Hứa Mặc không can thiệp vào chuyện của Khương Thanh, chỉ ngồi ở cuối bàn họp, kẹp lấy một cây bút thép, hờ hững xoay xoay giữa những ngón tay.
Khương Thanh và nữ tác giả tố cô ấy đạo văn đều có mặt trong phòng họp, sắc mặt cả hai đều khó coi, đôi bên còn mời luật sư chuyên về luật sở hữu trí tuệ đến.
Kiện tụng vừa tốn thời gian vừa hao tổn tâm lực, Hạ Trúc bèn tìm người làm thẩm định, trước tiên xác định rốt cuộc Khương Thanh có hành vi đạo văn hay không.
Nữ tác giả kia là cây bút lớn trên một trang web, luôn kiên quyết bảo vệ quyền sáng tác của mình; còn Khương Thanh thì cũng chắc chắn rằng bản thân không hề đạo văn, nhất quyết không chịu nhượng bộ.
Thấy tình hình càng lúc càng căng, Hạ Trúc không khỏi nhức đầu. Cô liếc nhanh về phía góc phòng là nơi Hứa Mặc đang ngồi, lại thấy anh dường như chẳng hề nhìn thấy cảnh trước mắt, mặc kệ đôi bên xé toang thể diện, cảnh tượng lố bịch khó xử.
Chu Bạch đứng trên lập trường bảo vệ danh tiếng của studio, đã đề nghị mua bản quyền phim ảnh của nguyên tác, mời cô ấy cùng Khương Thanh cải biên. Đề nghị vừa đưa ra, sắc mặt của vị tác giả kia và Khương Thanh đều rất khó coi, rõ ràng là không đồng ý với đề xuất của Chu Bạch.
Giữa lúc đó, Khương Thanh đưa ra một đoạn ghi âm, nội dung là đoạn cả hai cùng nhau thảo luận tình tiết lúc trước.
Trùng hợp đó lại là đoạn tình tiết đang tranh chấp, người nêu ý tưởng đầu tiên đúng là Khương Thanh, sau nhiều lần bàn luận, cô ấy đã phát triển ý tưởng ấy thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Nữ tác giả không ngờ Khương Thanh lại có ghi âm, mặt mày sa sầm nhìn cô ấy rất lâu, cuối cùng mới gượng gạo nói: “Tôi cũng có tham gia thảo luận, đây là thành quả chung của cả hai.”
Đến đây, Hạ Trúc đã lờ mờ hiểu ra đầu đuôi, cô trao đổi với hai bên luật sư mấy câu, xác nhận không cấu thành đạo văn, rồi quay lại phòng họp để dàn xếp chuyện giữa hai người.
Sau một hồi tranh cãi, cuối cùng đi đến thống nhất, tình tiết ấy là sản phẩm đồng sáng tạo, đôi bên đều có quyền sử dụng. Hạ Trúc xác nhận sẽ mua bản quyền chuyển thể từ nữ tác giả, và để tác giả cùng Khương Thanh đồng biên kịch của kịch bản phim.
Về phần Khương Thanh, sẽ tiếp tục ở lại làm việc tại studio.
Đôi bên đều có chỗ đuối lý, phương án của Hạ Trúc là tốt nhất cho cả hai nên cũng chẳng ai phản đối.
Chỉ là dẫu việc đã giải quyết, khúc mắc trong lòng e khó mà tiêu tan.
Từ đầu đến cuối Hứa Mặc không can dự, chỉ đến lúc Hạ Trúc xác nhận phương án mới khẽ chau mày, hiển nhiên không mấy tán đồng.
Giải quyết xong vấn đề đạo văn đã là sáu giờ chiều, Hạ Trúc đói đến mức bụng dán vào lưng, cô xem giờ rồi đề nghị mời mọi người đi ăn. Chu Bạch bận việc nhà nên từ chối, Khương Thanh và nữ tác giả tâm trạng đều không tốt cũng viện cớ cáo lui, trong phòng họp chỉ còn lại Hứa Mặc.
Hạ Trúc hơi ngẩn ra, bĩu môi, nhìn Hứa Mặc mà không nói gì.
Hứa Mặc gõ gõ bút xuống mặt bàn, rất nể mặt mà nói: “Anh có vinh hạnh được mời em ăn bữa tối không?”
