở Bệnh viện 301, Hạ Sùng Duy cố giữ bình tĩnh hỏi: “Tình hình của Lâm Húc Bạch thế nào? Còn Tiểu Lưu? Có phải bị thương nặng lắm không?”
Đinh Thư Đồng là người đầu tiên nhận được thông báo tai nạn. Lúc ấy bà đang dắt bà cụ đi dạo sợ bà cụ xúc động, bà không dám nói thật, viện cớ đưa bà cụ về nhà rồi lao đến bệnh viện. Tới nơi, người bà nhìn thấy đầu tiên là Lâm Húc Bạch, khi ấy toàn thân bê bết máu, nằm trên cáng trông mà rợn người. Đinh Thư Đồng còn chưa kịp hỏi, bác sĩ đã đẩy người vào phòng phẫu thuật.
Nghĩ tới đây, Đinh Thư Đồng siết chặt ngón tay, nhíu mày nói thật: “Không ổn lắm ạ.”
“Tiểu Lưu… đã mất tại chỗ rồi. Đầu xe hư hại nghiêm trọng, Tiểu Lưu là người chấn thương nặng nhất. Khi 120 đến nơi, vì mất máu quá nhiều, Tiểu Lưu không cứu được. Còn Lâm Húc Bạch, hiện gãy xương ở nhiều chỗ, vừa ra khỏi phòng mổ, đang trong phòng hồi sức tích cực, vẫn chưa tỉnh.”
“Người nhà của Tiểu Lưu đều ở xa, em vừa liên lạc được, có lẽ đến ngày mai mới kịp về Bắc Kinh. Thi thể Tiểu Lưu tạm thời để ở nhà xác, đợi gia đình đến rồi đưa đi hỏa táng.”
Nghe xong, mặt Hạ Sùng Duy sầm lại. Ông hất chăn muốn xuống giường: “Anh đi xem.”
Đinh Thư Đồng thấy vậy vội ngăn ông rút kim: “Anh rể, đừng nóng vội.”
“Anh nằm yên đã, em đi hỏi bác sĩ xem có thể di chuyển không.”
Hạ Trúc và Hứa Mặc đến bệnh viện, bắt gặp đúng cảnh ấy.
Bất chấp Đinh Thư Đồng can ngăn, Hạ Sùng Duy vẫn khăng khăng muốn gượng dậy đi thăm hai nạn nhân còn lại.
Hạ Trúc sợ điếng người, chẳng kịp để ý Hứa Mặc phía sau, vội vã chạy vào phòng giữ chặt ông: “Bố ơi, bố làm gì thế? Bố không cần cái mạng này nữa à?”
Cơ thể vốn chưa hồi phục, tuy không còn nguy hiểm tính mạng nhưng dẫu sao cũng chấn thương. Bị Hạ Trúc đẩy một cái, ông ngồi sụp lại xuống giường.
Thấy ông bình tĩnh hơn, Hạ Trúc vỗ ngực, thở phào rồi hốt hoảng hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì ạ? Sao tự nhiên lại bị tai nạn xe?”
“Bố không sao chứ? Có đau ở đâu không? Có cần gọi bác sĩ qua xem không ạ?”
Một tràng câu hỏi của Hạ Trúc khiến cả Đinh Thư Đồng cũng ngẩn người. Bà thở dài, kéo tay Hạ Trúc, ra hiệu lúc này đừng k*ch th*ch ông.
Qua một phen ồn ào, Hạ Sùng Duy cũng dịu lại.
Ông ngồi mép giường, nhìn ống kim đang rỉ máu ở mu bàn tay, bảo Đinh Thư Đồng: “Đinh Thư Đồng, em gọi bác sĩ giúp anh, ống kim trồi ra rồi.”
Nghe vậy, Đinh Thư Đồng cúi nhìn tay ông, thấy trong ống đã rịn máu, lập tức quay ra gọi bác sĩ.
Vừa bước khỏi phòng liếc thấy Hứa Mặc đứng ở cửa, Đinh Thư Đồng khựng lại. Bà định hỏi gì đó, nhưng đầu óc bỗng như nghẹn lại, chỉ nhíu mày lặng lẽ rảo bước về quầy y tá.
Hứa Mặc vừa hỏi xong đầu đuôi vụ tai nạn, quay người chạm mặt Đinh Thư Đồng. Anh còn chưa kịp chào, bà đã tránh sang một bên đi thẳng.
Hứa Mặc đứng ở cửa chốc lát, thấy hai bố con trong phòng còn muốn nói chuyện, bèn không quấy rầy, tìm một góc yên tĩnh gọi điện.
