Chương 77

Trong điện thoại, người ở đầu dây bên kia bị Hạ Trúc trút cho một trận oán trách, phải mất tròn nửa phút mới gượng lấy lý trí, hỏi: “Em đang ở đâu? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Đợi anh về nhà rồi nói kỹ hơn có được không?”
Hạ Trúc càng bực, giậm chân, giơ điện thoại lên nói không kịp suy nghĩ: “Em không muốn nói chuyện với anh nữa!”
“Anh đúng là đồ máu lạnh, không có cảm xúc!”
Hạ Trúc rõ ràng cảm nhận được người bên kia thở nặng hơn đôi chút, cách một màn hình cũng đoán được anh lúc này có cảm giác vô tội đến thế nào.
Hứa Mặc nhắm mắt lại, ném hợp đồng trong tay xuống, đứng dậy đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống khu đường và những toà nhà cao tầng phồn hoa nhất Thượng Hải, nghe lời oán trách gần như buộc tội của Hạ Trúc, anh cau mày, nhưng vẫn giữ phong độ nên có: “Em có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì trước được không?”
“Hay là… trong mắt em, anh vốn dĩ là một người tệ hại như vậy?”
Đang lúc nổi nóng, Hạ Trúc chẳng buồn suy nghĩ mà thừa nhận, như muốn gộp hết ân oán trước đây tính cho xong một thể, lời nói vì thế cũng tuyệt tình: “Đúng, anh trong mắt em chính là như vậy. Anh là một người chỉ coi trọng lợi ích, không coi trọng tình cảm, một con người ích kỷ!”
“Anh căn bản không quan tâm đến bạn bè của em, cũng không quan tâm đến cảm xúc của em, anh lại càng không thích em. Thảo nào dì Văn không chịu gặp anh, nếu em là dì ấy, em cũng không gặp anh.”
“Người như anh định sẵn cô độc đến già, đáng đời anh lắm, bố mẹ người thân đều chẳng ở bên cạnh anh!”
Nghe đến cuối, sắc mặt Hứa Mặc đã rõ ràng trầm hẳn.
Giữa chừng, Lâm Mục Tắc đẩy cửa vào mà không gõ, hỏi tối có qua dự bữa tiệc kia chung không. Hứa Mặc nghe tiếng sau lưng, nắm chặt điện thoại, lạnh giọng quay đầu mắng: “Vào phòng mà không biết gõ cửa à?”
“Không thấy tôi đang bận sao?”
Lâm Mục Tắc bị vạ lây, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta vào phòng Hứa Mặc, từ bao giờ phải gõ cửa vậy? Trước giờ chẳng phải cứ thế đi vào thôi ư?
Xét thấy Hứa Mặc đang nổi trận lôi đình, Lâm Mục Tắc đành giơ tay tỏ ý đầu hàng, rồi xoay người, chậm rãi đi ra khỏi văn phòng.
Nghe thấy giọng Lâm Mục Tắc, Hạ Trúc cũng khựng lại một nhịp, không nói tiếp nữa.
Cô đứng trước cửa nhà hàng, mặt lạnh tanh, nhìn về phía Tháp truyền hình Minh Châu Phương Đông ở không xa, cơn giận cũng dần tắt.
Điện thoại chưa cúp, hai người cứ thế mà giằng co. Hứa Mặc cố ghép nối những mẩu thông tin vụn vặt Hạ Trúc nói ra để đoán xem cô đang nhắc đến chuyện gì. Chỉ là càng nghĩ kỹ, sắc mặt anh càng sầm lại.
Đoán ra đại khái vì sao Hạ Trúc nổi nóng, Hứa Mặc lạnh giọng chất vấn cô: “Hôm nay em làm ầm lên là vì cô bạn diễn viên của em sao?”
“Đồng chí Tiểu Hạ, em cũng nghĩa khí đấy.”
“Thì ra trong lòng em, anh là loại người ấy. Em thử tự hỏi xem, anh đối với em chưa đủ tốt sao? Anh đã làm gì có lỗi với em?”
“Vì một người không liên quan mà em trút giận vào anh, có đáng không?”
“Em nói anh không thích em, này, em là anh à? Em có thể thay anh lên tiếng chắc? Nếu anh không thích em, anh rảnh mà dây dưa với em đến thế này sao?”
“Hồi trước là ai bám lấy anh không chịu buông hả?”