Hạ Trúc: “…”
Hai người rời khỏi studio, Hứa Mặc theo thói quen nhận lấy chiếc vali trong tay cô, tay bỗng nhẹ không, Hạ Trúc chợt nhớ tối nay mình vẫn chưa có chỗ ở, bèn quyết định lên lầu mở một phòng trước.
Hứa Mặc khựng lại một thoáng, nhưng không ngăn cản.
Chỉ là không đúng lúc, hôm nay lại trúng Halloween, phòng khách sạn đã kín hết phòng.
Hạ Trúc không cam lòng, chạy thêm hai nơi nữa vẫn báo hết phòng.
Cô bắt đầu hoài nghi có phải khách sạn chơi trò “bỏ đói để kích cầu”* hay không, bèn lôi điện thoại ra mở app đặt phòng, vài khách sạn ổn áp đều hiện “đã hết phòng.”
[*“Bỏ đói để kích cầu” hiểu nôm na là cố tình tạo cảm giác cháy phòng, khiến người ta sợ lỡ mất cơ hội (FOMO) mà vội vã đặt cho xong.]
Hứa Mặc từ đầu đến cuối vẫn rất bình tĩnh, chỉ đợi đến lúc cô mặt mày ngơ ngác, hoang mang anh mới chậm rãi lên tiếng, phong độ đầy mình: “Hay là… anh nhường em nửa cái giường, em chịu không?”
Hạ Trúc trừng mắt nhìn anh một cái, cô không thèm đáp.
Không muốn lằng nhằng thêm nữa, Hạ Trúc ngồi ở sofa sảnh khách sạn một lúc, cuối cùng chịu thua: “Đi thôi.”
Hứa Mặc tâm trạng rất tốt, khóe môi cong nhẹ, vui vẻ xách vali, đưa cô về phòng.
Cũng không phải chưa từng ở cùng, nhưng chưa lần nào bối rối, thấp thỏm như lần này. Có lẽ vì từng trải qua một trận cãi vã dữ dội, đã thấy hết bộ mặt chân thật, thậm chí xấu xí của nhau, nên giờ đây khi đối diện nhau, cô luôn cảm thấy không thoải mái. Cảm giác như thể bất cứ điều gì cô làm, anh cũng có thể nhìn thấu.
Hành lang trải thảm đỏ mềm mại, yên tĩnh, càng đi vào trong càng tĩnh lặng, Hạ Trúc thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Cô đi phía sau, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, trong bộ vest chỉnh tề, lưng thẳng tắp, rộng rãi, tay cầm vali dài và rõ nét, như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo.
Không biết có phải do lâu không gặp, cô luôn cảm thấy người này dường như đã thay đổi khá nhiều.
“Tách” một tiếng, khóa phòng được mở.
Hứa Mặc đẩy cửa vào, đặt vali ở cửa, đứng cạnh cửa mời cô vào.
Hạ Trúc bừng tỉnh, bất ngờ đối diện với đôi mắt sâu thẳm, đen láy của Hứa Mặc, trong đó phản chiếu hình ảnh của cô, như thể anh đã nhìn thấu cô.
Thấy cô còn lưỡng lự, Hứa Mặc khẽ nhếch môi, cười nhẹ hỏi: “Sao thế? Không dám vào à?”
“Ai không dám chứ, anh đừng…”
Hạ Trúc bị chọc tức, nghe vậy lập tức bước qua cửa, theo phản xạ định phản bác, nhưng lời mới nói được nửa chừng đã bị người ta ôm gọn vào lòng, hai bàn tay nâng lấy khuôn mặt cô, cúi xuống hôn.
Như hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, hai người đã lâu không gần gũi thế này, Hạ Trúc nhất thời đờ ra, đến khi Hứa Mặc bấu nhẹ eo cô, nhồn nhột khiến cô theo phản xạ định kêu lên.
Nhưng tiếng kêu còn chưa thoát ra khỏi cổ họng, đã bị lưỡi của Hứa Mặc nuốt chửng.
Cô lập tức mở to mắt, ngạc nhiên nhìn người đàn ông gần kề. Anh như con sói đói, thẳng tay c*n m*t cằm và môi cô, trong miệng cô tràn ngập hương vị của anh, cô bị hơi thở của anh bao bọc, suýt chút nữa không thở nổi.
