Chương 75

Trước đó Chu Tứ đã dặn dò qua điện thoại, làm Hạ Trúc thấp thỏm cả quãng đường, phải tự làm công tác tư tưởng không ít. Thấy cô như sắp ra trận, Hứa Mặc hờ hững liếc qua, thật sự không hiểu nổi: “Vài câu nói mà cũng dọa em thành thế này à?”
Hạ Trúc cười khổ: “Anh đâu lạ gì cái miệng ba hoa của anh Chu Tứ.”
“Em sợ lát nữa anh ấy cố tình trêu em thôi. Người này ấy mà, chẳng chịu đứng đắn.”
Nghe vậy, Hứa Mặc im lặng vài giây, điềm nhiên đáp: “Thế thì khỏi lo. Cậu ta có muốn trêu cũng trêu anh, sẽ không lấy em ra làm trò đùa đâu.”
Hạ Trúc vừa nghe liền chớp mắt, vô tội hỏi: “Thật không ạ?”
Hứa Mặc khựng một nhịp, cố ý chọc cô: “Giả đấy.”
Hạ Trúc: “…”
Xe rẽ vào Nhị Hoàn, tới một con ngõ ở Thập Sát Hải thì quẹo vào. Chạy chưa đến trăm mét đã tới cổng tứ hợp viện nhà Chu Tứ. Như thường lệ, có người đứng đợi dưới cổng gỗ Quảng Lượng, liếc biển số xe của Hứa Mặc rồi cung kính bước lên nhận chìa khóa, thay anh đem xe đi đỗ.
Đêm khuya trong ngõ yên tĩnh, đầu ngõ có mấy ngọn đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đất, bóng sáng loang lổ thành từng mảng lớn nhỏ.
Trước cổng tứ hợp viện đặt hai con sư tử đá, trên treo đôi lồng đèn đỏ, kết hợp với kiến trúc cổ kính, tạo nên vẻ đẹp không thể tả.
Mỗi lần đến đây, bức bình phong bằng gạch chạm ngay lối vào đều khiến Hạ Trúc sững người, đường nét tinh xảo, hoa văn sinh động như thật; tuy không cổ kính nhã nhặn như bức bình phong của người Bạch ở Vân Nam, nhưng cũng có phong vị riêng.
Thấy cô đứng trước bức bình phong khá lâu, Hứa Mặc kiên nhẫn chờ, hỏi: “Đẹp không?”
Hạ Trúc ừ một tiếng, không tiếc lời khen: “Đẹp lắm.”
Hứa Mặc trầm ngâm chốc lát, buông lời đề nghị: “Nếu đẹp, hay là mai sau mình mua hẳn một căn tứ hợp viện về đó an dưỡng tuổi già. Nhân tiện trồng một hồ sen, về hưu ngày ngày nuôi chim, xem kịch, ngắm hoa uống trà nhé.”
Chu Tứ nghe tiếng động bèn ra đón. Vừa bước đến cửa Thùy Hoa đã nghe thấy Hứa Mặc vẽ viễn cảnh tương lai, anh ta đút tay vào túi, không ngần ngại chen lời: “Cậu định mua tứ hợp viện á?”
“Tôi biết có hai chỗ vị trí khá ổn, ông chủ đang gấp rút muốn bán. Cậu mà ưng, tôi gọi người giữ lại cho? Nhớ trả phí giới thiệu cho tôi là được.”
Nói đến đây, Chu Tứ từ đầu tới chân quét mắt qua Hạ Trúc và Hứa Mặc, thấy hai người vẫn cố giữ khoảng cách, bày ra bộ dạng không thân, anh ta hừ mũi, mặt không biểu cảm: “Thôi đi, hai người sắp chung một sổ hộ khẩu rồi còn qua đây làm bộ không quen.”
“Hạ Trúc à, ở cạnh con cáo già Hứa Mặc lâu quá thành ra em cũng học được thói nói dối rồi hả.”
