Đêm hôm ấy, Hứa Mặc đích thân đưa Đinh Thư Đồng đến tận cổng khu Vạn Liễu Thư Viện.
Đinh Thư Đồng xách hộp bánh xuống xe, vừa khép cửa lại, còn chưa kịp gọi Hạ Trúc bước xuống thì Hứa Mặc đã đạp ga, xe vọt đi hơn chục mét.
Bàn tay Hạ Trúc còn đang đặt trên khóa an toàn chưa kịp buông, cô nhìn thấy cảnh ấy liền tròn mắt, không dám tin mà nhìn chằm chằm Hứa Mặc.
Cái này cũng…to gan quá rồi đó.
Điện thoại trong túi rung lên, tiếng chuông the thé như bùa đòi mạng bào mòn kiên nhẫn. Hạ Trúc lôi máy ra, thoáng thấy hai chữ “Dì út” nhấp nháy giữa màn hình, cô run run đưa ngón tay ấn nghe.
Trong điện thoại, lửa giận của Đinh Thư Đồng nhắm thẳng vào Hứa Mặc: “Đưa điện thoại cho Hứa Mặc, dì có mấy câu muốn nói.”
Hàng mi Hạ Trúc khẽ run, lặng lẽ bật loa ngoài, chột dạ nói: “… Dì út cứ nói, anh ấy nghe được ạ.”
Thấy vậy, Hứa Mặc liếc điện thoại, lại liếc Hạ Trúc, như thể đang nói: “Em thực sự nghe máy à?”
Hạ Trúc: “…”
Cô dám không nghe sao?
Vừa bật loa ngoài, giọng Đinh Thư Đồng đã nổ tung trong khoang xe: “Cháu gan lắm, dám cướp người ngay trước mặt dì hả.”
“Sao? Tưởng hai đứa lấy giấy đăng ký kết hôn rồi thì dì không dám phản đối à?”
“Mau đưa Hạ Trúc về đây cho dì, năm phút nữa mà dì không thấy người, đừng trách dì không khách khí đấy nhé.”
Hạ Trúc len lén đặt chiếc điện thoại nóng như than lên hộc tỳ tay, né về phía cửa, quay mặt đi, làm ra vẻ “việc này chẳng liên quan đến em”.
Khóe mắt Hứa Mặc bắt được động tác nhỏ ấy, khóe miệng giật nhẹ. Anh nhặt điện thoại lên, giọng cung kính mà chẳng hề có ý nhượng bộ: “Dì Đồng, thực xin lỗi. Người hôm nay cháu xin phép đưa đi trước.”
“Ngày mai dì muốn đánh muốn mắng, cháu tuyệt đối không oán hờn.”
Đinh Thư Đồng nghe thế càng bốc hỏa, liên tiếp mắng Hứa Mặc mấy câu.
Hứa Mặc mặt không đổi sắc lắng nghe, đến cuối còn không quên nhắc: “Dì giữ gìn cổ họng ạ.”
Đinh Thư Đồng tức đến bật ra một câu th* t*c, cúp máy cái rụp.
Hạ Trúc phục anh sát đất, trên đường về không kìm được hỏi: “Anh liều thật đấy, không sợ dì út thả chó cắn anh à?”
Hứa Mặc nhìn cô một thoáng, vội nhận thua: “Anh sợ.”
Hạ Trúc nghiến răng: “Thế mà tối nay anh còn dám làm thế? Không phải đã nói tối nay em ngủ lại nhà dì út sao? Sao anh lại đổi ý phút chót? Lần sau em gặp dì út phải làm sao?! Dì út sẽ mắng chết em mất! Anh đúng là không chừa cho em đường lui nào cả!”
Hứa Mặc nghe cô oán trách, mặt vẫn thản nhiên lắc đầu: “Lúc khác ngủ lại thì được, nhưng tối nay thì không.”
Hạ Trúc khó hiểu ngẩng đầu: “Vì sao?”