Cửa vẫn mở toang, Hạ Trúc sợ có người nhìn thấy liền đá mạnh vào bắp chân Hứa Mặc. Hứa Mặc đau, ôm lấy mặt cô, nhíu mày im lặng nhìn cô, Hạ Trúc nhíu mày, rốt cuộc cũng thốt được một chữ: “Cửa!”
Hứa Mặc th* d*c, quay đầu hờ hững liếc cửa, dưới ánh mắt cô, giơ chân hất đóng lại.
Giây tiếp theo, anh siết eo cô, ép cô lên cánh cửa, cúi người hôn lấy hôn để. Lần đầu tiên Hạ Trúc cảm nhận rõ sự nôn nóng của anh; như rơi vào miệng sói, giãy thế nào cũng không thoát.
Anh vùi trong hõm cổ cô, không do dự mà để lại “vết tích tội lỗi”.
Hạ Trúc vô thức kiễng chân, ngửa cổ, mặc anh tùy ý chiếm hữu.
Chỉ là khi ánh sáng trắng lóe lên trong đầu, cô nghĩ, anh không phải đang theo đuổi cô sao? Sao lại tiến triển đến mức này?
Thấy quần áo rơi lả tả, tay Hứa Mặc đã chạm vào khuy cài ở phía sau, cô vô thức nắm lấy tay anh, lắc đầu không đồng ý: “Em đói, em muốn ăn.”
Hứa Mặc lập tức không biết phải làm sao, anh nhíu mày, dưới sự ngăn cản của Hạ Trúc, từ từ buông tay, cúi xuống nhặt từng món quần áo của cô lên mặc lại cho cô.
Chính anh cũng khốn đốn, liếc xuống bụng mình, hít sâu một hơi; vừa gọi điện đặt phục vụ phòng, vừa đi vào phòng tắm. Hạ Trúc đứng yên tại chỗ, ngẩn ra mấy giây mới ý thức được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Nghe tiếng nước trong phòng tắm chảy ròng ròng, cô vén lọn tóc rơi bên má, liếc chiếc vali bị đá lăn vào góc, bĩu môi, cúi xuống kéo vali vào phòng ngủ phụ, ngồi phịch lên giường, nhìn nó chằm chằm. Không biết qua bao lâu, Hứa Mặc từ phòng tắm bước ra, đi một vòng khắp phòng, cuối cùng mới tìm thấy cô ở phòng ngủ phụ.
Thoáng thấy Hạ Trúc, trong mắt anh lướt qua một tia may mắn như tìm lại được, nhưng nhìn thấy vali bị cô quăng trong phòng ngủ phụ, anh không nhịn được cau mày: “Không phải em lạ giường à? Nằm giường của phòng phụ em có quen không?”
Hạ Trúc đã tháo giày, ngồi xếp bằng trên giường, chống cằm ngắm người đàn ông mặt còn vương giọt nước, nhăn nhó đáp: “Quen chứ.”
Hứa Mặc khựng lại.
Giây sau, anh bước vào phòng phụ, liếc chiếc vali trên sàn, đứng ngay trước mặt cô, cúi mắt nhìn từ trên xuống, giọng dụ dỗ: “Giường ở phòng ngủ chính là anh đặt làm riêng theo thói quen ngủ của em đấy, em thật sự không muốn ngủ à?”
Rõ ràng cô đã bị lung lay, nhưng vẫn nhớ kỹ tình trạng giữa hai người lúc này chưa hợp để ngủ chung giường; cô giơ ngón trỏ, lắc nhẹ hai cái, lắc đầu: “Không… muốn.”
Hứa Mặc mỉm cười, nhún vai, bất lực: “Vậy thì tiếc thật.”
Hạ Trúc: “…”
Sau một hồi lằng nhằng xong cũng đã tám giờ rưỡi, Hạ Trúc đói đến rã rời, mềm nhũn người trên giường không muốn nhúc nhích.
Hôm nay Hứa Mặc có vẻ rất rảnh, về khách sạn cũng không vào thư phòng xử lý công việc, mà ngồi ở cuối giường phòng phụ, bầu bạn tán gẫu với cô. Hạ Trúc chẳng muốn để ý anh, nằm lăn ra vừa nằm vừa lướt điện thoại xem video, Hứa Mặc cũng không thúc giục, cứ thế vắt chân ngồi xéo đối diện, thỉnh thoảng trả lời mấy tin nhắn.
