Đến khoảng mười giờ, Hạ Sùng Duy mới lên tiếng giục Hạ Trúc về nghỉ. Hạ Trúc không chịu, ông bèn nói rằng lát nữa phải xử lý công việc, cô ở lại phòng bệnh sẽ không tiện.
Nghe vậy, cô mới miễn cưỡng gật đầu.
Mạnh Khảng Bồi vừa họp xong đã vội vã chạy tới, lên lầu mồ hôi vã như tắm. Ông mặc chiếc áo khoác hành chính chỉnh tề, vì nóng quá nên nới hai khuy áo, thoạt nhìn bớt nghiêm nghị hơn.
Trước đó, Đinh Thư Đồng đã bàn bạc với Mạnh Khảng Bồi qua điện thoại, tối nay ông ấy sẽ ở lại bệnh viện canh chừng.
Hạ Trúc đang định cùng Hứa Mặc rút lui, ai ngờ vừa ra hành lang đã chạm mặt vợ chồng Đinh Thư Đồng. Ánh mắt bà lướt qua bàn tay hai người đang đan chặt, khẽ nhướng mày, điềm nhiên gõ gậy chia uyên ương: “Tối nay cháu không được đi đâu cả, về nhà với dì.”
Hứa Mặc theo phản xạ nắm chặt tay Hạ Trúc, không muốn cô đi.
Mạnh Khảng Bồi thấy tình hình thì mơ hồ đoán được vài phần. Ông liếc vào phòng bệnh, thấy Hạ Sùng Duy đang ngồi trên giường bệnh, cầm cặp tài liệu vừa lật giấy tờ vừa dặn dò công việc qua điện thoại. Ông quay lại nhìn vợ, rồi lại nhìn gương mặt lúng túng khó xử của Hạ Trúc, bèn hòa giải: “Bánh Trôi, cháu theo dì về thăm bà ngoại đã, có chuyện gì để mai rồi hẵng nói.”
Nói đến mức này, Hạ Trúc cũng không thể kiên trì thêm.
Ngay trước mặt Đinh Thư Đồng, cô do dự buông tay Hứa Mặc, ngoái đầu nhìn anh, ánh mắt đầy áy náy, rồi chầm chậm bước về phía bà ấy.
Hứa Mặc thấy vậy, chỉ khẽ kéo khóe môi, tay đút túi quần, bình thản nói:
“Trễ quá rồi, dì Đồng, để cháu đưa hai người về.”
Đinh Thư Đồng liếc Hứa Mặc hai giây, thấy đứa trẻ này tính tình cũng không tệ. Gặp chuyện tối nay, đổi là người khác chắc đã không giữ nổi thể diện mà bỏ đi rồi.
Dẫu sao cũng là nhìn nhau lớn lên, bà không dám ép quá, sợ hai đứa phản ứng ngược, nên mặc nhiên đồng ý.
Tính Mạnh Khảng Bồi vốn ôn hòa. Trước khi đi, ông gọi Hứa Mặc lại, cố ý dặn mấy câu: “Đinh Thư Đồng thích mềm không thích cứng, đừng đối đầu với bà ấy.”
“Nếu cháu thật lòng với Bánh Trôi, bà ấy sẽ nhìn thấy.”
Hứa Mặc cúi đầu cảm ơn, nói hôm khác sẽ mời ông ăn cơm. Mạnh Khảng Bồi cười, vỗ vai Hứa Mặc, ánh mắt ra hiệu: “Phía Đinh Thư Đồng còn dễ nói, khó đối phó là người ở trong kia.”
“Hàm Chương, con đường phía trước còn dài lắm. Đừng vội, cứ từ từ mà đi.”
Hứa Mặc khẽ nhíu mày, tầm mắt xuyên qua ô kính vuông nhỏ trên cửa nhìn vào trong phòng bệnh. Ở đó, Hạ Sùng Duy mặc áo bệnh nhân kẻ sọc ngồi trên giường, tay cầm cặp công văn, vừa lật tài liệu vừa giao việc qua điện thoại.
Nội dung trò chuyện kín đáo khó đoán, thỉnh thoảng vài cái tên thoáng bật ra từ miệng ông, toàn là những cái tên Hứa Mặc nghe đã quen.
Cổ họng anh khẽ lăn, ngẩng lên mỉm cười với Mạnh Khảng Bồi, khách khí nói: “Cháu làm phiền chú rồi.”
Mạnh Khảng Bồi xua tay, ra hiệu anh có thể đi được rồi.