Hứa Mặc liếc cô, trong mắt thoáng nét nguy hiểm, nhưng giọng lại bình thản lạ thường: “Dễ bị vận động tư tưởng lắm.”
Hạ Trúc: “…”
Hóa ra là sợ Đinh Thư Đồng đợi đến lúc cô buồn ngủ mới ngồi phân tích thiệt hơn, để rồi sáng hôm sau cô bốc đồng buông một câu không sống với anh nữa, đòi ly hôn?
Thật là một kẻ tiểu nhân!
Cô có phải là người như vậy không???
Hạ Trúc hít sâu một hơi, không nhịn được mà minh oan cho mình: “Ý chí của em vững lắm, không dễ bị thuyết phục đâu.”
Hứa Mặc khẽ cười, ung dung khui lại tiền án của cô: “Năm em lớp chín họp phụ huynh, vốn dĩ bảo anh đi, kết quả cuối cùng lại để Chu Tứ nhặt được món hời này.”
Hạ Trúc bĩu môi cãi: “Ai bảo hôm đó anh bận, còn trách em!”
Hứa Mặc không nể nang vạch trần: “Hôm đó anh cố ý để trống lịch. Là do em thi giữa kì điểm không tốt, sợ anh mắng, nên phút chót cầu xin Chu Tứ, thế nên mới bơ anh.”
Hạ Trúc cạn lời: “Cái đó cũng tính à?”
Hứa Mặc ừ một tiếng, thản nhiên nói tiếp: “Lên lớp mười em yêu sớm bị bắt gặp, cô chủ nhiệm gọi anh, nhờ anh khuyên nhủ riêng em, kết quả em quay đầu bán đứng anh. Sau lưng nói với cô chủ nhiệm rằng hồi cấp ba anh cũng mê yêu đương, hơn nữa còn cùng lúc yêu tám người. Thành ra cô chủ nhiệm tưởng anh làm hư em, khiến anh bị đám Chu Tứ trêu chọc mấy năm liền.”
Hạ Trúc: “…”
Hôm nay không thể nói chuyện được nữa rồi.
Cô mím môi, nhỏ giọng giải thích: “… Dì út không hề ép em chia tay, chỉ là phân tích lợi hại hiện giờ, bảo em tự cân nhắc mà thôi.”
Hứa Mặc liếc cô, hờ hững hỏi: “Phân tích thế nào? Nói anh nghe thử.”
Hạ Trúc tặc lưỡi, quay phắt lại trừng anh một cái, kín đáo lái sang chuyện khác: “Anh định gài em à?”
Hứa Mặc cũng không quanh co, thẳng thừng thừa nhận: “Đúng là có ý đó.”
Hạ Trúc cảnh giác nhìn anh: “Em không nói đâu.”
Hứa Mặc gật gù như hiểu, đưa tay khẽ vuốt má cô, giọng trầm thấp: “Toàn là dọa vớ vẩn, đừng nghe theo.”
“Dì không làm gì được em nên mới cố ý hù thôi. Chuyện của chúng ta, không liên quan đến người khác, đừng nghe.”
Hạ Trúc thở dài, chống cằm, nhíu mày nói: “ Bố em sẽ không đồng ý đâu.”
Thấy cô than thở, Hứa Mặc không nhịn được nói: “Còn trẻ mà đã thở dài gì chứ.”
“Chút chuyện xíu xiu có đáng để em khó chịu thế không?”
Hạ Trúc đột nhiên quay đầu lại, im lặng nhìn Hứa Mặc vài giây, rồi kết luận: “Em đã phát hiện ra rồi.”
Hứa Mặc thuận miệng nói: “Phát hiện ra điều gì?”
Hạ Trúc tỏ vẻ ghét bỏ nói: “Sau lần say rượu hôm trước… anh đã trở nên tự tin thế này rồi sao?”
“Không biết người xưa có câu ‘chớ kiêu ngạo, chớ nóng vội’ à?”
Hứa Mặc: “……”
Hóa ra sự an ủi của anh lại biến thành cái cớ để cô công kích anh rồi ư?