“Đến cả anh Chu Tứ mà cũng giấu, tâm tư sâu xa thật đấy.”
Bị Chu Tứ nói cho một trận, mặt Hạ Trúc đỏ bừng, lúng túng không biết giải thích sao. Chỉ có Hứa Mặc bị mắng cáo già mà tỉnh bơ như không, thậm chí còn mỉm cười, lơ đễnh liếc Chu Tứ, mặt không đỏ tim không đập nhanh: “Nói cho cậu biết không có nghĩa là cả thiên hạ đều biết chứ? Cái miệng to của cậu, cậu tự quản nổi không?”
Chu Tứ tức điên, giơ tay chỉ Hứa Mặc, lắc lắc, nửa ngày mới nén ra được một câu: “Được, để xem cậu cứng miệng được bao lâu.”
“Vào nhanh đi, ngoài này lạnh. Nghiên Nghiên đợi trong nhà rồi.”
Vừa nói, Chu Tứ vừa ngoắc Hạ Trúc, ra hiệu cô vào trước.
Hạ Trúc hiểu hai người còn chuyện muốn nói, bèn chớp mắt, né Hứa Mặc đi vào sân trước một bước.
Cô mới đi được mấy bước đã nghe Chu Tứ phía sau hỏi: “Bên chú Hạ xử lý xong chưa?”
Giọng Hứa Mặc hơi khựng: “Vẫn chưa.”
Chu Tứ dừng nửa giây, tặc lưỡi gian xảo, không giấu nổi vẻ hả hê: “Đợi đó đi. Nếu qua cửa bên chú Hạ suôn sẻ, tôi gọi cậu một tiếng… bố.”
Hứa Mặc liếc anh ta, giọng lành lạnh đáp: “Bố cậu có biết cậu đổi họ chưa?”
Chu Tứ: “…”
Đúng là không đùa nổi.
Vào trong sân, Hạ Trúc mới phát hiện mọi người đã đến đủ. Ngay cả Quan Ký Châu là người công tác ở Đại sứ quán Mỹ cũng đưa vợ về nước.
Cô mất hai giây để thích ứng, rồi ngoan ngoãn chào từng người.
Thẩm Hành là người thấy cô đầu tiên, thấy cô thò đầu rụt rè ở cửa, anh ta vẫy tay gọi: “Đứng chỗ đó làm gì, vào đi.”
Hạ Trúc mỉm cười ngượng ngùng, nhấc chân bước qua bậc cửa, đi vào phòng đánh bài.
Quan Ký Châu cũng nhường chỗ, để mấy cô gái ngồi chung một nhóm. Đi ngang qua bên anh ta, thấy anh ta chủ động nhường, Hạ Trúc nhỏ giọng cảm ơn. Quan Ký Châu hơn Hạ Trúc chừng mười tuổi; bấy lâu nay bận việc, hiếm khi có dịp gặp riêng với cô, giờ thấy cô khách sáo thế, anh ta cười sảng khoái, trêu: “Hạ Trúc, từ bao giờ em lại biết lễ phép vậy?”
“Hồi nhỏ em đâu có xa cách thế.”
Chu Tứ vừa bước vào nghe thấy liền đỡ lời ngay: “Ngày nào cũng dính với lão cổ lỗ sĩ Hứa Mặc, bảo sao chẳng gò bó.”
“Hồi bé, Hạ Trúc nhà chúng ta ngày ngày quần thảo với tôi với Thẩm Hành, trời chẳng sợ đất chẳng sợ, đánh nhau như con trai; hễ trông thấy Hứa Mặc là cong giò chạy, ước sao khỏi chạm mặt. Vậy mà lớn lên, hai người lại thành cặp khắng khít nhất.”
Nói đến đây, Chu Tứ khinh khỉnh liếc Hứa Mặc bên cạnh, giễu cợt: “Chừng này tuổi rồi còn bày đặt kết hôn bí mật, không biết xấu hổ à?”
