Giải quyết xong chuyện kịch bản, Hạ Trúc tiếp tục gom ê-kíp, tìm nhà đầu tư. Biết Hạ Trúc muốn tự mình làm nhà sản xuất, nuôi mộng “nông nô vùng lên làm chủ”, Hứa Mặc chỉ khẽ nhướng mày nhưng vẫn không quên ủng hộ: “Đồng chí Tiểu Hạ cũng khá đấy, chí hướng thật lớn.”
Hạ Trúc trừng mắt nhìn Hứa Mặc đang nói lời châm chọc, tức giận đá anh một cái, mặt mày ủ rũ nói: “Đâu có đơn giản thế, chỉ riêng việc tìm nhà đầu tư đã đủ làm em lao đao rồi.”
Hứa Mặc liếc cô một cái, giọng điệu bình thản hỏi “Sao em không hỏi anh?”
“Hả?” Đôi mắt hạnh còn ngái ngủ của Hạ Trúc vụt sáng, ngập tràn mong chờ: “Anh muốn đầu tư cho em à?”
Hứa Mặc khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh một chút hài hước, cố tình làm ra vẻ bí ẩn nói: “Xem biểu hiện của em đã.”
Hạ Trúc lập tức quỳ gối trước mặt anh, làm một động tác chào không được chuẩn cho lắm, nịnh nọt nói: “Đại nhân, xin cứ căn dặn.”
“Em nhất định sẽ hầu hạ ngài thật chu đáo.”
Hứa Mặc bị bộ dạng nịnh nọt của cô làm cho bật cười, đưa tay chạm nhẹ vào trán cô, không tiếc lời trêu chọc: “Cũng biết nhìn thời thế đấy.”
Hạ Trúc mỉm cười giả tạo, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Có việc cần người ta, chẳng lẽ em lại không biết điều một chút sao?”
Hứa Mặc khẽ nhếch môi, không chút nương tay nói: “Muốn moi tiền đầu tư từ tay anh đâu có dễ, trước hết em viết bản kế hoạch cho anh xem cái đã.”
“Chuyện này có đáng tin hay không còn chưa chắc. Dạo này bao nhiêu nhà đầu tư rót tiền vào phim ảnh mà ôm hận, phim dở thì nhiều vô kể.”
Hạ Trúc: “…”
Nói thì không sai, nhưng hai người chẳng phải là vợ chồng sao?
Nghĩ đến đây, Hạ Trúc lấy làm lạ: “Em nhớ trước đây anh nói vợ chồng là một thể, bây giờ em gặp khó khăn, anh không giúp à?”
Nghe vậy, Hứa Mặc biết ngay cô lại tìm cách làm lệch ý, liền liếc qua cô, rồi thản nhiên từ chối: “Anh không phải việc gì cũng giúp.”
“Với lại, chúng ta bây giờ là vợ chồng à? Không phải em muốn ly hôn sao?”
“Anh đối với bà xã của mình thì nhân từ lắm, em có phải không?”
Hạ Trúc: “…”
Cô dám nói không phải sao?
Thang Thiến ghi hình xong chương trình phỏng vấn ở Bắc Kinh thì quay về Thượng Hải, tình cờ chạm mặt Hạ Trúc trong một bữa tiệc tối.
Một đơn vị tổ chức mời Hứa Mặc dự tiệc của một thương hiệu trang sức, Hạ Trúc làm bạn đồng hành cùng anh xuất hiện. Vốn dĩ cô không muốn đi ai ngờ chỉ một câu “trong danh sách khách mời có không ít nhà đầu tư mảng phim ảnh” của Hứa Mặc là đã nắm đúng điểm yếu của cô. Đến lúc này, Hạ Trúc mới nhớ ra Hứa Mặc đang giữ chức giám đốc độc lập ở một công ty phim ảnh hàng đầu, thế nào cũng quen nhiều nhà đầu tư lớn.
Sau khi xác nhận thông tin, Hạ Trúc đã đặt một chiếc váy dạ hội, là chiếc váy dài màu xanh lục thẫm thuộc bộ sưu tập Xuân Hè mới nhất của một thương hiệu cao cấp, với dây lưng cùng màu, và phần dây vai bên trái được buộc thành nơ, như một điểm sáng giữa khu rừng cổ tích.
