Vào cuối tháng Chín, Hạ Trúc đã gom đủ ekip, chính thức khởi động dự án kịch bản của Khương Thanh.
Chỉ là không ngờ, có chuyện bất ngờ xảy ra. Trên mạng có blogger đăng bài tố biên kịch mới của Studio Hạ Mạt là Khương Thanh đạo văn tiểu thuyết của cô ta.
Lẽ ra phim còn chưa khai máy, kịch bản vẫn thuộc diện bảo mật, diễn viên cũng chưa chốt, theo lý không thể bùng lên nghi án đạo nhái. Hạ Trúc thấy khó hiểu, nhờ Chu Bạch đi liên hệ mới biết tác giả kia là bạn cùng thuê nhà với Khương Thanh, hai người vốn vì viết lách mà đi cùng một đường, trước đó còn cùng nhau thảo luận tình tiết.
Nào ngờ Khương Thanh đem toàn bộ kết quả thảo luận của hai người đưa hết vào kịch bản của mình. Tác giả kia vô tình nhìn thấy bản thảo trong máy tính của Khương Thanh, tức quá mới đăng bài đòi công bằng.
Cô ta có tiếng trên mạng, bài vừa lên đã kéo lượng bàn tán cực lớn, thậm chí còn leo hẳn hot search. Không ít cư dân mạng tràn vào weibo chính thức của studio mắng chửi. Với tư cách là biên kịch nguyên tác, Hạ Trúc chịu không nổi nhất là chuyện đạo văn, trộn ý.
Không kịp để ý thứ gì khác, hôm đó cô liền mua vé bay thẳng về Thượng Hải, chuẩn bị đích thân gặp Khương Thanh.
Cô cũng liên lạc với Chu Bạch, trước tiên ổn định tâm trạng của Khương Thanh trước, đồng thời tìm cách liên lạc với tác giả đăng bài để thương lượng kín.
Tin đồn trong giới lan truyền rất nhanh, chẳng mấy chốc chuyện của Studio Hạ Mạt đã truyền khắp nơi đến cả Giang Phùng và Chu Xuyên cũng nhắn WeChat hỏi rốt cuộc sao rồi, có nghiêm trọng không.
Hạ Trúc lần lượt trả lời, rồi thu dọn sơ qua ít đồ, vội ra sân bay.
Giữa đường, Thang Thiến gọi tới hỏi cô xảy ra chuyện gì.
Hạ Trúc nhức đầu không thôi, kịch bản này thật sự rất tốt, cô tính tự mình dựng ê-kíp để Thang Thiến vào vai công chúa. Nếu diễn tốt, phim sẽ bùng nổ, Thang Thiến có thể từ tuyến ba nhảy lên hàng nữ diễn viên tuyến một, thậm chí có cơ hội nhận giải nhờ vai diễn này.
Giờ kịch bản xảy ra vấn đề, ê-kíp giỏi đến đâu cũng thành công cốc.
Kịch bản chính là linh hồn của một bộ phim, nếu không có một kịch bản hay, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
Hạ Trúc còn nửa giờ nữa mới lên máy bay, cô đứng trong phòng chờ sân bay, nhìn những hành khách ra vào, trong tiếng ồn ào đã trả lời Thang Thiến: “Để tôi về Thượng Hải rồi nói. Hiện tại tình hình còn chưa rõ.”
Thang Thiến nhẹ nhàng ừ một tiếng, rồi chuyển sang chuyện khác: “Vài hôm nữa tôi có buổi phỏng vấn của Đài Truyền hình Trung ương.”
“Đợi tôi xong việc, tôi sẽ về Thượng Hải thăm cô.”
Hạ Trúc chưa phản ứng kịp, chỉ dặn cô ấy ghi hình xong thì cùng ăn bữa cơm.
Khi cuộc gọi kết thúc, nhìn vào màn hình với những thông tin chuyến bay liên tục cuộn trôi, cảm thấy lo lắng không yên.
Hứa Mặc gần đây luôn ở Thượng Hải, hai người đã mất liên lạc, gần như không có tin tức gì. Chỉ có Đoạn Cảnh Du thỉnh thoảng nhắn mấy câu, lần nào cũng nói ít đến mức tối giản, chẳng bao giờ chịu hé thêm nửa câu. Hạ Trúc từng hai lần dò hỏi Hứa Mặc dạo này bận gì, đối phương kín như bưng, rất nhanh lái sang chuyện khác, cô thấy vậy cũng không hỏi nữa.