Đinh Thư Đồng sau đó gửi thêm vài tin nhắn, cảnh báo Hạ Trúc phải cẩn thận, đừng để Hứa Mặc lừa đến hồ đồ.
Hạ Trúc xem xong cúi đầu thở dài.
Cô đã bị lừa từ lâu rồi. Thật sự không đấu lại được.
Hứa Mặc tắm xong đi ra, thấy Hạ Trúc ôm điện thoại, trên mặt viết đầy chữ hối hận, buồn bực, bất lực. Anh thuận tay lấy máy, liếc nội dung, bình thản nói: “Anh không bao giờ dùng thủ đoạn bẩn thỉu với em.”
“Huống chi, ai chơi ai còn chưa chắc đâu.”
Hạ Trúc chớp mắt, thừa lúc anh sơ ý liền nhào tới, ép anh xuống giường, cúi đầu cắn lên vai anh, mơ hồ nói: “Vậy em chơi anh nhé.”
Hứa Mặc: “…”
Tuổi con chó à?
Hai người quấn quýt mấy tiếng, Hứa Mặc liếc dấu răng trên ngực, vòng tay siết người trong lòng, đầu ngón tay ấm nóng vén mấy sợi tóc trước mặt cô, giọng trầm thấp, gợi cảm: “Anh sẽ không để em chịu thiệt đâu.”
Hạ Trúc mệt đến không mở nổi mắt, câu hứa hẹn ấy cũng theo gió mà tan, bị cô quên sạch sành sanh.
Ngày hôm sau, Hạ Sùng Duy làm thủ tục xuất viện để trở lại làm việc, Hạ Trúc cản thế nào cũng không nổi, đành để ông đi. Chuyện của người tài xế được thư ký số một của Hạ Sùng Duy trực tiếp xử lý. Người nhà vừa tới Bắc Kinh đã được đón vào nhà khách, từ khoản bồi thường đến việc an ủi Hạ Sùng Duy đều làm chu toàn, không chê vào đâu được. Sau khi thi thể được hỏa táng, chính tay ông trao hộp tro cốt cho gia đình, sắp xếp bữa cơm giản dị, sau đó tự mình đưa họ ra sân bay.
Vụ tai nạn hôm ấy đầy rẫy điểm nghi ngờ, chiếc minivan màu xám bạc bất ngờ lao ra đã bị đưa vào xưởng xử lý, chủ xe đã dùng biển số giả, chuyển nhượng qua nhiều tay, không thể xác định được ai là người sở hữu. Người lái xe khác đã bị bắt, nhưng đối phương nhất quyết không nhận, chỉ nói là không ưa tài xế lái quá chậm, muốn cho một bài học nhỏ.
Camera hành trình bị phá hủy, khu vực đó lại là điểm mù của camera giám sát, một thời gian không tìm ra chứng cứ, chỉ có thể thả người.
Hạ Trúc tranh thủ quay lại bệnh viện thăm Lâm Húc Bạch, anh ta là người bản địa Bắc Kinh, bố mẹ nghe tin đã vội đến ngay, tuy chưa rõ ngọn ngành vụ tai nạn, nhưng đại khái cũng nắm được phần nào. Bố của Lâm Húc Bạch cũng làm trong cơ quan nhà nước, hiểu rõ chuyện nặng nhẹ nên không quá khắt khe trách móc.
Trước đây Hạ Sùng Duy có nhắc đến Lâm Húc Bạch mấy lần, mỗi lần Hạ Trúc đều chẳng mặn mà nghe. Đến lúc gặp người thật mới biết học trò của bố kỳ thực là người rất ổn.
Lâm Húc Bạch vừa chuyển từ phòng hồi sức tích cực sang phòng VIP, trên người quấn băng chẳng khác nào xác ướp.
Hạ Trúc đẩy cửa bước vào, thấy Lâm Húc Bạch đang vừa bị thương vừa xử lý công việc, không nhịn được nhắc nhở: “Vẫn nên nghỉ ngơi nhiều hơn, công việc có thể hoãn lại.”