Hạ Trúc nghe Hứa Mặc thẳng thừng vạch trần sự khó coi giữa hai người, bóc toạc tấm rèm che cuối cùng, bất giác nín thở, nước mắt lấp lánh nơi khoé mắt.
Gió lùa qua hành lang, hắt thẳng vào người cô. Cô nhắm mắt, nghe giọng nói lạnh lùng, đè nén cơn giận của Hứa Mặc, nước mắt lặng lẽ lăn dọc má.
Một khi lưỡi dao chĩa vào người mình yêu, nhất định sẽ đâm thật sâu, thật đau. Cả hai đều biết điểm yếu của nhau, biết đâu là chỗ đau nhất, nên mỗi khi mất lý trí lại chẳng ngại đâm thẳng vào tim người đối diện.
Hạ Trúc tức đến run cầm cập, rõ ràng là trời tháng Tám, mà cô lại lạnh đến run rẩy. Cô nghiến chặt răng, ngón tay vo chặt gấu áo, hít sâu một hơi, bật cười lạnh: “Đúng, hồi trước là em bám lấy anh không buông.”
“Bây giờ em không bám anh nữa được không? Chúng ta ly hôn đi.”
Nghe hai chữ “ly hôn”, cơn giận của Hứa Mặc bùng lên phừng phừng. Anh đút tay vào túi, giữ cho mình đứng vững, giọng lạnh đi mấy độ: “Ly hôn? Dựa vào đâu mà em muốn kết hôn thì kết hôn, muốn ly hôn thì ly hôn hả?”
“Anh không đồng ý.”
Hạ Trúc không buồn nói thêm, cúp máy ngay tại chỗ, vẫy một chiếc taxi về khách sạn.
Đứng trong văn phòng tầng 66 của tòa Tháp Tài chính Thế giới Thượng Hải, cúi nhìn cuộc gọi bị cúp thẳng, Hứa Mặc hiếm hoi buột miệng chửi thề, hít sâu một hơi, quay người, đi thẳng ra khỏi văn phòng.
Qua một cánh cửa vẫn nghe thấy động tĩnh bên trong, thấy Hứa Mặc hầm hầm đẩy cửa bước ra, Lâm Mục Tắc biết điều né sang bên, không dám chọc vào vị ôn thần này.
Tiểu Từ ngơ ngác nhìn bóng lưng Hứa Mặc khuất dần, không nhịn được hỏi Lâm Mục Tắc: “Sếp lớn làm sao thế ạ?”
Lâm Mục Tắc liếc Tiểu Từ một cái, thấy cô ấy đang cầm hộp sữa chua, liền xếch mắt doạ: “Giờ làm việc làm gì đấy?”
Tiểu Từ bĩu môi, lầm bầm: “…Công ty có còn nhân quyền không, uống hộp sữa chua cũng bị quản.”
“Sếp lớn không sao chứ?”
Lâm Mục Tắc tặc lưỡi, khoanh tay liếc cánh cửa phòng họp vừa bị đập mạnh bật mở, nhớ lại cảnh mình bị vạ lây lúc nãy, thở dài lắc đầu: “Có chuyện, mà là chuyện lớn nữa.”
“Sếp lớn nhà cô thảm rồi.”
Tiểu Từ hoảng hốt, sữa chua cũng chẳng nuốt nổi nữa. Cô ấy nuốt nước bọt, khó khăn hỏi: “…Công ty sắp phá sản hay sao ạ?”
Lâm Mục Tắc rít một tiếng, trợn mắt: “Cô liệu mà ăn nói cho cẩn thận đi.”
“Muốn công ty phá sản đến thế à? Không muốn đi làm nữa hả? Mau về làm việc đi, không thì bị trừ lương.”
Tiểu Từ uất ức lườm anh ta một cái, tu ực mấy ngụm hết hộp sữa chua, ném vào thùng rác, quay lại bàn, tiếp tục kiếp làm công ăn lương.
Ra khỏi công ty, đứng đợi thang máy, Hứa Mặc vừa chờ vừa tua lại mọi chuyện vừa xảy ra.
Hồi tưởng những lời mình đã nói, anh hối hận vô cùng. Anh lấy điện thoại gọi cho Hạ Trúc, nhưng đã bị cô chặn, anh không bỏ cuộc, mở WeChat ra nhưng đã bị xóa.
Hứa Mặc nhíu chặt mày, thoáng chốc có phần luống cuống.