Làn da cô vốn đã trắng, khi mặc màu xanh lục càng làm cho cô tỏa sáng. Cô đeo bộ trang sức ngọc trai, tóc dài mềm mại xõa đều trên vai, trông cô đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi. Khoảnh khắc Hứa Mặc thấy cô bước ra, mắt anh sáng lên, rồi lập tức nhíu mày, ánh mắt rơi trên bờ vai trần của cô, ghen tuông hỏi: “Không lạnh à?”
Nói rồi Hứa Mặc lục trong phòng thay đồ ra một chiếc khăn choàng lông cừu phối ren màu trắng khoác lên vai cô, che chắn cô kín mít.
Hạ Trúc: “… Có lạnh đến thế không?”
Hứa Mặc nhìn cô, lẳng lặng siết chặt chiếc khăn choàng, xem như trả lời câu hỏi của cô.
Sắp đến Đông Chí, đúng là rất lạnh.
Chỉ là địa điểm tiệc tối ở trong nhà, có máy sưởi, không đến mức khoa trương như vậy.
Trên đường đi, Hạ Trúc ngồi ngay ngắn, nghiêng đầu ngắm người bên cạnh.
Anh mặc bộ suit ba mảnh cắt may vừa khít, cà vạt thắt ngay ngắn, gác chân kiểu chữ ngũ, ống quần không hề nhăn một nếp, tóc tai chỉnh tề như mỗi sợi đều được chải chuốt.
Đẹp trai.
Tinh tế.
Có khí chất.
Đây là những từ mà Hạ Trúc có thể nghĩ ra lúc này để dùng cho anh.
Dường như trước mặt người ngoài, anh mãi mãi là người bày mưu tính kế, lịch thiệp, ôn hòa và nhã nhặn. Chỉ có cô biết, dưới lớp vỏ bọc đó rốt cuộc ẩn giấu sự tính toán đến mức nào.
Hứa Mặc thấy Hạ Trúc thất thần, anh ném tấm thiệp mời trong tay xuống, nghiêng người sát lại, cúi đầu hỏi bên tai cô: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Hạ Trúc không kịp phòng bị, sợ đến mức ôm ngực, theo phản xạ lùi về sau, nhưng phía sau là cửa xe, không thể tránh được.
Hai người kề sát nhau, hơi thở nóng rực quyện vào nhau, đều có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của đối phương trong mắt.
Hạ Trúc đối diện với đôi mắt sâu thẳm thâm tình nhưng không nhìn ra nông sâu của Hứa Mặc, căng thẳng đến mức nhắm mắt lại, cứng ngắc quay mặt đi, giọng điệu khô khốc nói: “Đang nghĩ xem anh theo đuổi em thế nào.”
Hứa Mặc cười không thành tiếng, nhẹ nhàng chạm vào vành tai nóng bỏng của Hạ Trúc, nghiêng đầu, từ tốn hỏi: “Em muốn anh theo đuổi em thế nào?”
Hạ Trúc trợn mắt, không thể tin được mà nhìn Hứa Mặc: “Rốt cuộc là ai theo đuổi ai đây? Em nói với anh rồi, anh sẽ làm theo lời em đúng không?”
Hứa Mặc gật đầu như đang suy nghĩ, nói một cách đầy lý lẽ: “Đây gọi là tìm hiểu trước sở thích của khách hàng, để tiện bốc thuốc đúng bệnh.”
Hạ Trúc bị Hứa Mặc dồn vào góc, suýt nữa thì không thở nổi.
Cô dùng sức đẩy ngực Hứa Mặc ra, sửa lại quần áo lộn xộn, bực bội từ chối: “Anh nằm mơ đi, em không nói cho anh biết đâu.”
Hứa Mặc thấy gò má cô ửng lên vệt hồng còn đẹp hơn cả phấn má trang điểm, anh nhếch mép, lùi người về, lại khôi phục vẻ ngoài đứng đắn. Chỉ là khóe môi hơi cong và ý cười trong đôi mắt đào hoa khó giấu, đủ biết tâm trạng anh đang rất tốt.
Năm phút sau, xe dừng trước khách sạn, thảm đỏ trải từ cửa vào đến sảnh lớn, Hứa Mặc xuống trước, vòng qua mở cửa cho Hạ Trúc, đưa tay ra, lịch thiệp nói: “Công chúa, mời xuống xe.”