Lâm Húc Bạch nhận ra Hạ Trúc, mỉm cười hòa nhã, ra hiệu bằng ánh mắt mời cô ngồi. Trong điện thoại, Hạ Sùng Duy nghe thấy giọng Hạ Trúc, liền đổi đề tài hỏi: “Hạ Trúc cũng ở đó à?”
Lâm Húc Bạch nhìn Hạ Trúc đặt giỏ trái cây và hoa lên tủ đầu giường, kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt vẫn dõi vào chiếc điện thoại trong tay, thấp giọng đáp: “Vừa tới ạ.”
Không biết nghĩ tới gì, Hạ Sùng Duy bỗng nói: “Cháu cứ dưỡng thương cho tốt, vụ này tạm thời đừng theo nữa. Tài liệu báo cáo để Tiểu Chu viết.”
“Hai đứa còn trẻ, rảnh rỗi thì trao đổi với nhau nhiều hơn.”
Phòng bệnh rộng và yên ắng, Lâm Húc Bạch không bật loa ngoài, nhưng Hạ Trúc nghe rõ mồn một.
Thấy bố có ý tác hợp, cô đảo trắng mắt, bĩu môi không lên tiếng.
Lâm Húc Bạch nghe vậy cũng ngại, vội cúp máy. Ánh nhìn bình thản đặt lên người Hạ Trúc, giọng điệu khách khí, xa cách: “Thầy vừa rồi chỉ nói đùa thôi, sư muội đừng để bụng.”
“Sư muội”…?
Hạ Trúc chớp mắt rất nhanh, hơi ngạc nhiên trước cách gọi của Lâm Húc Bạch. Anh ta làm như không thấy phản ứng nhỏ của cô, tầm mắt lướt qua cô nhìn ra cửa phòng, không biết đang nghĩ gì.
Mãi đến khi Hạ Trúc nhắc nhở, Lâm Húc Bạch mới áy náy nói: “Sư muội, thật ra anh đã có người mình thích.”
Hạ Trúc khẽ “ồ” một tiếng, mỉm cười gật đầu: “… Vậy thì tốt.”
“Thực ra em cũng có người mình thích rồi.”
Hai người nhìn nhau, ăn ý bật cười khúc khích.
Lâm Húc Bạch che khóe môi cười, giải thích: “Thầy đã nhắc vài lần, lần nào anh cũng khó lòng từ chối, nên mới thành ra chuyện hôm nay.”
“Đã vậy, lần sau có mặt thầy anh sẽ từ chối thẳng.”
Hạ Trúc khẽ “à”, gật đầu đồng ý.
Lâm Húc Bạch tốt nghiệp Đại học Công an Nhân dân Trung Quốc, học chuyên ngành trinh sát, xử lý nhiều nhất là các vụ án hình sự. Có lẽ do làm việc lâu năm nên tự mang khí chất khiến người khác nể sợ; tuy anh ta cố gắng kiềm chế, nhưng Hạ Trúc trò chuyện vẫn thấy không mấy thoải mái.
Cô ở lại phòng bệnh chưa đầy nửa tiếng đã tìm lý do rời đi. Lâm Húc Bạch biết cô chỉ thay thầy đến đi một vòng cho phải lễ, cũng không níu lại.
Vừa ra tới cửa phòng bệnh, Hạ Trúc bất ngờ đụng phải một cô gái trẻ mặc áo măng-tô màu xanh bạc hà. Đối phương dường như không ngờ sẽ gặp Hạ Trúc, thoáng ngây người, rồi ôm bình giữ nhiệt lùi nửa bước, nhường đường cho cô. Hạ Trúc mỉm cười lịch sự, nói một câu cảm ơn, cô gái kia như đoán ra thân phận Hạ Trúc, ôm bình, cười khẽ: “Không cần cảm ơn.”