Anh buộc mình bình tĩnh, nghĩ bước tiếp theo phải làm gì.
Nhắm mắt lại, Hứa Mặc tìm số của Lâm Chi Hành gọi đến.
Đứng trước bảng số nhảy của thang máy, đầu óc trống rỗng. Đến khi đầu dây kia bắt máy, cảm xúc không ghìm nổi mới có nơi trút: “Anh có số của Thang Thiến không?”
Lâm Chi Hành ngẩn ra, không trả lời thẳng: “Cậu tìm cô ấy có việc gì?”
Yết hầu của Hứa Mặc lăn lên xuống, không vòng vo: “Hạ Trúc biết chuyện anh với Cố Hoan là do tôi làm mối, giờ cô ấy đang giận tôi.”
“Cô ấy không nghe điện thoại, tôi muốn hỏi Thang Thiến xem bên kia tình hình thế nào.”
Lúc ấy Lâm Chi Hành đang đưa Cố Hoan thử đồ. Thấy cô ấy vẫn chưa ra khỏi phòng thử, anh ta bước ra khỏi cửa hàng quần áo, cau mày giải thích: “Vừa rồi tôi ăn với Cố Hoan tình cờ chạm mặt hai người họ ở nhà hàng.”
“Tôi với Thang Thiến đã kết thúc từ lâu rồi. Không đến lượt cô ấy thêm mắm dặm muối. Cậu cứ giải thích cho tốt là được.”
“Tôi sẽ gửi số điện thoại cho cậu ngay.”
Nói rồi, Lâm Chi Hành tò mò hỏi: “Hai người lần này căng đến vậy à?”
Hứa Mặc l**m nhẹ đầu lưỡi, giọng khàn đục: “Cô ấy muốn ly hôn với tôi.”
Lâm Chi Hành khựng lại, hảo tâm hỏi: “Cần tôi nói đỡ vài câu giúp không?”
Hứa Mặc xoa sống mũi đang giật nhói, từ chối: “Không cần, chuyện của bọn tôi, để chúng tôi tự giải quyết.”
Thang máy đến tầng 66. Hứa Mặc bước vào, vừa ấn tầng 1 thì Lâm Chi Hành đã gửi qua một dãy số. Mặc kệ thang máy có sóng hay không, anh dán số và gọi luôn.
Thang Thiến đang ngồi sau phía sau hậu trường để trang điểm, nghe chuông vang, nhấc máy nhìn: một số nội địa ở Bắc Kinh, không lưu tên. Tiếng chuông reo không ngừng, Thang Thiến như bị ma xui quỷ khiến mà bấm nghe. Trong điện thoại, Hứa Mặc vẫn giữ được phép lịch sự: “Thang tiểu thư, cô có biết Hạ Trúc đang ở đâu không?”
Giọng của Hứa Mặc rất dễ nhận ra, Thang Thiến vừa nghe đã biết là anh. Có điều lần này anh đè nén một luồng khí giữa giận dữ và bứt rứt, nên giọng nghe cứng và trầm hẳn.
Cô ấy chớp mắt, nhớ lại chuyện ở nhà hàng, hạ giọng: “Ăn xong bọn tôi tản mỗi người một nơi. Chắc cô ấy về chỗ ở rồi. Hai người…”
Thang Thiến còn chưa nói hết, Hứa Mặc đã cắt ngang: “Làm phiền cô rồi.”
Ngay sau đó, anh cúp máy.
Thang máy xuống rất nhanh, hai phút đã xuống tới tầng 1.
Hứa Mặc đứng trong thang máy thêm chừng ba mươi giây, không bước ra, mà ấn lên tầng 88.
Đúng lúc ấy, Hạ Trúc vừa về đến cửa khách sạn. Cô đã đặt vé máy bay tối nay sẽ bay về Bắc Kinh, giờ nhân lúc Hứa Mặc đang đi làm, quay về thu dọn hành lý để đi. Chỉ là cô không ngờ, vừa nhập mật mã vào phòng, ngẩng lên đã thấy Hứa Mặc ngồi sẵn trên sofa phòng khách, im lặng chờ cô.
Hai chân anh dạng ra, áo vest khoác mở, cà vạt kéo lỏng, cổ áo cởi hai khuy, tay kẹp điếu thuốc, mặt đen kịt nhìn cô.