Hứa Mặc: “…”
Hạ Trúc: “…”
Cả phòng: “…”
Người hoàn hồn đầu tiên là Thẩm Nghiên, thấy cái miệng Chu Tứ lải nhải không ngừng, cô ấy bỏ luôn ván bài, phăm phăm đến kéo tay anh ta, ánh mắt ra hiệu anh ta có thể im lặng rồi đấy. Bị Thẩm Nghiên trợn mắt, Chu Tứ đưa tay sờ miệng, thôi không nói nữa.
Quan Ký Châu thì nhìn hai người, ý nhị nhắc: “Dẫu sao cũng nên đợi sóng gió lắng bớt rồi hãy ồn ào.”
Hạ Trúc nghe mà nửa hiểu nửa không, Hứa Mặc liếc Quan Ký Châu một cái, ánh mắt thâm trầm, không lên tiếng.
Cả phòng đều là người quen, chẳng phải câu nệ như gặp người ngoài. Mọi người kéo nhau sang phòng ăn, dặn quản lý bày nồi đồng, gọi món ăn lẩu.
Chốc lát, trong tứ hợp viện náo nhiệt hẳn.
Nồi đồng bốc hơi ùng ục. Hạ Trúc gắp một lát thịt cừu thả vào, chống cằm đợi chín. Vừa chín, cô lập tức gắp thịt nhúng vào bát sốt vừng, cúi đầu bỏ vào miệng, hương thơm tan ra ngập khoang miệng.
Trên bàn ăn, mấy người đàn ông ngồi một chỗ nói chuyện về cổ phiếu, thị trường, bóng đá, còn phụ nữ thì tụ tập lại nói về mỹ phẩm, sản phẩm chăm sóc da, túi xách và nước hoa.
Chu Tứ hô một tiếng, mọi người lại kéo về phòng đánh bài.
Tết nhất chơi cho vui, chẳng ai thật sự nghĩ đến chuyện thắng thua.
Hạ Trúc bị đẩy lên bàn chơi mấy ván, thua đến nỗi nước mắt lưng tròng, làm Hứa Mặc đang nói chuyện hướng đi sắp tới với Chu Tứ và mấy người giật mình hoảng hốt.
Bất chấp mấy người kia phản đối, Hứa Mặc kéo ghế ngồi ngay cạnh Hạ Trúc, vắt tay lên lưng ghế cô, thay cô chỉ đạo giang sơn.
Chưa được mấy ván đã lật ngược thế cờ.
Mấy người Chu Tứ thấy vậy thi nhau mắng anh không biết xấu hổ, đi so đo với đám con gái.
Hứa Mặc coi như không nghe, vẫn bình thản nhìn bài giúp Hạ Trúc.
Hạ Trúc bị trêu đến đỏ bừng mặt, mấy lần suýt chui luôn xuống gầm bàn.
Ván này nhất định phải thắng sao? Cô chỉ là buồn ngủ quá, ngáp mấy cái, rơi hai giọt nước mắt sinh lý thôi mà.
Chơi tới hai giờ sáng, ăn uống no nê, chơi cũng đã tay, ai nấy đều lần lượt về ngủ.
Lần này Hạ Trúc lên xe Hứa Mặc, Chu Tứ không còn cố ý dặn: “Thuận tiện chở Hạ Trúc về nhé.”
Một đám người đứng trước cổng tứ hợp viện. Nhìn Hạ Trúc lúng túng chui vào ghế phụ xe Hứa Mặc, Chu Tứ lười nhác liếc anh một cái, lạnh nhạt nhắc: “Lái chậm thôi, đừng dọa Hạ Trúc.”
“Cặp vợ chồng này thật là xấu tính.”
Hạ Trúc ôm đầu che mặt, chỉ muốn trốn.
Hứa Mặc cạn lời.