Hạ Trúc bị một câu “công chúa” của Hứa Mặc làm cho đỏ bừng mặt, liên tục lườm anh mấy cái, Hứa Mặc làm như không thấy, lại nắm chặt những ngón tay cô đưa ra, chờ cô đặt chân xuống.
Trước khi đóng cửa xe, anh còn không quên cúi người chỉnh lại vạt váy sau lưng cô. Hạ Trúc nhìn dáng vẻ chu đáo của anh, hàng mi bất giác run rẩy, Hứa Mặc lại không cảm thấy có gì bất thường, bàn tay to nắm lấy ngón tay cô, thúc giục: “Bên ngoài lạnh, vào trong thôi.”
Hai cô gái lễ tân đã chờ đợi từ lâu, nhìn bàn tay mười ngón đan vào nhau của hai người, một người vội vàng đưa cây bút ký đã chuẩn bị sẵn, người còn lại thì dẫn đường phía trước. Hạ Trúc nhìn thấy cảnh này, chớp chớp mắt, không vội vàng mà theo Hứa Mặc bước lên tấm thảm đỏ mềm mại trải trên đất, đi vào sảnh trong.
Họ đến không sớm không muộn, vừa vào trong là cảnh rượu chè nâng chén tấp nập.
Sảnh tiệc đèn đuốc rực rỡ, bên trong đặt một chiếc bàn dài có thể chứa hàng trăm người, trên bàn bày hoa tươi tinh xảo, đĩa thức ăn, ly rượu, nến… không khí vừa lãng mạn vừa nghệ thuật.
Khách khứa đều mặc trang phục lộng lẫy, tụm năm tụm ba, cầm ly sâm panh, trò chuyện cười nói với nhau, hài hòa không nói nên lời.
Hạ Trúc đảo mắt qua, thấy không ít minh tinh quen mặt, có mấy người còn từng hợp tác với cô. Họ đến đây đa phần là để làm nền, để phô diễn bộ sưu tập trang sức mới của chủ tiệc cho các nhân vật có tầm cỡ.
Chỉ là Hạ Trúc không ngờ, Thang Thiến cũng ở đây.
Vô tình liếc về góc sảnh, cô thấy Thang Thiến ngồi một mình trên sofa nghịch điện thoại, trợ lý và quản lý chẳng biết đi đâu. Cô nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Hứa Mặc, mặc anh ngạc nhiên, hất cằm khẽ nói: “Thang Thiến ở đằng kia, em qua nói với cô ấy vài câu.”
Nghe vậy, Hứa Mặc nhìn theo hướng cô, thoáng thấy gương mặt quen, anh kéo tay cổ tay Hạ Trúc lại, dặn nhỏ: “Chú ý an toàn, có chuyện gì thì gọi anh.”
Hạ Trúc không nhịn được mà cãi: “Trước bao nhiêu con mắt thế này thì xảy ra chuyện gì được chứ.”
Hứa Mặc đành cười bất lực, buông tay cô, nhìn bóng cô như cánh bướm vô tư lạc vào chốn danh lợi.
Đúng lúc có người quen thấy cảnh ấy, mang vẻ hóng chuyện tạt đến, dõi theo bóng lưng Hạ Trúc rồi thăm dò hỏi Hứa Mặc: “Trước giờ chưa từng thấy cậu dắt cô gái nào tham gia mấy hoạt động kiểu này, hôm nay đổi tính rồi à?”
“Vị kia chẳng lẽ…”
Hứa Mặc đút tay túi nhìn người đến, thấy là đối tác cũ, bèn nở nụ cười vừa vặn, lễ độ mà xa cách: “Vợ tôi.”
Đối phương khẽ giật mình, trên mặt thoáng hiện vẻ biết được bí mật, không nhịn được lại liếc về hướng Hạ Trúc, rồi dè dặt nói: “Không ngờ cậu tuổi trẻ mà đã kết hôn rồi, sao trước đây không có động tĩnh gì, cũng nên cho bọn tôi uống ly rượu mừng chứ.”
Không hiểu nhớ ra điều gì, Hứa Mặc khựng lại một nhịp: “Sau này nếu có cơ hội, sẽ mời anh tham dự hôn lễ của chúng tôi.”
Người kia cười đáp: “Nói là làm, nhất định tôi sẽ đến.”