Trên bàn trà bày hộp thuốc, bật lửa, gạt tàn, và chiếc điện thoại đen màn hình.
Cả người anh ẩn trong vùng tối, tâm trạng khó dò.
Phản ứng theo bản năng làm Hạ Trúc chùng gối, muốn quay người chạy.
Tay còn chưa chạm vào tay nắm cửa, sau lưng đã vang lên những bước chân vội vã.
“Bộp.”
Cánh cửa nặng bị Hứa Mặc mạnh tay đóng sập, anh kẹp eo cô ép vào mặt cửa, bóp lấy cằm, cúi đầu hôn xuống không chút do dự. Hạ Trúc không chịu, vùng vẫy đẩy anh, nhưng không nhúc nhích nổi. Cô tức đến đỏ mắt, trực tiếp cắn anh, cắn đến bật máu môi, mùi tanh của máu lan trong miệng, lúc này cô mới buông.
Hứa Mặc cũng đau, từ từ thả môi cô ra.
Chỉ là đôi tay to vẫn kẹp chặt eo, thân thể kề sát thân thể, hơi ấm quấn vào nhau, khoảng cách mập mờ như chưa từng có va chạm.
Cảm nhận thế chủ động mạnh bạo của Hứa Mặc, nghĩ đến cuộc cãi vã qua điện thoại ban nãy, Hạ Trúc ngoảnh mặt đi, không muốn nhìn anh.
Bị thái độ ấy chọc giận đến bật cười, Hứa Mặc cưỡng ép xoay mặt cô lại, nhìn gương mặt trắng trẻo quật cường ấy một lúc, th* d*c: “Chúng ta nói chuyện đi.”
Hạ Trúc sầm mặt từ chối: “Em không muốn nói chuyện.”
Hứa Mặc bóp cằm cô, ngón cái miết nhẹ làn da, cố nuốt cơn giận nghẹn nơi cổ, níu lấy chút lý trí cuối cùng: “Chuyện hôm nay phải giải quyết trong hôm nay, em đừng có mơ mà chạy trốn anh.”
“Cho anh một cơ hội nói rõ, chúng ta giữ lấy những điểm chung, còn những khác biệt… để anh học cách hiểu em, có được không?”
Đang lúc bốc hỏa, Hạ Trúc chẳng chịu nghe gì.
Lần đầu Hứa Mặc thấy bế tắc đến vậy, anh nhìn chằm chằm cô gái sống chết không chịu đáp lời, buột miệng khẽ chửi thề, rồi từ từ thả cô ra.
Được tự do, việc đầu tiên Hạ Trúc làm là né anh, lao vào phòng ngủ.
Hứa Mặc theo sát phía sau, lúc đầu anh còn ôm đôi chút hy vọng, cho đến khi thấy cô hầm hập kéo vali, quét một đống quần áo trong tủ ném lên giường, rõ rành rành là muốn thu dọn để đi, sắc mặt anh lạnh hẳn.
Thấy Hạ Trúc nhét bừa quần áo vào vali, yết hầu Hứa Mặc giật khan. Anh bước tới giật tay cô, kéo một cái khiến cô ngã ngồi xuống giường. Anh đá bật vali, chắn trước mặt cô, chống nạnh hỏi: “Em định làm gì vậy?”
Hạ Trúc lạnh mặt, giọng cứng đanh: “Em về Bắc Kinh.”
Hứa Mặc nhức đầu. Một thoáng tổn thương lướt qua mắt anh, giọng bất giác mềm đi: “Có vấn đề thì chúng ta ngồi xuống nói chuyện, có được không? Đừng trốn anh.”
“Anh sai rồi, vừa nãy anh không nên nổi nóng với em.”
“Đang giận thì nói gì cũng vô ích, giờ em có thể ngồi lại nghe anh nói cho rõ không?”
Thấy anh giở khổ nhục kế, Hạ Trúc lườm anh, không đáp. Chiêu này vô dụng, Hứa Mặc đành giữ thế giằng co, tạm thời ổn định cảm xúc cô.
Anh xoa huyệt thái dương đang âm ỉ đau, cụp mắt nhìn cô gái ngồi trên giường kiên quyết không chịu mở lời, giọng chùng xuống đôi phần: “Hôm nay em phát cáu vì chuyện của Thang Thiến có phải không?”
Nhắc đến Thang Thiến, Hạ Trúc ngẩng đầu, trong mắt đầy uất ức.