Trong phòng bệnh, Hạ Trúc nhìn người đàn ông gầy đến chỉ còn da bọc xương, mặc đồ bệnh nhân kẻ sọc, trán quấn băng gạc, tay giữ mu bàn tay có kim truyền, không kìm được xót xa: “… Bố, bố không ăn cơm à? Sao lại gầy đi nhiều thế này.”
Hạ Sùng Duy gắng gượng cười với con gái, nhưng trong lòng lại đang mải suy nghĩ rốt cuộc vụ tai nạn xe lần này xảy ra như thế nào. Rốt cuộc là kẻ nào đã tiết lộ hành tung của ông, ông vừa ra khỏi sân bay đã bị bám đuôi, suốt cả chặng đường không cho ông một chút thời gian th* d*c.
Bằng chứng ông vừa mới cầm được trong tay, còn chưa kịp gửi đến tòa án đã gặp tai nạn, lá gan của kẻ đứng sau cũng không nhỏ thật.
Tiểu Lưu theo ông hơn mười năm, sóng gió gì cũng trải qua, tay lái vừa chắc vừa thuần thục. Nếu không vì chiếc minivan đột ngột lao ra, không thể nào né không kịp đám bám đuôi.
Xem ra, ông đoán không sai.
Hứa Đại Sơn quả thực đã nhúng tay vào.
Không nghe ông đáp, Hạ Trúc chau mày, nhạy bén hỏi: “… Tai nạn này không phải ngoài ý muốn mà là có người làm phải không ạ?”
Hạ Sùng Duy thấy Hạ Trúc có vẻ có đầy bụng thắc mắc muốn hỏi, ông vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống nói chuyện.
Hạ Trúc bối rối chớp mắt, nhưng vẫn nghe lời Hạ Sùng Duy ngồi xuống bên cạnh ông.
Vừa ngồi xuống, đã nghe ông hỏi: “Quay phim vất vả vậy sao? Con gầy nhom đi rồi kìa.”
Hạ Trúc liếc ông ngạc nhiên, không vui: “Giờ có phải lúc bàn chuyện của con đâu ạ? Trọng tâm là bố kia mà.”
“Nếu không phải dì út gọi báo bố gặp tai nạn, bố có phải lại định giấu con luôn phải không?”
Hạ Sùng Duy giơ tay xoa xoa sau gáy Hạ Trúc, ánh mắt nhìn cô tràn ngập sự dịu dàng, cưng chiều: “Con gái à, con nói gì vậy.”
“Chẳng có chuyện gì lớn cả, nói với con làm gì? Con có đỡ đau thay bố hay xử lý được công việc cho bố được chắc? Dì con thì hay hoảng hốt, chuyện bé xé ra to, đừng nghe lời dì.”
Hạ Trúc biết ông sẽ nói vậy, từ nhỏ tới lớn, ông có chuyện gì cũng chẳng nói với cô. Dù cô bao nhiêu tuổi, trong mắt ông cô vẫn là đứa trẻ, muốn cả đời cô không phải va vấp, vì vậy luôn chỉ báo tin vui không báo tin buồn. Hạ Trúc cũng hiểu, chỉ là đôi khi cô cảm thấy hơi thất bại, tự thấy mình làm con gái mà chẳng làm tròn trách nhiệm chút nào. Nghĩ thế, Hạ Trúc khẽ bĩu môi, chuyển đề tài: “Lâm Húc Bạch đi chung xe với bố à? Anh ấy thế nào rồi ạ?”
Hạ Sùng Duy thở dài: “Đang ở phòng hồi sức tích cực, bố cũng chưa gặp. Đoán là bị thương không nhẹ.”
Thấy giữa chân mày ông phủ một tầng buồn không tan, Hạ Trúc nhỏ giọng: “Lát nữa con qua xem giúp bố.”
Nghe vậy, ông mỉm cười yên lòng: “Được, con đi đi. Giúp bố coi chừng Lâm Húc Bạch một chút. Dù sao… trong mắt bố, Lâm Húc Bạch không tệ, cũng hợp với con đấy.”
Hạ Trúc nghe ra ý ông muốn vun vén, len lén liếc cánh cửa đóng im lìm, nhớ ra Hứa Mặc còn đứng ngoài đợi. Cô nhíu mày, lầm bầm: “Bố đừng có bạ đâu se duyên đấy được không? Hôm trước ở Thượng Hải bố cũng bảo có cậu con trai nhà bạn bố rất ổn, cuối cùng đâu cũng vào đó.”
