“Chỉ được ngủ cùng anh.”
Vừa nghe xong câu nói của Hứa Mặc, Hạ Trúc cảm thấy như một tiếng sấm nổ vang, khiến cô không nói nên lời. Hơi thở nóng bỏng phả vào má, Hạ Trúc nhìn người gần trong gang tấc, vô tình như thấy trong đôi mắt anh ánh lên sự chiếm hữu mãnh liệt.
Đây là một Hứa Mặc mà Hạ Trúc chưa từng thấy, cứ như thể đã biến thành một người khác. Sự nghiêm túc và cứng nhắc thường ngày đã biến mất, giờ đây anh là một tay tán tỉnh điêu luyện.
Không thể phủ nhận, dường như cô rất dễ bị nhốt trong đôi mắt đào hoa ấy, đôi mắt trông thì đa tình mà lại dễ bạc tình và cũng rất dễ bị anh mê hoặc, trở thành con mồi trong tầm tay.
Hứa Mặc khi say dường như mất hết sự kiềm chế ngày thường, muốn làm gì thì làm. Hạ Trúc sợ anh sẽ “xử lý” cô ngay trên đường lớn, phải dỗ dành một lúc lâu mới khiến anh ngoan ngoãn quay về ghế phụ.
Lúc cô rướn người qua thắt dây an toàn cho anh, lại bị anh tóm lấy hôn thêm mấy phút nữa. Mãi mới dỗ được người, Hạ Trúc vội vàng cắm chốt dây an toàn ở ghế phụ, rồi khởi động xe lái về khách sạn.
Giữa đường, cô cứ sợ anh lại trèo qua, lái xe mà nơm nớp lo sợ, gặp cảnh sát giao thông cũng tự dưng thấy chột dạ.
Hứa Mặc say không nhẹ, quấy đủ một hồi rồi nhắm mắt ngủ mất.
Tới hầm xe, một mình Hạ Trúc kéo anh không xuể, đành gọi nhân viên khách sạn đến giúp, mới lôi được anh về tới phòng.
Trong lúc chờ, Hạ Trúc tháo dây an toàn, khom lưng trèo qua hộp tỳ tay, ghé sát lại lén ngắm anh. Anh nghiêng đầu ngủ rất say, mí mắt kép hằn sâu hơn, làn da vô cùng ổn định, dù thường xuyên thức khuya cũng không có một nốt mụn nào. Hạ Trúc ghen tị, vô thức vỗ hai cái lên mặt anh rồi quay lại ghế ngửa đầu thở dài.
Nhớ lại câu nói anh ôm cô nói ở cửa sảnh khách sạn ban nãy, Hạ Trúc thầm nghĩ người đàn ông này… có lẽ đã yêu cô rồi.
Cô còn chưa nghĩ xong, ngoài cửa kính đã xuất hiện một bóng người. Một người đàn ông mặc vest gõ cửa sổ, hạ giọng: “Là cô Hạ phải không ạ? Tôi là Tiểu Trần, quản lý khách sạn.”
Hạ cửa kính xe xuống, Hạ Trúc nhìn người nọ vài giây rồi gật đầu.
Hai người hợp sức kéo Hứa Mặc ra khỏi ghế phụ, dìu anh lên lầu, giữa đường Hạ Trúc còn không quên quay lại xe lấy túi.
Ném anh lên giường xong, Hạ Trúc mệt rã người ngồi phịch ở đuôi giường th* d*c.
Quản lý khách sạn hoàn thành nhiệm vụ liền cáo lui, trước khi đi còn khép cánh cửa cuối cùng, chừa lại khoảng không riêng cho hai người.
Sau một lúc, Hạ Trúc ngoái nhìn người nào đó vẫn say bất tỉnh, bĩu môi, tự mình đứng dậy vào phòng tắm.
Sau hơn một giờ lề mề mới ra, người đàn ông nằm trên giường đã biến mất.
Hạ Trúc ngạc nhiên, tìm kiếm khắp căn phòng rộng mấy trăm mét vuông, mãi mới nghe tiếng nước xả truyền ra từ nhà vệ sinh của phòng ngủ phụ.
Cô lần theo âm thanh tới đó, ngẩng lên đã thấy Hứa Mặc lảo đảo bước ra. Trên tay và mặt anh đều dính nước, lông mi ướt sũng, treo vài giọt nước, trông thật quyến rũ.