Đến khi xe ra khỏi đầu ngõ, trông con đường rộng rãi, Hạ Trúc mới thở phào: cuối cùng cũng thoát.
Quần quật cả ngày, cô mệt lử. Lên xe là muốn ngủ ngay.
Thấy cô díp mắt, mí trên dính mí dưới, Hứa Mặc nghiêng người lấy chiếc chăn lông ở băng sau đưa qua: “Đắp rồi ngủ một lát đi.”
Hạ Trúc gắng gượng, ôm chăn, do dự hỏi: “Trời sáng chúng ta về đại viện ăn cơm đoàn viên nhé?”
Hứa Mặc bất ngờ liếc cô, khóe môi như cười như không: “Sao, cuối cùng cũng định dắt anh đi gặp phu huynh rồi à?”
Hạ Trúc: “…”
Ai cho anh tự tin thế?
Cô bĩu môi nói: “Anh không sợ bố em mắng à?”
Hứa Mặc thu nụ cười, hiếm khi nghiêm túc: “Tới đâu hay tới đó.”
Hạ Trúc cúi đầu, chẳng biết đang nghĩ gì.

Về đến nhà, Hạ Trúc vội vã tắm rửa, rồi ngả lưng xuống giường ngủ ngay. Hứa Mặc xử lý xong công việc, vào phòng ngủ thấy cô đã ngủ say, cầm áo choàng tắm lặng lẽ bước vào phòng tắm.
Khi ra ngoài, anh nhẹ nhàng kéo một góc chăn lên, chậm rãi nằm xuống.
Ai ngờ vừa nằm xuống, Hạ Trúc đã lăn qua ôm chặt lấy anh.
Hứa Mặc còn tưởng làm cô tỉnh dậy, chuẩn bị nói gì đó thì thấy cô nhắm mắt ngủ say, anh chỉ biết cười khổ, kéo cô vào lòng.
Chín giờ rưỡi sáng, chuông điện thoại reo làm Hạ Trúc tỉnh giấc. Theo thói quen, cô lật người với tay tìm điện thoại, nhưng ngang hông bị một cánh tay đè chặt, chẳng nhúc nhích nổi.
Hạ Trúc quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt rõ nét, thấy anh nhíu mày vì tiếng chuông nhưng không chịu mở mắt, cô bỗng nảy ra ý nghịch ngợm, nắm lấy mũi Hứa Mặc không cho anh thở.
Hứa Mặc mở mắt ra với vẻ mặt không biểu cảm, đối diện với ánh mắt đắc ý của Hạ Trúc, anh đưa tay gỡ tay cô ra, nắm chặt ngón tay cô, giọng khàn khàn hỏi: “Không nghe điện thoại à?”
Hạ Trúc chợt hiểu ra, lập tức quay người, với lấy điện thoại, vội vàng nhấc máy.
Đó là cuộc gọi từ Đinh Thư Đồng, hỏi cô mấy giờ về nhà.
Hạ Trúc liếc nhìn giờ ở góc phải màn hình, trả lời: “Trước một giờ ạ.”
Đinh Thư Đồng “ừ” khẽ, cuối cuộc gọi còn ám chỉ: “Đi một mình chứ?”
Hạ Trúc liếc mắt sang người đàn ông bên cạnh, l**m môi, nhỏ giọng nói: “Anh ấy cũng đi ạ.”
Đinh Thư Đồng im lặng một lúc, đoán ra cô định làm gì, cảnh báo: “Tốt nhất cầu trời cho bữa cơm đoàn viên năm nay êm ả đi.”
Hạ Trúc bị dọa cho không nhẹ, điện thoại rơi xuống giường, cô mất hai giây mới nhặt lên, cười hề hề nói: “Dì út, chắc… không nghiêm trọng đến thế đâu mà…”
Đinh Thư Đồng hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Cúp máy rồi, Hạ Trúc cau mày, lo lắng cắn ngón tay, như đang cân nhắc có nên đưa Hứa Mặc theo hay không. Cảm được sự chùn bước của cô, Hứa Mặc siết nhẹ eo cô, môi kề tai, từng chữ uy h**p: “Giờ tính nuốt lời à? Muộn rồi.”