“Lâm Húc Bạch tuy là học trò của bố, nhưng con thấy… anh ấy chỉ hợp làm anh, không hợp làm người yêu. Hơn nữa, cũng chưa chắc anh ấy sẽ thích con. Nhỡ đâu anh ấy có cô gái mình thích rồi thì sao.”
Ông bị chấn động não nhẹ, ngồi lâu là đau đầu, nghe con gái nói một tràng, ông cũng nhận ra không thể ép, kẻo con gái lại giận. Thấy ông nhăn trán, Hạ Trúc vội đỡ ông nằm xuống, rồi chạy ra ngoài tìm bác sĩ.
Vừa tới cửa, Đinh Thư Đồng đã dẫn cả một đoàn bác sĩ y tá bước vào, đi đầu là viện trưởng, theo sau là mấy trưởng khoa.
Thấy đông người, Hạ Trúc chủ động né sang một bên. Đợi mọi người vào hết, xác nhận tình trạng Hạ Sùng Duy ổn định, cô mới chen ra ngoài tìm Hứa Mặc.
Tìm một vòng mà không thấy, cô tưởng anh đã về, bèn rút điện thoại định gọi. Chưa kịp bấm, đã thấy Hứa Mặc đẩy cửa từ lối thoát hiểm bước ra. Anh vừa gọi điện xong, tâm trạng vẫn mắc lại ở đầu dây bên kia, nhất thời chưa hoàn hồn. Mãi tới khi Hạ Trúc đi tới trước mặt, lớn tiếng gọi, anh mới giật mình hoàn hồn.
Cúi mắt chạm vào ánh nhìn vừa lo vừa thắc mắc của cô, Hứa Mặc khép mi nhẹ che đi cảm xúc, ôn hòa hỏi: “Tình hình của chú Hạ thế nào?”
Hạ Trúc cắn môi, khoanh tay, bất lực lắc đầu: “Chấn động não nhẹ, gãy xương ống chân, còn lại không có gì.”
“Chỉ là… tình trạng của Lâm Húc Bạch có vẻ nặng, bố em lo lắm.”
Hứa Mặc đứng yên, cúi đầu nhìn Hạ Trúc không nói gì.
Hạ Trúc không nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của anh, cắn môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hình như bố em không muốn em dính vào. Em hỏi gì cũng không chịu nói.”
“Nhưng em thấy vụ tai nạn này không đơn giản, chắc chắn không phải là tai nạn ngoài ý muốn. Rốt cuộc bố đang điều tra cái gì vậy? Có phải đã đắc tội với người không nên đắc tội rồi không?”
Yết hầu Hứa Mặc giật nhẹ, anh né ánh mắt nóng rực của cô, mơ hồ đáp: “Anh cũng không rõ.”
Nói đến đây, anh chậm rãi dặn dò: “Chú Hạ đã không nói, hẳn có lý do. Chuyện này… em đừng can thiệp nữa.”
Hạ Trúc bĩu môi, vẻ mặt đầy ngờ vực liếc nhìn Hứa Mặc, cảnh giác hỏi: “Có phải anh có chuyện gì giấu em không?”
Hứa Mặc khựng lại, giơ hai tay lên, vẻ mặt vô tội hỏi: “Em đang nghi ngờ anh đấy à?”
Hạ Trúc trừng mắt nhìn anh, hỏi: “Vậy anh có lừa em không?”
Hứa Mặc lập tức phủ nhận: “Không có.”
Hạ Trúc thấy không hỏi ra được gì, liền lăn mắt, không tiếp tục dây dưa. Hứa Mặc thấy cô không truy cứu nữa, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Im lặng một lúc, Hứa Mặc đút tay vào túi hỏi: “Em còn nhớ chú tài xế họ Lưu từng đi theo chú Hạ chứ?”
Hạ Trúc “à” một tiếng, gật đầu không do dự: “Nhớ chứ, hồi nhỏ chú ấy hay mua kẹo hồ lô cho em.”
Nghĩ tới dáng vẻ cô bé ngày xưa thèm kẹo hồ lô, Hứa Mặc bất giác mỉm cười, khẽ nói: “Chú Lưu… đã mất ngay tại chỗ trong vụ tai nạn này rồi.”
“Hiện vẫn ở nhà xác, người nhà chưa đến. Cảnh sát còn đang điều tra nguyên nhân là cố ý hay ngoài ý muốn, sẽ sớm có kết luận.”