Hạ Trúc không biết chuyện này, cô vòng qua mấy nhóm người mới đến trước Thang Thiến. Ai ngờ Thang Thiến ngồi đờ đẫn, điện thoại chỉ để làm cảnh, màn hình đã đen khi nào chẳng hay.
Nhìn kỹ mới thấy trong tay cô ấy đang nắm một chiếc nhẫn kim cương khá nặng, Hạ Trúc khẽ chạm vai cô ấy, quan tâm hỏi: “Sao cô ngồi một mình vậy? Trợ lý của cô đâu?”
Thang Thiến hoàn hồn, chầm chậm ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt lo lắng của Hạ Trúc bèn cười gượng, đảo mắt quanh sảnh, giải thích: “Trợ lý ở ngoài xe đợi tôi.”
“Hôm nay tôi đi cùng Chu tổng của bên ban tổ chức.”
Thấy trên cổ Thang Thiến là chuỗi kim cương hồng nạm kín, Hạ Trúc theo bản năng nghĩ chiếc nhẫn kia cũng do chủ tiệc chuẩn bị, bèn hỏi: “Sao không đeo nhẫn? Không vừa cỡ à?”
Thang Thiến sững lại, cúi nhìn viên kim cương nặng trĩu, do dự: “Không phải nhẫn của bên ban tổ chức… là của cô Cố.”
Thấy Hạ Trúc còn ngơ ngác, Thang Thiến hạ giọng giải thích: “Nhẫn đính hôn Lâm Chi Hành mua trước đây, cô Cố nhờ tôi trả lại cho anh ấy.”
Hạ Trúc có biết chuyện Cố Hoan hủy hôn, chỉ là không ngờ Cố Hoan lại đưa nhẫn đính hôn cho Thang Thiến.
Cô mím môi, hơi bất ngờ: “Cố Hoan vậy mà lại đưa nhẫn cho cô.”
“Cô chưa trả cho Lâm Chi Hành à?”
Sắc mặt Thang Thiến tái đi, khẽ lắc đầu, cẩn thận nhét chiếc nhẫn vào ngăn lót túi xách, vẻ mặt ảm đạm nói: “Tôi chưa liên lạc với Lâm Chi Hành.”
Hạ Trúc nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ bất ngờ.
Bữa tiệc đông người, không thích hợp để nói chuyện riêng tư, Hạ Trúc nhanh chóng chuyển chủ đề, hỏi sang chuyện khác.
Nhiệm vụ tối nay của Thang Thiến là đeo chuỗi kim cương nặng cả cân trên cổ để trình diễn, thu hút các phú bà phú ông xuống tiền.
Hai người chưa nói được bao lâu, Thang Thiến đã bị gọi đi, Hạ Trúc đứng nhìn đến khi bóng lưng cô ấy chìm hẳn vào đám đông mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Đợi tiệc tối chính thức bắt đầu, Hạ Trúc quay về bên cạnh Hứa Mặc cùng ngồi vào bàn, bàn của họ toàn là những ông lớn trong các ngành nghề, nắm trong tay mấy dự án cả trăm triệu. Lúc Hứa Mặc kéo cô đi giới thiệu, anh không chút né tránh mà gọi cô là Hạ tổng, là người phụ trách của studio Hạ Mạt, giữa chừng còn nhắc Hạ Trúc đổi danh thiếp đã chuẩn bị trước với các ông lớn.
Vị đối tác vừa nãy bắt chuyện thấy Hứa Mặc không ngừng bắc cầu dắt mối cho Hạ Trúc, không nhịn được trêu ghẹo: “Hứa tổng vì tình mà xông pha nhỉ, trước nay hiếm thấy anh nghĩ cho ai đến thế. Bình thường muốn anh mở miệng khó như lên trời, hôm nay đúng là hiếm có.”
“Bà xã Hứa tổng thật có phúc. Thứ người khác cầu không được, anh nói hai câu là xong.”
Đối phương vừa trêu một câu, những người trên bàn đều là cáo già, lập tức hiểu ra Hứa Mặc đây là đang kéo vốn đầu tư cho người thương của mình.
Bất kể từng hợp tác hay chưa, các ông chủ thi nhau đứng dậy cụng ly với Hạ Trúc, nể mặt cô, nói có dịp cùng làm; có người còn rút điện thoại xin WeChat, nói rất hứng thú với dự án của cô. Lúc này Hạ Trúc mới nhận ra sức ảnh hưởng từ vài câu nói của Hứa Mặc lớn đến thế nào.
