Hạ Trúc cảm thấy ngày hôm nay mình chọn không được tốt lắm. Cô thấp thỏm ngồi chờ trong phòng khách, thỉnh thoảng lại liếc về phía thư phòng trên tầng hai, trong lòng vừa khó chịu vừa hiếu kỳ.
Hạ Sùng Duy nói dứt câu thì lên lầu, Hứa Mặc cũng bám sát theo sau.
Đống hộp quà màu đỏ trong phòng khách bỗng hóa như rác, đặt giữa căn nhà giản dị này liền càng thêm chói mắt. Hạ Trúc mấy lần muốn dời đống đồ đi đều bị Đinh Thư Đồng dùng ánh mắt ngăn lại: “Cái này là cháu bỏ tiền ra mua à?”
“Cháu động vào đồ của người ta làm gì?”
“Mua cho cháu à? Bố cháu còn chưa nói gì, cháu lo chuyện bao đồng làm gì?”
Bị Đinh Thư Đồng mắng một tràng, Hạ Trúc ngơ ngác “à” một tiếng, bàn tay vừa đưa ra lại rụt về.
Tường nhà cách âm rất tốt, Hạ Trúc chẳng nghe ngóng được gì từ thư phòng. Cô nóng ruột giậm chân mấy cái, rồi ngồi phịch xuống cạnh Đinh Thư Đồng, khoác lấy tay bà, giọng nịnh nọt dò hỏi: “Dì út, dì nói xem bố cháu rốt cuộc có ý gì?”
Đinh Thư Đồng nhấc mắt nhìn, làm như không thấy động tác làm nũng của Hạ Trúc, lạnh giọng: “Dì làm sao mà biết được.”
Hạ Trúc cắn môi, đoán già đoán non: “Ông ấy sẽ không nổi nóng với Hứa Mặc đấy chứ?”
Đinh Thư Đồng liếc xéo cô, trên mặt chẳng có mảy may lo lắng: “Có khả năng lắm. Dù sao cháu cũng là con gái rượu duy nhất của bố cháu, kết quả lại bị người ta lừa đi dễ dàng như vậy, tức giận là chắc rồi.”
Hạ Trúc liếc lên lầu, chợt nghe tiếng tách trà rơi vỡ trên nền đất, giọng cô run lên: “…Không đến nỗi đánh nhau đấy chứ?”
Đinh Thư Đồng cũng bất giác nhìn về cánh cửa khép chặt ấy, lắng nghe động tĩnh bên trong, nhíu mày.
Không biết qua bao lâu, Mạnh Khảng Bồi từ bếp đi ra, gọi mọi người ra ăn.
Hạ Trúc xung phong đứng dậy, nói để cô lên gọi người.
Cộp cộp cộp chạy lên lầu, cô rón rén đến cửa thư phòng, định áp tai nghe lén, kết quả là dán người ở đó hồi lâu vẫn chẳng nghe được gì.
Cô xấu hổ đưa tay sờ mặt, đành rẽ sang phòng của bà ngoại. Đánh thức bà xong, Hạ Trúc kéo tay bà ngoại, tóm tắt ngắn gọn chuyện cô và Hứa Mặc đã đi đăng ký kết hôn, cuối cùng nhìn bà bằng ánh mắt cầu khẩn, khẽ thương lượng: “Bà ơi, cháu xin bà đó~ bà giúp cháu khuyên bố cháu đi mà. Tết nhất rồi, cãi cọ xui lắm đó ạ.”
“Bao năm nay cháu mới gặp được người cháu thật lòng thích, cháu không muốn bỏ đâu.”
Bà ngoại vốn mềm lòng với dáng vẻ này của Hạ Trúc, huống chi ấn tượng của bà về Hứa Mặc cũng không tệ, lập tức gật đầu, nói sẽ đứng ra khuyên Hạ Sùng Duy.
Hạ Trúc có được đồng minh, ánh mắt đã tràn đầy niềm vui.
Dìu bà đi ngang cửa thư phòng, Hạ Trúc cố ý ném cho bà một ánh mắt. Bà lập tức hiểu ý, đứng trước cửa gõ hai cái, gọi: “Hạ Sùng Duy, Tết nhất còn bận công việc gì thế? Mau ra ngoài, ăn cơm thôi.”
Chưa đầy nửa phút, cánh cửa đang khóa trái đã mở ra, trước tiên lộ ra một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng.