Hạ Trúc đã theo Đinh Thư Đồng bước vào một thang máy để xuống lầu. Hứa Mặc đi đến cửa thang máy, thấy một thang máy khác đang hạ xuống tầng ba, anh không vội, rẽ sang thang máy kia. Chưa đến hai phút, cửa thang máy mở. Hứa Mặc một mình bước vào, vẻ mặt nhàn nhạt, ấn nút xuống tầng hầm B1. Thang máy đi xuống, anh đứng ở cửa, có cảm giác bị tụt xuống tựa như mất trọng lực.
Anh nhắm mắt, trong đầu hỗn độn, không biết nên bắt đầu từ đâu. Việc Hứa Đại Sơn bị gọi đi nói chuyện vẫn chưa rõ nguyên do, Hứa Mặc đã âm thầm dò hỏi nhưng bên trên không hé một lời. Chân tướng phía sau vụ tai nạn của Hạ Sùng Duy cũng chưa điều tra ra. Thế nhưng chuỗi cái tên vừa được nhắc tới, anh phỏng đoán, ít nhiều có liên quan đến Hứa Đại Sơn.
Hiện tại, tình hình ở Bắc Kinh có thể nói là hỗn loạn, không ai có thể tự bảo vệ mình, anh đã sớm bị cuốn vào. Bây giờ chỉ có thể từng chút tách rời ảnh hưởng của nhà họ Hứa đối với mình.
Còn về chuyện giữa anh và Hạ Trúc, anh nên làm thế nào?
Ting.”
Thang máy dừng ở tầng hầm, Hứa Mặc mở mắt, ánh nhìn đã lại trong trẻo tỉnh táo, không vương chút do dự.
Anh nghĩ rằng, bất kể ai, cũng không thể chia rẽ hai người họ.
Hạ Trúc không dám trái lời Đinh Thư Đồng, suốt dọc đường bị dì nói thế nào liền đáp thế ấy.
Đinh Thư Đồng thật sự không hiểu hai người làm sao đi đến với nhau. Điều gì moi không được từ miệng Hứa Mặc, bà bèn lần lượt gặng hỏi Hạ Trúc, phải nghe được câu trả lời mới chịu buông.
Nghĩ đến đây, bà hận rèn sắt không thành thép, hỏi: “Hai đứa bắt đầu liên lạc lại từ bao giờ?”
Hạ Trúc chớp mắt, cố lần theo từng chi tiết của lần trùng phùng, cuối cùng khe khẽ đáp: “Hôm bà ngoại bị trượt ngã gãy xương phải vào viện, đúng lúc anh ấy về đại viện nên chạm mặt. Dì không có ở nhà, anh ấy thuận tay đưa bà đi bệnh viện. Hôm đó, anh ấy chủ động gọi cho cháu để báo tình hình bệnh của bà.”
“Đó là lần đầu tiên bọn cháu gặp lại nhau ở Bắc Kinh sau mấy năm.”
Đinh Thư Đồng nghĩ ngợi một thoáng, nhíu mày: “Tháng năm năm ngoái?”
Hạ Trúc cắn môi, khẽ gật đầu.
Đinh Thư Đồng liếc cô một cái, vẻ mặt phức tạp khó phân, giọng lạnh băng: “Hai đứa giấu cũng kỹ đấy. Hôm nay mà dì không bắt gặp, định tính giấu dì đến bao giờ?”
Hạ Trúc cúi gằm, bối rối nói: “Vốn định đợi đến Tết thì sẽ nói thật ạ. Không ngờ dì phát hiện sớm thế.”
“Thật ra bọn cháu đã đăng ký kết hôn được nửa năm rồi.”
Đinh Thư Đồng tức đến nghẹn: “Hóa ra còn muốn giấu tiếp à? Bảo sao trước đây dì giới thiệu đối tượng cho, cháu cứ ậm ờ không chịu, thì ra đã sớm qua lại với Hứa Mặc.”
“Còn đi đăng ký kết hôn nữa chứ!?? Đúng là làm trước, báo sau cho gọn ghẽ! Khi nãy Hứa Mặc còn bày trò với dì, chỉ nói không muốn buông tay cháu, tuyệt nhiên không hé nửa lời chuyện hai đứa lấy giấy đăng ký kết hôn. Cháu muốn chọc dì tức chết à? Chuyện lớn thế này không bàn với dì, cũng không báo cho người nhà?”