Dù không ai nói gì, nhưng bầu không khí lại hòa hợp đến lạ.
Có một người sống sờ sờ ở đó, Hạ Trúc sao mà giả vờ làm ngơ cho nổi, cô chỉ cầm điện thoại lướt cho có, thực ra chẳng hiểu video đang nói gì.
Xem chán nên cô vứt điện thoại xuống, bật dậy ngồi thẳng nhìn chằm chằm Hứa Mặc. Hứa Mặc nhận ra ánh mắt của Hạ Trúc, quay lại nhìn cô không nói một lời, như thể đang hỏi: “Có chuyện gì à?”
Hạ Trúc hắng giọng khe khẽ, miễn cưỡng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Hứa Mặc đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn cô, giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Em thì sao?”
Hạ Trúc cau mày, không hiểu: “Em thì sao là sao?”
Hứa Mặc nuốt nước bọt, nhẹ nhàng hỏi: “Khi nào em mới có thể nói chuyện tử tế với anh?”
Hạ Trúc phản ứng ngay: “Em có lúc nào không nói chuyện tử tế với anh à?”
Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc một lúc, đột nhiên kéo cô vào lòng, giữ chặt vòng eo, cằm tựa vào trán cô, dịu dàng nói: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh không muốn cãi nhau với em, cũng không muốn mâu thuẫn với em.”
“Bất kể là chiến tranh lạnh hay cãi vã, đối với anh mà nói, vừa mệt mỏi vừa không hiệu quả, lại còn rất tổn thương tình cảm.”
“Cho nên sau này hai chúng ta đừng cãi nhau nữa có được không?”
Hạ Trúc bị anh ôm chặt, bên tai là giọng nói ấm áp không thể phản bác, vòng tay anh ôm lấy cô, khiến cô không thể tự suy nghĩ. Cô cũng không thích cãi nhau, cũng không thích chiến tranh lạnh, chỉ là đôi khi cãi nhau là cách giải tỏa trực tiếp nhất.
Dù khó chịu nhưng lại thoải mái.
Hứa Mặc thấy Hạ Trúc thất thần, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, giọng nói trầm thấp hỏi: “Sao em không nói gì? Còn điều gì chưa nghĩ thông suốt à?”
Trận cãi vã hôm ấy đến nay Hạ Trúc vẫn nhớ như in; nghĩ tới gương mặt xấu xí của chính mình lúc đó, cô không khỏi cụp mắt, thì thầm xin lỗi: “Xin lỗi.”
Giọng Hạ Trúc như muỗi kêu, Hứa Mặc không nghe rõ, do dự hỏi: “Gì cơ?”
Hạ Trúc hít một hơi, lặp lại: “Em nói xin lỗi.”
“Em không nên… lôi chuyện bố mẹ anh và dì Văn ra để chọc vào nỗi đau của anh.”
“Lúc đó em đang nóng giận, em chỉ chăm chăm xát muối vào chỗ đau nhất của anh. Thực ra ngay lúc nói ra em đã hối hận rồi, chỉ là em không vứt bỏ được thể diện để xin lỗi.”
Hứa Mặc khựng một thoáng, siết chặt cánh tay ôm cô chặt hơn. Anh im lặng rất lâu rồi mở lời: “Anh cũng đã nói rất nhiều lời làm tổn thương em. Nếu phải xin lỗi, anh cũng nên nói với em một tiếng xin lỗi.”
“Nhưng chúng ta là vợ chồng, quá khách sáo ngược lại không tốt.”
“Nếu thật sự phải phân định đúng sai, đó cũng là lỗi của anh. Anh lớn hơn em sáu tuổi, luôn cảm thấy mình hiểu biết nhiều hơn em, nhìn thấy nhiều hơn em, nên đương nhiên cho rằng mình phải che chở cho em. Nhưng anh quên mất là em đã lớn rồi, em có thể tự mình độc lập giải quyết một vài vấn đề.”
“Em rồi cũng sẽ có ngày trưởng thành.”
Hạ Trúc chớp mắt, không nhịn được hỏi: “Cho nên vừa rồi rõ ràng là anh không tán thành cách em xử lý chuyện của Khương Thanh, nhưng vẫn không nhúng tay vào?”