Giờ trở lại Thượng Hải, cô bỗng có luôn có cảm giác như mọi thứ đã thay đổi.
Khi tiếng phát thanh vang lên, Hạ Trúc tắt điện thoại rồi kéo vali đi vào lối VIP.
Trên đường đi, mọi thứ đều thuận lợi, cô ngồi trên máy bay, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy những bóng người bận rộn, lòng chợt thấy chua xót.
Trong suốt hai giờ bay, Hạ Trúc miên man suy nghĩ về studio sẽ xử lý vụ của Khương Thanh thế nào. Nếu xác định có đạo văn thì người này nhất định không thể dùng, kịch bản cũng xem như bỏ. Chỉ là cô khó khăn lắm mới có được một kịch bản tốt, vẫn thấy tiếc nuối.
Thêm nữa, gần đây độ nóng của Thang Thiến cũng tạm, nếu phía sau không có phim mới ra, nhiệt sẽ nguội dần. Giờ không còn Lâm Chi Hành đứng sau chống lưng, tài nguyên của Thang Thiến ngày càng kém, mảng thời trang gần như trắng tay; lần dự tiệc trước còn phải mặc chiếc đầm lỗi mốt, đồ những nữ nghệ sĩ khác chê.
Vương Tuyết Thanh cũng từng bàn riêng với Hạ Trúc, hỏi có thể để Thang Thiến đi chạy show vài đoàn phim không; không nhất thiết phải đóng chính, đóng phụ cho quen mặt cũng được.
Miệng Hạ Trúc nói sẽ cân nhắc, nhưng thật ra cô không rành cách đi này. Hỏi mấy đạo diễn quen biết, ai cũng bảo vai tốt trong nội bộ đều đã định sẵn hết cả; nếu sau này có vai hợp, có thể cho Thang Thiến qua thử.
Có lẽ vì trong lòng chất chứa nhiều điều, hai giờ bay trôi qua nhanh chóng.
Cho đến khi tiếng phát thanh vang lên, Hạ Trúc mới nhận ra máy bay đã hạ cánh xuống sân bay Phố Đông Thượng Hải.
Dưới sự nhắc nhở nhẹ nhàng của tiếp viên hàng không, cô vội đứng lên kéo vali và im lặng đi ra ngoài.
Bước ra khỏi nhà ga, Hạ Trúc kéo vali vòng vèo vài lượt, không hiểu sao lại lên nhầm tầng khởi hành. Cô đứng ở một góc, cúi đầu tìm kiếm ứng dụng gọi xe, chuẩn bị gọi xe về nội thành, không ngờ lại gặp hai bóng hình quen thuộc.
Hứa Mặc gần đây bận rộn với một dự án mua lại nhà máy nội thất, thương hiệu Ý không chịu nhượng bộ, cứ cắn chặt cái giá đó không buông, Hứa Mặc đã thương thảo trực tuyến vài vòng, nhưng đối phương luôn đưa ra lý do để từ chối.
Anh không còn cách nào khác, chỉ có thể tự mình sang Ý để gặp mặt.
Trong thời gian đó, anh đã về Bắc Kinh hai lần, nhưng lần nào cũng lướt qua Hạ Trúc, không có liên lạc trực tiếp nào. Anh cũng không ngờ sẽ gặp Hạ Trúc ở sân bay.
Hạ Trúc còn chưa kịp nhập địa điểm, trước mắt đã xuất hiện một bóng dáng cao ráo, bóng đổ xuống, che khuất tất cả ánh sáng của cô.
Cô từ từ rời mắt khỏi màn hình điện thoại, đánh giá từ dưới lên trên, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên gương mặt của người đàn ông.
Nửa tháng không gặp, người đàn ông vẫn phong độ, điển trai, đường nét trên gương mặt càng rõ ràng hơn, chỉ là so với lần trước gặp đã gầy đi nhiều, trạng thái tinh thần cũng không tốt, sự mệt mỏi trên người không thể che giấu.
Anh mặc bộ vest màu đen, thắt cà vạt, tay còn xách một chiếc vali 24 inch, trông như đang vội vã.