Không biết từ lúc nào anh đã cởi áo khoác vest, chỉ mặc một chiếc sơ mi, cà vạt đã không còn, hai cúc cổ áo được mở ra, lộ ra một chút da thịt, quyến rũ chết người. Đứng ở cửa ngắm cảnh ấy, Hạ Trúc không nhịn được mà chớp mắt, tưởng đâu người đã “bốc hơi” cơ đấy.
Tuy bước chân Hứa Mặc vẫn đi không vững, nhưng có vẻ như đã tỉnh táo hơn nhiều. Hạ Trúc bước tới, rướn cổ liếc vào nhà vệ sinh, lại nhìn về phía anh, tò mò hỏi: “Vừa nãy anh nôn à?”
Hứa Mặc tạm thời tỉnh táo được bảy phần, nhưng đáy mắt vẫn còn men say. Nghe vậy, anh liếc nhẹ Hạ Trúc, giọng nhàn nhạt: “Sao thế? Em rất muốn xem anh nôn à?”
Hạ Trúc “hì hì” cười, khiêm tốn lắc đầu: “Đâu có. Em chỉ là quan tâm anh thôi mà.”
“Xem ra, tửu lượng của anh cũng không tốt lắm nhỉ.”
Tính hiếu thắng của đàn ông biểu hiện ở mọi phương diện, Hứa Mặc chẳng rõ do say hay do không cam tâm khi nghe cô nói thế, anh nhấc mí, lạnh nhạt đáp: “Đợi đến khi nào em uống hết hai ba cân rượu trắng, hơn nửa thùng bia thì sẽ biết tửu lượng của anh thế nào.”
“Bây giờ anh vẫn có thể đứng đây nói chuyện với em đã là giỏi lắm rồi.”
Hai ba cân rượu trắng? Thật sự nghĩ cô không có chút khái niệm nào à?
Uống hết từng đó chắc không phải sẽ vào bệnh viện nằm nửa tháng sao?
Hạ Trúc gật gù như ngẫm nghĩ, bỗng hỏi: “Anh có biết sau khi uống rượu anh có một vấn đề rất lớn không?”
Hứa Mặc nhìn cô, dáng vẻ lười nhác khó tả: “Vấn đề gì?”
Hạ Trúc bĩu môi, lí nhí: “…Như uống phải rượu giả ấy, miệng nồng lắm.”
Hứa Mặc: “…”
Im lặng không rõ bao lâu, Hứa Mặc chống tay lên khung cửa, rất nghiêm túc nói: “Sau này anh không uống nhiều như vậy nữa.”
Biểu cảm của anh làm Hạ Trúc bật cười, đuôi mày khóe mắt cong cong, như một vầng trăng non. Thấy vậy, Hứa Mặc cũng không tính toán với cô nữa, đầu choáng váng, anh lách qua người cô, liếc nhìn mái tóc còn ướt của cô, không kìm được nhắc nhở: “Sấy khô tóc rồi hẵng ngủ.”
Hạ Trúc hít một hơi, không nhịn được mà phàn nàn: “Anh lắm lời quá.”
Hứa Mặc: “…”
Thế là bắt đầu chê bai anh rồi.
Chốc thì chê miệng anh nồng, chốc lại bảo anh nói nhiều.
Đến khi Hạ Trúc sấy tóc xong bước ra, Hứa Mặc đã tắm rửa, nằm trên giường.
Cả người anh như người mất hồn, hai tay gối sau đầu, hai chân duỗi thẳng ở mép giường, nhắm mắt không biết đang nghĩ gì.
“Cạch.”
Hạ Trúc tắt đèn, bật đèn đầu giường, nhấc chăn trèo lên, không chút khách khí lăn lại gần, ôm lấy người anh để sưởi ấm.
Cô bị chứng sợ lạnh, mùa đông tay chân đều lạnh như đá, cả người cứ như một tảng băng. Bàn chân cô vừa chạm vào bắp chân anh, Hứa Mặc đã rụt chân lại vì lạnh, mở mắt liếc người đang viết đầy mấy chữ “em cố ý đấy”, “làm chuyện mờ ám cũng chẳng sợ” trên mặt, cau mày hỏi: “Để anh nhờ người kê cho em mấy thang thuốc Đông y nhé?”