Hứa Mặc cười khổ, đúng là vì một người ngoài mà cô làm ầm lên với anh.
Tìm được điểm đột phá, anh cũng bớt nôn nóng: đã có thể nói chuyện, tức là còn đường xoay chuyển.
Trong giới tài chính có câu: dám nghịch dòng mới có cơ hội đứng đầu.
Anh chưa bao giờ ngại tìm lối ra trong cảnh cùng đường, chỉ có thế mới thắng đẹp được.
Chỉ là anh quên, tình yêu không phải đầu tư, nhiều chuyện vốn vô lý.
Hạ Trúc đã định cho anh một cơ hội trình bày, đáng tiếc, anh lại không hiểu điểm này.
Đứng trước mặt cô, Hứa Mặc nhìn thẳng, giọng bình thản: “Em còn nhớ mấy chuyện trước Tết anh kể sơ qua về tình trạng của Lâm Chi Hành không?”
Hạ Trúc ngước nhìn anh một cái, không đáp.
Hứa Mặc mặc kệ cô có phản ứng hay không, nói tiếp: “Chuỗi vốn của anh ta bị đứt, tìm riêng anh để kêu gọi vốn. Anh rót năm mươi triệu, nắm năm phần trăm cổ phần, đó là hợp tác giữa anh với Lâm Chi Hành.”
“Lần trước anh có một thương vụ sáp nhập, cổ đông bên kia không chịu bán, anh phải chạy đủ đường chặn người. Hôm đó đến câu lạc bộ Hoàng Mã vốn bị ăn bơ, không ngờ gặp Cố Hoan, cô ấy thuận nước đẩy thuyền giúp anh một ân tình.”
“Sau này chuyện của Hứa Lâm, anh cũng nhờ Cố Hoan giúp một tay, xem như anh nợ cô ấy hai lần.”
Hạ Trúc dần ngẩng lên, lặng lẽ nhìn anh. Đón lấy ánh mắt phức tạp của cô, Hứa Mặc tiếp tục: “Lần đầu cô ấy gặp Lâm Chi Hành, anh không hề biết.”
“Cô ấy tình cờ biết anh quen Lâm Chi Hành, nhờ anh đứng giữa làm cầu nối, ăn với nhau bữa cơm.”
“Lúc đó Lâm Chi Hành gặp một đống rắc rối chờ xử lý, trong nhà còn ép liên hôn, nên chẳng còn lựa chọn.”
“Sau khi cân nhắc lợi hại, Cố Hoan là lựa chọn tốt nhất.”
“Còn cô bạn của em, dù anh không giới thiệu Cố Hoan, cô ấy với Lâm Chi Hành cũng không thể đi chung một đường.”
Nghe Hứa Mặc nhạt tênh phủ định khả năng giữa Thang Thiến và Lâm Chi Hành, nhớ tới dáng vẻ cô ấy lúc rời đi hôm nay, Hạ Trúc nhìn người đàn ông lý trí đến lạnh người trước mặt, không nhịn được hỏi vặn: “Thế còn anh với em, anh toan tính, cân đong đo đếm thế nào để đi cùng nhau?”
“Anh dám nói, chúng ta đến với nhau, anh hoàn toàn không tính thiệt hơn sao?”
Không khí sặc mùi thuốc súng, Hứa Mặc nhìn cô, không phủ nhận cũng không thừa nhận. Nhưng Hạ Trúc hiểu rất rõ, trong mối quan hệ này, anh có tính toán. Cô đưa tay lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Đến bây giờ em vẫn không biết rốt cuộc anh cưới em vì thích em, hay vì thấy hợp. Anh cái gì cũng không chịu nói với em, cái gì cũng bắt em đoán, em lại không phải con giun trong bụng anh, làm sao em biết anh nghĩ gì.”
“Anh chính là không thích em. Nếu anh thích em thì đã không đối xử với bạn em như vậy, cũng sẽ không lý trí phân tích thiệt hơn với em như bây.”
Nhìn Hạ Trúc nước mắt giàn giụa, Hứa Mặc thoáng hoảng hốt. Yết hầu anh lăn mấy cái, từng chữ từng chữ đáp: “Anh thích em.”
Hạ Trúc hoàn toàn sụp đổ, quỵ xuống sàn, ôm mặt khóc nức: “Anh thích em đến mức nào chứ? Em không cảm nhận được gì cả.”

Bình Luận (0)
Comment