Hạ Trúc cắn môi, do dự nhìn người đàn ông xuất hiện bất ngờ, không nói lời nào.
Hứa Mặc quăng vali cho Đoạn Cảnh Du phía sau, rũ mắt liếc màn hình điện thoại của cô, nhíu mày hỏi: “Chuẩn bị đi đâu vậy?”
Giọng điệu anh lạ lẫm một cách khó hiểu. Hạ Trúc khẽ l**m môi cho đỡ khô, cứng người đáp: “Về studio, có chút việc cần xử lý.”
Hứa Mặc vờ như không thấy vẻ bài xích trong mắt cô, hỏi thẳng: “Chuyện người bên studio em bị tố đạo văn à?”
Hạ Trúc sửng sốt, ngẩng đầu thật nhanh: “Sao anh biết?”
Hứa Mặc khẽ kéo khóe môi, giọng vẫn ôn hòa như mọi khi: “Anh là nhà đầu tư của em, studio em xảy ra chuyện thế này, anh có thể không biết sao?”
Hạ Trúc bĩu môi, mới sực nhớ ra chuyện này.
Cô thực sự không thể làm ngơ và vẫn nói chuyện tốt với Hứa Mặc trong thời gian lạnh nhạt, nắm chặt điện thoại, Hạ Trúc cụp mắt nhỏ giọng lầm bầm: “Em chẳng phải đang quay về để xử lý đây à.”
Hứa Mặc còn định nói thêm hai câu thì Đoạn Cảnh Du tiến lên, hạ giọng nhắc: “Sếp, chúng ta nên đi rồi.”
Hạ Trúc thấy vậy liền lặng lẽ né sang một bên, nhường đường.
Khi cúi đầu, trong mắt cô thoáng hiện lên một nỗi buồn.
Hứa Mặc nhìn cô, không biết nghĩ đến điều gì, bỗng quay lại nói với Đoạn Cảnh Du: “Bên Simon anh thay tôi đi giải quyết, có gì thì gọi điện cho tôi nhé.”
Đoạn Cảnh Du ngạc nhiên, không nhịn được hỏi: “Cậu không đi à?”
Hứa Mặc lắc đầu: “Tôi có việc phải xử lý. Anh đi thay là được.”
Nói xong, Hứa Mặc đưa tay ra, nói với Đoạn Cảnh Du: “Đưa chìa khóa xe đây.”
Đoạn Cảnh Du nhìn Hứa Mặc mấy lượt với vẻ không đồng tình, nhưng dưới ánh mắt im lặng của Hứa Mặc, đành bất đắc dĩ đưa chìa khóa cho anh.
Nhìn phản ứng của cả hai, Hạ Trúc vô thức hỏi: “…Anh Cảnh Du, chuyện kia khó lắm sao?”
Hứa Mặc không đợi Đoạn Cảnh Du mở miệng, nhanh chóng phủ nhận: “Không.”
Nói xong, Hứa Mặc giật lấy vali của Hạ Trúc, không chút do dự nói: “Đi, anh đưa em qua đó.”
Tay Hạ Trúc thấy tay mình trống rỗng, ngẩng đầu lên thì thấy Hứa Mặc đã đi xa một đoạn, cô vô thức bước theo.
Đoạn Cảnh Du kịp thời gọi cô lại: “Hạ Trúc.”
Hạ Trúc khựng bước, quay đầu, ngơ ngác nhìn anh. Đoạn Cảnh Du ấp úng vài giây rồi hạ thấp giọng: “Dạo này sức khỏe sếp không tốt, mấy hôm trước vừa xuất viện. Nhờ em để ý giúp.”
Hạ Trúc lo lắng hỏi: “Anh ấy sao thế?”
Đoạn Cảnh Du thở dài, giải thích ngắn gọn: “Dạo này tâm trạng không tốt, lại phải tiếp khách hàng mỗi ngày, hôm trước bị ngộ độc rượu phải đưa vào phòng cấp cứu.”
“Công ty hiện tại đang gặp khó khăn, Hứa Mặc bận rộn xoay sở, không có thời gian nghỉ ngơi. Dự án này Hứa Mặc chuẩn bị cả nửa năm, suýt chút nữa thì hỏng… Hơn nữa, chuyện bên Bắc Kinh vẫn chưa giải quyết xong, Hứa Mặc chạy qua chạy lại, bận đến mức không ăn nổi.”