Hứa Mặc miệng thì chê bai, nhưng hành động lại không như vậy, anh đưa tay ôm cô vào lòng, bàn tay ấm áp bao bọc lấy bàn tay lạnh cóng của Hạ Trúc, hai chân quấn vào nhau, vừa chia sẻ nguồn nhiệt cho cô, vừa thở dài bất lực: “Người em lắm bệnh vặt thật đấy.”
Hạ Trúc bật dậy cái vèo, không phục: “Em bệnh vặt chỗ nào.”
Hứa Mặc đưa tay chạm lên mặt cô, đầu ngón tay lướt qua hàng mày, khóe mắt; tiếng cười trầm nơi cổ họng khẽ thoát ra: “Em tự biết đi.”
Cả một cây kem nằm bên cạnh, Hứa Mặc cũng thấy lạnh, bèn kéo chăn kín hơn, lại nhắc: “Vài hôm nữa anh về Bắc Kinh, nhờ người kê cho em mấy thang thuốc.”
Nghe tới thuốc Đông Y là Hạ Trúc đã thấy đau đầu, không cần suy nghĩ đã từ chối: “Em không uống, đắng lắm.”
Hứa Mặc phát huy tác phong nhà giáo, từ tốn khuyên răn: “Thuốc đắng giã tật.”
Hạ Trúc: “…”
Nói qua nói lại, Hạ Trúc đã nằm yên trong lòng anh, mắt khép dần.
Hứa Mặc nghe tiếng thở đều đều của cô, khóe môi khẽ cong, giọng trầm thấp: “Ngủ đi, ngủ ngon.”
Cận Tết năm 2018, xảy ra một chuyện lớn.
Hứa Đại Sơn bị cấp trên mời đi “nói chuyện”.
Lúc Hạ Trúc nghe được nguồn tin hành lang ấy, cô đang ở Hoành đ**m quay nốt mấy cảnh cuối.
Hôm đó Thẩm Nghiên cùng Chu Tứ về đại viện ăn cơm, xe vừa đến cổng đã trông thấy mấy người mặc đồng phục bước ra từ nhà họ Hứa, đi đầu chính là Hứa Đại Sơn.
Dù chỉ là bị gọi đi nói chuyện, nhưng có nhiều người như vậy, thật sự là điều hiếm thấy.
Thẩm Nghiên kín đáo bàn với Hạ Trúc, còn Hạ Trúc thì hoang mang, rốt cuộc lần này chú Hứa vì chuyện gì mà bị gọi đi nói chuyện. Chưa kịp nghĩ thông, Hạ Trúc đã bị Giang Phùng gọi đi trông máy. Cô đành nuốt hết thảy nghi hoặc vào bụng, dự định để tối hỏi kỹ.
Vài cảnh cuối đều là đại cảnh, Hạ Trúc bận muốn xoay như chong chóng, lúc thì dán mắt vào ống kính, lúc lại kèm diễn cho diễn viên, thỉnh thoảng còn phải làm “tạp vụ” đi đánh clapper các kiểu.
Từ ngày gặp nhau hôm đó, Thẩm Gia Lễ vẫn ở lại Hoành đ**m lần đầu tiên thấy Hạ Trúc bận rộn với công việc, ban đầu cậu ta còn thấy mới lạ, nhưng đến cuối cùng lại cảm thấy cô rất chuyên nghiệp.
Có lẽ do chuyên môn khác nhau, ở phim trường Thẩm Gia Lễ không độc miệng như Giang Phùng, mỗi lần Hạ Trúc bị mắng, Thẩm Gia Lễ còn có thể lên tiếng bênh cho cô đôi câu.
Dần dần, Hạ Trúc thậm chí có thể ngồi chung bàn ăn với Thẩm Gia Lễ; trên bàn ăn, cô một mực phàn nàn về Giang Phùng. Thẩm Gia Lễ lmỗi lần đều nghe vào tai này ra tai kia, ra khỏi quán là xem như chưa từng nghe.
Hạ Trúc vui ra mặt, vỗ vai cậu ta khen: “Cậu hợp làm bạn ghê, nghĩa khí đó.”
Nghe đến hai chữ “bạn bè”, Thẩm Gia Lễ liếc cô một cái, giọng điệu lạnh nhạt hơn ba phần: “Ai thèm làm bạn với chị?”
Hạ Trúc ngạc nhiên, thắc mắc hỏi: “Cậu không muốn làm bạn với tôi à?”
Thẩm Gia Lễ còn chưa kịp đáp lại, chẳng biết từ đâu Giang Phùng đã xuất hiện, cười như không cười nói: “Nếu cậu ta không thích cô, sao lại ở trong đoàn phim lâu như vậy?”