Trước đây cô luôn cảm thấy chuyện gì mình cũng có thể tự dựa vào bản thân, đến tận bây giờ mới hiểu, ngoài chút thiên phú về viết lách, cô muốn tiến lên vài bước, nếu không có sự hỗ trợ của người khác thì gần như khó như lên trời.
Càng lên cao, mối quan hệ càng khép kín nhưng lại càng hà khắc, nếu bạn không có giá trị thì ai sẽ nhìn bạn bằng con mắt khác?
Mặc cho bạn có bản lĩnh thông thiên, trước mặt tư bản, mối quan hệ và quyền lực, tất cả đều không đáng kể.
Bạn thấy đó, thế giới này chính là tàn khốc như vậy.
Mà hôm nay nếu cô không có Hứa Mặc, cho dù có đưa được danh thiếp, cũng sẽ bị người ta quay lưng vứt vào thùng rác, thậm chí ngay cả cơ hội đưa danh thiếp cũng không có.
Sự nhận thức đột ngột này khiến Hạ Trúc đau lòng.
Trước đây, cô chưa bao giờ nghĩ việc mình sinh ra ở Bắc Kinh, sinh ra đã nắm trong tay những tài nguyên tốt là do mình có xuất thân tốt. Cô đã từng cố gắng thoát khỏi thân phận “có một người bố làm Chánh án tòa án”, thoát khỏi việc vừa sinh ra đã là “thế hệ thứ hai”… chính là để chứng minh bản thân, cô không dựa vào gia đình cũng có thể độc lập.
Giờ phút này cô lại cảm thấy, tất cả những gì cô có được đều là do cô may mắn, không liên quan chút nào đến thực lực của cô.
Nửa sau buổi tiệc, Hạ Trúc hầu như không nói gì, cô lặng lẽ ngồi sát bên Hứa Mặc, gục đầu, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu không thể kìm nén.
Hứa Mặc đỡ giúp cô không ít chén rượu, ngoảnh lại thấy sắc mặt cô có phần khó coi, tưởng cô không hợp chốn này, bèn ghé tai hỏi nhỏ: “Có muốn qua bên kia nghỉ một chút không?”
Hạ Trúc ngước mắt lên, ánh mắt phức tạp nhìn Hứa Mặc đã hơi say, rồi lắc đầu từ chối. Hứa Mặc thấy vậy, bèn nắm chặt lấy ngón tay cô một cách tự nhiên, nâng ly rượu lên tiếp tục trò chuyện rôm rả với mọi người.
Ánh mắt Hạ Trúc dõi theo anh, dường như thấy được cảnh tượng ngày thường anh đàm phán với người khác.
Giây phút đó, cô tin chắc rằng, cô yêu con người tỏa sáng rực rỡ như vậy.
Buổi tiệc kết thúc, Hạ Trúc dìu Hứa Mặc đã say mèm, từng bước đi ra ngoài, tài xế đã đợi sẵn ở cửa thấy hai người đi ra, lập tức đến đỡ Hứa Mặc.
Ngửi mùi rượu nồng nặc trên người Hứa Mặc, ông Trương theo thói quen lẩm bẩm: “Sếp lại uống nữa rồi. Mấy hôm trước mới ngộ độc cồn nhập viện, người còn chưa khỏe hẳn đã xuất viện.”
“Cứ uống thế này, dạ dày sao chịu nổi.”
Ông Trương là người làm cũ của nhà họ Hứa, trước theo Hứa Đại Sơn, ở nhà họ Hứa hơn hai mươi năm, có thể coi như nhìn hai người lớn lên, nên quen miệng lải nhải đôi câu.
Tâm trạng Hạ Trúc không tốt, chỉ gượng cười với ông, nhờ ông đỡ Hứa Mặc vào xe.
Dọc đường không một tiếng động, chỉ còn lại giọng nói máy móc của hệ thống định vị.
Hạ Trúc nghiêng đầu nhìn Hứa Mặc đang say đến mức nhắm mắt nghỉ ngơi, mày anh hơi nhíu lại, tay xoa bụng có vẻ rất khó chịu. Do dự hồi lâu, Hạ Trúc kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người Hứa Mặc, lại đưa tay áp lên bụng anh, hỏi nhỏ: “Chỗ này đau à?”
Hứa Mặc nhíu mày, không đáp lại.