“Không đính hôn, không hôn lễ, không có trưởng bối gật đầu, cũng chẳng tam thư lục sính*, thế mà cháu đi lấy giấy rồi?”
[* “tam thư lục sinh” là bộ thủ tục cưới hỏi truyền thống (gốc Hán) gồm 3 loại thư : Thư hứa hôn (xác nhận cầu hôn), Thư/sổ sính lễ (ghi rõ lễ vật, điều khoản), Thư nghênh hôn (báo ngày rước dâu)] và 6 nghi lễ : Dạm hỏi, Hỏi tên, ngày sinh cô dâu (xem tuổi), Báo tin lành (hợp tuổi), Nộp sính lễ, Xin và định ngày cưới, Rước dâu]
Cơn giận dồn lên, hơi thở bà lỡ nhịp, tay ôm ngực, mắng một tràng: “Cháu có nghĩ đến chưa, hai đứa ở bên nhau sẽ ảnh hưởng lớn đến hai nhà đến mức nào?”
“Hai đứa thấy hợp là đủ à, bố cháu đồng ý không? Hứa Đại Sơn đồng ý không?”
Nói đến đây, Đinh Thư Đồng bực bội thở dài, lửa giận lại bùng lên, giảng giải từng mối: “Người bố cháu đang điều tra chính là Hứa Đại Sơn. Bây giờ hay về sau, hai người họ cũng chẳng có ngày ngồi chung bàn cơm.”
“Thân phận của Hứa Mặc vốn đã khó xử, sau lưng Hứa Đại Sơn lại có chuyện, nó biết xử lý thế nào? Còn Văn Cầm thì sao?”
“Nếu nhà họ Hứa sụp đổ, Hứa Mặc sẽ gặp vô số rắc rối. Nó có thể mặc kệ thiên hạ, nhưng chẳng lẽ không nghĩ đến cảm nhận của Văn Cầm? Dẫu thế nào, Văn Cầm với Hứa Đại Sơn cũng là vợ chồng nhiều năm; dù ầm ĩ đến đâu, cũng không trông mong người ta rơi vào kết cục quá khó coi.”
“Còn nữa, gương vỡ khó lành. Cháu với Hứa Mặc thật sự có thể ở bên nhau mà không vướng mắc gì sao? Chuyện bạn gái cũ của Hứa Mặc, cháu thật sự không bận lòng à? Cháu dám bảo cả đời này sẽ không có một khoảnh khắc nào hoài nghi Hứa Mặc không?”
“Giữa hai đứa, không đơn giản như cháu nghĩ đâu.”
Lời của Đinh Thư Đồng như một câu thần chú, không ngừng vang vọng trong đầu của Hạ Trúc. Cô theo dòng suy nghĩ của Đinh Thư Đồng mà nghĩ ra vô số khả năng.
Không thể phủ nhận, cô vẫn cảm thấy sợ hãi.
Nếu thật sự bố cô là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà nhà họ Hứa, bên dì Văn có thể thật sự không vướng bận chút nào không? Còn Hứa Mặc sẽ rơi vào tình cảnh nào? Giữa họ liệu có thể luôn thẳng thắn đối đãi?
Hạ Trúc không dám nghĩ sâu hơn, mỗi khi nghĩ tiếp, cô lại có vô số lý do để lùi bước.
Cô nhíu mày, vẻ mặt mơ hồ nắm lấy tay Đinh Thư Đồng, đôi mắt mờ mịt nhìn dòng xe cộ trên đường, nhỏ giọng phản bác: “Nhưng mà, dì ơi… cháu thật sự rất thích anh ấy.”
Đinh Thư Đồng khựng lại, ánh mắt nhìn xuống bàn tay lạnh ngắt của Hạ Trúc, thấy cô đứng ở ngã tư không biết nên đi hướng nào, trông giống hệt như ngày chị gái bà qua đời, Hạ Trúc bốn tuổi ngồi ở bậc thang nhìn người lớn bận rộn, vừa khóc vừa hỏi bà: “Dì ơi, mẹ cháu đi đâu rồi?”
Cũng từ ngày đó, Đinh Thư Đồng gánh lấy vai “mẹ”, nâng niu dạy dỗ, nói với Hạ Trúc rằng bà sẽ mãi là hậu thuẫn của cô.
Nhưng giờ đây, bà dường như đã trở thành người phản đối.
Đinh Thư Đồng thoáng buồn, khẽ thở dài. Những ngón tay đặt lên mu bàn tay lạnh băng của Hạ Trúc, giọng bất giác mềm xuống: “Cháu thích Hứa Mặc ở điểm nào?”