Sau này Hạ Trúc mới biết cô gái ấy chính là người Lâm Húc Bạch thích, hai người cùng trường cùng chuyên ngành, cô gái nhỏ hơn anh ta hai khóa, quen nhau trong một hội thảo học thuật. Về sau họ kết hôn, Hạ Trúc còn cùng Hứa Mặc đến dự lễ cưới.
Trong hôn lễ, Hạ Trúc lén thì thầm với Hứa Mặc: “Thật ra anh Lâm Húc Bạch cũng rất tốt mà.”
Hứa Mặc liếc cô, cười như không cười: “Sao, em muốn cướp hôn à?”
Giọng anh không to, nhưng đủ để mấy người nhà trai xung quanh nghe thấy. Mấy người nhìn Hạ Trúc, không nhịn được toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ không lẽ, ngay cả lễ cưới mà cũng cướp hôn, như trong phim truyền hình vậy.
Khiến Hạ Trúc mặt đỏ tai hồng, mạnh tay véo vào cánh tay Hứa Mặc, mắng: “Anh bị điên à!”
Hứa Mặc cười vui vẻ, bàn tay ấm áp đặt lên mu bàn tay cô, cười xấu xa nói: “Anh vẫn còn đây, đừng hòng nghĩ đến người khác nhé.”
Hạ Trúc: “…”
Hạ Sùng Duy vừa xuất viện liền bận tối tăm mặt mũi, hết họp lại họp. Hạ Trúc biết ông bận nên chẳng dám quấy rầy, lại sợ ông biết chuyện cô và Hứa Mặc đã đăng ký kết hôn, bèn dứt khoát đặt vé máy bay, tính trở về Hoành đ**m lánh một thời gian.
Ở Bắc Kinh gần một tuần, Đinh Thư Đồng có tìm Hạ Trúc nói chuyện riêng mấy lần. Sau khi biết cô đã lấy giấy đăng ký kết hôn, ngoài việc tức giận thì Đinh Thư Đồng cũng không làm gì thêm. Dù sao hai người giờ đã là vợ chồng hợp pháp, người ngoài cũng khó can thiệp quá nhiều.
Ngày trước khi Hạ Trúc rời Bắc Kinh, Hứa Mặc nhận được thông báo từ trường, nói rằng sự việc đã được điều tra rõ ràng, hỏi anh có thể trở lại trường dạy học vào học kỳ sau hay không.
Cuộc gọi ấy anh nhận ngay tại phòng khách, lúc đó Hạ Trúc đang ngồi trên đùi anh, vừa bóc hạt dưa vừa nghe hiệu trưởng kể tường tận quá trình điều tra.
Hóa ra đến ngày thứ ba sau khi nhà trường mở cuộc điều tra, có một nữ sinh chủ động thừa nhận lá đơn tố cáo là do cô ta viết; chuyện giao dịch quyền – sắc là bịa đặt, suất nghiên cứu sinh cũng là cô ta tưởng tượng…
Nữ sinh ấy chính là Tô Hòa, hiện đã làm thủ tục bảo lưu, vì để bảo vệ sinh viên nên nhà trường vẫn giữ nguyên tư cách sinh viên và hồ sơ cho cô ta.
Báo cáo bổ nhiệm và kết quả điều tra đã đăng công khai trên trang web của trường; để bù đắp tổn thất cho Hứa Mặc, nhà trường còn đề xuất một số đãi ngộ. Hứa Mặc trầm mặc giây lát, cúi nhìn cô gái đang chăm chú bóc hạt dưa trong lòng, bỗng đưa ra quyết định: “Xin lỗi thầy Trương, tạm thời tôi không có ý định quay trở lại trường.”
“Sau Tết tôi sẽ nộp đơn từ chức, mong nhà trường sớm tuyển giảng viên chuyên ngành thay thế.”
Hiệu trưởng sững người, không ngờ Hứa Mặc lại chủ động xin nghỉ.Ông rất tiếc nhân tài, không muốn mất một giảng viên giỏi, nên chân thành khuyên anh nên ở lại.