“Tóm lại, bây giờ Hứa Mặc chống đỡ bằng một chút sức lực còn sót lại mà thôi. Em giúp trông chừng nhé, anh sợ Hứa Mặc sẽ kiệt sức.”
Hạ Trúc không ngờ tình hình của Hứa Mặc lại tệ đến vậy, cắn môi không nói gì, cho đến khi Đoạn Cảnh Du vỗ nhẹ lên vai cô, cô mới bừng tỉnh.
Khi lên xe, theo thói quen cô ngồi ghế phụ.
Hứa Mặc cất vali vào cốp, giữa chừng nghe điện thoại, đến khi trở lại Hạ Trúc đã cài dây an toàn, nhìn anh không chớp mắt.
“Rầm” một tiếng cửa xe đóng, Hứa Mặc quẳng điện thoại vào hộp để đồ, quay sang chạm ánh mắt phức tạp của cô, bình thản hỏi: “Em đã ăn gì chưa? Muốn ăn chút gì rồi hẵng đi không?”
Hạ Trúc thu mắt, lắc đầu: “Em ăn rồi. Về studio luôn đi, em hẹn Chu Bạch rồi.”
Hứa Mặc nhẹ nhàng ừ một tiếng, không hỏi thêm, khởi động xe hướng về nội thành.
Rời đường cao tốc sân bay, Hạ Trúc qua gương chiếu hậu quan sát người lái xe, mới nhận ra sắc mặt anh tái nhợt, quầng thâm dưới mắt sâu và nặng, bộ vest vốn vừa vặn giờ trông như rộng hơn nhiều.
Nghĩ đến lời Đoạn Cảnh Du nói, Hạ Trúc không biểu lộ cảm xúc mà chỉ nhíu mày.
Trong xe im lặng, không ai nói gì, giữ nguyên sự tĩnh lặng.
Hứa Mặc thỉnh thoảng quay đầu nhìn cô, nhưng không nói một lời nào.
Hai người cứ thế im lặng một lúc, cuối cùng Hứa Mặc thua cuộc, giữ lý trí hỏi cô: “Đã bình tĩnh lâu như vậy, em còn muốn ly hôn không?”
Nghe tới hai chữ “ly hôn”, Hạ Trúc ngẩng phắt đầu, cố làm ra vẻ cứng rắn: “Em muốn, còn anh thì sao?”
Hứa Mặc khựng lại. Anh nghiêng đầu, trầm mặc nhìn gương mặt bướng bỉnh ấy vài giây, khàn giọng: “Không muốn.”
Hạ Trúc nhướng mày, vo góc áo rồi cúi đầu nói: “Vì sao?”
Không biết nghĩ gì, giọng anh mềm lại: “Anh không tìm được người thứ hai khiến anh muốn kết hôn.”
“Đồng chí tiểu Hạ, anh không muốn ly hôn.”
Khóe môi Hạ Trúc hơi nhếch lên, song vẫn giữ vẻ nghiêm trọng, cố ý nói: “Anh đâu có thích…”
Chưa dứt lời, Hứa Mặc đã điềm nhiên cắt ngang: “Anh thích, anh thích em.”
“Đã bình tĩnh lâu như vậy, anh đã hiểu mình muốn gì. Những điều em nói anh cũng đã suy nghĩ rất lâu, có một số việc thực sự là anh làm không đúng.”
“Rất nhiều việc không nói với em vì anh sợ em lo lắng, không ngờ trong mắt em lại thành gánh nặng, nghĩ rằng anh không tin em. Điểm này sau này anh sẽ sửa dần.”
“Nhưng có một điều phải nói rõ là anh không phải kiểu người chuyện gì cũng cân đo lợi hại, đặt lợi ích lên đầu như em nghĩ. Giờ anh chưa thể chứng minh bằng lời nói, chỉ có thời gian mới chứng minh được. Mà thời gian thì anh có, không sợ em hiểu lầm.”
“Còn về chuyện bạn em, đúng là anh có lỗi, anh xử lý chưa ổn, nhưng chuyện tình cảm thì người ngoài khó mà can thiệp, anh chỉ có thể làm hết sức mà sửa chữa sai lầm này. Nhưng việc như thế sẽ không có lần thứ hai.”