Hạ Trúc chớp mắt, thấy dì thật lòng muốn biết, bèn khó xử: “…Dì hỏi thế, cháu nhất thời cũng không biết nói sao.”
Cô mím môi, nhìn những cành cây khô chéo bên kia đường, buông thả đầu óc mà nói: “Hồi còn ở đại viện, chỉ có mình cháu là không có mẹ. Anh Thẩm Hành và anh Chu Tứ đều thương cháu, coi cháu như công chúa. Có gì hay, gì ngon đều để phần.”
“Nhưng mỗi lần nhắc tới mẹ cháu, họ luôn tránh đi. Mãi đến khi Hứa Mặc chuyển tới, cháu thấy dì Văn mặc sườn xám thật đẹp, cứ ngồi ngoài sân chờ Hứa Mặc về, mỉm cười đỡ lấy cặp sách, hỏi một câu ‘hôm nay có mệt không’. Cháu len lén hỏi Hứa Mặc: ‘Mẹ anh vốn dịu dàng vậy à?’ Hứa Mặc im lặng rất lâu, mới nói mẹ ruột đã mất rồi, dì Văn là dì ruột.”
“Ban đầu cháu cũng ghét Hứa Mặc như anh Chu Tứ vậy. Vì ở trong đại viện, Hứa Mặc khá là khác người, không chịu chơi với bọn cháu, cũng chẳng đánh nhau với anh Thẩm Hành. Mỗi ngày chỉ biết đọc sách làm bài, cuối tuần đi học đủ thứ lớp năng khiếu. Cháu thấy Hứa Mặc như cái máy, không biết mệt, không gây ồn, cũng chẳng có cảm xúc.”
“Cho tới một lần trên đường tan học, cháu bị bọn lưu manh trêu chọc. Cháu vừa hoảng vừa sợ, chạy đến hụt hơi về đại viện méc anh Thẩm Hành, anh ấy bảo mai sẽ dẫn người đi chặn đầu.”
“Kết quả hôm sau cháu lại đụng bọn đó, nhưng người tới đầu tiên là Hứa Mặc. Lúc thấy Hứa Mặc tới, cháu tối sầm cả mắt, xong rồi, Hứa Mặc có biết đánh nhau đâu.”
“Không ngờ, Hứa Mặc lại đánh rất giỏi. Một mình chọi ba, không chỉ đấm cho bọn kia mặt mũi bầm dập, mà lúc đi còn bẻ gãy một ngón tay của đối phương.”
“Dĩ nhiên Hứa Mặc cũng chẳng yên lành, bị đánh chảy máu mũi, lem luốc khắp người. Với một người ưa sạch sẽ như Hứa Mặc, nhịn đến mức đó thật hiếm.”
“Bình thường cháu chỉ vô ý chạm vào áo anh ấy, anh ấy còn muốn lột ra quăng vào máy giặt. Vậy mà hôm ấy, người anh ấy dính đầy bụi và máu, vẫn điềm nhiên nắm tay cháu, đưa cháu qua hết con hẻm vừa hẹp vừa sâu đó.”
“Sau này cháu mới biết, hôm ấy về nhà anh ấy bị dì Văn phạt úp mặt tường hai tiếng, còn chép trăm lần gia huấn nhà họ Văn.”
Nói đến đây, Hạ Trúc ngừng hai giây, như đang tìm cho đúng mốc thời gian.
Cô hiểu Hứa Mặc rất rõ, nhưng bảo cô chỉ ra mình thích anh từ khi nào, quả thực chẳng nói nên lời.
Đinh Thư Đồng nhìn vậy là biết, mọi chuyện đã muộn rồi.
Hạ Trúc như bỗng có nhu cầu được giãi bày, khoác tay dì út, tựa cằm lên vai, khẽ kể: “Dì út ơi, cháu thích anh ấy quá lâu rồi, lâu đến mức chẳng còn nhớ từ khi nào.”
“Có thể trong mắt mọi người, cháu chỉ đơn phương. Nhưng… thật ra anh ấy vẫn luôn hồi đáp.”