Hạ Trúc: “…”
Cô cũng đâu muốn nuốt lời, chỉ là đang nghĩ. Liệu có cách nào an toàn không nhỉ? Chẳng lẽ cứ đứng đó mà chịu mắng sao?
Lằng nhằng mãi đến mười một giờ cô mới chịu ra khỏi cửa, hôm nay anh ăn mặc rất trang trọng, bộ vest ba mảnh kết hợp với áo khoác, ngay cả giày da cũng được đánh bóng sáng loáng.
Không giống như về nhà ăn Tết, mà giống như đi đàm phán hơn.
Cứ tưởng như mọi lần sẽ chạy thẳng về đại viện, ai ngờ ra khỏi khu là anh đánh lái về phía trung tâm thương mại.
Hạ Trúc ngẩn người, hỏi anh định làm gì?
Hứa Mặc liếc nhìn cô, không trả lời.
Mãi đến khi đỗ xe dưới hầm, đưa cô lên siêu thị mua một đống đồ, Hạ Trúc mới biết là anh đang mua quà, không thể tay không mà đến nhà được.
Cô không ngăn anh, để anh thoải mái mua sắm như một đại gia.
Sau một hồi mua sắm, khi thanh toán, hóa đơn lên đến năm con số. Hạ Trúc chớp mắt, thầm nghĩ sao anh không mua luôn cả siêu thị cho rồi?
Đem tất cả đồ đạc nhét vào cốp xe và hàng ghế sau, Hứa Mặc nhìn những hộp quà, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn một chút. Cô vốn nghĩ anh không lo lắng, cho đến khi thấy anh liên tục lấy điện thoại ra xem giờ mới nhận ra hóa ra anh cũng hồi hộp không kém?
Gần đến cổng đại viện, Hạ Trúc liếc khuôn mặt bình thản của Hứa Mặc, cố ý hỏi: “Anh có sợ không?”
Hứa Mặc kín đáo lau mồ hôi lòng bàn tay, thản nhiên hỏi lại: “Sợ cái gì.”
Hạ Trúc nhìn hết mấy động tác nhỏ của anh, cô làm như không biết, tủm tỉm: “Sợ bố em đó.”
Hứa Mặc cứng miệng, không chịu thừa nhận: “Không.”
Hạ Trúc kéo dài giọng “ồ” một tiếng, phì cười trong trẻo: “Anh cứ giả vờ đi.”
Hứa Mặc: “…”
Anh thật sự là… không sợ.

Xe chạy thẳng vào đại viện, rẽ vào nhà họ Hạ. Đi ngang nhà họ Hứa, Hạ Trúc lén nhìn Hứa Mặc, thấy anh mặt không đổi sắc, cô không nhịn được hỏi: “…Anh không về nhìn một chút à?”
Hứa Mặc nhìn cô mấy giây, qua gương chiếu hậu liếc số nhà quen thuộc, giải thích gọn: “Bà Văn giờ ở tứ hợp viện, Hứa Đại đã Sơn được sắp xếp chỗ khác.”
“Căn nhà này bỏ trống rồi. Tối anh qua ngồi với bà ấy một lúc.”
Hạ Trúc gật đầu như hiểu như không, không hỏi nữa.
Chỉ là khi quay lại, cô nhìn về những ngôi nhà quen thuộc, trong lòng có chút chua xót. Đã từng có một thời, nơi này cũng được coi là thiên đường.
Những người trẻ trong đại viện dọn đi gần hết, chỉ còn mấy cụ già lưu luyến ở lại.