“Đồng chí Tiểu Hạ, cho anh một cơ hội nữa được không? Mình bắt đầu lại từ đầu, lần này để anh theo đuổi em.”
Hạ Trúc không ngờ anh đem mớ rối rắm ấy xem nhẹ đến vậy, vài câu đã xóa sạch nỗi bận lòng của cô.
… Nhưng, anh theo đuổi em là sao?
Cô chớp mắt, vẻ mặt không hiểu: “Anh theo đuổi em?”
Hứa Mặc gật đầu, nói một cách dứt khoát: “Nếu không giải quyết mâu thuẫn này, cả hai chúng ta đều sẽ có khúc mắc trong lòng. Chi bằng bắt đầu lại từ đầu, mọi thứ từ con số không, không ai nợ ai cả.”
Hạ Trúc trong lòng lo lắng, nhưng cũng muốn thử những gì Hứa Mặc nói, cô do dự cắn môi, một lúc không biết nên quyết định thế nào.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, cô chợt nhớ quyển sổ tay ố vàng kia, bỗng nhiên lóe lên một ý tưởng, muốn xác minh một khả năng nào đó.
Cô buông môi ra, ánh mắt lấp lánh một tia tinh nghịch, giả vờ bình tĩnh đồng ý: “Được, em đồng ý.”
Hứa Mặc không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng như vậy, anh ngạc nhiên nhìn Hạ Trúc đang vui vẻ, không nhịn được hỏi: “Em đồng ý đề nghị của anh sao?”
Hạ Trúc ngoan ngoãn gật đầu: “Đồng ý chứ. Nếu anh đã chân thành như vậy, thì em sẽ cho anh một cơ hội nữa.”
“Dù sao em cũng chẳng thiệt thòi.”
Hứa Mặc bật cười, theo thói quen đưa tay định chạm vào gáy Hạ Trúc, nhưng bị cô tránh đi, vỗ tay một cái đẩy tay Hứa Mặc ra, trợn mắt: “Ai cho anh chạm vào em? Em đã đồng ý chưa? Anh lấy tư cách gì chạm vào em? Theo đuổi thì anh vẫn đang ở danh sách dự bị, khi em chưa đồng ý thì đừng hòng chiếm tiện nghi.”
Hứa Mặc: “…”
Anh rút tay lại, có chút hối hận về ý tưởng vừa nảy ra.
Một người đã có giấy chứng nhận kết hôn mà lại không đủ tư cách chạm vào vợ mình, còn bị xếp vào hạng dự bị?
Thật sự là không thể tin nổi.
Hạ Trúc nhìn thấy được sự hối hận của anh, giải quyết được nút thắt rắc rối nhất bấy lâu, tâm trạng Hạ Trúc cực tốt, đến khóe mày cũng điểm ý cười. Hứa Mặc thấy cảnh này, xoa xoa những ngón tay tê dại, khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên.
Theo kế hoạch của anh, tiến độ không thể nhanh như vậy. Nhưng giờ có thể bình tâm ngồi chung một không gian nói chuyện, dường như cũng đủ tốt rồi.
Hứa Mặc đã đổi xe mới, lái vẫn vững vàng như thường, vì lo lắng vụ của Khương Thanh, dây thần kinh của Hạ Trúc căng như dây đàn, lúc này mới dần thả lỏng.
Giữa chừng cô nhắn với Chu Bạch rằng mình đã đến Thượng Hải, hẹn ba giờ chiều họp, Chu Bạch rep riêng một chữ “Được”.
Tắt điện thoại, Hạ Trúc mới nhớ ra người đang cầm lái bên cạnh.
Cô nghiêng đầu nhìn qua, thấy anh một tay giữ vô lăng, tay kia đặt trên bệ cửa, phong thái ung dung khó tả.
Cô chớp mắt hỏi: “Vừa rồi anh định đi công tác à?”
Hứa Mặc khẽ ừ, đáp nhanh: “Trong tay có thương vụ thâu tóm xuyên quốc gia, dự án mãi chưa thỏa thuận xong, anh tính bay sang Ý gặp trực tiếp.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, nhíu mày: “Em nghe anh Cảnh Du nói anh mấy hôm trước bị ngộ độc rượu phải vào bệnh viện, sức khoẻ giờ đã ổn chưa?”