Hạ Trúc hoàn toàn ngẩn người.
Cô vốn đâu có thích Thẩm Gia Lễ.
Bị vạch trần, ánh mắt Thẩm Gia Lễ lạnh hẳn, trừng mắt nhìn Giang Phùng một cái, đầy ý trách móc.
Giang Phùng nhún vai, đắc ý nói: “Tôi thấy cậu chịu đựng lâu quá, tiện thể giúp một tay.”
Thẩm Gia Lễ nhếch môi cười lạnh: “Không cần anh lo.”
Giang Phùng hừ một tiếng, chậm rãi rời đi, để lại không gian cho hai người nói chuyện.
Hạ Trúc mím môi, bối rối nhìn Thẩm Gia Lễ, đang nghĩ nên từ chối thế nào, còn chưa kịp lựa lời thì Thẩm Gia Lễ đã lên tiếng trước: “Tôi không thích chị. Đừng nghĩ nhiều.”
Khi cậu ta nói vậy, Hạ Trúc mới thở phào, cô vỗ ngực, gật đầu lia lịa: “Được được, tôi biết rồi.”
“Tôi cũng đoán cậu không thích tôi đâu, dẫu sao tôi cũng hơn cậu mấy tuổi.”
“Với lại… tôi đã kết hôn rồi.”
Ban đầu Thẩm Gia Lễ định nói tuổi tác không thành vấn đề, ai ngờ nghe đến câu “tôi kết hôn rồi” thì sững sờ. Cậu ta hít vài hơi mới tiêu hóa được lời cô, nhìn cô chằm chằm, giọng điệu cố gắng bình tĩnh hỏi: “Chị kết hôn rồi sao?”
Hạ Trúc điềm nhiên gật đầu: “Ừ. Đăng ký kết hôn nửa năm nay rồi.”
“Chỉ là gia đình vẫn chưa biết…”
Thẩm Gia Lễ như nghe thấy một câu chuyện cười, hừ một tiếng, nói châm chọc: “Kết hôn bí mật à?”
“Chồng chị chắc phải không ra gì mới để chị kết hôn bí mật. Nhìn vậy, cuộc hôn nhân của chị cũng không có ý nghĩa gì.”
Hạ Trúc: “…”
Nói chuyện đúng là chọc thẳng vào tim người khác.
Cô nghiến răng, không nhịn được phải bênh vực Hứa Mặc: “Anh ấy rất tốt, là tôi muốn kết hôn bí mật.”
“Hơn nữa, cuộc hôn nhân này đối với tôi… rất có ý nghĩa.”
Thẩm Gia Lễ “ồ” một tiếng, quay người đi, không thèm để ý đến cô.
Có vẻ như cậu ta thật sự tức giận.
Chuyện này nhanh chóng bị Hạ Trúc quên đi, tối hôm đó cô nhận điện thoại của Đinh Thư Đồng báo rằng Hạ Sùng Duy trên đường về Bắc Kinh gặp tai nạn giao thông, đã đưa vào viện cấp cứu, tình hình cụ thể chưa rõ.
Hạ Trúc sợ tái mặt, lập tức mua vé bay về Bắc Kinh.
Người biết chuyện không nhiều, phía truyền thông cũng bị chặn tin, thế nhưng khi máy bay của Hạ Trúc vừa đáp xuống Bắc Kinh, người đầu tiên gọi cho cô lại là Hứa Mặc. Khi ấy máy bay vừa dừng hẳn trên sân đỗ, cô nóng ruột mở điện thoại, một số điện thoại nội địa Bắc Kinh nhảy lên màn hình điện thoại. Hạ Trúc nhanh chóng gọi lại, trong điện thoại giọng Hứa Mặc vẫn trầm ổn, ôn hòa như mọi khi: “Đừng hoảng, giấy tờ các thứ nhớ giữ cẩn thận.”
“Anh đợi em ở cửa ra số 2, ga quốc nội.”
Giọng điệu bình tĩnh của anh trấn an cô, trước khi cửa khoang mở, cô ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế chờ cho phép xuống máy bay.
Qua cửa sổ, cô nhìn ra ngoài, đèn trên sân đỗ hắt ánh sáng yếu ớt, bầu trời xa xa đen kịt, chẳng thấy rõ cảnh gì. Hạ Trúc đặt tay lên lồng ngực đang đập thình thịch, nhận nhắc nhở dịu dàng của tiếp viên, xách túi bước nhanh ra khỏi máy bay.