Hạ Trúc cũng chỉ thỉnh thoảng về, nhưng mỗi lần trở về đều cảm thấy vô cùng bình yên. Lần này dẫn Hứa Mặc về, lại có thêm cảm giác mới mẻ.
Xe của Hứa Mặc vừa vào sân, Đinh Thư Đồng từ bếp chạy ra xem náo nhiệt, thấy hai người lần lượt xuống xe, Hứa Mặc vòng ra sau cốp xe lấy đồ, Hạ Trúc đứng bên cạnh giúp đỡ.
Đinh Thư Đồng nhướng mày, nhìn cảnh tượng này với vẻ thích thú. Bắt gặp ánh mắt ấy, Hạ Trúc xách hộp mật ong chạy tới, liếc nhanh vào trong nhà, nhỏ giọng hỏi: “Dì út, bố cháu đâu?”
Đinh Thư Đồng nghĩ đến cảnh tượng thảm hại sắp tới, lần này không cố tình dọa cô: “Vẫn còn họp.”
“Chắc sắp về rồi.”
Hạ Trúc nghe vậy, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải trực tiếp đối mặt, nếu không cô sẽ phát điên mất.
Hứa Mặc chạy đi chạy lại bảy tám lần mới chuyển hết đồ, không biết có phải cố tình không, anh để tất cả quà mang đến ở phòng khách.
Tổng cộng có 24 món, rượu Mao Đài, thuốc lá Trung Quốc, bộ nồi, hộp trái cây chất lượng cao… khá đầy đủ.
Đinh Thư Đồng ngồi xuống sofa, đếm lượt quà rồi trêu: “Cháu cũng biết cách tặng quà đấy.”
Hứa Mặc chỉ cười mà không nói gì.
Hạ Trúc nóng lòng tìm một đồng minh, người ở phòng khách, mắt nhìn xung quanh nhưng nhìn mãi không thấy bà cụ, Hạ Trúc nhíu mày, không tự tin hỏi: “Bà ngoại đâu rồi ạ?”
Đinh Thư Đồng nhìn thấu tâm tư của cô, cố tình hỏi: “Bà đang ngủ trên lầu. Sao, cháu định tìm đồng minh để chống lại bố cháu à?”
Hạ Trúc: “…”
Hôm nay Mạnh Khảng Bồi đích thân vào bếp, nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách, ông cầm xẻng đảo đồ ăn bước ra, liếc qua cô cháu gái và Hứa Mặc đang đứng bên cạnh, chậm rãi nói: “Đừng sợ, dì cháu cố ý dọa thôi.”
“Bà ấy thực ra ủng hộ cháu. Dượng cũng vậy.”
Hai mắt Hạ Trúc sáng bừng, nhìn Đinh Thư Đồng đầy mong chờ.
Đinh Thư Đồng bị Mạnh Khảng Bồi làm hỏng kế hoạch, cố tình trừng mắt nhìn Hạ Trúc, giọng điệu nghiêm túc:“Ai ủng hộ hả?”
“Em không đánh chết nó đã là tốt lắm rồi, còn ủng hộ nó nữa sao.”
Hạ Trúc nghe vậy, ánh sáng trong mắt tắt ngúm, nhìn Đinh Thư Đồng với vẻ đáng thương. Đinh Thư Đồng ho một tiếng, quay mặt đi, giả vờ không thấy.
Hạ Trúc đang chuẩn bị làm nũng với Đinh Thư Đồng, thì nghe thấy tiếng động cơ bên ngoài, lập tức thẳng lưng, lo lắng nhìn ra ngoài.
Một chiếc Hồng Kỳ đen trầm lặng dừng trước sân, từ ghế sau bước xuống bóng người thân thuộc. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Hạ Sùng Duy, Hạ Trúc căng thẳng khép mắt lại.
Chỉ có Hứa Mặc là vẫn giữ được bình tĩnh, anh lặng lẽ siết đầu ngón tay cô, cho cô thêm can đảm.