Hứa Mặc không nói rằng anh vừa nhận được một đoạn video, trong video, hai phút trước khi xảy ra tai nạn, một chiếc xe van màu xám bạc đột nhiên lao ra từ ngã tư, đâm thẳng một cách thô bạo vào xe của Hạ Sùng Duy, nhìn thế nào cũng không giống như tai nạn ngoài ý muốn.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của Hứa Mặc.
Trước khi công an công bố, nguyên nhân vụ việc chưa thể xác định.
Chuyện này rối như tơ vò, e là khó tìm ra sự thật trong thời gian ngắn.
Hạ Trúc vẫn còn đang chìm trong cú sốc “người chú tài xế thường mua kẹo hồ lô cho mình đã qua đời tại chỗ” mà chưa thoát ra được. Sau khi mẹ mất, cô và bố nương tựa vào nhau mà sống. Có hai năm bố bận rộn công việc, sợ không chăm sóc tốt cho cô, nên thường đưa cô đến cơ quan. Những lúc bố bận làm việc, Hạ Trúc lại chơi cùng chú tài xế.
Đến khi dì út trở về Bắc Kinh, những tháng ngày theo bố chạy đông chạy tây của cô mới kết thúc.
Mà chú tài xế này, cô vẫn luôn nhớ. Lần gặp gần đây chú tài xế còn nói con trai chú cuối năm cưới vợ, không ngờ lại gặp biến cố này. Hạ Trúc thấy nghèn nghẹn, cô níu tay áo Hứa Mặc, giọng run rẩy hỏi: “Chú Lưu đang ở đâu… em muốn qua thăm chú ấy.”
Nhận ra cảm xúc cô không ổn, Hứa Mặc cúi nhìn viền mắt đỏ hoe của cô, không nghĩ ngợi nắm lấy tay cô, dịu giọng an ủi: “Anh đưa em đi.”
“Đừng khóc.”
Hạ Trúc theo thói quen dựa vào người anh, hai chân cô bủn rủn, suýt nữa không đi nổi; nếu không nhờ Hứa Mặc kịp ôm lấy vai, chắc đi được mấy bước cô đã khuỵu xuống.
Chỉ là, hai người không ngờ lại chạm mặt Đinh Thư Đồng đang tiễn viện trưởng ra ngoài.
Hai người vừa hay đi ngang qua phòng bệnh, Đinh Thư Đồng tiễn người đi xong, quay người lại liền thấy hai người đang dựa sát vào nhau đầy thân mật. Tay Hạ Trúc nắm chặt lấy ống tay áo của Hứa Mặc, ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng.
Đinh Thư Đồng không ngốc, chỉ cần một ánh nhìn đã nhận ra mối quan hệ của hai người không tầm thường.
Huống hồ tháng trước Mạnh Khảng Bồi từ Thượng Hải về, trong bữa cơm ở nhà đã bóng gió nói, gặp hai đứa ở một bàn tiệc, Hứa Mặc đang dẫn mối giới thiệu tài nguyên, nhân mạch cho Hạ Trúc.
Ban đầu, Đinh Thư Đồng không để tâm. Dù sao còn có bài học năm 2013, bà nghĩ với tính Hạ Trúc, chẳng đời nào chịu hạ thấp mình dây dưa với Hứa Mặc nữa.
Còn Hứa Mặc, đứa nhỏ này từ bé đã sâu sắc, tính tình điềm đạm đáng tin, làm việc khéo léo, bà cũng quý. Nhưng nếu thật lòng muốn ở bên Hạ Trúc, bà lại thấy Hứa Mặc quá thâm trầm, Hạ Trúc không đấu lại được.
Bà cụ thì từng đùa hai lần, rằng nếu hai đứa có thể tái hợp, ấy cũng là phúc phần của chúng. Nhưng Đinh Thư Đồng thì kiên quyết không đồng ý.
Nghĩ đến đó, bà khép khẽ cửa phòng bệnh, liếc người đã ngủ yên trong phòng, rồi ngẩng đầu nhìn đôi trẻ vẫn đang đứng ôm nhau. Sắc mặt khó coi, bà gọi: “Cháu theo dì qua đây.”
Cảm nhận nét mặt dì út thay đổi, Hạ Trúc chột dạ l**m môi, buông tay khỏi áo Hứa Mặc, bước chân nặng nề.
Chưa kịp đi được mấy bước đã bị Hứa Mặc đưa tay chặn lại. Anh kéo cổ tay cô, bình tĩnh đối diện ánh nhìn dò xét của Đinh Thư Đồng, vẫn giữ giọng điềm đạm: “Dì Đồng, Hạ Trúc nhát lắm.”
“Dì nói chuyện với cháu trước được không ạ?”