Hứa Mặc im lặng hai giây, trêu: “Xem ra cũng không ngốc lắm, còn biết là anh không tán thành.”
Nhắc đến ngốc, Hạ Trúc bỗng nhớ quyển sổ của anh từng viết không chỉ một lần chữ “ngốc”, cô trừng anh, nghiến răng: “Anh chính là thấy em ngốc đúng không?”
“Em không thông minh bằng anh, nhưng dù sao thi đại học em cũng được hơn 600 điểm, vượt qua khối người đấy.”
Hứa Mặc dở khóc dở cười, véo mũi cô, trong mắt tràn ngập ý cười: “Em không ngốc, em thông minh lắm.”
Chuông cửa reo, Hứa Mặc buông cô ra, đứng dậy đi mở cửa: “Chắc là phục vụ phòng đến rồi, em dậy ăn chút gì đi.”
“Vâng.” Hạ Trúc hấp tấp xỏ dép theo sau.
Nhân viên đẩy xe thức ăn vào phòng, Hạ Trúc đảo mắt nhìn qua, thấy toàn là món mình thích, bất giác mỉm cười. Hai người ngồi đối diện bên bàn ăn; Hứa Mặc còn mở một chai vang, thắp thêm nến, một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, Hạ Trúc ăn rất vui vẻ.
Hai người ăn xong, bàn ăn bề bộn để cô tạp vụ dọn sau, Hạ Trúc ngồi trên ghế lười bên cửa sổ sát sàn ngắm cảnh đêm.
Hứa Mặc nghe một cuộc điện thoại công việc, toàn bộ dùng tiếng Ý, Hạ Trúc chỉ nghe hiểu vài câu chào hỏi đầu tiên, về sau thì chịu.
Khi anh làm việc, trên người tự mang theo khí chất, lý trí của người đàn ông trưởng thành, sự bình tĩnh mưu lược đều nằm gọn trong tay; quan hệ nơi công sở anh cũng rất thấu đáo. Hạ Trúc nghe chất giọng trầm ấm, vang vọng của anh, đến nỗi quên cả cảnh đêm ngoài cửa sổ, chỉ mải mê nghe những phát âm chuẩn xác ấy.
Nghe rồi lại nghĩ lan man.
Không phải anh học Vật lý với Tài chính à? Sao lại nói được tiếng Ý?
Còn nhớ hồi đó Hạ Trúc học tiếng Pháp một thời gian, cô còn đặc biệt mời giáo viên chuyên nghiệp về dạy, kết quả học nửa năm trời mà ngay cả uốn lưỡi (âm ‘r’) cũng không biết.
Cuối cùng cô gọi điện than thở với Hứa Mặc là phát âm tiếng Pháp khó học quá, anh im lặng một lúc ở đầu dây bên kia, rồi hỏi với vẻ rất khó hiểu: “Khó đến thế sao?”
Hạ Trúc tức giận, không nhịn được phản bác: “Anh giỏi thì anh làm đi.”
Đến cuối năm sau, Hứa Mặc gửi ảnh chứng chỉ DELF cho cô xem, Hạ Trúc nghẹn không nói nên lời.
[*“Chứng chỉ DELF” là chứng chỉ tiếng Pháp.]
Không thể không thừa nhận, có những người sở hữu thiên phú ngôn ngữ trời cho, đáng ghen tị đến vậy. Nghĩ tới đây, cô thở dài cho điểm số môn Toán năm xưa chẳng dám nhìn lại của mình. Nghe tiếng thở dài của cô, Hứa Mặc đang nói giữa chừng bỗng hỏi: “Sao thế?”
Hạ Trúc ậm ờ một tiếng, thấy anh còn chưa dứt cuộc gọi, bèn lắc đầu ra hiệu không có gì, Hứa Mặc liếc cô một cái, lại tiếp tục nói chuyện điện thoại.
Đêm nay bình yên đến ngoài dự liệu. Ngoài kia là bến Thượng Hải rực rỡ đèn hoa, náo nhiệt phồn hoa; trong phòng là đôi tình nhân vừa trở về bên nhau.
Như lời ca hát rằng:
“Giữ lại nhiệt độ, nhịp bước, dịu dàng và cả giận hờn đọng lại hôm nay, mới thấy đẹp biết bao.”