Thấy bàn tay ấy, Hạ Trúc theo bản năng ngước lên tìm gương mặt Hứa Mặc. Ánh mắt sâu thẳm của anh vừa chạm vào cô, Hạ Trúc chớp mắt, định hỏi kết quả thế nào rồi.
Lời còn chưa kịp thốt ra, Hứa Mặc đã nghiêng người sang, nhường lối để Hạ Sùng Duy đi sau anh bước ra trước.
Hạ Sùng Duy cũng chẳng khách sáo, vượt trước một bước ra khỏi thư phòng. Nhìn thấy bà cụ đứng chờ ngoài cửa, vẻ lạnh lẽo trên mặt ông lập tức tan biến, thay vào đó là sự kính trọng dành cho bậc trưởng bối.
Bà cụ giơ tay, bảo ông dìu bà xuống lầu. Với người lớn tuổi, Hạ Sùng Duy luôn rộng lượng. Khóe mắt liếc thấy Hạ Trúc đứng cách đó không xa, mặt mày đầy bất an, ông đưa tay đỡ bà cụ từ tốn đi xuống.
Hạ Trúc cố ý đi sau, định tranh thủ hỏi Hứa Mặc ít tin tức, kết quả anh im lặng suốt, cô chẳng moi được một chữ.
Dẫu sao cũng là ngày Tết, Hạ Sùng Duy vẫn giữ thể diện cho Hứa Mặc đôi phần, trước khi vào bàn đã để anh ngồi lại cùng ăn.
Bữa cơm chỉ mỗi bà cụ là vui, bà cụ công khai bày tỏ lập trường, nói bà tán thành cuộc hôn nhân này.
Nghe vậy, mặt Hạ Sùng Duy đen như mực, bưng bát cơm không hé môi.
Vợ chồng Đinh Thư Đồng nhìn nhau, cũng im lặng.
Hạ Trúc và Hứa Mặc ngồi đối diện, khẽ nhìn nhau, cùng bất lực.
Cơm nước xong, Hạ Trúc bị bố gọi ở lại đại viện.
Hứa Mặc lái xe rời đi một mình, anh đến thăm Văn Cầm.
Hứa Mặc vừa đi, Hạ Trúc liền bày tỏ thái độ với Hạ Sùng Duy: “Dù sao con với Hứa Mặc cũng đăng ký kết hôn rồi, bố ép con cũng vô ích. Con sẽ không ly hôn đâu.”
Hạ Sùng Duy là người thế nào? Ngày nào cũng tiếp xúc đủ hạng người, sớm đã đúc rút riêng cho mình một bộ tiêu chuẩn và nguyên tắc dùng người.
Ông hiểu con gái mình, mềm nắn rắn buông, càng cản càng muốn làm.
Cho nên trước lời tuyên chiến của cô, ông không đáp trả gay gắt, trái lại còn bình thản khích lệ: “Nếu hai đứa thật lòng muốn đến với nhau, bố không có ý kiến.”
Hạ Trúc sững người, không dám tin: “Bố, bố nghiêm túc chứ?”
Hạ Sùng Duy không trả lời thẳng, chậm rãi hỏi: “Con có hiểu người con chọn rốt cuộc là loại người gì không?”
Hạ Trúc ngơ ngác nhìn ông, chẳng nghĩ ngợi đã gật đầu: “Con đương nhiên là hiểu rồi.”
Hạ Sùng Duy gật nhẹ, đứng dậy: “Thế thì được. Chuyện của hai đứa, tự con cân nhắc.”
“Bố không can dự.”
Hạ Trúc ngơ ngác không hiểu, không đoán ra rốt cuộc thái độ của ông là gì. Nhưng cô cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ tưởng rằng ông đã chấp thuận lựa chọn của mình. Vì vậy cô còn hí hửng nhắn WeChat khoe với Hứa Mặc: “Bố em đồng ý chuyện của hai chúng ta rồi!”
Lúc ấy Hứa Mặc vừa đến tứ hợp viện nơi Văn Cầm ở, anh đứng chờ trước cổng gần mười phút, đợi dì giúp việc mở cửa mời vào, nói phu nhân đang chờ anh. Dì giúp việc đã ở nhà họ Hứa nhiều năm, dù Văn Cầm và Hứa Đại Sơn đã ly hôn, bà ấy vẫn quen miệng không đổi cách xưng hô.