“Các anh trong đại viện đều thương cháu, nhưng chỉ có Hứa Mặc biết cháu kén ăn, không ăn cần tây, không ăn gừng, không ăn trứng; biết cháu thích đọc tiểu thuyết ngôn tình; biết thứ Tư hằng tuần cháu sẽ ăn một xiên kẹo hồ lô; biết cháu sợ tối, sợ ma; biết cháu thích nghe Châu Kiệt Luân; biết ước mơ của cháu là viết được một tác phẩm có sức ảnh hưởng…”
“Cháu học toán rất tệ. Vài tháng trước kỳ thi đại học, cháu ôm bài làm toàn dấu gạch chéo mà khóc suốt. Lúc đó Hứa Mặc du học ở Mỹ, hai đứa lệch nhau cả chục múi giờ, vậy mà ngày nào anh ấy cũng gọi video kèm cháu học, chỉ cháu những phần trọng tâm; trước ngày thi còn cố bay về để tiếp sức cho cháu.”
“Bố cháu thật ra cũng chiều cháu, nhưng bận việc triền miên, số ngày ở nhà đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần cháu về, nhà đều vắng lạnh. Hứa Mặc vẫn tranh thủ đưa cơm, mang đồ ăn vặt cho cháu; cuối tuần đưa cháu đi học thêm; nghỉ lễ dẫn cháu ra ngoài chơi.”
“Có năm cháu sốt cao, dì giúp việc xin nghỉ nên ở nhà không có ai. Cháu nằm muốn uống nước mà đau quá không dậy nổi. Cháu gắng lắc chiếc chuông gió mẹ làm, muốn gọi Hứa Mặc.”
“Nhưng cổ họng rát đến khàn đặc, chẳng gọi được. Tưởng là xong rồi, ai ngờ lúc tỉnh dậy, cháu đã ở bệnh viện. Vừa mở mắt là thấy Hứa Mặc ngồi bên giường, tay cầm bút đỏ, tranh thủ chấm bài thi tháng của cháu. Thấy cháu tỉnh, anh ấy chạm trán cháu, bảo cháu sốt, hỏi muốn ăn gì để anh ấy đi mua.”
“…”
“Dì út à, sự hiện diện của anh ấy đã lấp đầy rất nhiều khoảng trống trong tuổi thơ cháu.”
Nghe Hạ Trúc thủ thỉ, Đinh Thư Đồng như thấy tận mắt những mảnh vụn đời thường của hai người. Những chi tiết chồng chất đủ xây nên một ngôi tháp lớn, bên trong toàn là công đức.
Cả một đời người, còn gì quý hơn tuyết rơi được bốc than sưởi ấm?
Tình cảm tích lũy theo năm tháng, ai có thể địch lại?
Chỉ là bao nhiêu tòa lầu cao sụp đổ cũng bởi hao mòn năm tháng, gió dập mưa vùi, chịu không nổi mà hủy hoại trong phút chốc.
Đinh Thư Đồng siết tay Hạ Trúc, khẽ nói: “Cháu có từng nghĩ, khi yêu quá đậm sâu, với mình và với người đều là gánh nặng không.”
“Cháu phải đặt mình ở vị trí thứ nhất thì mới có thể đường đường chính chính đi yêu người khác. Trong tình yêu cần cân bằng, hễ cán cân nghiêng về một bên, mối tình ấy khó bền.”
“Dì nói vậy không phải nghi ngờ sự chân thành giữa hai đứa, mà là mức độ yêu của hai đứa không giống nhau. Nếu cứ thế này, người khổ sẽ là cháu.”
“Nhân dịp này, thử xem cháu chiếm mấy phần trong lòng Hứa Mặc.”
Hạ Trúc chớp mắt mờ mịt, chưa hiểu hết ý.
Đinh Thư Đồng không nói thêm, chỉ nhìn cô, dằn giọng dặn dò: “Cứ đợi mà xem. Nếu Hứa Mặc thật lòng yêu cháu, những chướng ngại này chẳng là gì.”
Hạ Trúc còn định hỏi tiếp thì một tiếng còi xe chói tai cắt ngang câu chuyện.
Cô theo bản năng ngoảnh lại, bắt gặp đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ của Hứa Mặc. Anh ngồi trong xe, bật đèn cảnh báo, hiền hòa nhìn cô.
Đinh Thư Đồng thấy vậy, vỗ mu bàn tay cô, ra hiệu lên xe trước.
Hạ Trúc vòng qua đầu xe, do dự giữa ghế phụ và hàng sau. Trong tiếng còi giục của chiếc xe phía sau, cuối cùng cô kéo cửa sau, ngồi vào.