Cô đi bằng lối VIP, không cần xếp hàng, rất nhanh đã tìm thấy cửa ra số 2 ga quốc nội. Vừa ra đã thấy cách đó không xa, dưới chân cột có một người đàn ông đang đứng khoác áo khoác sẫm màu, cầm điện thoại đang cúi đầu nhắn tin.
Hạ Trúc theo phản xạ liếc điện thoại mình, quả nhiên trong WeChat nằm sẵn hai dòng chưa đọc:
[Em ra chưa?]
[Đừng vội.]
Cô tắt màn hình, xuyên qua dòng người, cất giọng gọi Hứa Mặc.
Hứa Mặc nghe thấy tiếng động, vô thức ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Trúc. Hai người nhìn nhau, Hứa Mặc bỏ điện thoại vào túi áo khoác, bước nhanh về phía Hạ Trúc. Vừa chạm mặt, Hạ Trúc chưa kịp chào hỏi đã nắm lấy tay anh, sốt ruột hỏi: “Bố em thế nào rồi?”
Hứa Mặc nắm chặt tay Hạ Trúc, nhận ra cô đang run rẩy, an ủi nói: “Có lẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”
“Có thể chỉ bị thương nhẹ.”
Hạ Trúc nhíu mày, tâm trạng vẫn có chút căng thẳng: “Sao lại đột nhiên gặp tai nạn?”
Hứa Mặc đặt tay lên vai Hạ Trúc, nói nhỏ: “Lên xe rồi nói.”
Hạ Trúc cũng nhận ra nơi này đông người không phải chỗ để nói chuyện, cô gật đầu hiểu ý, theo Hứa Mặc lên xe. Vừa vào hàng ghế sau, Hạ Trúc liếc tài xế, thấy là Đoạn Cảnh Du thì mới thở phào, quay sang hỏi tiếp Hứa Mặc: “… Bố em sao lại đột nhiên gặp tai nạn?”
Hứa Mặc im lặng nhìn cô một cái, vẫn nói sự thật: “Có lẽ là bị người ta tiết lộ hành tung, từ sân bay ra đã có người theo dõi.”
“Đi giữa đường bị xe khác ép, lỡ đâm vào dải phân cách.”
Hạ Trúc nghe mà sợ hãi, liên tục nhíu mày, cô vỗ ngực, trong lòng đầy thắc mắc không biết hỏi từ đâu.
Giữa đường Đinh Thư Đồng gọi điện đến nói rằng người đi cùng là Lâm Húc Bạch đã ra khỏi phòng cấp cứu, vừa chuyển sang ICU theo dõi. Hạ Sùng Duy gãy xương ống chân, chấn động não nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng. Hạ Trúc nghe tin này, tay chân tê dại ngồi phịch xuống ghế, không biết nên nói gì.
Đinh Thư Đồng không nghe thấy phản hồi, lo lắng hỏi: “Cháu tới đâu rồi?”
Hạ Trúc dưới ánh mắt của Hứa Mặc từ từ hồi phục lại tinh thần, yếu ớt nói: “Vừa tới sân bay ạ. Hiện đang trên đường đến bệnh viện.”
Đinh Thư Đồng dừng lại một chút, dặn dò: “Cháu tự chú ý an toàn, đừng lo lắng.”
“Ở bệnh viện không có gì lớn đâu, bố cháu chỉ bị thương nhẹ, đã tỉnh lại rồi.”
Còn người vừa chuyển ra khỏi phòng hồi sức đặc biệt không phải Hạ Sùng Duy, mà là học trò mà ông quý nhất.
Cúp điện thoại, Hạ Trúc tay chân lạnh toát dựa vào Hứa Mặc, đầu óc trống rỗng. Một lúc lâu sau, cô mới tạm xâu chuỗi lại tình hình, cất tiếng hỏi: “…Chú Hứa bị gọi đi nói chuyện rồi ạ?”
Hứa Mặc vuốt lưng Hạ Trúc, vừa an ủi cảm xúc của cô, vừa gật đầu: “Sáng nay đi.”
Hạ Trúc nắm chặt tay áo Hứa Mặc, thắc mắc hỏi: “Nghiêm trọng không? Vì chuyện gì?”