Hứa Mặc không để tâm, chỉ hơi nhíu mày, theo bà ấy vào bên trong.
Chỗ này anh chỉ ghé một lần, chẳng mấy thân thuộc.
Văn Cầm đang nấu trà trong phòng, Hứa Mặc bước vào, hệ thống sưởi sàn mở nóng, anh thấy hơi khó chịu bèn cởi áo măng-tô, tiện tay đặt lên kháng gỗ.
Anh tháo giày, ngồi xếp bằng lên kháng, im lặng nhìn Văn Cầm pha trà.
Qua hai lượt nước, bà tráng chén, kẹp lấy chén nóng rót cho anh một ly.
Hứa Mặc nâng lên nhấp một ngụm, đặt xuống, khẽ khen: “Trà ngon lắm ạ.”
Văn Cầm buông chén, ngước nhìn anh, đi thẳng vào chuyện: “Sao muộn thế con mới đến?”
Hứa Mặc dừng hai giây, nói thẳng: “Đưa đồng chí Tiểu Hạ về đại viện ra mắt gia đình. Có chuyện vẫn chưa nói với mẹ, chúng con đã đăng ký kết hôn hơn nửa năm rồi.”
Ban đầu Văn Cầm kinh ngạc, rồi vỡ lẽ, cuối cùng trên mặt hiện nét phức tạp: “Hạ Sùng Duy đồng ý à?”
Hứa Mặc cười khổ, nhớ lại cuộc nói chuyện trong thư phòng, lắc đầu: “Không ạ.”
Văn Cầm ngẫm nghĩ một lát, ánh mắt nhìn anh bỗng thêm phần lo lắng. Bà cầm chén, hạ giọng: “Vậy con định làm gì?”
Hứa Mặc nhìn bà thật lâu, hệt như hạ quyết tâm, mở miệng: “Mẹ, con muốn những chứng cứ trong tay mẹ.”
Văn Cầm ngỡ ngàng, ánh mắt thoáng chốc lộ vẻ hoảng hốt hiếm thấy: “Mẹ làm gì có chứng cứ?”
Khóe môi Hứa Mặc khẽ nhếch, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ấm nóng nào. Đầu ngón tay anh vuốt nhẹ miệng chén, giọng điềm tĩnh: “Con đã hỏi như vậy, đương nhiên là biết mẹ có.”
“Chỉ là con cũng đang đánh cược giữa con và ông ta, ai nặng ký hơn trong lòng mẹ.”
“Nói cho cùng là con đã làm lỡ dở đời mẹ. Nhưng nếu không có ông ta, cuộc đời của con, của mẹ, của bố mẹ con có lẽ đã hoàn toàn khác.”
“Mẹ à, người ta làm sai thì phải trả giá, mẹ xem con nói có đúng không?”
“Con biết mẹ còn vướng bận tình nghĩa, không muốn để ông ta có kết cục quá thảm. Nhưng chuyện này rốt cuộc là ông ta có lỗi với con. Mẹ xem con nói có phải không? Nếu con cứ làm ngơ, dưới suối vàng bố mẹ con chắc cũng khó yên lòng.”
Hứa Mặc tuy không nói thẳng ra, nhưng Văn Cầm đã hiểu, anh biết ẩn tình sau tai nạn năm xưa của bố mẹ mình. Hôm nay anh đến chỉ để buộc bà giao chứng cứ.
Bà không ngờ thái độ anh lại cứng rắn đến thế.
Nghĩ đến những năm nuôi nấng, vì anh mà bỏ dở biết bao điều, nay trông anh kiên quyết như vậy, lòng bà vẫn se thắt lại. Dù vậy, bà vẫn không nhịn được hỏi: “Nếu mẹ không đưa thì sao?”
Ý cười trong mắt Hứa Mặc lập tức tan sạch. Anh nhìn bà, giọng bình thản: “Ông ta trốn không khỏi pháp luật đâu, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
Văn Cầm run người, bấu chặt chiếc đệm trên kháng, hồi lâu mới mở miệng: “Mẹ có thể đưa cho con.”
“Nhưng từ nay con đừng đến chỗ mẹ nữa.”
Động tác của Hứa Mặc khựng lại, anh ngước nhìn Văn Cầm với vẻ bối rối, không nhịn được biện minh cho mình: “Mẹ, mẹ đây là…”
Văn Cầm giơ tay ngăn lại: “Đừng gọi ta như thế.”