Hạ Trúc thở dài, lên mạng đặt mua hai hộp thuốc dạ dày.
Về đến khách sạn, ông Trương giúp cô đưa Hứa Mặc vào phòng rồi mới rời đi. Hạ Trúc đứng ở cuối giường nhìn Hứa Mặc nằm trên giường ngủ không được yên giấc, cô nhắm mắt lại, xoay người bước ra khỏi phòng.
Năm phút sau, Hạ Trúc bưng nước ấm, cầm theo thuốc giảm đau quay lại phòng, cô đẩy vai Hứa Mặc, bắt anh tỉnh dậy.
Hứa Mặc mơ màng mở mắt, đối diện với đôi mắt trong veo ấy, anh bất giác hoảng hốt. Hạ Trúc thấy anh mở mắt, bèn đưa thuốc đến bên môi anh, cầm ly nước nói: “Thuốc giảm đau em vừa đặt, anh uống đi rồi ngủ.”
Hứa Mặc làm theo, anh ngồi dậy, nhận lấy ly nước Hạ Trúc đưa tới, há miệng uống một ngụm, rồi cứ thế uống viên thuốc trong lòng bàn tay Hạ Trúc.
Thuốc đã vào bụng, Hứa Mặc đặt ly nước lên tủ đầu giường, vươn tay nắm lấy cổ tay Hạ Trúc, bụng ngón tay khẽ v**t v* làn da mịn màng của cô. Hạ Trúc sợ nhột, theo phản xạ muốn hất tay Hứa Mặc ra, nhưng lại bị anh nắm chặt. Ánh mắt anh dừng trên mặt cô, nhận ra vẻ không tự nhiên của cô, anh hỏi thẳng vào vấn đề: “Em không vui à?”
Hạ Trúc nhớ lại chuyện ở tiệc tối, cắn môi, lắc đầu: “Không có.”
Hứa Mặc thản nhiên quan sát cô, giọng không gợn sóng mà bóc trần: “Là không vui vì anh giới thiệu mối quan hệ, nguồn lực cho em? Hay là không vui vì câu ‘vợ tôi’?”
Hàng mi Hạ Trúc run lên, cô bị kéo ngồi xuống, mông chạm vào đùi Hứa Mặc, tứ chi bỗng cảm thấy tê dại.
Trong tiếng nói gần như thôi miên của anh, Hạ Trúc chớp mắt, tự giễu: “Chu Nhiêu nói đúng, em quả là may mắn. Bất kể là xuất thân hay sự nghiệp, em đều có được nhờ may mắn.”
Hứa Mặc khựng lại, không nhịn được hỏi ngược: “May mắn? Em thấy mọi thứ em có được đều là vì em may mắn à?”
Hạ Trúc im lặng nhìn anh, không phủ nhận.
Anh lặng đi vài giây, hiếm hoi nghiêm túc: “Đồng chí Tiểu Hạ, từ bao giờ em lại tự coi nhẹ mình như vậy?”
“Em mà anh biết là người tự tin vui vẻ, dám yêu dám hận, chưa bao giờ tự dằn vặt mình.”
Hạ Trúc bĩu môi, khẽ cãi: “Chắc là do ở trước mặt anh em quá mờ nhạt rồi.”
Nghĩ đến bữa tiệc vừa rồi, Hứa Mặc nhíu mày, bác bỏ ngay: “Mỗi người giỏi một lĩnh vực. Về mảng quan hệ xã giao, có thể em không bằng anh, nhưng anh cũng không biết viết kịch bản như em.”
“Có thể có phần may mắn, nhưng nỗ lực của em cũng không thể phủ nhận.”
“Anh yêu con người này của em. Huống hồ, anh ở trước mặt em mới là người mờ nhạt.”
“Lần đầu tiên anh gặp em, em mặc một chiếc váy công chúa màu hồng, kiêu hãnh như một nàng công chúa thực thụ. Còn anh chỉ là một kẻ ngoại lai ăn nhờ ở đậu, anh ở trước mặt em mới là người không ngẩng đầu lên được.”
Hạ Trúc bật dậy ngẩng đầu, hoảng hốt nhìn màn tỏ tình bất ngờ này.
Hứa Mặc bị phản ứng của cô chọc cười, cong môi, bất lực hỏi: “Sao vậy, anh nói anh yêu em mà em cũng không tin à?”