Hứa Mặc khựng lại, theo phản xạ muốn nói “không có đâu”, nhưng chợt nhớ điểm mấu chốt lúc cãi nhau trước đây, liếc gương mặt đầy lo lắng ấy rồi thản nhiên: “Mấy ngày đó phải tiếp khách, bận rộn không ngừng, không thể từ chối, chỉ có thể uống đến mức không chịu nổi.”
“Đúng là tối hôm đó uống đến mức nôn ra máu, giờ dạ dày vẫn còn đau.”
Càng nghe Hạ Trúc càng bồn chồn, lo lắng trách: “Vậy sao anh lại xuất viện sớm như vậy? Ngày mai hãy đi kiểm tra lại, đừng để dạ dày bị xuất huyết.”
Hứa Mặc ừ một tiếng, bình tĩnh hỏi: “Em đi với anh nhé?”
Hạ Trúc anh một cái, thấy anh không đùa, không nhịn được lẩm bẩm: “Nếu em không hỏi, chắc anh định bỏ mặc thân thể mình hả?”
“Chừng này tuổi rồi còn không chú ý đến sức khỏe, phải phá nát mới chịu à.”
Hứa Mặc “xuýt” một tiếng, phản bác: “Anh mới ngoài ba mươi, em đừng nói như thể già lắm chứ?”
Hạ Trúc: “…”
Đã đến lúc nào rồi mà còn bận tâm đến tuổi tác.
Không biết từ lúc nào đã đến nơi, Hứa Mặc lái xe xuống hầm, theo thói quen cầm vali giúp cô, định quay về khách sạn trước.
Nhưng Hạ Trúc không chịu, cô giật lấy vali của mình, mặt không biểu cảm nói: “Em không ngủ cùng anh. Em tự thuê phòng.”
Nói xong, Hạ Trúc liếc nhìn đồng hồ, thấy đã hai giờ bốn mươi lăm, vội vàng nói: “Em lên studio họp trước, không kịp rồi.”
Hứa Mặc không tức giận vì bị từ chối, mà chỉ cầm lấy vali của cô, thản nhiên nói: “Hôm nay anh rảnh, qua studio em xem một chút, họp xong mình đi ăn.”
“Anh mời.”
Hạ Trúc chớp mắt, lời từ chối còn chưa kịp thốt ra đã bị anh chặn lại: “Suy cho cùng anh cũng là nhà đầu tư của studio em, chắc có tư cách ngồi nghe chứ? Thuận tiện nắm qua định hướng tiếp theo.”
Nói đến mức này, cô còn gì để từ chối?
Cả hai cùng vào thang máy lên studio. Trên đường lên, Hứa Mặc hạ giọng nhắc: “Làm người phải có giới hạn, làm việc phải có chừng mực, đừng quá khắt khe cũng đừng quá nhân từ.”
Ánh mắt Hạ Trúc đầy lưỡng lự, chưa biết nên đối mặt chuyện sắp tới thế nào.
Nói thật lòng thì Khương Thanh là người cô đích thân mời về studio. Xảy ra chuyện thế này, cô cũng có trách nhiệm, lúc duyệt kịch bản thấy ổn mới để Khương Thanh viết tiếp, có gì cứ hỏi cô. Cô muốn bảo vệ khát vọng sáng tác của Khương Thanh, lại quên dặn sáng tác là chuyện riêng, đạo văn là giới hạn không thể vượt qua.
Hứa Mặc thấy Hạ Trúc do dự, nhíu mày nhắc nhở: “Có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, chuyện như vậy không thể tránh khỏi. Sau này em dùng người khác cũng sẽ sinh nghi.”
“Nếu không được, thì bồi thường nhiều hơn. Đừng dùng người đó nữa.”
Hạ Trúc hiểu ý Hứa Mặc, cô chỉ đang nghĩ làm sao để giải quyết một cách nhẹ nhàng. Hứa Mặc hiểu được suy nghĩ của cô, cười cười trêu: “Em với người ngoài thì nhân từ, với anh lại nhẫn tâm.”
Hạ Trúc cắn môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “…Chắc là ỷ được yêu nên chẳng sợ gì cả.”
Hứa Mặc không nghe rõ: “Em nói gì?”
Hạ Trúc lắc đầu, không chịu nói lại lần thứ hai.
Có những điều nói ra dường như đã mất đi ý nghĩa, cô không muốn đi quá xa.