Hứa Mặc cười nhẹ, ánh mắt rơi vào mặt cô, cố tình đùa: “Lo cho ông ấy thế à?”
Hạ Trúc cạn lời: “…Em chỉ hỏi thôi, lo khi nào.”
Hứa Mặc liếc cô một cái, nói một cách mơ hồ: “Tình hình chưa rõ, ở trên giữ miệng rất chặt, không điều tra ra được gì.”
“Ồ.” Hạ Trúc khẽ đáp, nghiêng đầu về phía Hứa Mặc, hạ thấp âm lượng hỏi: “Vậy còn Hứa Lâm thì sao?”
Hứa Mặc lại quên mất chuyện này, Hứa Lâm vào tù cách đây hai tuần, trên kia vẫn đang làm thủ tục, một thời gian ngắn không thể nói rõ. Anh nắm tay Hạ Trúc, nhẹ nhàng nắm lấy các khớp ngón tay mềm mại của cô, giọng nói bình tĩnh: “Chắc không có sóng gió gì.”
Có lẽ vì chuyện chồng chất, Hứa Mặc không còn thoải mái như thường, vẻ mặt có phần nghiêm túc, đối diện với câu hỏi của Hạ Trúc anh cũng chỉ có thể hỏi một cách nhẹ nhàng: “Đoàn phim gần đóng máy chưa?”
Hạ Trúc xoa xoa các ngón tay, nhỏ giọng nói: “Gần xong rồi, hai ngày nữa là đóng máy.”
Hứa Mặc nắm lấy sợi tóc của cô chơi đùa một lúc, đột nhiên hỏi: “Sau khi mọi chuyện xử lý xong, chúng ta chuyển đến Thượng Hải sống nhé?”
Hạ Trúc bị câu hỏi của Hứa Mặc làm cho ngạc nhiên, cô chậm rãi chớp mắt, tò mò hỏi: “Sống ở đâu cũng giống nhau mà?”
Hứa Mặc dừng lại một chút, thừa nhận lời Hạ Trúc có lý, anh chỉ nói cho có, còn việc định cư ở đâu, anh cũng không chắc chắn.
Nói thật lòng, anh rất thích thành phố Bắc Kinh này, chỉ là ở Bắc Kinh nhiều chuyện quá, anh lười đối phó từng việc một. Nếu nhà họ Hứa xảy ra chuyện, e là Văn Cầm sẽ không ở lại Bắc Kinh; anh cũng không thể mặc kệ bà ấy.
Bản thỏa thuận ly hôn kia Hứa Đại Sơn vẫn chưa ký, anh phải thăm dò khẩu khí Văn Cầm, chắc chắn không còn đường xoay xở mới tính cách thúc người ký.
Chỉ là… sao lại đột nhiên đòi ly hôn?
Nghĩ đến đây, Hứa Mặc thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng nói: “Đến bệnh viện trước đã, những chuyện khác để sau.”
Hạ Trúc gật đầu: “Được.”
Hứa Mặc: “…”
Đoạn Cảnh Du lái xe rất vững, lại đi đoạn đường không kẹt, sau khi biết bố không sao, tâm trạng Hạ Trúc bắt đầu phấn chấn trở lại. Dù gần đây không ở Bắc Kinh, nhưng cô vẫn cảm nhận được tình hình ở đây không ổn định. Cảm nhận được Hứa Mặc có thể có động thái lớn tiếp theo, ánh mắt Hạ Trúc từ từ rơi vào Hứa Mặc, nhẹ nhàng hỏi: “…Anh với chú Hứa định đưa mọi thứ ra mặt bàn rồi à?”
Hứa Mặc không muốn Hạ Trúc tham gia vào, cũng không muốn cô biết quá nhiều, nghe thấy câu hỏi của Hạ Trúc, anh giả vờ bình tĩnh hỏi lại: “Anh với ông ấy thì làm sao?”
Hạ Trúc nhận ra Hứa Mặc không muốn nói nhiều, cô bĩu môi không hỏi nữa.
Trong xe rơi vào yên lặng chốc lát, tới khi sắp tới bệnh viện, Hứa Mặc mới thong thả mở miệng: “Em đừng lo, để anh xử lý. Được không?”
Hạ Trúc chớp mắt, có thể không đồng ý sao?
Hứa Mặc lập tức hiểu ý, rất bình thản bác bỏ: “Không được.”
Hạ Trúc: “…”
Bá đạo thật!