“Ta không xứng.”
Hứa Mặc đến vội vàng, đi cũng vội vàng.
Văn Cầm đưa cho anh một xấp phong bì hồ sơ niêm phong kín, rồi mệt mỏi dựa vào kháng, bảo dì giúp việc tiễn anh.
Hứa Mặc đứng ở cổng tứ hợp viện gần nửa tiếng mới rời đi.
Dì giúp việc thấy thế, không nhịn được nói giúp: “Phu nhân hà tất phải vậy? Tết nhất, cậu ấy cố ý đến ăn bữa cơm với bà. Bà thì hay rồi, đuổi thẳng cậu ấy đi.”
Văn Cầm siết chặt chiếc khăn choàng trên người, nhìn tách trà đã nguội ngắt trên bàn, th* d*c không nói gì. Bà không giận anh, chỉ là bà không thể vẹn cả đôi đường, nên mới giận cá chém thớt lên anh mà thôi.
Hứa Mặc đứng ngoài sân rét cóng hơn nửa tiếng, vừa chui vào xe, hồi lâu sau, những ngón tay đông cứng mới dần có cảm giác.
Anh không vội rời đi, mà nhặt hộp thuốc lá lên, thong thả châm một điếu. Khói thuốc lấp đầy không gian xe, Hứa Mặc co mình trên ghế lái, gương mặt lạnh lùng, ngón tay kẹp điếu thuốc, máy móc đưa lên miệng.
Xấp tài liệu vất vả mới lấy được, anh ném vào hộp chứa đồ như ném rác, thậm chí chẳng buồn liếc qua.
Hai tiếng trước, trong thư phòng nhà họ Hạ, Hạ Sùng Duy đứng quay lưng trước giá sách, chỉ vào người phụ nữ trong bức ảnh, nói với Hứa Mặc: “Những năm qua chú bận việc, quan tâm đến Bánh Trôi chẳng được bao nhiêu. Giờ nghĩ lại, thật sự hối hận. Bánh Trôi đăng ký kết hôn, vậy mà người làm bố như chú lại là kẻ biết sau chót.”
“…”
“Nói thật lòng, chú đánh giá khá cao năng lực của cháu. Nhưng để cháu làm con rể, chú lại thấy cháu quá nhiều tâm tư, con gái chú dễ chịu thiệt.”
“Huống hồ với tình trạng nhà họ Hứa hiện giờ, chú không thể yên tâm giao Bánh Trôi cho cháu.”
“…”
“Thế này đi, chờ cháu xử lý xong đống bề bộn trước mắt rồi hẵng đến nói chuyện với chú, cho chú thấy quyết tâm của cháu.”
Hứa Mặc rít một hơi thuốc, trong đầu toàn là ẩn ý và sự không tán đồng của Hạ Sùng Duy.
Thứ bày ra trước mắt anh chưa bao giờ là con đường bằng phẳng, con đường anh có thể đi cũng chẳng phải là đại lộ quang minh chính đại gì.
Hứa Mặc mệt mỏi dựa vào ghế, nheo mắt, trong đầu tính toán tình hình hiện tại, nghĩ ra vô số khả năng, cuối cùng vẫn không xác định được nên đi đường nào.
Hút xong điếu thuốc, anh lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn Hạ Trúc gửi tới, anh cười khổ một tiếng, không trả lời.
Ném điện thoại xuống, Hứa Mặc định vị đến Bát Bảo Sơn, một mình lái xe đi.
Hạ Trúc không hề biết, Hứa Mặc lúc này đang phải đối mặt với lựa chọn khó khăn đến nhường nào, cô vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sướng vì nghĩ Hạ Sùng Duy đã đồng ý cho hai người ở bên nhau, hận không thể lập tức đi gặp anh.
Nếu không phải Đinh Thư Đồng thấy cô mừng quá hóa ngốc mà dội cho một gáo nước lạnh, hẳn cô đã phóng xe đi rồi. Đinh Thư Đồng liếc về phía thư phòng. Từ chiều đến giờ, cánh cửa ấy vẫn đóng im ỉm, chỉ cần dùng ngón chân cũng đoán được Hạ Sùng Duy không hài lòng chuyện hôn sự này. Ấy vậy mà cô cháu ngốc nhà họ lại tưởng có hi vọng, trong lòng tràn ngập ái tình, như thể chẳng ai ngăn nổi cô với Hứa Mặc.