Hạ Trúc cũng ngạc nhiên chớp mắt, không dám tin sau khi mọi chuyện sáng tỏ, Hứa Mặc lại từ bỏ vị trí giảng dạy.
Chẳng phải anh yêu nghề nhà giáo ư? Sao lại không làm nữa?
Hứa Mặc trao cô ánh mắt “yên tâm”, vỗ vai, bế cô từ trong lòng sang sofa, còn mình thì đứng dậy đi tới bên cửa sổ sát sàn, bình thản giải thích nguyên do với người ở đầu dây bên kia. Nói đến cuối, thấy anh đã quyết tâm, hiệu trưởng không cố níu giữ nữa mà chỉ chúc anh có một tương lai tươi sáng.
Hứa Mặc mỉm cười nhận lời chúc của hiệu trưởng, còn về phần Tô Hòa, anh chấp nhận cách xử lý của nhà trường, không can thiệp thêm. Không phải không để tâm, chỉ là chẳng cần chấp nhặt với một cô sinh viên mới ngoài hai mươi.
Hiệu trưởng cũng nghe được chút thông tin, đến cuối cuộc trò chuyện hỏi: “Cậu sợ chuyện của bố cậu ảnh hưởng đến cậu sao?”
Hứa Mặc nhẹ nhàng nhấc mí mắt nhìn về công viên Ngọc Uyên Đàm ở không xa, hiếm hoi mở miệng giải thích: “Thầy Trương, bố tôi mất nhiều năm rồi. Người đó là bác hai của tôi.”
“Có ảnh hưởng, nhưng không lớn.”
Hiệu trưởng nghe vậy thì không nói thêm, mỉm cười cúp máy.
Cuộc gọi kết thúc, Hứa Mặc đứng trước cửa sổ trầm ngâm rất lâu, không biết đang nghĩ gì.
Hạ Trúc bóc một nắm hạt dưa, rồi nhét vào miệng, hạt dưa nhiều quá, cô phải nhai mười mấy lần mới nuốt xuống được. Thấy vậy, Hứa Mặc nhíu mày: “Không sợ nghẹn chết à?”
Hạ Trúc lườm anh, không thèm để ý.
Chưa đầy hai phút, Hạ Trúc bỗng ngồi thẳng dậy, đầy thắc mắc nhìn về phía người trên sofa, hỏi: “Anh thật sự không định quay lại trường để dạy học à?”
Hứa Mặc đang xem tài liệu, gác chân lên, máy tính để trên đùi, bình thản trả lời cô: “Không quay lại nữa.”
Hạ Trúc bò qua, ngồi bên cạnh anh, đầu ngón chân chạm vào ống quần của anh, tò mò hỏi: “Vì sao vậy?”
Chữ trên màn hình như muốn bay đi, anh cũng không xem nổi nữa, ánh mắt Hứa Mặc rời màn hình, chậm rãi rơi xuống những đầu ngón chân trắng mịn, tròn trịa của cô; anh đưa tay nắm lấy bàn chân, quả nhiên lạnh toát.
Anh khẽ cau mày, khép máy tính, tiện tay đặt lên bàn trà, rồi cầm điện thoại, mở WeChat nhắn thoại cho Phùng Kha, bảo anh ta kê cho mấy thang thuốc Đông y để điều hoà khí huyết.
Mặt Hạ Trúc nhăn như tờ giấy nhàu, miệng vẫn cứng: “Em không uống thuốc Đông y đâu.”
“Đắng chết đi được.”
Hứa Mặc liếc cô một cái, mặc kệ.
Hạ Trúc không nhận được câu trả lời, không bỏ cuộc hỏi: “Tại sao anh không trở lại trường nữa?”
Hứa Mặc nhìn cô bằng ánh mắt sâu lắng, đơn giản giải thích: “Mỗi ngày phải đối mặt với một đám sinh viên đại học ngốc nghếch, trong mắt họ chỉ có sự ngây thơ, thật sự không có ý nghĩa gì.”
Hạ Trúc: “…”
Cái miệng của anh không bị đánh thật là đáng tiếc.