Chỉ có điều không ai để ý, khi nghe thấy tiếng cửa xe đóng lại, Hứa Mặc vô thức nuốt nước bọt.
Thấy bố sắp vào nhà, Hạ Trúc không nghĩ ngợi gì, lập tức trốn vào bếp, để Hứa Mặc một mình đối mặt với tình huống khó xử này.
Đinh Thư Đồng thấy vậy khẽ cười lạnh, hả hê: “Nhát gan thế cơ à.”
“Đồng minh này có vẻ… không đáng tin lắm đâu.”
Hứa Mặc đứng yên tại chỗ, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, nhưng ngón tay trong túi quần lại vô thức run lên.
Vừa vào cửa, Hạ Sùng Duy đã thấy phòng khách chất đầy hộp quà, làm ông khựng lại, nhíu mày liếc Đinh Thư Đồng, người đang ngồi xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện, trầm giọng hỏi: “Quà này ai gửi? Sao lại nhận?”
“Nhanh chóng trả lại đi. Anh không nhận quà.”
Hứa Mặc đứng ở góc khuất nên Hạ Sùng Duy không nhìn thấy anh.
Đinh Thư Đồng thấy sắc mặt Hạ Sùng Duy tối sầm lại, ngừng cười, liếc nhìn Hứa Mặc bên cạnh, cố tình nói: “Đây không phải là quà để nhờ anh làm việc đâu.”
“Là cậu con rể tương lai đặc biệt đến chào hỏi đấy.”
Hạ Sùng Duy mặt đầy khó hiểu, hỏi: “Anh có con rể tương lai từ bao giờ?”
Đinh Thư Đồng ah một tiếng, vừa định giải thích, Hứa Mặc đã đứng ra, lịch sự nói: “Chú Hạ, những món này không đáng là gì, chú đừng để tâm.”
“Vốn định tới thăm hỏi từ sớm, mà kéo đến tận cuối năm, là lỗi ở cháu.”
Hạ Sùng Duy hoàn toàn sững sờ, phải mất hẳn hai phút mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhìn một đống quà trong phòng khách, sắc mặt ông lạnh hẳn.
Hạ Trúc thấy tình hình không ổn, cũng không dám trốn nữa. Cô lau tay, bỏ qua ánh mắt lo lắng của Mạnh Khảng Bồi, chậm rãi bước ra khỏi bếp. Thấy con gái bỗng xuất hiện, giọng Hạ Sùng Duy trầm đục: “Rốt cuộc chuyện gì vậy? Con giải thích rõ ràng cho bố.”
Hạ Trúc bị Hạ Sùng Duy dọa đến run rẩy vai, không dám tiến thêm bước nào, cô dừng lại, nhỏ giọng giải thích: “… Thì là như bố thấy đó.”
“Con với Hứa Mặc tự ý đi đăng ký kết hôn, hôm nay anh ấy tới đặc biệt muốn chào hỏi bố.”
“Bố không phải luôn muốn con kết hôn sao? Giờ con đã kết hôn, sao bố còn không vui?”
Hạ Sùng Duy tức không nói nổi, chỉ tay vào cô, hồi lâu cũng không thốt nên lời.
Không khí trong nhà lập tức trở nên lạnh lẽo, Hạ Trúc sợ hãi không dám nói, lo lắng ngẩng đầu, cầu cứu nhìn Hứa Mặc.
Hứa Mặc nhận được tín hiệu của cô, nuốt nước bọt, lên tiếng: “Chú Hạ…”
Chưa dứt lời, Hạ Sùng Duy đã cắt ngang: “Cháu theo chú lên thư phòng.”
Đinh Thư Đồng nghe thấy câu này, “hứ” một tiếng, lên tiếng: “Đây là muốn thẩm vấn riêng từng người một à.”
“Bánh Trôi, cháu có sợ không?”
Hạ Trúc: “…”
Không sợ mới lạ.

 

Bình Luận (0)
Comment