Đinh Thư Đồng cau mày, lo lắng nói: “Cháu đừng mừng vội.”
Hạ Trúc bĩu môi, không để tâm: “Bố cháu đã đồng ý rồi kia mà. Dì út rốt cuộc đứng về phe nào đây?”
Đinh Thư Đồng tặc lưỡi, cũng không nỡ dội thêm: “Thì dì đứng về phía cháu, được chưa.”
Hạ Trúc lập tức ôm chầm lấy bà, nũng nịu: “Dì út là nhất~”
Đó là tháng Hai ở Bắc Kinh, hồ băng Thập Sát Hải vẫn chưa tan, gió vừa gắt vừa buốt.
Con người cũng vì thời tiết mà không muốn động não.
Cái Tết năm nay không được sôi động cho lắm, vì có một chuyện lớn xảy ra.
Vào ngày mùng 5, Hứa Đại Sơn bị người Ban Thanh tra đưa đi, lại một đợt điều tra nữa. Lần này nghiêm hơn đợt trước, phong tỏa toàn bộ tài sản dưới tên Hứa Đại Sơn, đồng thời áp dụng các biện pháp hạn chế đối với nhiều người có liên quan, ngay cả Hứa Mặc cũng bị mời lên tra hỏi nhiều lần.
Vài lượt thẩm vấn trôi qua, da như bị lột mấy lớp.
Hạ Trúc biết chuyện thì đã là chiều hôm sau. Hôm đó cô cố ý lái xe đến thăm Văn Cầm, xem bà có bị ảnh hưởng không.
Xe vừa đến cổng tứ hợp viện đã bị dì giúp việc chặn lại.
Bà ấy khó xử nhìn cô, hàm ý nói phu nhân sức khỏe không tốt, tạm thời không tiếp khách.
Hạ Trúc thất vọng quay về. Nửa đường cô gọi cho Hứa Mặc, anh đã mất tích mấy hôm, điện thoại lại không liên lạc được, như bặt vô âm tín.
Mãi đến tối ngày thứ ba, Hứa Mặc mới gọi lại. Trong điện thoại, giọng anh mệt mỏi: “Anh đang ở Mỹ giải quyết một số việc, vài hôm nữa anh về, đến lúc đó sẽ liên lạc với em nhé.”
Hạ Trúc còn chưa kịp nói, cuộc gọi đã lặng lẽ cúp. Cô trở tay không kịp, cúi đầu nhìn màn hình đã ngắt, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang mơ hồ.
Cuối tháng Năm, Hứa Đại Sơn bị tuyên án với nhiều tội danh, bị tước quyền chính trị, tù chung thân.
Hứa Mặc từng đi thăm một lần. Hai bố con ngồi đối diện, nhìn nhau mà chẳng nói nổi lời nào.
Đến lúc Hứa Mặc đứng dậy định đi, Hứa Đại Sơn mới cất lời: “Ta tự biết tội nặng, không còn mặt mũi gặp con. Nhưng có một việc ta phải thay mình biện giải một câu: dù có hèn hạ đến đâu, ta cũng không đến mức ra tay với người thân.”
Bước chân Hứa Mặc khựng một nhịp, anh không quay đầu, rời khỏi phòng thăm nuôi.
Xấp tài liệu kia vẫn nằm trong hộp xe của anh, không vứt cũng chẳng dùng, xem như đền đáp ơn nuôi dưỡng của Văn Cầm bấy lâu.
Bắc Kinh đổi gió rất nhanh, nhiều mối quan hệ bị cắt đứt, đình lại. Hứa Mặc dứt khoát buông bỏ tất cả ở Bắc Kinh, quay về Thượng Hải. Ở Bắc Kinh chán ngán, Hạ Trúc cũng theo anh bay về.
Trước khi đi, Chu Tứ đích thân lái xe tiễn họ ra sân bay. Trên đường, anh ta mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng khó khăn lắm mới nói ra một câu: “Chỉ cần cậu muốn quay về, Bắc Kinh mãi mãi còn chỗ cho cậu.”
Hứa Mặc khẽ cười, đấm nắm tay với Chu Tứ, chân thành: “Cảm ơn, tấm lòng này tôi nhận.”
“Đoạn đường phía trước còn dài, cứ chậm rãi mà đi.”