Qua gương chiếu hậu, Hứa Mặc liếc nhìn cô gái chui vào hàng ghế sau, giữ thái độ tôn trọng: “Dì Đồng, dì muốn về đâu ạ?”
Ánh mắt Đinh Thư Đồng lướt qua người Hạ Trúc, không khách sáo coi Hứa Mặc như tài xế: “Vạn Liễu Thư Viện.”
“Đến ngã tư phía trước dừng một lát, dì xuống mua ít đồ.”
Hứa Mặc khẽ vâng, suốt dọc đường vẫn điềm đạm, không một câu oán thán.
Tới giao lộ tiếp theo, anh cho xe tấp êm vào lề. Đinh Thư Đồng xuống xe vào hàng bánh.
Trong xe chỉ còn lại hai người. Hứa Mặc ngồi ngay ngắn ở ghế lái, hạ kính cửa, khuỷu tay tựa lên thành cửa, ngoái lại nhìn cô gái phía sau, mở lời: “Lên ghế trước đi.”
“Hả?” Hạ Trúc khẽ kêu, lại ngập ngừng nhìn bóng lưng dì út. Thấy dì đã vào tiệm bánh, cô chớp mắt, khó xử: “Không hay lắm… phải không?”
Hứa Mặc cầm hộp thuốc, rút một điếu ngậm trên môi mà chưa vội châm. Anh ngước mắt nhìn cô qua gương, thản nhiên hỏi: “Dì nói gì với em?”
Hạ Trúc chớp mắt, không chịu kể: “…Không nói gì nhiều ạ.”
Hứa Mặc kẹp bật lửa trong tay, vuốt nhẹ hai lần, giọng đăm chiêu như dò xét: “Bảo em tránh xa anh à?”
Hạ Trúc theo phản xạ lắc đầu: “Không.”
Anh khẽ “hừ” một tiếng, nửa cười nửa không hỏi cô: “Xem anh như tài xế à?”
Hạ Trúc nhíu mày, lầm bầm: “…Em đâu thể mặc kệ dì được. Nhỡ dì giận thì sao.”
Hứa Mặc nhướng mày: “Sợ dì giận, còn không sợ anh giận sao?”
Hạ Trúc bò người lên tựa lưng ghế phụ, quay đầu nhìn anh mấy giây, chột dạ thăm dò: “…Dì bảo em đấu không lại anh, kêu em tránh xa anh.”
“Anh nói em có nên nghe không?”
Ánh mắt Hứa Mặc mang ý cảnh cáo dừng trên gương mặt cô, giọng điệu nhạt như nước: “Em cứ thử xem.”
“…” Hạ Trúc câm nín.
Hứa Mặc liếc sang tiệm bánh, thấy Đinh Thư Đồng còn đang nói chuyện với nhân viên, anh đưa tay khẽ giật vạt áo cô, hạ mình dỗ dành: “Lên ghế trước đi.”
“Tối nay thế nào cũng phải tách nhau ra, đừng để anh buồn được không?”
“Chỉ một đoạn đường này thôi, em cũng không nể anh à?”
Bị anh thuyết phục, Hạ Trúc vẫn còn lấn cấn: “Nhưng mà dì…”
Hứa Mặc bật cười, tiếp tục dụ dỗ: “Chuyện nhỏ thế này dì sẽ không chấp đâu. Còn nếu em không lên trước, có lẽ…”
“Thôi được rồi,” Hạ Trúc thở dài đầu hàng, “em lên ghế phụ là được chứ gì.”
Đinh Thư Đồng trở lại xe, vừa nhìn đã thấy cô gái vốn nên ngồi hàng sau lại chễm chệ trên ghế phụ. Bà đặt hộp bánh sang bên, mắt lướt qua khóe môi đang cong lên của Hứa Mặc, rồi lại liếc vẻ mặt vô tội mà thấp thỏm của Hạ Trúc, bực mình buông một câu: “Cái đầu óc này của cháu, đấu nổi Hứa Mặc chắc?”
“Dì bảo này, đừng giằng co nữa, về nhà rửa mặt đi ngủ. Đợi Hứa Mặc gỡ sạch xương xẩu, nuốt cháu vào bụng cho xong.”
Hạ Trúc: “…”
Không đến nỗi vậy chứ?
Kẻ đầu sỏ bên cạnh khẽ bật cười, đưa tay che môi, nghiêm túc giải thích: “Dì Đồng, không nghiêm trọng vậy đâu ạ.”
“Hạ Trúc bị say xe, ngồi ghế trước sẽ đỡ hơn ạ.”