Cuối tháng Tám, Hạ Trúc chuyển hẳn sang vai trò làm nhà sản xuất, đầu tư một bộ phim cổ trang, định để Thang Thiến đóng nữ chính.
Thang Thiến vừa từ Pháp về sau khi tham dự sự kiện, về nước lại lao vào quay show, lịch dày đặc không có nổi lúc nghỉ ngơi. Hôm ấy hai người gặp nhau chớp nhoáng ở Thượng Hải để ký hợp đồng. Thang Thiến còn cố ý mang bộ vest cô ấy mua từ Paris tặng Hạ Trúc.
Nửa năm nay Thang Thiến toàn chạy show, hoặc trên đường chạy sự kiện, hoặc ở phim trường, so với lần gặp trước gầy đi gần một vòng.
Hạ Trúc xót xa, ký hợp đồng xong liền kéo Thang Thiến đi ăn. Trên đường cứ giục Thang Thiến ăn nhiều một chút, thương cô ấy gầy đến mức nào rồi. Khi ấy Thang Thiến đeo khẩu trang, kính đen, quấn mình kín mít, khoác tay Hạ Trúc, mỉm cười bảo dạo này dạ dày kém, ăn uống không được bao nhiêu. Chỉ là cả hai không ngờ, lại chạm mặt Lâm Chi Hành ở nhà hàng.
Để chiều khẩu vị Thang Thiến, Hạ Trúc cố chọn nhà hàng có vị thanh đạm. Nào ngờ vừa bước vào đã thấy Lâm Chi Hành và Cố Hoan đang ngồi cạnh cửa sổ sát sàn dùng bữa.
Vị trí phục vụ sắp xếp rất khéo, bàn hai người ở ngay bên phải Lâm Chi Hành, cách chưa đầy hai mét, ngẩng đầu lên là thấy.
Cố Hoan từng riêng gặp Hạ Trúc vàil ần. Vừa thấy cô, Cố Hoan vui mừng đứng dậy chào: “Sao cô ở đây?”
Hạ Trúc bối rối liếc Thang Thiến, nửa muốn đổi quán, nửa thử dò chừng: “Tôi đi ăn với bạn. Còn cô thì…?”
Cố Hoan “à” một tiếng như chợt hiểu, ánh mắt lướt qua Thang Thiến đang trùm kín, bình thản giải thích: “Hôm nay Valentine, tôi đi ăn với vị hôn phu.”
“À phải, giới thiệu với cô nhé, đây là Lâm Chi Hành, người Thượng Hải, đối tác của thầy Hứa.”
“Lần này may có thầy Hứa làm cầu nối, chứ không chắc tôi chẳng quen được anh ấy đâu.”
“Tôi với anh ấy đã gặp mặt phụ huynh cả hai bên, chắc hẹn hò một hai năm rồi mới cưới? Đến lúc đó gửi thiệp mời cho cô với thầy Hứa, nhất định phải đến nhé.”
Tâm trạng Cố Hoan rất tốt, lần này không còn trêu thầy Hứa cổ hủ nữa, mà nhã nhặn gọi một tiếng “thầy Hứa”.
Trong đầu Hạ Trúc như có tiếng ong, tai bỗng ù đi, chỉ còn giọng nói trong trẻo của Cố Hoan vang lên, nhưng không nghe rõ cô ấy đang nói gì.
Là Hứa Mặc giới thiệu hai người họ quen nhau ư?
Chẳng lẽ anh không biết Thang Thiến thích Lâm Chi Hành ư? Sao còn giới thiệu Cố Hoan cho anh ta?
Trong đầu Hạ Trúc bật ra vô số dấu chấm hỏi. Cô nhìn gương mặt rạng rỡ của Cố Hoan, rồi lại ngó đôi mắt duy nhất lộ ra trên khuôn mặt Thang Thiến, suýt thì hỏi thẳng: “Cô có biết… bạn gái cũ của Lâm Chi Hành là bạn tôi không?”
Lời đến môi vẫn nuốt về, bởi Lâm Chi Hành đã đứng lên, nhìn Cố Hoan, kiên nhẫn hỏi: “Ăn no chưa? No rồi thì mình đi thôi?”
“Không phải còn hẹn đi thử đồ sao?”
Cố Hoan chợt nhớ mình đã hẹn với chủ tiệm đồ thiết kế độc lập buổi chiều ghé chọn đồ. Cô ấy áy náy liếc Hạ Trúc, vẫn còn lưu luyến: “Dạo này tôi ở Thượng Hải, rảnh thì hẹn nhau một bữa đi ăn để tâm sự nhé.”
Hạ Trúc gượng kéo khóe môi, thấp giọng chào: “Để khi nào rảnh, chúng ta gặp rồi nói tiếp.”
Cố Hoan theo thói quen quay lại lấy túi, nhưng Lâm Chi Hành đã nhanh hơn một bước, ga lăng xách giúp. Hai người vai kề vai rời nhà hàng.
Từ đầu đến cuối, Lâm Chi Hành không đưa cho Thang Thiến dù chỉ một cái liếc nhìn, như thể chẳng hề quen biết.
Toàn bộ cảnh tượng ấy thu trọn vào mắt, Hạ Trúc nhìn Thang Thiến vẫn bình thản, sắc mặt cô tái đi. Cô chợt hiểu ở giữa có lẽ Hứa Mặc đã góp phần không nhỏ, nhất thời không sao chấp nhận nổi, đến đối mặt với Thang Thiến cũng thấy khó.
Cô bấu mép bàn, ngón tay cào chặt, không biết phá vỡ bầu không khí thế nào.
Mãi đến khi phục vụ mang thực đơn tới, Hạ Trúc mới gượng ngồi xuống đối diện Thang Thiến, đẩy menu sang cho cô ấy chọn.
Thang Thiến tháo mũ và khẩu trang, để lộ gương mặt xinh đẹp tinh xảo. Cô ấy ngước đôi mắt dịu dàng như nước, bình thản: “Tôi với Lâm Chi Hành đã kết thúc từ lâu rồi, cô đừng lo.”
“Tháng Hai tôi về Thượng Hải gặp anh ấy, chúng tôi nói rõ mọi chuyện ở khách sạn, từ đó không ai nợ ai nữa.”
“Giờ giữa chúng tôi chẳng còn liên quan gì. Anh ấy cưới ai là quyền tự do của anh ấy, cô đừng vì tôi mà buồn.”
Nói đến đây, Thang Thiến khựng lại một chút, còn chủ động thay Hứa Mặc giải thích: “Thầy Hứa chỉ là thuận nước đẩy thuyền, nể mặt giúp một chuyện. Đứng trên lập trường của thầy Hứa, anh ấy không làm sai. Cô đừng vì chuyện này mà cãi nhau với thầy Hứa, không thì tôi áy náy lắm.”
Thang Thiến càng nói như vậy, Hạ Trúc càng cảm thấy khó chịu.
Ăn được nửa chừng, điện thoại của Hứa Mặc gọi tới, Hạ Trúc chẳng còn tâm trạng nghe, bèn tắt cái phụp.
Thang Thiến thấy vậy, mím môi, muốn nói gì đó, nhưng câu nói vừa ra đến miệng lại nuốt trở vào.
Ăn được nửa chừng, Hạ Trúc nhận một tin nhắn, là số ở Bắc Kinh, dù không lưu tên cô vẫn đoán ra ngay là ai.
[“Bánh Trôi, cháu nhắn với Hứa Mặc một câu, sau này đừng gửi đồ cho dì nữa. Ở tứ hợp viện thứ gì cũng có, khỏi phiền nó. Còn nữa, mấy hôm trước mẹ của Hứa Lâm có đến, hỏi dì chuyện của Hứa Lâm có phải Hứa Mặc làm không, dì không đáp. Cháu dặn Hứa Mặc cẩn thận một chút, đừng ép người quá.”]
Hạ Trúc nhìn thấy nội dung tin nhắn, sắc mặt rõ ràng khó coi hơn hai phần.
Ăn xong, Hạ Trúc thanh toán. Hai người tạm biệt trước cửa nhà hàng, Thang Thiến lên xe bảo mẫu đi dự tiệc tối, Hạ Trúc đứng ở đó đón xe.
Chờ Thang Thiến đi khuất, cô mới lôi điện thoại gọi lại cho Hứa Mặc. Vừa nối máy, Hạ Trúc đã trút một hơi tức tối: “Anh có phải lúc nào cũng phải nói đến lợi ích không?”
“Tại sao anh lúc nào cũng giấu em? Anh tưởng thế là tốt cho em à?”
“Hứa Mặc, anh thật đáng sợ.”